Tiểu Lâu Thính Vũ

Chương 10: Chương 10




CHƯƠNG 10

Nhà gỗ thập phần đơn sơ ẩm thấp, chỉ có chiếu đơn, góc tường chất đống những bó củi, lương khô cùng một ít đầu gỗ tạp vật.

Phong Văn Tuyết đỡ Phong Thính Vũ nằm xuống chiếu, trong lòng một mảnh mờ mịt. Kế tiếp nên làm cái gì bây giờ? Đi tìm bà mụ?

Hắn không khỏi xùy cười một tiếng, châm biếm chính mình. Phía sau là rừng núi hoang vắng, đi nơi nào tìm bà mụ?

Lại nói, bà mụ mà đến đỡ đẽ cho một người nam nhân, chỉ sợ sẽ bị dọa hôn mê luôn.

Nghĩ đến đây, sắc mặt hắn trắng nhợt, thân mình không khỏi lung lay sắp đổ. Chẳng lẽ phải hắn đỡ đẻ cho đại ca?

Phong Văn Tuyết đem Phong Thính Vũ đặt lên chiếu xong cũng không dám nhìn y, vội vàng nhóm lửa, tầm mắt vẫn tránh không cho rơi xuống thân mình quái dị của đại ca hắn, nhất là chỗ bụng nhô ra.

“Ân… Ách —— “

Nghe đại ca hắn không tự chủ tràn ra một tiếng rên rỉ, Phong Văn Tuyết sắc mặt càng thêm tái nhợt. Chợt nghe phía sau “Keng” một tiếng, hắn quay đầu, khiếp sợ nhìn đại ca hắn chống thân mình, giơ kiếm vào bụng mình, bộ dạng như phải đem bụng mình xé ra.

“Ngươi muốn làm gì?” Phong Văn Tuyết cả kinh chạy qua, mặt không còn chút máu.

Phong Thính Vũ mồ hôi cùng mưa hỗn độn, cả người ướt đẫm. Y cắn răng, cố hết sức nói: “Đem, đem đứa nhỏ lấy ra.” (anh Vũ có lối suy nghĩ độc đáo quá nhỉ^^)

“Ngươi điên ư!” Phong Văn Tuyết vừa sợ vừa giận.

“Bằng không… Như thế nào sinh? Ách ——” Phong Thính Vũ đột nhiên lại đau, mà ngay cả kiếm cũng cầm không được, buông tay ngã xuống chiếu.

Phong Văn Tuyết thừa cơ đoạt lấy thanh kiếm trong tay y, ném một sang bên, không dám để cho y đụng tới.

Phải biết rằng trong tay đại tông sư võ công đệ nhất thiên hạ cướp được kiếm, đó là vinh quang cùng kiêu ngạo rất lớn.

Nhưng Phong Văn Tuyết giờ phút này cũng không có thời gian nghĩ muốn chuyện này, hắn vẫn quá mức kinh hãi. Hắn nhìn Phong Thính Vũ ngã xuống chiếu, cắn chặt răng, ngón tay bấu chặt lấy chiếu đã trở nên trắng, không khỏi kinh hồn táng đảm.

Có, có, có đau như vậy không? Hắn khẩn trương nuốt nuốt nước miếng, theo bản năng sờ sờ bụng mình.

“Ôi——” Phong Thính Vũ bỗng nhiên tràn ra một tiếng rên, bụng lại gồ lên.

“Đại ca, ngươi làm sao vậy?”

“… Đau… Đau quá…” Phong Thính Vũ không tự chủ được hô to, lăn lộn giãy giụa.

Phong Văn Tuyết rốt cục quyết định, cắn răng nói: “Đại ca, ta giúp ngươi đỡ đẻ!” Nói xong thân thủ cỡi quần y.

Ai ngờ Phong Thính Vũ hai mắt chợt lóe sáng, phản thủ chế trụ tay hắn, khí lực to lớn cơ hồ nắm đứt cổ tay hắn.

“Ngươi làm gì!” Phong Thính Vũ quát chói tai.

Phong Văn Tuyết khó thở, tức giận nói: “Không cởi quần như thế nào sinh?”

Hắn thấy Phong Thính Vũ bộ dáng thật sự không được, hơn nữa xem bụng… hình như cũng sắp nguy. Đại ca hắn ngu ngốc lại phải xé bụng mình sinh, hắn cũng ngốc theo sao?

Phong Thính Vũ nghe vậy, trên mặt hiện lên một tia mờ mịt. Sinh đứa nhỏ phải cởi quần sao?

Chính là trong bụng một trận đau đớn làm cho y không còn sức để tự hỏi.

Phong Văn Tuyết bỏ tay y ra, không hề cho y có thời gian do dự, đưa hai tay lột hạ thân y sạch sẽ.

Phong Văn Tuyết lấy hết dũng khí nhìn phía hai chân trần trụi của đại ca hắn, bị kinh ngạc cùng tức giận đoạt lấy thần trí.

Nước ối đã sớm phá vỡ, hơn nữa xem ra đã phá một thời gian rất dài, huyệt khẩu mở lớn thật sự, bằng cỡ nắm tay. Nếu không phải là ảo giác, hắn sắp thấy đầu đứa nhỏ.

Đại ca hắn thật sự ngu ngốc sao? Chính mình gặp loại tình huống này vẫn không tự biết? Phong Văn Tuyết không biết mình nên tức hay là nên luống cuống, hắn tuy rằng tinh thông y đạo, nhưng nói đến giúp người ta đỡ đẻ, căn bản không có kinh nghiệm. Hắn rối loạn nấu nước châm lửa, lại bắt mạch xem, cuối cùng cũng chỉ có thể ngơ ngác nhìn đại ca hắn trằn trọc đau đớn.

“Dùng sức… Dùng sức thì tốt!” Phong Văn Tuyết trên trán trợt xuống một đạo mồ hôi lạnh, nói xong chính mình cũng không hiểu hết ý nghĩa lời vừa nói.

Phong Thính Vũ căn bản không biết nên làm như thế nào, không cần hắn nói, bản năng đã dùng sức, cảm giác trong bụng dùng sức đưa về phía dưới. Tuy hắn có một thân nội lực, nhưng vào lúc này cho dù là người thần bí tàn khốc nhất cũng phải thuận theo lẽ tự nhiên, nội lực trở nên không dùng được.

Ngoài phòng tiếng mưa rơi dần dần nhỏ, dông tố trong núi một trận trôi qua, trời quang rất nhanh, trong căn nhà gỗ hai người cũng không được thoải mái. Phong Văn Tuyết nhìn đại ca hắn khó chịu, nhịn không được nói: “Nếu thật sự đau như vậy, ngươi kêu đi.”

Nhưng Phong Thính Vũ từ lúc sinh ra tới giờ, không biết cái gì gọi là kêu to. Y vẫn cắn chặt hàm răng, cố gắng dùng sức, không có trật tự gì, thỉnh thoảng cúi đầu rên rỉ.

Phong Văn Tuyết sắc mặt trắng xanh, trong ngực buồn nôn, nhưng cưỡng chế, trong một lúc giúp Phong Thính Vũ lau mồ hôi bắt mạch, chốc lát lại nhìn giữa hai chân y làm hắn e ngại, đầu óc cũng hỗn độn.

“Ụa——ụa——”giây phút đầu đứa nhỏ chui ra, Phong Văn Tuyết rốt cục nhịn không được vọt tới góc phòng nôn khan, cơ hồ đem toàn bộ ruột gan phun ra.

Phong Văn Tuyết cả người hư nhuyễn, rốt cục thần trí thanh tỉnh đôi chút. Hắn đưa tay tháo mặt nạ trên mặt xuống, lau mồ hôi, lại cắn răng trở lại bên người Phong Thính Vũ.

“Đại ca, ta nhìn thấy đầu đứa nhỏ! Tái kiên trì, lập tức sẽ ra đến!”

Phong Thính Vũ đời này chưa từng cảm thấy đau đến như vậy. Cho dù năm đó bị vu cổ tà phái nhốt tại hầm tra tấn hơn một tháng, cho dù ngàn dặm đuổi giết Vạn Đao Tông tông chủ bản thân bị trọng thương, cho dù luyện công thiếu chút nữa khó giữ được tánh mạng, y đều không cảm thấy gian khó như vậy.

Hô… Hô…

Y cắn răng, bắt buộc chính mình mạnh mẽ hô hấp, đem tất cả khí lực bức đến bụng. Phong Văn Tuyết nói gì kỳ thật y căn bản không nghe thấy, y chính là dựa vào cảm giác chính mình, biết nhanh, nhanh…

“Ách, a —— “

“Oa —— “

Phong Thính Vũ rốt cục cuối cùng từ trong đau nhức bức ra một tiếng gầm nhẹ, đang lúc xé rách đau đớn, tiếng khóc trẻ con to rõ cũng lập tức vang lên.

Kỳ thật hết thảy thuận lợi so với trong tưởng tượng. Đứa nhỏ cuối cùng bị nước ối đẩy vọt ra, Phong Văn Tuyết cũng không biết “hắn” như thế nào rơi xuống hai tay mình.

Đầu óc hắn có chút chết lặng, sắc mặt tái nhợt không giống người bình thường, nhưng thần trí thật trấn định. Hắn nhặt trường kiếm vừa rồi ném tới một bên lên, chặt đứt cuống rốn, dùng nước ấm cấp đứa nhỏ xoa xoa, lại dùng khăn bố gói kỹ lưỡng, đem tới bên người Phong Thính Vũ, sau đó giúp đại ca cầm máu, thu thập uế vật giữa hai chân.

Phong Thính Vũ thần trí vẫn thực thanh tỉnh. Tuy rằng bụng cùng hạ thể còn ẩn ẩn đau, nhưng cảm giác trên người thoải mái rất nhiều, trái núi lớn áp trên người rốt cục cũng biến mất.

Phản ứng đầu tiên của y là sờ kiếm mình, nắm chặt trong tay. Sau đó nghiêng đầu nhìn nhìn, bên người bày ra một vật nhỏ nhiều nếp nhăn mới từ trong bụng mình ra tới.

Phong Văn Tuyết đầu đầy mồ hôi, rốt cục thu thập thỏa đáng, không khỏi nhẹ nhàng thở ra, người mềm nhũn, ngã ngồi xuống đất.

Hắn ngây người một lát, thấy đại ca hắn nhìn đứa trẻ mới sinh đến ngẩn người, không khỏi nói: “Ngươi không ôm hắn sao?”

Phong Thính Vũ nhìn đứa nhỏ trầm mặc một lát, giương mắt nhìn Phong Văn Tuyết, hơi mờ mịt nói: “Ôm như thế nào?”

Phong Văn Tuyết sắc mặt biến thành màu đen, thầm nghĩ: ngươi là “nương ” hắn, ngươi cũng không biết ôm như thế nào ta làm sao biết?

Hai người ngồi nhìn chằm chằm đứa nhỏ nằm trên chiếu oa oa khóc lớn, ai cũng không dám tiếp nhận ôm “hắn”.

Bỗng nhiên hai người đồng thời động. Phong Văn Tuyết đứng dậy đẩy cửa gỗ ra, cảnh giới nhìn phía ngoài, sau một lúc lâu, tức giận giảm xuống: “Không cần lo lắng, là Tử y bọn họ tìm tới.”

Nhìn lại, thấy Phong Thính Vũ không biết từ khi nào đã ôm lấy đứa nhỏ che trước ngực, cầm trong tay trường kiếm dựa vào bên tường.

Xem ra rốt cuộc tâm “mẫu tử” cũng trỗi dậy a. Phong Văn Tuyết trong lòng cảm thán, nói: “Ta đem Hạ Thảo cũng gọi tới, ngươi không muốn người bên ngoài gần ngươi, có hắn có thể chiếu cố ngươi.”

“Ta muốn đi đón Triệu Tiểu Lâu.” Phong Thính Vũ trầm mặc một lát nói.

“Yên tâm, Đông Phương thế tử sẽ chiếu cố hắn.” Phong Văn Tuyết mang mặt nạ lên, ngữ khí sâu xa, mang theo chút tình cảm không khớp với lời nói.

Phong Thính Vũ trầm mặc, cúi đầu nhìn nhìn đứa nhỏ trong lòng đang khóc vì lạnh run, trong lòng không biết đang suy nghĩ gì.

Tử Y cùng Hạ Thảo cùng giáo chúng Thần Minh giáo cũng đuổi tới, thấy đứa nhỏ trong lòng Phong Thính Vũ thì chấn động, giống như gặp phải quỷ. Bất quá bọn hắn được huấn luyện nghiêm khắc, ai cũng không dám lắm miệng, cung kính đem giáo chủ cùng tông chủ nghênh đón trở về sơn trang.

Đường quay về tổng đà thập phần thuận lợi, dư đảng Hắc Phong phái không biết sao đều không xuất hiện, một đường gió êm sóng lặng. Trãi qua hai tháng, ngay cả lời đồn trong võ lâm Thần Minh giáo cất giấu bảo tàng cũng dần dần tiêu tán.

Triệu Tiểu Lâu nằm trên giường, thân thể mảnh dẻ, thần sắc ảm đạm. Một người phụ nhân chừng ba mươi tuổi bên giường hắn khóc sướt mướt, nước mắt tẩm ướt khăn tay.

“Ô ô ô… Triệu gia chúng ta chỉ còn có mình ngươi, ngươi làm sao luẩn quẩn trong lòng như thế? Ngươi thật muốn chặt đứt huyết mạch Triệu gia chúng ta mới cam tâm sao? Cha mẹ dưới suối vàng có biết, ngươi, ngươi muốn làm… bọn họ thất vọng? Ô ô ô…”

Triệu Tiểu Lâu nghe nàng khóc sau một lúc lâu, rốt cục nghiêng đầu thấp giọng nói: “Tỷ tỷ, ngươi đừng khóc, lòng ta đã định, cuộc đời này là không thể sửa lại. Trong tương lai đi xuống âm phủ, ta sẽ hướng phụ thân mẫu thân bồi tội.”

“Ngươi, ngươi… Ngươi muốn chọc chết ta!” Phụ nhân kia đúng là thân tỷ tỷ của Triệu Tiểu Lâu, Triệu Tân Chi. Lúc này nàng rốt cuộc nhịn không được, khí hận xuất hiện, chỉ vào hắn mắng: “Ngươi là bất hiếu tử, ngươi đã làm được gì cho Triệu gia ta? Lúc trước phụ thân xây tiểu lâu, mẫu thân đã qua tuổi bốn mươi, suốt ba năm mới cầu được ngươi. Ngươi không vì Triệu gia truyền thừa con nối dòng thì thôi, lại vẫn tâm tâm niệm niệm vì một người nam nhân! Ngươi, ngươi… Triệu gia nhiều thế hệ thư hương dòng dõi, gia thế trong sạch, ngươi như vậy không làm… thất vọng liệt tổ liệt tông Triệu gia sao?”

Triệu Tiểu Lâu ngọ nguậy bò xuống giường, “Bùm” một tiếng quỳ rạp xuống đất, hướng về phía Triệu Tân Chi “bang bang phanh” dập đầu lạy ba cái, nói: “Tiểu Lâu biết sai! Tiểu Lâu đại nghịch bất đạo, thực xin lỗi gia môn! Hết thảy đều là lỗi của Tiểu Lâu!”

Triệu Tân Chi thấy hắn lạy đến trán tẩm huyết, cảm thấy đau lòng, sắc mặt mới hoãn, Triệu Tiểu Lâu lại nói tiếp: “Nhưng Tiểu Lâu đời này không thay đổi được. Xin tỷ tỷ tha thứ, thả Tiểu Lâu đi.”

“Không thay đổi được… Không thay đổi được… Đây là nghiệt gì a!” Triệu Tân Chi thần sắc dần dần tuyệt vọng. Nàng tận tình khuyên bảo lâu như vậy, nhưng đệ đệ lại thủy chung không thay đổi ước nguyện ban đầu, rốt cục dần dần cũng sinh nản lòng thoái chí.

Triệu gia bọn họ là lương thần chính trực, nhiều thế hệ trong sạch, thế hệ này chỉ có một độc đinh nối dòng a. Nếu không thể vì Triệu gia sanh con nối dòng, chẳng phải là muốn tuyệt hậu sao?

Nhìn đệ đệ thất hồn lạc phách, hạt tiêu mảnh dẻ, chẳng lẽ thực muốn giết chết hắn sao? Cũng không cần đợi đến vài chục năm nữa, Triệu gia hiện tại đang sắp tuyệt hậu.

“Thôi thôi, ngươi muốn như thế nào liền như thế ấy đi. Ta là nữ nhân đã xuất giá thì coi như ngoại tộc, quản không được ngươi… quản không được ngươi…” Triệu Tân Chi sắc mặt tái nhợt, lắc lắc đầu đi ra cửa.

Triệu Tiểu Lâu nhìn tỷ tỷ, tim như bị đao cắt.

Ngày ấy hắn bị Phong Thính Vũ điểm huyệt lưu trong sơn động, thẳng qua hai canh giờ huyệt đạo mới dần dần cởi bỏ.

Hắn bất chấp thân thể không linh hoạt, nghiêng ngả lảo đảo chạy ra khỏi sơn động, lúc ấy sắc trời đã lặn, hắn hoàn toàn đã quên những gì Phong Thính Vũ đã dặn dò, núi rừng xông loạn, khàn khàn gọi tên y. Chỉ đến khi Đông Phương Vô Song dẫn người tìm được hắn, thấy hắn thần trí ngây ngô, điên cuồng, ngăn cũng ngăn không được, liền đánh bất tỉnh mang đi.

Đến khi Triệu Tiểu Lâu tỉnh lại, đã trên mã xa hướng về phía kinh thành.

Đông Phương Vô Song giải thích: “Việc này vẫn chưa xong, Liễu Châu không an toàn, ngươi đi theo ta trở lại kinh thành tị nạn, qua cơn dông đã rồi hãy trở về. Lão gia nhân nhà ngươi ta đều an bài tốt, yên tâm đi.”

Triệu Tiểu Lâu khóc ròng nói: “Ngươi cho ta trở về! Người nọ sinh bệnh nặng, chỉ sợ mệnh không còn lâu, ta phải đi về bồi y.”

Đông Phương Vô Song lắp bắp kinh hãi, vội hỏi: “Ai sinh bệnh nặng? Còn nữa đến tột cùng là ai cứu ngươi ra khỏi lao?”

Triệu Tiểu Lâu nghẹn ngào đem sự tình nói một cách đại khái, Đông Phương Vô Song mới biết người cứu hắn đúng là Phong Thính Vũ, hơn nữa không thể tưởng tượng lại là người trong lòng hắn. Tuy Đông Phương Vô Song này “kiến thức rộng rãi”, lúc ấy cũng choáng váng mất nửa ngày.

Hắn một hồi lâu mới hồi phục tinh thần, vừa cẩn thận truy vấn Triệu Tiểu Lâu một phen, biến sắc, cuối cùng có chút quỷ dị nhìn hắn: “Ngươi sao biết bụng hắn trướng như cổ (1), là nhọt dài, mệnh không lâu hả?”

“Chẳng lẽ không đúng sao? Cái bộ dáng như vậy, bộ dáng này thường nhân có thể có sao? Tóm lại ngươi mau mau đưa ta trở về, vô luận như thế nào ta muốn ở cùng y. Ô ô ô…”

Đông Phương Vô Song như có điều suy nghĩ, trầm ngâm một lát, vỗ vỗ bờ vai hắn an ủi: “Ngày ấy thủ hạ của ta trên núi phát hiện thi thể Hắc y nhân truy giết các ngươi, vẫn chưa nhìn thấy tung tích Phong Thính Vũ, nói vậy là y vô sự. Lại nói Phong Thính Vũ võ công thiên hạ vô song, cấp bậc đại tông sư, có bệnh tai gì có thể bò lên người y? Huống chi Thần Minh giáo thế lực thật lớn, nếu muốn chữa bệnh cho y còn khó sao? Ta nghĩ ngươi nghĩ nhiều rồi. Như vậy đi, ta phái người đi tìm hiểu, chờ có tin tức lập tức nói cho ngươi biết.”

Đông Phương Vô Song một phen tinh tế an ủi, lại phân tích hợp lý. Triệu Tiểu Lâu dần dần tỉnh táo, cảm thấy hắn nói đúng, liền một đường theo hắn trở về kinh thành.

Ai ngờ sau khi trở lại kinh thành, Triệu Tiểu Lâu gặp vấn đề lớn lại đến từ chính người nhà hắn.

Ngày ấy hắn cùng Phong Thính Vũ “sinh ly tử biệt “, liền quyết định cuộc đời này đều phải cùng y, vĩnh bất tương phụ.

Hắn trời sanh tính tình đơn thuần hàm hậu, liền đối với tỷ tỷ hắn nói thẳng. Ai ngờ tỷ tỷ giận dữ, đưa hắn mang về nhà chồng trông giữ, tuyệt không cho hắn bội đức nghịch luân.

Nam nam mến nhau, lấy thế gia Triệu phủ như vậy, là tuyệt không cho phép. Triệu Tiểu Lâu vào cửa này, đã bị nhốt hơn hai tháng. Trong lúc đó tỷ tỷ tận tình khuyên bảo, mỗi ngày đều tới khuyên hắn, thậm chí còn mời tới cao tăng vì hắn niệm Phật thanh tâm.

Nhưng Triệu Tiểu Lâu quyết tâm bất vi sở động, bởi vì sầu lo thành tật, lại bị bệnh một hồi, đem mình gây sức ép gầy trơ xương, vẫn đối Phong Thính Vũ nhớ mãi không quên. Tỷ đệ giằng co đến hôm nay, Triệu Tân Chi thấy đệ đệ thề sống chết không chịu quay đầu lại, trong lòng thống khổ bi thương nói không nên lời, đi khập khiễng ra khỏi viện môn.

Lúc này nha hoàn báo lại, nói Tĩnh Vương thế tử đến đây.

Triệu Tân Chi sau khi rời đi, Triệu Tiểu Lâu vẫn ngây ngô quỳ dưới giường, nghĩ đến từ nay về sau phải ra khỏi nhà, cùng tỷ tỷ sẽ không liên can, không khỏi tan nát cõi lòng. Hắn mặc dù cùng tỷ tỷ tuổi kém thật nhiều, không thể nói rõ cảm trọng tình thâm như thế nào, nhưng dù sao cũng là thân nhân duy nhất của hắn trên đời này, lúc này làm cho tỷ tỷ thương tâm như thế, hắn cũng ảm đạm sầu thương.

Hắn ngơ ngác không biết qua bao lâu, chợt nghe bên tai truyền đến một tiếng thét kinh hãi.

“Ngươi quỳ trong này làm cái gì?”

Triệu Tiểu Lâu ngẩng đầu vừa thấy Đông Phương Vô Song hô to gọi nhỏ đi lại phía hắn.

“Vô Song! Vô Song!” Triệu Tiểu Lâu giống như nhìn thấy được cứu tinh, ôm lấy vạt áo hắn, kích động nói: “Ngươi rốt cục cũng đến đây! Ngươi có tin tức y không? Ngươi có tin tức y sao?”

“Có có! Khụ khụ… Ngươi mau thả ra, ta đây liền mang ngươi đi tìm y…”

Đông Phương Vô Song bị hắn lắc muốn mất nửa cái mạng, kỳ quái, khí lực của hắn khi nào trở nên lớn như vậy.

Nhãn tình Triệu Tiểu Lâu sáng lên, nhất thời nhảy dựng: “Thật vậy chăng? Ngươi có tin tức của y?”

“Thật sự thật sự. Ngươi mau mau thu dọn đồ đạc theo ta đi thôi. Chúng ta bây giờ đi.”

“Đúng vậy hảo hảo… Ta không có gì cần thu thập, chúng ta đi ngay bây giờ!” Triệu Tiểu Lâu kích động xoay quanh, chợt nhớ tới tỷ tỷ, thần sắc buồn bã: “Chính là tỷ tỷ của ta…”

“Ngươi yên tâm.” Đông Phương Vô Song không biết từ nơi này lấy ra cây quạt, “Xoát” một tiếng mở ra, phong lưu phóng khoáng, hơi đắc ý nói: “Tỷ tỷ ngươi ta đã giúp ngươi thuyết phục, nàng sẽ không phản đối, còn khen nữa.”

Triệu Tiểu Lâu tất nhiên không tin, thở dài: “Ngươi không cần gạt ta, ta minh bạch tâm ý tỷ tỷ.”

“Ặc! Không tin chúng ta đi.”

Đông Phương Vô Song lôi kéo hắn nghênh ngang ra cửa, đến cửa phòng gặp phải Triệu Tân Chi. Chỉ thấy Triệu Tân Chi sắc mặt vui mừng tiến lại, nói: “Các ngươi đi bây giờ sao?”

“Việc này không nên chậm trễ, Tôn phu nhân, ta mang Tiểu Lâu đi.” Đông Phương Vô Song nói.

“Hảo hảo, các ngươi đi mau chút đi, dọc đường không nên trì hoãn. Tiểu Lâu đứa nhỏ này, thật đúng là ngốc nhân có ngốc phúc a.”

“A?” Triệu Tiểu Lâu nhìn tỷ tỷ một bộ vui mừng, còn hoài nghi mình có phải đang nằm mơ hay không. Như thế nào một khắc trước còn khóc sướt mướt hết sức bi thương, lúc này liền biến đổi sắc mặt?

Hắn ngẩng đầu nhìn nhìn bầu trời, trời trong như ngọc bích, vầng thái dương vẫn yên lành treo tại phía đông nam, không phải mọc từ phía tây lên a?

Triệu Tiểu Lâu lơ mơ bị Đông Phương Vô Song mang lên xe ngựa, dọc theo đường đi còn suy nghĩ về sự chuyển biến bất ngờ của tỷ tỷ, cứ hoài nghi mình có đang nằm mơ hay không. Bất quá nghĩ lập tức có thể nhìn thấy Phong Thính Vũ, liền đem hết thảy ném ra sau đầu, chỉ hận không thể bay nhanh đến bên người Phong Thính Vũ.

Bọn họ từ kinh thành một đường đi về phía nam, hướng về tổng đà Thần Minh giáo ở Thanh Phong trấn. Trên đường Triệu Tiểu Lâu quấn quít lấy Đông Phương Vô Song hỏi thăm tin tức Phong Thính Vũ, ai ngờ tiểu tử này thừa nước đục thả câu chết sống không chịu nhiều lời, chỉ nói gặp mặt thì biết.

Triệu Tiểu Lâu lòng nóng như lửa đốt, thấy Đông Phương Vô Song so với hắn còn gấp hơn, xe ngựa vương phủ ngày đêm kiêm trình, một tháng lộ trình mà bọn họ đi hơn mười ngày đã tới. Triệu Tiểu Lâu cũng không biết Đông Phương Vô Song an bài như thế nào, dù sao cũng thật thần tốc, bọn họ vừa tới Thanh Phong trấn, đã bị an bài vào tổng đà Thần Minh giáo.

Hắn bị bịt mắt được người dẫn vào, cảm giác bên tai vù vù tiếng gió, sau khi rơi xuống đất lại đông chuyển tây chuyển, không biết đi bao lâu. Lúc đầu hắn còn nghe thấy có người nói chuyện, cùng một ít tạp âm. Nhưng dần dần chung quanh hết thảy đều an tĩnh, chỉ mơ hồ biết mình đã đi vào một chỗ yên lặng.

“Tới rồi.”

Miếng vải đen được hạ xuống, Triệu Tiểu Lâu nhu hai mắt, chậm rãi khôi phục đường nhìn, người dẫn hắn đến hắn đã từng gặp qua, thì ra là Vô Ngôn.

Vô Ngôn chỉ vào phía trước sân nói: “Kia là sân của tông chủ. Không có hắn cho phép, ta không thể tới gần, ngươi tự vào đi.”

Triệu Tiểu Lâu đột nhiên có loại cảm giác sợ hãi, chần chờ nói: “Hắn… Thật sự ở nơi này sao?”

“Tất nhiên.” Vô Ngôn vẻ mặt luôn không thay đổi, đã có chút cổ quái nhìn Triệu Tiểu Lâu, nói: “Tông chủ từ… sau khi trở về, vẫn ở nơi này.”

Triệu Tiểu Lâu thở sâu, hướng hắn thi lễ nói: “Đa tạ! Ta đây đi vào.”

Vô Ngôn nhìn hắn đi đến viện môn, bỗng nhiên phát giác thiếu niên này so với lúc mới gặp cao lớn hơn rất nhiều.

Triệu Tiểu Lâu dừng trước cửa, cố lấy dũng khí nhẹ nhàng gõ cửa. Gõ cửa xong hắn vểnh tai nghe, nghe bên trong có tiếng trẻ con ẩn ẩn khóc nỉ non.

Ân? Chẳng lẽ là ảo giác? Hắn cảm thấy kỳ quái, đại môn bỗng nhiên không hề báo trước mở ra.

“Tiểu Lâu, là ngươi?”

Triệu Tiểu Lâu thấy rõ người trước mắt, không khỏi kinh hỉ kêu lên: “Hạ Thảo?”

Đã lâu không gặp, Hạ Thảo bộ dáng tựa hồ có chút chật vật, tóc cùng mình mẩy đều là nước, tay áo lại kéo cao, trên tay có mùi thơm ngát.

Hắn vừa thấy Triệu Tiểu Lâu, thần sắc quả thực có thể nói là mừng rỡ, một phen kéo hắn tiến vào, hấp tấp nói: “Ngươi tới vừa đúng lúc, tông chủ ở phía sau viện chờ ngươi, ngươi mau mau đi đi, ta, ta, ta đi chuẩn bị cơm canh.” Nói xong cũng không nán lại ôn chuyện, đem hắn đẩy vào phía sau viện, chính mình như phải chạy nạn, vội vàng ly khai khỏi sân.

Triệu Tiểu Lâu nghe Phong Thính Vũ đang đợi hắn, vui sướng đến hôn mê đầu óc, không thèm nghĩ nhiều, chạy vài bước về phía hậu viện, càng tới gần nơi đó, trẻ con khóc nỉ non càng rõ. Xem ra không phải ảo giác.

Triệu Tiểu Lâu từ đáy lòng kỳ quái, nhưng vẫn đi thẳng đến. “Phong, Phong…” Hắn ngốc lăng tại chỗ.

Chỉ thấy nơi đất trống trong hậu viện đặt một cái mộc bồn lớn, Phong Thính Vũ đang ngồi trên chiếc ghế đẩu cạnh mộc bồn, cong hai chân, trong tay ẵm một đứa bé mập mạp trắng phau, cau mày nhìn nó khóc lớn.

Phong Thính Vũ sớm đã nghe thấy Triệu Tiểu Lâu tiến vào, lúc này quay đầu lại nhìn hắn, thản nhiên nói: “Lại đây, tắm cho hắn.”

Triệu Tiểu Lâu ngơ ngác đi qua, nhìn đứa trẻ trong tay y, nói lắp: “Này, là con của ai?”

“Con ta.”

“Ngươi, ngươi… Nhi… Tử…” Triệu Tiểu Lâu nói những lời vô nghĩa, ngực như bị đánh một quyền thật mạnh.

Sắc mặt hắn tái nhợt, cứng ngắc, sau một lúc lâu mới miễn cưỡng hé ra một nụ cười nói: “Cung, chúc mừng Phong tông chủ có hỉ, mừng được quý tử. Thật sự là… Thật sự là quá tốt…” Đầu hắn trống rỗng, cũng không biết mình nói cái gì.

Phong Thính Vũ cũng không chịu nổi hắn nói lắp, đem đứa nhỏ ném vào tay hắn, chỉ vào mộc bồn nói: “Tắm!”

Triệu Tiểu Lâu theo bản năng tiếp nhận đứa nhỏ, thấy nam hài thập phần trắng béo khỏe mạnh, đại khái cũng được hai, ba tháng.

Đầu hắn cứng ngắc một mảnh, đờ đẫn xoay người đem đứa nhỏ bỏ vào mộc bồn, lấy bố khăn tắm rửa cho nó.

Tắm lại tắm, dần dần lấy lại thần trí, hắn ngưng thần nhìn kỹ, càng xem càng cảm thấy khuôn mặt đứa bé kia trắng noản, con ngươi đen bóng, cái miệng nhỏ nhắn mỏng manh, đều cực kỳ giống Phong Thính Vũ.

Quả nhiên là đứa nhỏ của y a…

Nước mắt từ gương mặt chảy xuống, rơi xuống mộc bồn.

Như vậy cũng tốt… Như vậy cũng tốt…

Sớm biết rằng sẽ có ngày này, thì không nên hy vọng. Y đường đường là tông chủ quyền cao chức trọng, võ công có một không hai trong thiên hạ, như thế nào có thể đem một mao đầu tiểu tử để trong mắt? Có thể xứng với y, tất nhiên phải là một đại mỹ nhân độc nhất vô nhị.

Đã biết tự mình đa tình, thực sự vọng tưởng.

“Cục cưng ngoan… Cục cưng tắm rửa, tắm sạch sẽ, phiêu lượng xinh đẹp …” Triệu Tiểu Lâu thanh âm khàn khàn, đầy ngập chua xót, lại mềm nhẹ dỗ dành đứa nhỏ.

Phong Thính Vũ đứng một bên nhìn, lúc đầu không phát hiện gì, sau lại chậm rãi phát hiện có chút khác thường.

Y cúi người xuống, nâng cằm Triệu Tiểu Lâu, nhìn nhìn dáng vẻ hắn, nhíu mi nói: “Ngươi khóc cái gì?”

“Ta, ta…” Triệu Tiểu Lâu miễn cưỡng tươi cười, trái lương tâm nói: “Ta cao hứng. Ta thay ngươi cao hứng.”

Phong Thính Vũ ánh mắt sáng lên, nói: “Ngươi xem con của ngươi thật cao hứng?”

“Hử?” Không phải con của ngươi sao?

Phong Thính Vũ biểu tình bỗng nhiên có chút vui sướng, tuy rằng thản nhiên, nhưng lập tức làm cho khuôn mặt lạnh lùng của y trở nên bất đồng với trước kia, tựa hồ nhu hòa lên.

Y như có chút vừa lòng nói: “Quả nhiên phụ tử liên tâm. Ngươi thực thích hắn nha.”

Triệu Tiểu Lâu ngốc lăng, hoàn toàn không biết y đang nói cái gì.

Phong Thính Vũ chỉ vào tiểu tử béo ú trong tay hắn, nói: “Hắn còn chưa đặt tên đó. Ngươi là phụ thân, ngươi đặt cho hắn đi.”

Triệu Tiểu Lâu hoàn toàn ngốc, nói lắp: “Ta, ta… hắn, hắn… Hắn không phải con của ngươi sao? Như thế nào để ta đặt?”

Phong Thính Vũ không biết nói như thế nào cho suôn sẻ, vẫn nói rất chậm: “Hắn là con ta, cũng là con của ngươi. Ta gọi hắn là Triệu Nhất, nhưng Văn Tuyết bọn họ đều nói nghe không hay.”

Triệu Tiểu Lâu rốt cục nghe rõ.

Triệu Nhất? Triệu Nhất. Triệu… Hắn nhảy dựng, kêu lên: “Ngươi nói đứa nhỏ này là của ta?”

Tiểu Triệu đang được phụ thân hầu hạ đến vui vẻ, ai ngờ đột nhiên vận rủi tiến đến, “đông” một tiếng bị ném vào bồn, lập tức há mồm oa oa khóc lớn.

“Đương nhiên là của ngươi.” Phong Thính Vũ nhíu mày, đem đứa con đang đạp nước phình phịch trong bồn ra, đưa tới trước mặt Triệu Tiểu Lâu, nói: “Ngươi xem mũi hắn, mắt hắn không giống ngươi sao? Ta mỗi ngày đều nhìn, cảm thấy rất giống.”

Triệu Tiểu Lâu muốn hôn mê: “Của ta… Như thế nào là của ta? Ta, ta chưa từng có a…”

Lông mày Phong Thính Vũ khẽ nhíu, bỗng nhiên lạnh giọng nói: “Ngươi không muốn nhận sao?”

“Không phải. Ta, ta…” Triệu Tiểu Lâu hoàn toàn hôn mê, rốt cục nhớ tới một vấn đề mấu chốt: “Nương đứa nhỏ là ai?” Hắn tin tưởng chính mình trừ bỏ Phong Thính Vũ, cuộc đời này tuyệt không gặp mặt người thứ hai, mặc kệ nam nữ.

“Không có nương.”

“A?” Triệu Tiểu Lâu choáng váng. Không nương chẳng lẽ là từ tảng đá mọc ra? Hay là từ đất vườn lớn lên?

Phong Thính Vũ kéo bố khăn sạch, một bên đem đứa con ôm sát bên người, một bên khinh miêu đạm tả, nói ra sự tình như lẽ tự nhiên: “Ta sinh, tất nhiên không có nương. Chỉ có ta và ngươi là hai phụ thân.”

Cái gì, có ý tứ gì? Triệu Tiểu Lâu mờ mịt nói: “Ngươi sinh? Ngươi như thế nào sinh?”

Phong Thính Vũ hình như không nguyện ý nói chuyện này, nhưng thấy Triệu Tiểu Lâu thập phần hoang mang, nghĩ nghĩ, vẫn thành thật trả lời: “Mười tháng hoài thai, từ trong bụng sinh ra. Chính là lần trước ngày ấy chúng ta chia tay.”

Triệu Tiểu Lâu lúc này mới nhớ tới vấn đề đã mấy tháng qua vẫn lo lắng, tầm mắt lập tức rơi xuống bụng Phong Thính Vũ giờ đã bằng phẳng như lúc ban đầu. Hắn vẫn cảm giác thần trí mê mang, đầu óc có chút phù phiếm, bước đi như là bay bay.

Phong Thính Vũ đem đứa nhỏ bỏ vào trong tay hắn, lãnh đạm nói: “Tên. Sớm một chút nghĩ hảo.” Nói xong thản nhiên xoay người, đi luyện kiếm.

Tuy rằng sau đó Đông Phương Vô Song có giải thích cho Triệu Tiểu Lâu như thế nào là ma da nhân, cùng với thể chất đặc thù của bọn họ. Nhưng Triệu Tiểu Lâu từ nay về sau trải qua năm tháng nhân sinh dài dằng dặc, vẫn đối với chuyện Phong Thính Vũ có thể lấy thân nam tử sinh con, tràn ngập kính sợ cùng khó hiểu.

Nhưng biết được ma da nhân có thể thụ thai, cũng là hạnh phúc lớn nhất của hắn trong cuộc đời này.

Bởi vì hữu tình mà thụ thai, cũng bởi vì hữu tình mà kết tinh.

Triệu Tiểu Lâu hạnh phúc, nhân sinh, rốt cục có thể nắm trong tay-

Chính văn hoàn-

(1)   Cổ trướng là một trong tứ chứng nan y: Phong (chứng kinh phong, động kinh), Lao (bệnh lao), Cổ (cổ trướng), Lại (phong cùi).

———————————————

PHIÊN NGOẠI:

EDIT: Dương Minh Yên

—o0o—

Phiên ngoại 1.

—o0o—

Trần lão đầu đã làm lão bản tửu quán ở chân núi Tam Tuyệt đã rất nhiều năm rồi.

Đường núi Tam Tuyệt cao chót vót, người ở cũng thưa thớt, trừ thi thoảng chỉ có người qua đường ghé ngang, thì cũng chỉ có người trong thôn hẻo lánh ở khe suối ghé qua quán.

Nhưng còn có một người cũng thường xuyên tới cửa tiệm của ông.

Nói cũng kỳ lạ, ai cũng không biết người này nhà ở đâu, mỗi lần đều đột nhiên xuất hiện.

Có một lần thằng cháu chạy bàn ở trong quán rượu Trần lão đầu đã thấy một thiếu niên áo trắng bay bay từ trên sườn núi xuống, sợ tới mức suýt kêu lên thần tiên.

Cho đến khi thiếu niên tới gần mới nhận ra, đúng là Triệu Nhất Minh thường tới nhà nó mua rượu và đồ ăn.

Thằng bé quá sợ hãi, vỗ ngực nói, “Triệu tiểu ca à, ngài làm tôi sợ muốn chết. Sao lại nhảy xuống từ nơi cao như vậy chứ? Tôi còn cho là thần tiên nữa đấy.”

Triệu Nhất Minh nghe xong thì cười ha ha nói, “Cái này gọi là khinh công, biết không hả?”

Thằng bé hâm mộ nói, “Công phu này thật tuyệt. Nếu mà là tôi nhảy xuống từ nơi đó thì đã sớm nát thịt rồi. Triệu tiểu ca à, ngài có thể dạy tôi không? Về sau khi chú tôi đuổi đánh tôi thì tôi có thể chạy được.”

Triệu Nhất Minh cười nói, “Ta không dạy được cậu rồi. Cậu đã lớn, học không tốt. Đi thôi, ta còn muốn tới nhà cậu cầm đồ đặt từ lần trước mà.”

Thằng bé trở về rồi lén nói chuyện này với Trần lão đầu, Trần lão đầu nghiêng đầu nghĩ nghĩ, nhớ rõ trước kia có ai nói người ở trên đỉnh núi Tam Tuyệt, hóa ra là gia đình Triệu tiểu ca? Nhưng đỉnh núi này cao như vậy, dốc như vậy làm sao mà leo lên được? Chẳng qua việc này không phải là dân thường như ông nghĩ được, nên ông trịnh trọng vỗ đầu thằng cháu dặn dò, “Không nên nói chuyện này cho người khác. Ta không thích gây chuyện.”

Thằng bé nghĩ thầm rằng, Triệu tiểu ca và cha huynh ấy đều nhã nhặn, vài người em gái cũng đều nhu thuận đáng yêu, làm sao lại gây chuyện được nhỉ? Nhưng kể cũng lạ, nhiều năm như vậy cũng chưa gặp phu nhân gia đình đó, khi Triệu Nhất Minh và vài em gái đến cũng không nghe họ đề cập tới mẹ mình.

Một ngày nọ Trần lão đầu và cháu mình đang nhàm chán trông quán rượu, chờ khách tới cửa thì chợt thấy Triệu Nhất Minh đeo tay nải tức giận đi tới.

“Trần thúc, cho tôi mười cái bánh bao, hai cân thịt trâu, đóng gói, mang đi!”

“A? Sao tiểu ca hôm nay đã tới rồi? Đồ lần trước ngài đặt còn chưa tới mà.”

Triệu Nhất Minh đặt tay nải lên bàn nói, “Tôi không phải tới để lấy đồ. Ngài mau chuẩn bị đồ tôi vừa nói đi, tôi còn phải chạy đi nữa.”

Trần lão đầu nhanh chóng bảo cháu đi chuẩn bị đồ ăn, lại nhìn thiếu niên đang há miệng uống trà, đột nhiên chợt lóe nói, “Không phải tiểu ca cậu rời nhà trốn đi chứ?”

Triệu Nhất Minh đặt bụp cái bát xuống bàn, mày nhảy dựng lên nói, “Cái gì mà rời nhà trốn đi chứ, tôi đây phải bước chân vào giang hồ!”

Trần lão đầu lắp bắp hoảng sợ nói, “Triệu tiểu ca à, năm nay cậu mới mười bốn mà? Còn nhỏ đã nói bước chân vào giang hồ gì chứ, Triệu lão gia sẽ lo lắng chết mất?”

Triệu lão gia chính là cha của Triệu Nhất Minh, Trần lão đầu đã từng gặp vài lần, mỗi lần thấy dáng vẻ nhã nhặn, người cũng trẻ tuổi thì luôn cảm thấy tên gọi “lão gia” làm người ta già đi.

Nói tới Triệu lão gia thật đúng là tảo hôn, nhìn qua cũng chỉ mới có 25 26 thôi thế mà đã có vài đứa con gái, thật sự là không thể nhìn người bằng vẻ ngoài mà.

Triệu Nhất Minh mặt tối sầm, không nói gì.

Trần lão đầu lại muốn khuyên hai câu nữa, chợt thấy bên ngoài có hai người vội vàng chạy vào, đúng là Triệu lão gia và con thứ Phong Song.

“Nhất Minh, quả nhiên con ở đây.”

“Đại ca.” Triệu Nhất Minh vừa thấy cha và em trai đuổi theo mình lập tức mặt trầm xuống, quay sang chỗ khác.

Triệu Tiểu Lâu thấy đứa con còn chưa đi xa, trong lòng cảm thấy vô cùng may mắn. Tiến lên giữ chặt lấy con mình rồi nói, “Nhất Minh, đừng giận dỗi, theo cha trở về đi.”

“Không về! Con muốn bước chân vào giang hồ!”

Triệu Tiểu Lâu hòa nhã nói, “Con còn nhỏ, chờ tròn 16 tuổi cũng không muộn.”

“Con đã trưởng thành rồi. Con quyết định, con sẽ bước chân vào giang hồ ngay bây giờ!” Triệu Nhất Minh cố chấp nói.

“Con…” Triệu Tiểu Lâu thấy đứa con không coi lời mình là gì, không khỏi tức giận.

Ai ngờ lúc này Phong Song bên cạnh giữ chặt lấy Triệu Nhất Minh nói, “Đại ca, huynh cũng quá không nghĩa khí, sao nói đi là đi không dẫn đệ theo?”

“Con…” Triệu Tiểu Lâu lập tức bị đứa con thứ hai làm tức đến nghẹn họng, dừng một lát rồi cả giận nói, “Song Phong, cha mang con tới khuyên anh con về nhà chứ không phải cho con và nó cùng rời nhà trốn đi!”

Phong Song rụt vai lại, không dám nói.

Triệu Nhất Minh đứng một bên cố gắng giãy khỏi tay cha, chợt la lớn, “Con không về. Phụ thân nói võ công của con dù luyện thế nào vẫn chưa đạt, con đã rất lợi hại, con muốn chứng minh cho ông ấy xem!”

Gương mặt trắng nõn của Triệu Tiểu Lâu đỏ bừng vì tức giận, rốt cuộc điên lên lạnh lùng nói, “Câm miệng! Ngay cả mười chiêu của thủ hạ phụ thân con cũng không qua được còn dám nói võ công mình đại thành? Sao con lại không biết trời cao đất rộng, không có… chút tỉnh táo khiêm cẩn, nhiều năm như vậy cha đã dạy con thế nào?”

Triệu Nhất Minh và Phong Song rất ít khi thấy cha mình thực sự tức giận, nhất thời bị dáng vẻ lạnh lẽo của người làm ngây ngẩn.

Triệu Tiểu Lâu kéo lấy Triệu Nhất Minh, lạnh lùng nói, “Đi! Theo cha về!” Nói xong còn không quên quay đầu lại, thay đổi giọng nói hiền lành nói với Trần lão đầu, “Trần chưởng quỹ, con nhỏ không hiểu chuyện, làm ngài phiền rồi. Tiền trà lần sau sẽ trả lại ngài.”

Trần lão đầu phục hồi tinh thần vội nói, “Không vội không vội. Thịt và cá nhà ngài đặt lần trước hai ngày nữa mới đến, lúc đó rồi nói sau. Lúc đó rồi nói sau.”

Triệu Tiểu Lâu lại khách sáo hai câu, không nhiều lời nữa, túm hai đứa con trai rời đi. Ba người trở lại trên núi.

Vài năm nay Triệu Tiểu Lâu vẫn chưa từ bỏ noãn ngọc tâm kinh, cả ngày đi lên đi xuống lại có dây thừng giúp đỡ, dần dần cũng quen đi lên đỉnh núi, cũng không còn luống cuống, bị người ta nói giống như con thỏ như năm đó nữa.

“Nhớ kỹ! Chuyện hôm nay không được nói với phụ thân hai đứa biết không?” Triệu Tiểu Lâu trịnh trọng nói với hai đứa con trai.

Triệu Nhất Minh và Phong Song biết tính tình của phụ thân, tuy vẫn mặc kệ không hỏi bọn họ, hơi lạnh nhạt nhưng nếu biết họ võ công chưa đạt đã dám rời nhà trốn đi nhất định sẽ không thủ hạ lưu tình.

Còn cả tính tình cổ quái và võ công sâu không lường được của phụ thân không biết sẽ trừng phạt họ thế nào, hai người hơi run sợ.

Phong Song nói, “Cha yên tâm. Chuyện đại ca hôm nay tuyệt đối con sẽ không nói với phụ thân. Đại ca, huynh cũng đừng khiến phụ thân tức giận nữa. Tính cách phụ thân huynh không phải cũng biết sao? Công phu của huynh dù không đáng nhắc tới trong mắt phụ thân nhưng đặt vào giang hồ cũng là cao thủ trong hàng lớp trẻ tuổi rồi, lần trước không phải nhị thúc đã khen huynh như vậy à.”

Triệu Nhất Minh hơi ủ rũ nói, “Tuy nói vậy nhưng huynh chưa từng thử qua trên giang hồ sao biết mình đã là cao thủ trong lớp trẻ tuổi chứ? Bế môn tạo xa, bế môn tạo xa.”

Triệu Tiểu Lâu bật cười, gõ một cái lên trán đứa con nói, “Yên tâm, chờ sang năm con đầy mười lăm, cha sẽ bảo phụ thân con thả con xuống núi. Con thích xông tới đâu thì xông tới đó, được không?”

Lập tức con ngươi Triệu Nhất Minh sáng lên, lúc này mới vui vẻ.

Triệu Tiểu Lâu trở lại phòng ngủ, Phong Thính Vũ đang ngồi trên giường lau trường kiếm trong tay, vẻ mặt chuyên chú. Mặc dù hắn đã sớm võ công đại thành, dù không có kiếm vẫn thắng có kiếm nhưng vẫn rất thích lau kiếm vào canh giờ cố định mỗi ngày.

Triệu Tiểu Lâu biết rõ thói quen của hắn, cũng không làm phiền, mỉm cười ở một bên nhìn chăm chú. Năm đó sau khi cậu và Phong Thính Vũ thành thân, Phong Vô Tuyết theo Đông Phương Vô Song đi kinh thành, Phong Thính Vũ liền tạm thời làm giáo chủ ở tổng đà Thần Minh giáo.

Triệu Tiểu Lâu theo hắn ở đó một thời gian ngắn, rồi sau Phong Vô Tuyết trở về giáo, Phong Thính Vũ lập tức trở về núi Tam Tuyệt. Trước đây Triệu Tiểu Lâu đã chuẩn bị tâm lý, biết tính hắn thích u tĩnh, quen tự bế, sẽ không định cùng mình quay về Liễu Châu.

Hơn nữa khi Triệu Nhất Minh một tuổi, Triệu Tiểu Lâu và Phong Thính Vũ mang theo đứa nhỏ về với ông bà lo chuyện chọn đồ vật đoán tương lai, kết quả lúc sau Triệu gia đều sợ Phong Thính Vũ như ve sợ mùa đông, tránh không kịp..

Aizzz, không đề cập tới cũng thế. Vì vậy Triệu Tiểu Lâu cũng đã không còn muốn quay về Liễu Châu định cư nữa, dù sao chỉ cần ở cạnh Phong Thính Vũ thì đâu cũng giống nhau. Thế nên hạ quyết tâm, phân phát hết cho những người có thể phân phát, hóa ra đại nha hoàn Hoa Lan mà Vương bá sắp xếp là để làm nha hoàn thông phòng cho cậu, cũng được cậu sắp xếp cưới gả.

Hiện giờ trong nhà chỉ còn Vương bá và vài lão bộc ở, giúp cậu trông giữ gia nghiệp. Còn tỷ tỷ bên kinh thành, biết hiện giờ cậu có “thê” có tử, cũng yên tâm.

Bất tri bất giác Triệu Tiểu Lâu và Phong Thính Vũ đã sống ở đỉnh núi Tam Tuyệt tráng lệ u nhã này mười mấy năm rồi. Cậu không giống Phong Thính Vũ tự bế từ nhỏ, tuy cũng thích thanh tịnh nhưng không đến tuổi phải tị thế ẩn cư. Nhưng cậu và Phong Thính Vũ lại cam tâm tình nguyện, vui vẻ chịu đựng. Một năm cậu xuống núi hai lần, có khi theo Phong Thính Vũ về Thần Minh giáo, có khi lại quay về Liễu Châu nhìn xem.

Nhưng khi bọn nhỏ lớn hơn, đỉnh núi dần náo nhiệt, cậu cũng phai nhạt với ý tưởng đi ra bên ngoài. Nói đến con, khóe miệng Triệu Tiểu Lâu giơ lên. Cậu không ngờ ngoài Nhất Minh, Phong Thính Vũ còn bằng lòng sinh cho cậu một đứa nữa. Hơn nữa Phong Thính Vũ không thích uống dược, chưa từng uống nước thuốc mang thai kia. Chuỗi ngày hai người cậu ở trên núi thanh tịnh thản nhiên, cá nước thân mật, ân ái không ngừng, tự nhiên sẽ gặp thêm mấy củ cà rốt ló ra.

Nhớ tới lần Phong Thính Vũ mang thai Phong Song, đó là lần đầu tiên cậu thấy bụng Phong Thính Vũ chậm rãi to lên, một sinh mệnh lớn dần từng chút, cho đến khi đủ tháng chui ra. Triệu Tiểu Lâu như đang nằm mơ. Dù tận mắt nhìn thấy, cậu vẫn khó tưởng tượng khi mà cậu và Phong Thính Vũ đều là nam tử mà lại thật sự mang thai, sinh con đẻ cháu. Nhưng hôm nay họ đã có hai đứa con, tên lần lượt là Triệu Nhất Minh và Phong Song, Triệu San San, Triệu Tư Tư. Sắp chào đón tiểu bảo bối thứ năm, Triệu Tiểu Lâu đã nghĩ tên xong, là trai thì gọi Triệu Ngũ Kiệt, là gái là gọi Triệu Vũ Vũ. Thật tốt, haha.

Phong Thính Vũ thu kiếm, thản nhiên nói, “Nhất Minh đã trở lại.”

Triệu Tiểu Lâu phục hồi tinh thần, không ngờ không gạt được hắn, châm chước một chút rồi nói, “Đứa nhỏ lớn rồi, nên để nó đi ra ngoài xông pha.”

“Trước khi cậu mười sáu tuổi, không phải cũng không ra khỏi cửa đó sao.”

Triệu Tiểu Lâu nhớ tới năm đó, nở nụ cười nói, “Đúng vậy, lần đầu tiên ra ngoài đã gặp huynh, còn không biết tại sao bị huynh bắt lên núi, không biết là họa hay phúc nữa.”

Những năm gần đây Phong Thính Vũ có sức sống hơn, thỉnh thoảng sẽ nhẹ nhàng cười một chút, cũng không nói chuyện.

Triệu Tiểu Lâu ngồi xuống cạnh hắn, vuốt cái bụng đã hơi to ra của hắn cười nói, “Họa phúc tướng y, thật ra ta đây phúc khí rất lớn.”

Phong Thính Vũ cười một chút nói, “Sang năm để nó xuống núi đi.”

“Không phải huynh nói võ công của nó còn chưa đạt thành sao?”

“So với ta năm đó thì đương nhiên là chưa đạt thành. Nhưng trên giang hồ thì cũng là loại một loại hai.” Phong Thính Vũ nói rất thản nhiên, nhưng trong giọng nói lại ẩn chứa sự tự tin rất cường đại.

Đó là sự tự tin khi đứng phía trên đỉnh núi nhìn mây trôi. Là tự tin khi nhìn xuống chúng sinh, kiếm chỉ thiên hạ. Triệu Tiểu Lâu thích dáng vẻ này của hắn. Tuy lạnh lùng, tuy lạnh nhạt, tuy thiếu hụt vị nhân tình, tuy không giống người bình thường, nhưng cậu thích. Cậu cầm tay Phong Thính Vũ mỉm cười.

Ngoài phòng trên mặt cỏ, một đứa bé đang chạy theo một con thỏ. Triệu Tiểu Lâu nhìn qua cửa sổ, chỉ cảm thấy cuộc sống thật thanh u, dù qua hai đời cũng sẽ không nhàm chán.

– Hết phiên ngoại 1 –

Phiên ngoại 2: Song Phong

“Thính Vũ, ra ăn cơm trưa.” Triệu Tiểu Lâu vui vẻ chuẩn bị ngọ thiện, gọi Triệu Nhất Minh đang ở phía trước viện chơi với đám thỏ, rồi về sau núi gọi Phong Thính Vũ, đã thấy Phong Thính Vũ chống kiếm đứng im bên hồ, không biết đang suy nghĩ gì.

“Sao vậy?” Triệu Tiểu Lâu kỳ quái đi qua.

Phong Thính Vũ một tay chống kiếm, một tay vuốt bụng mình khẽ nói, “Cảm giác là lạ.”

“Là lạ?” Triệu Tiểu Lâu hoảng sợ, vội vàng đi qua, sờ soạng lung tung trên bụng hắn, “Lạ thế nào? Lạ làm sao? Có phải đau bụng không? Hay là con đá huynh? Làm sao khó chịu? Có phải tới lúc sinh rồi không?”

Phong Thính Vũ kỳ lạ nhìn thoáng qua Triệu Tiểu Lâu ăn nói lộn xộn, “Mới sáu tháng, chưa sinh.”

Triệu Tiểu Lâu đen mặt.

Đương nhiên cậu biết sáu tháng sẽ chưa sinh. Nhưng không phải hắn vừa nói cảm giác là lạ sao? Chính mình lo lắng mới có thể làm vậy.

Sống thân mật hơn hai năm, Triệu Tiểu Lâu đã luôn thấy Phong Thính Vũ trước mặt thong dong tự nhiên, có khi thậm chí còn buồn bực bất đắc dĩ vì một số hành động cổ quái của hắn.

Ví dụ như vào sinh nhật một tuổi của Triệu Nhất Minh, Triệu Tiểu Lâu dẫn Phong Thính Vũ và đứa con cùng trở lại Liễu Châu, muốn cho đứa con một tuổi bắt đồ vật đoán tương lai thật vui vẻ. Thậm chí ngay cả tỷ tỷ ở kinh thành cũng đưa tới quà cho cháu ngoại trai chọn đồ vật đoán tương lai.

Ai ngờ Phong Thính Vũ lại hỏi, “Vì sao phải bắt mấy thứ đó?”

Triệu Tiểu Lâu nhìn trên đất để đủ loại đồ, có kinh thư, có văn chương, có kiếm gỗ, có châu ngọc, còn có bàn tính và son. Mỗi một thứ đều có ý nghĩa chờ mong và chúc phúc, còn không biết Tiểu Nhất Minh nhà họ sẽ lấy cái gì.

Cậu nghĩ Phong Thính Vũ sẽ không biết hàm nghĩa của chọn đồ vật đoán tương lai nên cậu kiên nhẫn giải thích một lần, sau đó vui tươi hớn hở nói, “Tiểu Nhất Minh của chúng ta chọn gì cũng tốt, tương lai ta đây làm cha cũng sẽ ủng hộ!”

Ai ngờ Phong Thính Vũ không nói gì, bình tĩnh đi đến giữa đại sảnh, trường kiếm vung lên.

Mọi người chỉ cảm thấy ánh sáng lạnh lóe lên, rồi thấy những thứ đồ trên mặt đất vừa nãy… đều biến thành mảnh nhỏ.

Vương bá sợ tới mức không biết có nên ngồi xuống đất hay không. A Hỉ và A Phúc thì mặt cắt không còn giọt máu lạnh run, dùng sức chui ra phía sau thiếu gia… ôi không, là lão gia.

Cũng may bà vú ôm Triệu Nhất Minh đến từ Thần Minh giáo, vẫn đang trấn định tự nhiên trước khí thế của tông chủ làm người ta sợ hãi, chỉ nhẹ tay một chút, đặt đứa nhỏ lên mặt đất.

“Oa nha?” Cái chân ngắn mũm mĩm của Triệu Nhất Minh đặt trên mặt đất, nhìn trái nhìn phải, không rõ mấy thứ vừa rồi còn chuẩn bị cho mình đã biết mất đâu? Hiện tại ngoài phụ thân đang đứng trong đại sảnh và mấy thứ vỡ vụn thì không còn gì hết.

“A nha nha…” Nó gọi hai tiếng, thấy tất cả mọi người không ai để ý tới mình, kể cả là phụ thân luôn thương nó, hay là Vương gia gia râu bạc luôn cười khi gặp nó, thậm chí ngay cả A Hỉ và A Phúc thích nhéo mặt nó đều trốn đi rất xa, hờ hững với nó.

Triệu Nhất Minh hơi giận dỗi, dựa vào cái chân ngắn cũn cỡn đi tập tễnh đến bên cạnh Phong Thính Vũ, “Phụ thân…”

Phong Thính Vũ cúi đầu nhìn đứa con đang giật ống quần mình, thanh kiếm vừa thu lại, đưa cây kiếm dài hơn cả nó lạnh lùng nói, “Lấy cái này!”

“Oa nha?” Triệu Nhất Minh ngây ngốc nhìn cái to đùng trước mặt.

Đây là cái gì nha…

Thanh kiếm kia ước chừng dài gấp đôi Triệu Nhất Minh, lại nặng, để một đứa nhóc con mới tròn một tuổi đi đường con không xong cầm lấy cái này?

Nó bị kiếm ép tới, cơ thể lắc lư lui hai bước.

Chân Phong Thính Vũ duỗi ra, chặn phía sau đứa con, cho nó dựa.

Triệu Nhất Minh bị cái thứ lạnh băng làm khó chịu, lại có hứng thú đưa hai tay ôm lấy. Nó ngẩng đầu nhìn phụ thân đang cúi đầu nhìn nó, lại liếc mắt tìm được một vị phụ thân khác đang ngơ ngác đứng bên cạnh, bỗng nhiên nhếch miệng nở nụ cười.

Nó đang cầm kiếm, cố hết sức tha trên mặt đất.

Nó kéo! Nó kéo! Nó kéo kéo kéo!

Là một đứa nhỏ vừa tròn một tuổi, Triệu Nhất Minh lại có sức lực đáng ngạc nhiên, có thể kéo được một cái kiếm hơn 10 cân đi vài bước, rốt cuộc tới cạnh Triệu Tiểu Lâu.

“Phụ thân!” Triệu Nhất Minh lớn tiếng gọi thần chí Triệu Tiểu Lâu trở về, chỉ vào thanh kiếm đã nằm trên mặt đất, đắc ý nói, “Phụ thân cho Minh nhi. Minh nhi cho phụ thân.”

Hiện tại nó chỉ biết gọi phụ thân cũng không phân biệt được ai với ai, chỉ biết hai người này là người thân nhất của nó trên đời, nên có khi nói chuyện bừa bãi, nếu không phải thân cận thì không biết nó đang gọi ai.

Triệu Tiểu Lâu cười khổ, biết ý của đứa con, sờ sờ cái đầu nhỏ của nó nói, “Minh nhi ngoan, phụ thân không cần, đây là cha con cho con.”

Phong Thính Vũ nói, “Không phải ta cho, là nó cầm được.”

Mọi người đen mặt.

Kính nhờ! Tất cả mọi người có mắt được không? Rõ ràng huynh hủy tất cả đồ vật chọn đoán tương lai chung quanh, kiên quyết đưa thanh kiếm kia cho con huynh, làm sao tính là chọn đồ vật đoán tương lai chứ?

Vương bá hai mắt đẫm lệ nhìn Triệu Tiểu Lâu, trong lòng kêu rên, rốt cuộc thiếu gia cậu đã lấy phải ai vậy?

Triệu Tiểu Lâu không nói gì, cười ngất bởi lối suy nghĩ quái dị không giống người thường của Phong Thính Vũ.

Trải qua sự kiện chọn đồ vật đoán tương lai đó thì nhận thức của Triệu Tiểu Lâu về Phong Thính Vũ lại bay lên một tầng cao mới.

Bọn họ ở Liễu Châu một thời gian ngắn nhưng Phong Thính Vũ thật sự không quen có nhiều người, mà Triệu gia từ trên xuống dưới khi thấy hắn đều đi đường vòng. Vì thế cũng không lâu lắm, Triệu Tiểu Lâu sẽ theo hắn trở lại đỉnh núi Tam Tuyệt.

Lại nói tiếp, từ khi Triệu Tiểu Lâu đột phá giai đoạn căn bản của noãn ngọc tâm kinh thì tiến độ tiến triển rất nhanh, lại có một sư phụ cao minh như Phong Thính Vũ thì một năm trước rốt cuộc đã có thể một mình lợi dụng dây thừng đi lên đỉnh núi. Hơn nữa khinh công càng ngày càng cao minh, xem ra rất nhanh là có thể vượt qua Đông Phương Vô Song rồi.

Triệu Tiểu Lâu thấy Phong Thính Vũ vẫn đang sờ bụng không nói lời nào không khỏi bối rối nói, “Rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Vì sao huynh nói cảm giác là lạ? Rốt cuộc không thoải mái chỗ nào?”

Phong Thính Vũ nhìn nhìn cậu rốt cuộc nói, “Hôm nay luyện tới chiêu thứ ba của phong thức, cảm thấy hướng kiếm có hơi là lạ.”

Triệu Tiểu Lâu sửng sốt một lát ngơ ngác nói, “Huynh cảm thấy kiếm chiêu là lạ?”

Phong Thính Vũ gật đầu, không nói gì.

Triệu Tiểu Lâu không biết nên nói gì cho phải, qua một lúc lâu mới cả giận, “Hiện tại thân mình huynh không tiện, chiêu thứ ba phong thức phải xoay phần eo về phía sau, đương nhiên là thấy là lạ rồi.”

Bộ kiếm pháp này được Phong Thính Vũ tự sáng tạo vào mười năm trước trong lúc rảnh rỗi, hồi lâu không luyện, không biết hôm nay tại sao lại nghĩ tới, luyện mấy chiêu cảm giác không đúng bởi vậy mới nói là lạ.

Triệu Tiểu Lâu đi vào đỉnh núi Tam Tuyệt đã sớm đọc hết sách trong này. Đối với bộ kiếm pháp Phong Thính Vũ tự nghĩ ra kia lại biết nhiều, khi không làm gì cũng lôi ra luyện chơi một chút cho nên mới biết là lạ ở chỗ nào.

Cậu không ngờ Phong Thính Vũ nói tới cái này, làm lo lắng một hồi, cười nói, “Tốt lắm, nhanh ra ăn cơm đi. Huynh không đói thì bọn nhóc kia đã đói rồi.”

Phong Thính Vũ theo Triệu Tiểu Lâu đi tới tiểu viện, trong lòng còn suy nghĩ về chiêu thứ ba kia.

Kỳ thật hắn cảm thấy là lạ không phải vì bụng lớn không tiện, lấy thân thủ của hắn thì đã sớm thoát khỏi hình thức tầm thường. chỉ vì đó là kiếm pháp hắn sáng chế mười năm trước, còn rất nhiều nơi đều ngây ngô.

Lấy trạng thái cực thịnh của hắn hiện tại mà xem thì đương nhiên sẽ có nhiều chỗ không đủ thành thục, quái dị.

Hắn cũng không muốn cãi cọ với Triệu Tiểu Lâu, theo cậu vào nhà ăn, thấy Triệu Nhất Minh đã bắt đầu nghịch đồ ăn, Hạ Thảo ở bên thì luống cuống tay chân.

“Ai nha tiểu tổ tông của tôi, đó là điểm tâm đó, đừng ném loạn!”

Nhắc tới tiến bộ lớn nhất trong hai năm là ai, ngoài Triệu Tiểu Lâu thì đó chính là Hạ Thảo.

Thật ra lấy lai lịch và thân thủ của hắn cũng đủ đảm đương trọng trách ở Thần Minh giáo rồi, nhưng hắn lại hầu hạ Phong Thính Vũ, rất thích ở trên núi chuyên tâm luyện công, hơn nữa đỉnh núi chỉ có hai người Phong Thính Vũ và Triệu Tiểu Lâu, chỉ sợ cũng không ứng phó nổi tiểu quỷ Triệu Nhất Minh này.

Hạ Thảo lại trộm ngắm bụng tông chủ nhà hắn, thầm nghĩ nơi này lại sẽ có thêm một nhóc con, không biết là trai hay gái, tương lai trên núi chắc chắn sẽ càng loạn.

Phỏng đoán lần này của hắn quả nhiên ứng nghiệm vào bốn tháng sau.

Lần này Phong Thính Vũ mang thai đủ tháng, thai nhi chăm sóc rất tốt, phân lượng mười phần. Triệu Tiểu Lâu gần như có chứng lo lắng trước khi sinh, bắt đầu từ tháng thứ tám đã khẩn trương theo sát Phong Thính Vũ.

Phong Thính Vũ mặc kệ cậu, nên làm gì thì làm nấy, nhưng Triệu Tiểu Lâu mỗi ngày như ruồi bọ vây quanh hắn, với người lãnh đạm tự bế như hắn thì cũng sẽ không chịu nổi. Vì thế trong quãng ngày ấy Hạ Thảo thường xuyên phát hiện ra bóng dáng Triệu Tiểu Lâu bị điểm huyệt trên đỉnh núi, vội vàng giải huyệt cho cậu đã trở thành một nhiệm vụ trọng yếu.

Gần tới kỳ sinh sản, Hạ Thảo cũng khẩn trương lên. Nhìn cái bụng lớn như có thể rơi xuống bất cứ lúc nào của tông chủ thì trong lòng vừa sợ hãi ai thán vừa vui vừa lo như Triệu Tiểu Lâu.

Trên đỉnh núi chỉ có Triệu Nhất Minh vui vẻ nhất, không có việc gì thì chạy tới cạnh Phong Thính Vũ, chỉ vào cái bụng của phụ thân nói, “Đệ đệ mau ra đây. Phụ thân mau gọi đệ đệ ra ngoài đi chơi với con đi.”

Phong Thính Vũ thật ra thì không sao cả, chỉ cảm thấy bụng quá lớn không luyện được kiếm, hơi buồn bực bất an, trong lòng cũng hy vọng sinh sớm một chút. Cứ như thế tới lúc thời cơ chín muồi.

Lúc ấy Phong Thính Vũ đang ở phòng ngủ điều tức vận khí, đột nhiên đau bụng suýt nữa làm hắn xóa sạch nội tức.

Hắn thở chậm lại, có kinh nghiệm lần trước, biết mình đã sắp sinh. Vì thế chậm rãi đứng dậy, đĩnh bụng đi vào hậu viện, gặp Triệu Tiểu Lâu đang đùa với đứa con rất vui vẻ.

Hắn yên lặng đứng bên cạnh nhìn trong chốc lát, cho tới khi Triệu Tiểu Lâu ôm con đi tới nói, “Hôm nay đã luyện xong sớm như vậy rồi? Nên đi tản bộ, ta bảo Hạ Thảo tới trông Nhất Minh.”

Phong Thính Vũ thản nhiên nói, “Hôm nay không đi.”

“A? Vì sao?” Triệu Tiểu Lâu không rõ. Mỗi ngày canh giờ này hai người đều đến hậu sơn tản bộ, đã thành thói quen.

Phong Thính Vũ cảm thấy bụng mình hơi đau, một tay chống eo một tay đỡ bụng nói, “Nó phải ra ngoài, bảo Hạ Thảo xuống núi thỉnh y thánh.” Nói xong đi trở về một cách kỳ lạ.

Triệu Tiểu Lâu ngơ ngác, nhất thời không phục hồi tinh thần.

“Phụ thân, người làm sao vậy?”

“Nhất Minh… vừa rồi cha con nói gì?”

Triệu Nhất Minh mở to mắt, thanh thúy nói, “Cha nói nó phải đi ra, bảo Hạ Thảo thúc thúc xuống núi thỉnh y thánh. Phụ thân à, ai muốn đi ra ạ?”

Tay Triệu Tiểu Lâu mềm nhũn, ném đứa con lên mặt đất, phóng tới hậu viện, “Hạ Thảo —!”

Phong Thính Vũ lần này có kinh nghiệm, sẽ không ngu ngốc sử dụng kiếm với cái bụng mình như lần đầu tiên.

Nhưng hắn thật sự không quen đau đớn như vậy, sau khi nhịn suốt ba canh giờ rốt cuộc không thể nhịn được nữa, cầm tay y thánh trong giáo cắn răng nói, “Sao nó còn chưa ra?”

Tô Vô Minh sầu mi khổ kiểm nói, “Tông chủ đại nhân, làm sao tôi biết được? Có lẽ tiểu tổ tông trong bụng ngài rất thư thái, nên không muốn đi ra.”

Phong Thính Vũ suy sụp nằm lại lên giường, cảm thấy bụng đau nhói, đau đến mức hắn muốn giết người!

Có lẽ Tô Vô Minh cảm nhận được sát khí của hắn đột nhiên kêu to, “Ra rồi! Ra rồi!”

Triệu Tiểu Lâu luôn chờ ngoài cửa, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch như tờ giấy. Nhớ tới gương mặt luôn tuấn lạnh như tiên của Phong Thính Vũ lại biến hình vì đau đớn thì đau lòng không thôi.

Cậu đợi lâu như vậy vẫn không thấy phòng truyền ra âm thanh nào, cho đến khi nghe thấy Tô Vô Minh kêu to, cậu hoảng sợ cũng không nghe rõ được nội dung, còn tưởng rằng xảy ra chuyện gì nữa rốt cuộc không kiềm chế được, một cước xông vào nội thất.

Trong nội thất Phong Thính Vũ đang ngừng thở, dùng sức lực lớn nhất mình có mà rặn. Mà tiểu tử trong bụng vẫn chơi xấu hắn kia dưới sự giúp đỡ của Tô Vô Minh mà nhăn nhó chui ra tiểu thân mình.

Triệu Tiểu Lâu thấy Tô Vô Minh đang cầm đầu đứa nhỏ lôi nó ra khỏi cơ thể Phong Thính Vũ.

Giây phút cảm động mà thần kỳ này, đồng thời cũng là một màn huyết tinh mà khủng bố, dù người sinh là nam hay nữ cũng đủ để… Triệu Tiểu Lâu chớp mắt, hôn mê.

Oaoaoa… ta thật vô dụng!

Triệu Tiểu Lâu thống hận bản thân yếu đuối và vô năng. Thế mà lại hôn mê vào thời khắc mấu chốt, quả thật không thể tha thứ.

Hạ Thảo thở dài, “Được rồi, cậu đừng khó chịu, tông chủ không có trách cậu. Cậu mau đặt tên cho đứa nhỏ đi, tông chủ đã ôm đứa nhỏ suy nghĩ vài ngày rồi.”

Đứa nhỏ thứ hai cũng là nam, cũng đã thống nhất với hai vị nhạc phụ đại nhân nói đứa bé này phải mang họ Phong.

Vốn Triệu Tiểu Lâu nghĩ nếu đứa bé này họ Phong thì để Phong Thính Vũ đặt tên là được. Ai ngờ Phong Thính Vũ nói một câu “Phong Kiếm” làm mọi người hoa lệ cười ngất.

Tên này cũng quá…

Phong Thính Vũ nghĩ nghĩ lại nói, “Phong Võ.”

Tên này cũng được, nhưng vẫn cảm thấy… có chút không xứng với đứa con nhà mình.

Tuy Phong Thính Vũ không nói gì nhưng Triệu Tiểu Lâu cảm thấy hắn sắp không kiên nhẫn. Hôm nay Hạ Thảo thúc giục hắn liền nghĩ nghĩ nói, “Nếu là đứa thứ hai thì kêu Phong Song đi, tương lai sẽ cùng ca ca nó kiếm được thiên hạ.”

Phong Thính Vũ rất hài lòng với cái tên này. Hắn nhìn nhìn một khối thịt nhỏ đang ngủ vù vù bên giường, lại nhìn thoáng qua đứa lớn đang nghịch gương mặt đệ đệ, gật đầu nói, “Cứ thế đi.”

Triệu Tiểu Lâu cười hắc hắc.

Triệu Nhất Minh, Phong Song. Không ngờ cậu có hai đứa con trai. Hahaha.

Phong Thính Vũ thấy gương mặt nhỏ nhắn của cậu cười như hoa nở, trắng trắng mềm mềm, coi như vẫn là thiếu niên giống tiểu bạch thỏ năm đó hắn gặp được ở ven hồ Long Đàm Liễu Châu, không khỏi mỉm cười.

Xem ra sinh thêm đứa con trai cũng không tồi, nhìn cậu vui vẻ như vậy.

Hạ Thảo nhìn hình ảnh tông chủ nhà hắn với vợ con, trong lòng ai thán.

Xem ra trên đỉnh núi này, về sau nhất định sẽ càng ngày càng náo nhiệt.

– Hoàn –

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.