Tiểu Lâu Thính Vũ

Chương 5: Chương 5




CHƯƠNG 5

“Ai, Bạch Nhất, Bạch Nhị, Hắc Tam, Hắc Tứ, các ngươi nói y là có ý gì a?” Triệu Tiểu Lâu ngồi xổm trước sân cỏ, lầm bầm lầu bầu cùng mấy thỏ con thảnh thơi ăn cỏ.

Phong Thính Vũ trong viện nuôi không ít thỏ con. Theo Hạ Thảo nói y mỗi lần xuống núi theo thói quen đều mang về một con, bao nhiêu năm sinh sản cũng thành ra không ít gia tộc thỏ. Bất quá ở đỉnh núi Tam Tuyệt cuộc sống trong lành nhưng quá lạnh lẽo, phía sau núi cũng không ít dã thú, cho nên thỏ mang về tuy nhiều, nhưng số bị mất bị chết cũng không ít.

Triệu Tiểu Lâu dựa theo màu sắc lông mà đặt tên, bây giờ hảo nhớ lại, bất quá hắn chính mình cũng phân biệt không rõ, mỗi lần kêu chỉ là thuận miệng.

“Bạch Nhất, ngươi nói, ngươi nói…”

Triệu Tiểu Lâu có chút nhăn nhó mắc cỡ đỏ mặt, thật cẩn thận nhìn quanh bốn phía, xác định chung quanh không có người khác.

“Ngươi nói y có phải hay không có điểm thích ta a?” Triệu Tiểu Lâu rốt cục cũng nói ra câu này, nói xong làm cho hắn ngượng ngùng mặt đỏ đến cực điểm, trong tay còn cầm mảnh thanh ngọc buổi sáng được Phong Thính Vũ đưa cho ngắm nghía không thôi.

“Ngươi xem, nếu y không thích ta, vì sao, vì sao phải đưa ta cái này? Y còn muốn thanh sáo ngọc của ta. Tuy rằng đó là ái vật mà tỷ tỷ, tỷ phu tặng, bất quá đưa cho y, ta, ta cũng cảm thấy thật sự vui vẻ … Ai nha, ngươi đừng chỉ tham ăn cỏ thôi, ta hỏi ngươi mà, ngươi ngươi không nói được nhưng cũng kêu một tiếng a?”

Bạch thố ăn no rồi, động động hai lỗ tai, chân sau nhấc lên, lủi đi thật xa.

Triệu Tiểu Lâu thấy nó đào tẩu, tức giận đến trừng mắt nhìn, lại dời đi mục tiêu, nhìn mấy con thỏ khác tiếp tục hỏi: “Bạch Nhị, Hắc Tam, các ngươi nói y có ý tứ gì a?”



Hắn cứ như vậy cùng bọn thỏ con “trao đổi” cho tới trưa, tới lúc phát hiện không còn sớm, mới nhớ tới nên đi chuẩn bị cơm trưa, đang muốn đứng dậy, đột nhiên trước mắt bạch y vút qua, Phong Thính Vũ đã đứng trước mặt hắn.

Triệu Tiểu Lâu hoảng sợ, nghĩ đến y nghe thấy những lời “Vô liêm sỉ” của mình lúc mới rồi, trở nên khẩn trương, chợt phát hiện Phong Thính Vũ ăn mặc giống như lần đầu bọn họ gặp nhau, trên đầu đội mũ sa liêm che mặt.

Triệu Tiểu Lâu trong lòng đột nhiên run lên, nói: “Ngươi phải xuống núi?”

“Ân.”

“Kia…”

“Ngươi cùng ta xuống núi.”

“Cái gì?” Triệu Tiểu Lâu còn chưa kịp hỏi kỹ, đã bị Phong Thính Vũ túm lấy, hướng về Huyền Nhai lao đi.

“Từ từ! Từ từ! Như thế nào đột nhiên… A ——” hắn còn muốn nói chuyện, nhưng Phong Thính Vũ tốc độ cực nhanh, đã xông đến Huyền Nhai, hướng phía dưới nhảy xuống.

Triệu Tiểu Lâu sợ tới mức sắc mặt tái nhợt, thật nhanh nhắm mắt lại, làm sao còn dám lên tiếng. Chỉ cảm thấy gió bên tai phần phật, thổi qua nhánh cây thỉnh thoảng truyền đến âm thanh, hắn khẩn trương đến cả người cứng ngắc, chỉ biết ôm chặt lấy thắt lưng Phong Thính Vũ, một cử động nhỏ cũng không dám.

Khi hắn cảm thấy lần xuống núi này gần như vô tận, rốt cục Phong Thính Vũ cũng vững vàng đặt chân xuống đất.

Triệu Tiểu Lâu mờ mịt mở mắt ra, ngẩng đầu nhìn núi mây cao ngất trước mặt, không thể tin được chính mình từ trên đỉnh núi vừa xuống.

“Này, đây là…” Hắn thần hồn chưa định nhìn Phong Thính Vũ.

“Đưa ngươi về nhà.”

Phong Thính Vũ thanh âm vẫn đang thản nhiên, nhưng Triệu Tiểu Lâu lại cứng ngắc tại chỗ, giống như đột nhiên từ trên đám mây té xuống đất, cả người đều lạnh lẽo. Hắn run rẩy hỏi: “Đưa, đưa ta về nhà? Vì cái gì… Đột nhiên…”

“Tham kiến tông chủ!”

Triệu Tiểu Lâu lời còn chưa dứt liền bị người khác ngắt lời. Chỉ thấy một người áo xám không biết từ khi nào quỳ gối phía sau bọn họ, cách đó không xa có một chiếc xe ngựa.

“Đưa hắn trở về!” Phong Thính Vũ thản nhiên phân phó.

“Vâng.”

“Không! Ta không cần!” Triệu Tiểu Lâu cơ hồ lập tức cự tuyệt. Lời vừa ra khỏi miệng, chính mình cũng sửng sốt một chút, hắn sao lại có thể nói thế?

Triệu Tiểu Lâu trong lòng bàng hoàng, không tin, thất vọng, thương tâm, lo âu đủ loại cảm xúc, phức tạp đan vào cùng một chỗ, chính mình cũng không rõ ràng lắm.

Hắn chỉ biết hắn không muốn như vậy cũng chẳng biết tại sao mà phải rời đi, tựa như hắn lúc trước chẳng biết tại sao bị mang đến đỉnh núi. Hắn, hắn… Hắn không phải một con thỏ con, không thể cho người ta tùy ý an bài như vậy.

Hắn có chút ủy khuất nói: “Vì cái gì đột nhiên đưa ta trở về? Chúng ta không phải… Ở trên núi hảo hảo sao?”

Phong Thính Vũ nghe xong những lời này, con ngươi hắc sắc vẫn như bình thường xuyên thấu qua lớp sa che mặt, lẳng lặng định trên người hắn.

“Ngươi… Không muốn trở về?” Y chậm rãi hỏi, ngữ khí không giống ngày thường lạnh lùng bình thản.

Triệu Tiểu Lâu không phải thật sự không muốn về nhà, chính hắn cũng không rõ chính mình hiện tại muốn thế nào. Nói quanh co thật lâu sau, rốt cục tìm được một cái cớ: “Ta, ta còn chưa thu thập hành trang…”

Phong Thính Vũ nghe xong lời này, trong lòng không đổi đột nhiên xẹt qua một tia thất vọng, chính y cũng chưa chú ý tới.

“Ta gọi người, đưa ngươi trở về.”

Cái cớ bị cản lại, Triệu Tiểu Lâu nhất thời im lặng.

Kỳ thật hắn căn bản cũng không có hành trang gì, lúc trước bị Phong Thính Vũ đem lên núi, trừ bỏ quần áo tùy thân không còn cái gì khác. Hiện tại trên người hắn mặc vẫn quần áo Hạ Thảo, cái gọi hành trang kia, cũng bất quá bộ áo lúc trước kia thôi.

“Chính là, chính là, ta, ta…” Triệu Tiểu Lâu có loại cảm giác bị người ta vứt bỏ, không tự chủ được giữ chặt ống tay áo Phong Thính Vũ, hốc mắt ửng đỏ.

Người áo xám kia vẫn đang đứng nghe hai người đối đáp, cảm thấy có chút ngạc nhiên.

Tông chủ bọn họ lại kiên nhẫn trả lời vấn đề người khác như vậy? Nhưng, còn…

Người áo xám trừng to mắt, nhìn Triệu Tiểu Lâu giữ chặt ống tay áo Phong Thính Vũ, không khỏi giật mình hé miệng.

Thiếu niên công tử này dám chạm vào tông chủ của bọn họ? Hơn nữa tông chủ bọn họ thế nhưng không đẩy hắn ra?

Trời ạ… Kỳ tích! (Hắc hắc, em mà biết mấy chuyện động trời khác coi chừng té xỉu luôn a)

Phong Thính Vũ rốt cuộc không phải thường nhân, Triệu Tiểu Lâu vẻ mặt mâu thuẩn không chút nghi ngờ, y lại thờ ơ, tầm mắt lạnh lùng quét về phía người áo xám.

Người nọ phục hồi tinh thần, hiểu được ý tứ tông chủ, tiến lên phía trước nói: “Công tử, thỉnh!”

Triệu Tiểu Lâu vẫn ngơ ngác nhìn Phong Thính Vũ, vẫn không nhúc nhích.

Người nọ nói lại một lần: “Công tử, thỉnh!”

Triệu Tiểu Lâu bỗng nhiên phẫn nộ. Cứ như vậy đem hắn đuổi đi? Chẳng lẽ thật sự giận hành vi hắn ngày đó?

Chính Phong Thính Vũ, y rõ ràng nói không tức giận…

Người trong giang hồ thật đáng giận! Nói rồi không giữ chữ tín! Nói không giữ lời! Còn, còn… bội tình bạc nghĩa!

Triệu Tiểu Lâu đầu óc càng nghĩ càng thái quá, ánh mắt càng trừng càng hồng, đang muốn lớn tiếng cùng Phong Thính Vũ giảng đạo, ai ngờ bỗng nhiên hai mắt tối sầm, lại bị điểm thụy huyệt.

“Đưa hắn trở về.”

Không biết có phải người áo xám nghe lầm không, hắn cảm thấy câu nói kia của tông chủ giống như một tiếng nhẹ nhàng thở dài, mang theo… một loại tình tố nói không rõ.

Ảo giác! Nhất định ảo giác! Tông chủ bọn họ lãnh tình, như thế nào nói ra lời có tình? Ân, nhất định ảo giác!

Triệu Tiểu Lâu lúc mở mắt ra, đã nằm trên giường lớn quen thuộc ở nhà.

“Thiếu gia, ngươi rốt cục tỉnh rồi!”

Một tiếng hô nửa mừng nửa lo làm cho hắn chậm rãi tỉnh táo, “A Hỷ?”

“Thiếu gia…” A Hỷ nhảy qua, ôm hắn khóc lớn: “Thiếu gia ngươi đi nơi nào lâu như vậy a? Du ngoạn cũng không cùng chúng ta nói một tiếng. Ngày đó ngươi đột nhiên biến mất, ta cùng A Phúc còn tưởng rằng ngươi bị người xấu bắt đi, dọa chết chúng ta. Ô ô ô…”

Triệu Tiểu Lâu bị hắn ôm đến mờ mịt.

A Phúc bưng nước tiến vào, đôi mắt cũng đỏ lên, nhỏ giọng nói: “A Hỷ đừng khóc, thiếu gia vừa trở về, cho thiếu gia trước rửa mặt chải đầu một chút. Thiếu gia, Vương bá chuẩn bị tổ yến, buổi tối hảo hảo cho người tẩm bổ.”

“Ừm.” Triệu Tiểu Lâu ngây ngốc được A Hỷ cùng A Phúc nâng đứng lên.

Hắn trên núi mấy tháng, thật lâu không ai hầu hạ, nhất thời có chút không quen. Một bên không yên lòng thay quần áo, một bên nghe A Hỷ A Phúc lải nhải những chuyện phát sinh trong khoảng thời gian này.

“… Đại tiểu thư gấp đến độ, từ kinh thành tới, nửa tháng hơn, còn cô gia đi nha môn báo án… Vương bá nói phải nhờ cậy bằng hữu trên giang hồ đi tìm thiếu gia, khả vừa rồi không có phương pháp, cô gia cùng những người đó quan hệ cũng không hảo. Đại tiểu thư gấp đến độ khóc không ngừng…

“Sau thư thiếu gia được đưa tới, đại tiểu thư cùng Vương bá nhìn, xác định bút tích thiếu gia, lúc này mới cùng cô gia trở về kinh thành, còn dặn dò có tin tức chúng ta liền thông tri bọn họ…”

Triệu Tiểu Lâu yên lặng nghe, bỗng nhiên ngắt lời hắn, hỏi: “Ta tại sao trở về? Ai đưa ta trở về?”

A Hỷ cùng A Phúc hai mặt nhìn nhau, sau một lúc lâu nói: “Lão Trần giữ của nghe thấy có người gõ cửa, mở cửa nhìn, chỉ có một chiếc xe ngựa bên ngoài, nhưng không ai. Lão Trần vén màn xe, thấy thiếu gia, liền vội tìm người đem thiếu gia ôm vào.”

Triệu Tiểu Lâu “Ừm” một tiếng, không thèm nhắc lại.

A Hỷ A Phúc thấy hắn thần sắc có chút quái lạ, cũng không dám nhiều lời, giúp thiếu gia đổi hảo quần áo, theo hắn tới phòng.

Vương quản gia sớm chuẩn bị tốt bữa tối, thấy Triệu Tiểu Lâu đi ra, vội vàng nghênh đón, hết sức quan tâm.

Triệu Tiểu Lâu nói: “Để cho Vương bá cùng tỷ tỷ lo lắng, ngày mai ta sẽ viết thư cho tỷ tỷ để nàng an tâm.”

Vương quản gia tinh tế nhìn hắn, nói: “Thiếu gia, mấy ngày nay người đi nơi nào? Cùng người nào?”

Triệu Tiểu Lâu hữu khí vô lực ăn cơm, nghe vậy dừng một chút, khinh miêu đạm tả, nhẹ nhàng bâng quơ nói: “Gặp một bằng hữu cùng chung chí hướng, cùng hắn ở nơi đó mấy ngày.”

“Nghe A Hỷ bọn họ nói ngày ấy gặp người trên giang hồ, thiếu gia không bị thương? Vị bằng hữu kia là ai? Đang nơi nào? Lão nô chuẩn bị chút lễ vật, phái người đưa đi quý phủ ân cần thăm hỏi.”

Triệu Tiểu Lâu cắn cắn chiếc đũa, nói: “Không cần, y không thích người khác quấy rầy, cứ như vậy đi.”

Vương quản gia thấy thiếu gia không muốn nhắc lại, yên lặng nhìn hắn một cái, không nhiều lời nữa.

Triệu Tiểu Lâu ngày hôm sau viết thư cho tỷ tỷ ở kinh thành báo bình an, ngày lại ngày khôi phục cuộc sống nhàn nhã từ trước. Duy nhất có điểm khác là, hiện tại hắn mỗi ngày dành ra hai canh giờ luyện công.

Kỳ thật trong lòng hắn âm thầm tồn tại một ý niệm, nếu có một ngày luyện được công phu tuyệt đỉnh giống Phong Thính Vũ, như vậy có thể lên đỉnh núi Tam Tuyệt. Về phần lên rồi làm gì nữa, hắn cũng không nghĩ nhiều.

Như thế thấm thoắt qua hơn một tháng, tháng bảy ngày nắng gắt, mỗi ngày lại buồn lại nóng, làm cho người ta khó có thể nhẫn nại.

Triệu Tiểu Lâu cả ngày nhà không đọc sách thì chính là luyện công, đại môn không ra một bước, so với tiểu thư khuê các còn khuê các hơn, khi vô sự lại ngồi ngẩn người, trạng thái này làm cho người trong nhà nhìn đều lo lắng không thôi.

Tuy nói từ trước thiếu gia cũng nhu thuận trầm tĩnh như vậy, nhưng cảm thấy có nhiều chỗ không giống. Vương quản gia nhìn âm thầm sốt ruột, không biết hắn làm sao, ngày hôm đó gặp không khí trong lành, có chút gió mát, liền khuyên thiếu gia đi ra ngoài một chút.

Triệu Tiểu Lâu không muốn xuất môn, nhưng nhìn thấy lão quản gia lo lắng như vậy, cũng không muốn hắn thất vọng, liền thay đổi quần áo, kêu A Hỷ A Phúc xuất môn.

Hắn hồi lâu chưa từng đi ra phố, cảm giác có chút xa lạ, không chút để ý đi tới, lúc trước còn cảm thấy thú ý dạt dào gì đó, hiện giờ đều vô vị. A Hỷ A Phúc lại hưng trí bừng bừng. A Phúc tính tình còn trầm ổn chút, A Hỷ tuổi còn nhỏ, luôn nhảy nhót nhanh nhẹn, đi theo thiếu gia một vòng, trong nháy mắt liền không biết chạy đến phương nào.

Triệu Tiểu Lâu không có mục tiêu vòng vo cho tới trưa. A Phúc nhìn sắc trời, nói: “Thiếu gia, trời không còn sớm, nên dùng cơm trưa. Người xem chúng ta hồi phủ hay bên ngoài ăn?”

Triệu Tiểu Lâu đi lâu như vậy, tuyệt không cảm thấy mệt, thuận miệng nói: “Liền bên ngoài tùy ý dùng qua đi.”

A Phúc nói: “Phía trước là Tụ Phúc lâu, chúng ta đi nơi đó nghỉ ngơi một chút, thiếu gia thấy thế nào?”

“Ừm, tốt.”

Triệu Tiểu Lâu mang theo A Phúc vào tửu lâu, tìm một chỗ im lặng, gọi vài đạo rượu và thức ăn, liền chống cắm nhìn bên ngoài ngẩn người. A Phúc thấy thiếu gia như vậy, âm thầm thở dài. Không biết thiếu gia có chuyện gì, sau khi trở về cứ tự nhiên không vui, quả thực giống như đã hoàn toàn thay đổi, chính từ trước khi lão gia qua đời, cũng không thấy hắn quá nặng nề như vậy.

Đồ ăn được mang lên, Triệu Tiểu Lâu mới phát hiện A Hỷ không có ở đây, hỏi: “A Hỷ đâu?”

“Vừa rồi gặp trên đường có náo nhiệt, không biết chạy phương nào. Thiếu gia yên tâm, trong chốc lát hắn sẽ tìm tới.”

Triệu Tiểu Lâu gật gật đầu, nhặt chiếc đũa từ từ ăn.

Một lát sau, A Hỷ kích động tìm tiến vào, nói: “Thiếu gia, nguyên lai các ngươi trong này, làm cho ta hảo tìm.”

A Phúc trách mắng: “Ngươi làm gì? Không hảo hảo đi theo thiếu gia, còn đi ngoạn ở đâu.”

“Ta làm sao đi chơi. Vừa rồi trong trà *** nghe được một đại tin tức, rất có ý tứ mà.” A Hỷ hồn nhiên không thèm để ý, đối Triệu Tiểu Lâu nói: “Thiếu gia, còn nhớ rõ chúng ta lần trước hồ Long Đàm trong một trà *** gặp được người trong giang hồ không?”

Triệu Tiểu Lâu trong lòng nhảy dựng, nói: “Cái gì người giang hồ?”

“Chính trước khi người đi du ngoạn chúng ta gặp được đám kia đả đả sát sát. Ta còn cùng người nói tới người của Thần Minh giáo.”

“Như thế nào?”

“Hắc hắc, ta vừa rồi nghe nói a…” A Hỷ thần bí hạ giọng: “Thần Minh giáo gần đây xảy ra chuyện lớn.”

Triệu Tiểu Lâu ngực căng thẳng, vội hỏi: “Đại sự gì?”

A Phúc có chút kỳ quái nhìn hắn một cái. Thầm nghĩ thiếu gia từ trước đối chuyện giang hồ…có chút nào quan tâm đâu, hôm nay lại chủ động truy vấn A Hỷ, thật sự tính tình thay đổi.

A Hỷ thấp giọng nói: “Ta nghe nói a, trước đó vài ngày trên giang hồ có bang phái rất lợi hại, cũng dám đi đến Thần Minh giáo gây sự, nghe nói còn giết tổng đàn bọn họ. Lần này Thần Minh giáo tổn thất thảm trọng a.”

Triệu Tiểu Lâu sắc mặt liền đổi: “Chuyện khi nào?”

“Không rõ ràng lắm, cũng chuyện tháng trước. Bọn người giang hồ a mỗi ngày không phải ngươi giết ta chính là ta giết ngươi, không dứt. Giống lần trước chúng ta gặp những người đó, nhiều nguy hiểm a…”

A Hỷ còn hưng phấn truyền bá tin tức, Triệu Tiểu Lâu đã sắc mặt trắng bệch.

Ngày mười tháng bảy, thỉnh đại ca xuống núi một chuyến.

Việc này khẩn cấp, đại ca thân là tông chủ, làm phiền một chuyến.

Triệu Tiểu Lâu hồi tưởng lại ngày ấy Phong Thính Vũ cùng Thần Minh giáo chủ vài câu đối đáp, đột nhiên đáy lòng toát lạnh, vội vàng ngắt lời A Hỷ dài dòng, hỏi: “Kết quả thế nào?”

“Cái gì kết quả? Đã đánh xong a.”

“Xong rồi? Ai xong rồi?” Triệu Tiểu Lâu lập tức đứng lên.

A Hỷ cùng A Phúc giật nảy mình.

A Hỷ lăng lăng nói: “Không phải ai xong rồi, lưỡng bại câu thương.”

“Lưỡng bại câu thương?” Triệu Tiểu Lâu sắc mặt trắng nhợt, lo sợ không thôi nói: “Rốt cuộc phương nào tổn thất lớn hơn?”

A Hỷ lắp bắp nói: “Không, không biết. Ta cũng trên đường nghe bọn họ truyền nhau…”

“Làm sao nghe? Ngươi lại đi hỏi thăm mau!”

“Thiếu gia, người làm sao vậy?” A Phúc nghi hoặc nói: “Người không phải luôn luôn không quan tâm chuyện giang hồ sao? Chuyện đó có quan hệ gì tới chúng ta a? Những lời này đều do giang hồ đồn đãi, người cho A Hỷ hỏi thăm làm gì?”

Đúng vậy a. Thiếu gia, người nếu không, về sau ta không nói, không nói.”

Triệu Tiểu Lâu lẩm bẩm nói: “Quên đi, A Phúc nói rất đúng, chuyện giang hồ, làm sao trên đường có thể nghe được.” Hắn suy sụp ngồi trở lại chỗ ngồi, thất thần.

A Hỷ cùng A Phúc nhìn nhau, thiếu gia như vậy, cũng không dám nói nữa.

Triệu Tiểu Lâu mất hứng ăn uống, miễn cưỡng ăn một chút, trong lòng vẫn còn có chút mong đợi, liền cho A Hỷ đi nghe tin tức. Ai ngờ nơi đó bất quá là một quán trà, vài người giang hồ chỉ đến uống trà đã sớm đi rồi.

Triệu Tiểu Lâu về nhà, càng nghĩ càng bất an. Hắn từng nghe Hạ Thảo nói qua, Phong Thính Vũ Thần Minh giáo hộ giáo tông chủ, không dễ dàng xuống núi, một năm chỉ có hai lần xuống để xử lý sự vụ, trừ phi có đại sự, nếu không giáo chủ như thế nào cũng sẽ không để cho y ra mặt.

Đại sự đại sự! Nhất định chuyện rất lớn, cho nên ngày đó giáo chủ mang mặt nạ bạc mới có thể tự mình tìm y, thỉnh y xuống núi! Ai ai, mình tại sao dốt nát như vậy a? Như thế nào hiện tại mới nghĩ đến a!

Hắn đi tìm Vương bá, vội vàng hỏi han: “Vương bá, nghe nói lúc ta đi du ngoạn, người phó thác một số bằng hữu giang hồ hỏi thăm tin tức của ta, bất kể ai sao? Bây giờ còn lui tới không?”

Vương quản gia đã nghe A Hỷ A Phúc nói chuyện lúc trưa, ẩn ẩn cảm thấy thiếu gia hỏi cái này cùng chuyện giang hồ có liên quan, cẩn thận nói: “Chính Liễu Châu chúng ta bên trong thành là Uy Vũ tiêu cục, ta biết Nhị thiếu gia bọn họ, nhờ cậy hắn cho người hỏi thăm. Bất quá không bao lâu nhận được thư của thiếu gia, việc này cũng liền từ bỏ.”

Triệu Tiểu Lâu do dự một lát, nói: “Vương bá, người chuẩn bị chút lễ vật cho bọn hắn, nói ta có một số việc muốn cậy bọn họ hỏi thăm.”

“Thiếu gia, người muốn nghe cái gì?”

“Việc này ngươi đừng quản, chỉ chuẩn bị lễ vật thôi.”

Vương quản gia thật sâu nhìn hắn một cái, lui xuống.

Triệu Tiểu Lâu tự mình mang theo lễ vật đi bái phỏng Uy Vũ tiêu cục.

Uy Vũ tiêu cục gia chủ cũng họ Triệu, nói hai nhà còn dính điểm dòng họ. Kia Nhị thiếu gia tự mình đi ra tiếp đãi, Triệu Tiểu Lâu cùng hắn nói chuyện nửa ngày, rốt cục đem chuyện chính mình muốn nghe nói ra.

Triệu Nhị thiếu gia nghe xong có chút giật mình, kỳ quái hắn một thư hương dòng dõi hỏi thăm Thần Minh giáo làm cái gì? Bất quá hắn thái độ làm người cực kỳ thống khoái, liền trả lời: “Hiền đệ, ta hai nhà Liễu Châu cũng coi như quan hệ họ hàng, việc này nếu người khác tới hỏi, ta thật không dám nói lung tung, bất quá nếu hiền đệ ngươi hỏi, cũng không cần hỏi thăm, ta hôm nay liền nói cho ngươi biết.”

Triệu Tiểu Lâu nghe xong trong lòng nhảy dựng, có chút kích động nhìn hắn. Triệu Nhị thiếu gia uống ngụm trà, lúc này mới chậm rãi nói.

Nguyên lai trên giang hồ mấy tháng trước sinh ra cái gì Hắc Phong phái, luyện cái gì Hắc ma chưởng, lợi hại vô cùng, tất cả đều là sát thủ, trên giang hồ giết không ít người, chọc nhiều người tức giận, vì thế mấy đại môn phái do Nam Thiên môn cầm đầu, tính toán tiêu diệt bọn họ.

Ai ngờ kia Hắc Phong đem một số đông người dẫn tới tổng đà bọn họ, cao thủ lợi hại lại đều đi Thần Minh giáo. Kết quả Thần Minh giáo chủ mang theo mọi người đi tiêu diệt đại bản doanh bọn họ, bọn họ cũng dẫn người đi bao vây tiễu trừ Thần Minh giáo. Thần Minh giáo chỉ có mấy người trưởng lão cùng một tông chủ ở, vì thế một hồi chém giết, lẫn nhau đều tổn thất thảm trọng.

Sau lại cũng không biết làm sao, Hắc Phong phái biến mất vô tung, Thần Minh giáo cũng cẩn thận, tin tức gì cũng chưa phóng xuất, ai cũng không biết ngày đó rốt cuộc chuyện gì xảy ra.

Triệu Tiểu Lâu nghe xong giảng thuật, sắc mặt trắng bệch.

Kia Triệu Nhị thiếu gia càng nói càng nghiện, thao thao bất tuyệt: “Thần Minh giáo lập giáo cũng hơn hai trăm năm, căn cơ thâm hậu, không phải dễ dàng động đến. Huống chi bọn họ còn có Phong Thính Vũ võ công thiên hạ đệ nhất, giáo chủ Phong Văn Tuyết cũng không phải bù nhìn. Việc này lộ ra quỷ dị. Sau Nam Thiên môn phái người đi hỏi, Thần Minh giáo chỉ nói hết thảy như bình thường, cái gì cũng không lộ ra.”

Cuối cùng Triệu Nhị thiếu gia tổng kết nói: “Tóm lại, gần đây Thần Minh giáo đang đau đầu. Trên giang hồ tung tin đồn bọn họ có giấu đại bảo, mỗi người rục rịch, ngầm đi khiêu khích không ít, làm bọn họ rối loạn. Hiền đệ, vi huynh khuyên ngươi một câu, này chuyện trên giang hồ ngươi khả ngàn vạn lần đừng để ý tới, hơn nữa không thể dính vào Thần Minh giáo, đây chính là cái không dây vào được. Chúng ta vẫn nên làm hảo hảo dân thường của chúng ta thôi.”

Triệu Tiểu Lâu không nhớ rõ hắn còn nói gì sau đó, trong lòng chỉ có một ý niệm, chính là hiện tại Thần Minh giáo có đại nguy hiểm. Mà làm hộ giáo tông chủ, Phong Thính Vũ nhất định gặp nguy hiểm trước nhất.

Triệu Tiểu Lâu buổi tối trở về hoảng hốt một đêm, ngày hôm sau cho Vương bá chuẩn bị hảo xe ngựa, quyết định vô luận như thế nào cũng phải đi tìm Phong Thính Vũ.

Thần Minh giáo gần đây quả thật thập phần bận rộn. Trên đời này lắm kẻ ngu muội, không biết như thế nào lại thật sự tin tưởng lời đồn về bảo tàng kia, cứ hai ba ngày lại có người đến tổng giáo, làm cho Phong Văn Tuyết không thắng mà phiền.

“Hồi bẩm giáo chủ, đêm qua Thất Tinh đường lại có ba gã lẻn vào, Trần trưởng lão hoài nghi bọn họ là Thanh Sơn phái.”

Phong Văn Tuyết cười lạnh: “Thẩm vấn rõ ràng. Nếu như vậy, phái người thu thập sạch sẽ đuổi về Thanh Sơn phái, xem lão đầu kia nói thế nào! Nếu không phải, cái gì cũng không biết, diệt cho bổn tọa!”

Kia thuộc hạ biết giáo chủ tức giận, phải giết một người răn trăm người, liền lĩnh mệnh lệnh đi.

Phong Văn Tuyết ném thứ gì đó trong tay, trong phòng bước đi thong thả hai bước. Lời đồn đãi chỉ nhằm vào người trí giả, khả trên đời này trí giả dù sao cũng chỉ là số ít, mà đại đa số là kẻ ngu muội. Cứ thế mãi nhất định không phải là biện pháp hay, lời đồn về bảo tàng này nếu không nhanh chóng ngăn lại, một ngày nào đó sẽ đem Thần Minh giáo kéo vào một cái vòng xoáy thật lớn.

Bất quá Thần Minh giáo lập giáo đã hai trăm năm, muốn nói tài phú, quả thật phú khả địch quốc, cũng không thể không có có người muốn đánh Thần Minh giáo. Phong Văn Tuyết vừa nghĩ vừa ra sân, về phía hậu sơn.

Phía sau núi có một mặc lâm, bên hông là tòa biệt viện hẻo lánh, là nơi cấm của Thần Minh giáo, thực ít có người tới. Mà Phong Thính Vũ ở nơi này, y tính tình yên lặng, bảy tuổi chính mình đã chọn ở nơi này, chỉ cần ở nơi này, cũng không cần người hầu hạ, mỗi ngày đúng hạn đưa cơm là được.

Phong Văn Tuyết lại gần, ngoài cửa thấy tử y thị vệ bên người mình phái tới, thấy hắn ôm vài cuốn sách, hỏi: “Ngươi lấy cái gì?”

“Hồi bẩm giáo chủ, tông chủ bảo ta đi tàng thư các tìm thư.”

“Hửm?” Phong Văn Tuyết tiếp nhận liễu phiên, lại đều là sách thuốc, không khỏi cảm thấy cực kỳ kỳ quái.

Đại ca của hắn trừ bỏ luyện kiếm, ngẫu nhiên cũng xem thư, viết chữ, nhưng chưa bao giờ chạm đến sách thuốc, như thế nào hiện tại đột nhiên cảm thấy hứng thú? Hay tháng trước cùng Hắc Phong phái quyết chiến, bị nội thương gì mà hắn không hay biết?

Chính Phong Thính Vũ Nghịch phong đại pháp đã luyện tới tầng cuối, trở lại nguyên trạng, nếu có nội thương, một tháng cũng đủ để khỏi hẳn a? Phong Văn Tuyết bất động thanh sắc đem sách thuốc trả lại cho tử y, hỏi: “Tông chủ dùng qua ngọ thiện chưa?”

“Vâng. Thuộc hạ vừa mới đưa đi.”

“Tông chủ gần đây có gì khác thường không?”

“Khác thường?” Tử y không rõ cho nên nói: “Thỉnh giáo chủ thứ tội, thuộc hạ không phát hiện bất cứ dị thường nào. Tông chủ vẫn như cũ.”

Phong Văn Tuyết ánh mắt nhíu lại, nói: “Quên đi, sách này ta tự mình đưa đi, ngươi trở về đi.”

“Vâng.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.