Tiểu Kiều Của Quyền Thần

Chương 66: Chương 66: Nhà tích thiện, tất có Dư Khánh






Nam Bảo Y tới chính sảnh gặp lai khách.

Là vài thương nhân ăn mặc không tồi, ước chừng tới vội vàng, hai vai ướt đẫm nước mưa, vạt áo choàng thậm chí bị bắn không ít bùn lên.

Nam Bảo Y ra hiệu tỳ nữ bưng trà, ôn thanh nói:" Các vị thúc thúc bá bá không biết là từ nơi nào đến, lại vì chuyện gì mà đến đây gặp ta?"

Đám thương nhân liếc nhau.

Lão nhân đứng đầu hai bên tóc bạc phơ, cung kính nói:"Nam ngũ tiểu thư, chúng ta đều là thương hộ gấm Tứ Xuyên trong Cẩm Quan thành, nghe nói Nam gia gặp chuyện, cố ý đến đây hỗ trợ."

Thục Quận gấm nghiệp phát đạt.

Thương hộ gấm Tứ Xuyên lấy Nam gia cùng Hạ gia đứng đầu, chia cắt nửa giang sơn gấm nghiệp, nhưng tiểu thương hộ cỡ chừng cũng không phải con số ít.

Nam Bảo Y không hiểu mà chớp chớp mắt.

Theo nàng biết, trong nhà cũng những người này cũng không có giao tình, làm sao họ lại đột nhiên đến giúp đỡ?

Nàng mặt mày cong cong:" Các vị không phất là muốn tới bán lá dâu cho nhà ta? Đáng tiếc giá cả thị trường quá cao, nhà ta....."

" Chúng ta là đến đưa lá dâu!"

Một đám người trăm miệng một lời.(ahr)

Lão nhân tóc trắng trịnh trọng chắp tay:" Lúc trước tại thịnh hội thưởng hoa, ngũ tiểu thư từ trước mặt mọi người vẽ ra hình vẽ máy dệt, còn không ràng buộc cấp cho tất cả thương hộ gấm Tứ Xuyên. Chúng ta dựa theo hình vẽ chế tạo máy dệt cùng đưa vào sử dụng, không biết có thể tiết kiệm bao nhiêu nhân lực cùng vật lực.

Nam gia đối với chúng ta có ân, bây giờ các ngươi gặp phải phiền phức, chúng ta sao có thể khoang tay đứng nhìn?

Nguyện ý báo ân không chỉ có mấy nhà chúng ta, to nhỏ thương hộ gấm Tứ Xuyên Cẩm Quan thành thậm chí Thục quận, mỗi một hộ đều san ra mấy ngàn cân lá dâu, đang chạy về phía này, ít ngày nữa liền có thể đến."

Nam Bảo Y ngây người.

Tay bưng chén trà nhịn không được run rẩy.

Nàng nhìn chăm chú những thương nhân mặt mũi tràn đầy thành kính, đỏ cả vành mắt.

Người cho ta một cành đào, xin tặng lại quỳnh dao.

Nước mắt yên lặng lăn xuống.

Nàng buông chung trà, xoa xoa tà váy, trịnh trọng hướng bọn họ quỳ gối.

" Không được!"

Lão nhân vội vàng đỡ lấy nàng.

Hắn từ ái nói:" < Chu Dịch> có câu, nhà tích thiện, tất có Dư Khánh. Ngũ tiểu thư cũng biết gấm nghiệp Thục quận chúng ta lấy Nam gia cùng Hạ gia làm cầm đầu. Những năm nay nếu không phải có Nam gia chống đỡ, Hạ gia khẳng định muốn cùng các thương hộ khác ồn ào trên thị trường. Chúng ta giúp Nam gia, cũng là đang giúp mình!"

Nam Bảo Y lau nước mắt, nhìn ra màn mưa tối đen ngoài cửa sổ.

Kiếp trước trong nhà gặp nạn, Hạ gia hắc thủ sau màn vô cùng nhiệt tình.

Bọn hắn thích giở trò, nàng không ngại cùng bọn họ chơi một vòng.

Nàng thấp giọng:" Các vị thúc thúc bá bá, Nam Y còn có cái yêu cầu quá đáng...."

....

Tiêu Dịch tính toán quân lương tiến hành mười phần thuận lợi.

Người khác cần thời gian hai ba ngày, hắn lại chỉ tốn nửa ngày liền có thể làm tốt toàn bộ.

Còn lại một ngày, tạm thời coi là nghỉ ngơi.

Hôm nay mưa tạnh, núi Thanh Thành bao phủ trong mênh mông sương mù, cảnh trí giống như tiên cảnh.

Tiêu Dịch ở dưới hiên bày ra bàn trà, trong tay một chén trà thơm lượn lờ sương trắng, hương trà khổ qua lan tràn trong không khí, khiến cho tinh thần sảng khoái.

Nam Bảo Y từ trong phòng khách đi ra, nhìn thấy thiếu niên đang nhắm mắt nghỉ ngơi.

Nàng hai tay nhỏ khoanh lại, khá là kiêu ngạo:" Nhị ca ca, ta đã giải quyết nguy cơ ruộng dâu lần này."

Thiếu niên thờ ơ.

Nam Bảo Y đứng dưới bậc thang, đắc ý nghiêng đầu một chút," Không chỉ như vậy, ta bố trí một cái bay trả lại Hạ gia.

Bọn hắn không phải thích ồn ào lên giá sao? Thế là ta lấy giá mười lượng bạc, thả ra hai vạn cân lá dâu vào thị trường. Không ngoài sở liệu, đêm hôm qua bọn hắn liền vội vàng thu mua sạch, lại lấy giá hai mươi lượng bạc bán ra.

Ta dự tính năm ngày tiếp theo, mỗi ngày thả hai vạn cân lá dâu ra thị trường. Đợi đến ngày thứ sáu, Hạ gia thấy nhà chúng ta chậm chạp không có động tĩnh thu mua lá dâu, đoán chừng lúc đó sẽ rất gấp gáp.

Đợi đến lúc kia, giá thị trường tụt xuống không phanh, chúng ta lại lấy giá thấp mua lại một ít, không chỉ có thể chèo chống tới khi lá dâu mới mọc ra, còn có thể kiếm được mấy trục vạn lượng từ nhà bọn hắn đâu."

Đuôi lông mày, khoé mắt tiểu cô nương đều hả cười xấu xa.

Tiêu Dịch từ đầu đến cuối buông thõng tầm mắt.

Nam Kiều Kiều thông minh đứng lên là thông minh thật, chỉ là ánh mắt trọn nam nhân còn kém, sao có thể coi trọng Khương Tuế Hàn...

Hắn trầm mặc nửa ngày, thản nhiên nói:" Ngài mai là tết Đoan Ngọ."

Nam Bảo Y liền giật mình.

Nàng ảo não vỗ đầu," Mải suy nghĩ chuyện lá dâu, vậy mà quên mất tết Đoan Ngọ! Xem ra, tết Đoan Ngọ năm nay không thể hầu bên người tổ mẫu...."

Nói xong nàng đột nhiên hai mắt tỏa sáng.

Khương Tuế Hàn cũng đang ở điền trang, nàng cũng có thể thừa cơ cùng hắn đón tết Đoan Ngọ nha!

Ăn bánh chưng cùng xem thuyền rồng cái gì, không phải là cơ hội tốt để bồi dưỡng tình cảm sao?

" Hắc hắc, hắc hắc, hắc hắc...."

Nàng ôm khuôn mặt nhỏ, cười đến đê tiện.

Tiêu Dịch nhịn không được giáo huấn:" Cười thành như vậy, có còn quy củ hay không?"

Nam Bảo Y đem tay áo che miệng.

Nàng vênh lên mặt mày:" Nhị ca ca, ngươi cùng Khương thần y là bạn cũ, nên chắc biết là hắn thích gì. Hắn thích ăn bánh chưng ngọt hay là bánh chưng mặn? Ta dự định tự mình xuống bếp gói mấy chiếc bánh chưng, để thể hiện ôn nhu hiền lành, khéo tay!"

Tiêu Dịch nhấc lên mí mắt, liếc nhìn nàng một cái.

Nàng ôn nhu hiền lành, khéo tay?

Không đốt phòng bếp liền là tốt.

Hắn lạnh lùng:" Không biết."

" Hẹp hòi!"

Nam Bảo Y nói thầm, lắc lắc tay áo rộng, hoan hỉ đi.

Không biết sở thích cũng không sao, cùng lắm mỗi vị bánh chưng nàng đều gói hai cái, chắc chắn sẽ có vị Khương Tuế Hàn thích.

Ngày thứ hai, tết Đoan Ngọ.

Nam Bảo Y dạy từ sáng sớm, nhìn thấy dưới mái hiên treo một bó ngải cứu, mùi thơm của thảo dược rất dễ ngửi.(ahr)

Trước cửa từng nhà sắp ra bàn thờ, bày bánh trưng, trà rượi, cơm ngũ sắc, nhà liễu, hoa hướng dương, để cung phụng thần linh, nhìn vô cùng náo nhiệt.

Nàng gương lên tươi cười, nhảy nhót vào phòng bếp.

Những phụ thân trong thôn trang từ sáng sớm đã chuẩn bị nguyên liệu đầy đủ để gói bánh chưng.

Trong viện, Nam Bảo ấy ngồi trên ghế nhỏ, nghiêm túc học gói bánh chưng.

Tiêu Dịch ngồi ngay dưới cửa tây, có thể xa xa trông thấy tràng cảnh bên này.

Tiểu cô nương bình dị gần gũi, lúc cười lên mặt mày cong cong, đặc biệt ngọt ngào đáng yêu.

Ước chừng là con mắt học xong còn tay không học được, nàng cầm hai mảnh lá, nửa ngày cũng không gói được một cái.

Gạo nếp từ trong khe lá chảy xuống, càng đừng đề cập tới nhân bánh mứt táo cùng trứng muội bên trong.

** Bánh chưng TQ khá giống bánh chưng VN, nhưng nhân chủ yếu có hai loại là nhân ngọt( táo đỏ) nhân mặn( thịt heo cùng trứng muối) và không có lớp nhân đỗ như bánh chưng VN,



Có lẽ cảm thấy mất mặt, nàng đem vị phu nhân dạy nàng gói bánh đuổi đi.

Nàng ôm khuôn mặt nhỏ, nhìn chằm chằm đống lá phát ngốc, giống như nghĩ thông suốt vỗ đầu một cái.

Nàng mang kim khâu cẩn thận may lá thành dạng túi.

Đem gạo nếp đổ vào, lại thêm miếng táo, rồi mới lại đem kim khâu lá lại.

Thế nhưng làm như vậy càng làm cho bánh chưng bị lọt mất gạo, thế nên nàng công thêm vào mấy cái lá, nghiêm túc đem khâu bên ngoài lại.

Cuối cùng, nàng đem bánh chưng khâu thành một quả cầu.

Nàng khâu bánh chưng hai canh giờ.

Tiêu Dịch nhìn nàng bận rộn hai canh giờ, cũng trông thấy, nàng làm rơi tận mấy cái kim khâu vào trong bánh chưng.

Tiểu cô nương rốt cục bận rộn xong, mặt mũi tràn đầy vui vẻ nhìn xem thành quả trên giá hấp.

Trên khay xếp bánh chưng hình dạng kỳ quái to nhỏ khác nhau, thấy quá nhức mắt.(ahr)

Nàng bưng khay lên, hoan hô đi nấu bánh trưng.

Nhớ tới những cái kim khâu kia, Tiêu Dịch đột nhiên có chút đồng tình với Khương Tuế Hàn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.