Tiểu Tam Mạnh Nhất Lịch Sử

Chương 4: Chương 4: Thế giới thứ hai (3)




Vân Diệp nhìn hai người phụ nữ đang diễn trò trước mặt, không biết nên nói mở đầu thế nào, thậm chí anh còn không biết mình nên nói giúp ai.

Thật đúng là một tình huống cẩu huyết.

Nhưng Đinh Hà Yên lại phản ứng rất nhanh. Cô ta quay đầu nhìn cô gái vẫn đang duy trì tư thế bị đánh, hừ lạnh:“Cô diễn kịch giỏi đấy. Sao hả? Cô cho rằng gọi anh ấy tới đây để bảo vệ cô sẽ khiến tôi nản lòng hết hy vọng, sau đó cô có thể giành chiến thắng ư?”

Ngô Khiết Tào cúi đầu mờ mịt, khàn khàn nói:“Không phải.”

“À ~” Bộ dạng Đinh Hà Yên như bừng tỉnh đại ngộ, một tay chống nạnh một tay vuốt cằm,“Nói như vậy là do tôi hiểu lầm cô? Chẳng lẽ cô chỉ muốn gọi anh ấy đến để nhìn thấy tôi đánh cô mà thôi?”

“Không phải tôi gọi anh ấy đến.”

“Cô nương à, cô xem tiểu thuyết quá nhiều rồi đấy! Mà quên, bộ dạng cả vú lấp miệng em vừa nãy của cô đâu rồi nhỉ? Là ai nói tôi nên đi chết đi hả?”

“Cô đừng nhục mạ tôi!” Rốt cuộc Ngô Khiết Tào cũng ngẩng đầu lên, nhìn người phụ nữ đang phẫn nộ trước mặt, thoáng chốc nước mắt liền chảy ra.

Cô nói: “Tôi biết, từ trước tới nay tiểu tam chỉ là loại người hạ lưu. Cô nghĩ tôi muốn trở thành người như vậy sao?”

“Được rồi, cả hai đừng nói nữa.” Nơi này cũng chỉ có Vân Diệp được coi như còn bình tĩnh, anh đến gần hai người phụ nữ đang giương cung bạt kiếm, cố gắng nhịn xuống ý muốn quan sát tình hình của Ngô Khiết Tào, nhẹ nhàng trấn an bạn gái: “Chúng ta ra ngoài trước đã.”

Hất tay của Vân Diệp ra, Đinh Hà Yên cao giọng kêu lên, dường như muốn cả thế giới đều nghe thấy: “Tiểu tam đã tới tận cửa muốn soán vị rồi, vợ cả là em chẳng lẽ phải dâng lên vị trí nhường cho cô ta sao? Em rất muốn xem xem cô ta làm tiểu tam là do có ẩn tình khó nói gì?”

Vân Diệp không quan tâm bạn gái muốn cái gì, anh nhanh chóng cầm lấy túi xách và di động trên mặt bàn lên: “Đi thôi.”

“Em không đi! Vân Diệp, anh cho rằng hôm nay anh sẽ không có việc gì à? Anh nghe cho rõ đây, ngày nào anh còn chưa giải quyết dứt điểm với cô ta thì ngày đó chúng ta không thể hòa hợp được! Anh còn để ý tới con tiểu tam này phải không? Hai người bọn em nhất định phải nói chuyện cho rõ ràng.”

Thật ra, Đinh Hà Yên là một cô gái chân thật, lòng dạ thẳng thắn, rất ghét gặp phải những người phụ nữ giả tạo, thích làm ra vẻ; mà hiển nhiên ở trong mắt cô ta, Ngô Khiết Tào chính là loại người như thế.

Gia đình Đinh Hà Yên cũng không giàu có gì, kinh tế chỉ thường thường bậc trung. Sống dưới sự bảo vệ của cha mẹ hai mươi mấy năm chưa từng kết giao cùng bạn trai, bởi vậy sau khi thực sự có người yêu liền dốc hết lòng hết dạ mà yêu. Huống hồ, người bạn trai này lại vĩ đại đến mức khiến cho người ta ghen tị — giống như truyện cổ tích giữa đời thường vậy, cuộc sống tốt đẹp đến thế có vẻ không được chân thật.

Vì thế Đinh Hà Yên lại càng thêm quý trọng tình yêu này, cô ta không thể dễ dàng tha thứ cho việc tình yêu xuất hiện tạp chất, huống chi lại là kẻ thứ ba?

Vấn đề là, phụ nữ vĩnh viễn không hiểu được tâm lý của đàn ông, Đinh Hà Yên càng như vậy thì lại càng làm hao mòn tính kiên nhẫn của đàn ông, từng chút từng chút một, cho tới lúc kiên nhẫn không còn.

Cô ta mắc câu.

Ngô Khiết Tào lạnh lùng nhìn Đinh Hà Yên rơi vào cạm bẫy.

Bạn gái hoạt bát, đáng yêu bày ra dáng vẻ người đàn bà chanh chua, chửi đông đổng; sắc mặt Vân Diệp dần dần có chút khó coi.

“Anh và cô ấy không có gì cả.”

“Anh gạt em!”

“Không phải, thật sự không có gì mà. Đi thôi, chẳng phải em muốn nói chuyện với anh sao?” Khi nói những lời này, Vân Diệp có hơi sợ không dám nhìn vẻ mặt của Ngô Khiết Tào.

Anh cũng biết lời nói đơn giản mà trực tiếp vĩnh viễn khiến con người bị tổn thương nhất.

Vì nó đơn giản, nên quá dễ hiểu, khiến cho người ta một chút không gian ảo tưởng, lừa dối bản thân cũng không có.

Vì nó trực tiếp, nên rất kiên định, giống như đánh người ta rơi vào hầm băng, thậm chí Ngô Khiết Tào còn không cảm giác được một chút độ ấm nào. Vẻ mặt của cô ung dung bình thản, chỉ có đôi môi là nhẹ nhàng run rẩy.

Đinh Hà Yên cảm thấy thái độ của Vân Diệp đã thể hiện rõ ràng lập trường của anh. Vân Diệp tuyệt đối vẫn đứng bên cạnh cô ta.

Đinh Hà Yên nhận lại túi xách của mình, nhìn Ngô Khiết Tào cười đắc ý: “Còn nỗi khổ tâm của cô đâu, vẫn không nói ra được à?”

“Bớt nói đi một chút.”

“Em phải nói, là anh sai trước! Bộ mặt thật sự của cô ta anh đâu có biết! Để em nói cho anh nghe.”

Tuy nói như vậy nhưng Ngô Khiết Tào chú ý thấy thái độ của Đinh Hà Yên đã dần dịu đi.

Thế này thì không được rồi.

Ngô Khiết Tào mở miệng, bỏ thêm dầu vào lửa: “Tôi thực sự yêu anh ấy! Mười lăm năm cuộc đời lúc trước của Vân Diệp đều có mặt của tôi, dựa vào cái gì hiện tại tôi phải rời khỏi cuộc sống của anh ấy?”

“Tôi không phải tiểu tam! Thực sự không phải! Nếu có ai đó là tiểu tam thì người đó chính là cô, chính cô mới là kẻ thứ ba can dự vào cuộc sống của chúng tôi!”

“Mẹ kiếp, con trà xanh biểu này diễn trò đến nghiện rồi đi? Hôm nay tao không đánh chết mày thì tao không phải họ Đinh!”

Quả nhiên Đinh Hà Yên lập tức kích động lao lên, Vân Diệp không thể không dùng cả hai tay ôm lấy thắt lưng của cô ta, vừa lôi vừa túm, kéo ra ngoài.

“Buông ra!”.

“Anh buông ra cho em!”

Không để ý tới bạn gái cố sống cố chết giãy dụa, Vân Diệp tranh thủ liếc mắt nhìn thoáng qua Ngô Khiết Tào, cũng coi như là cảnh cáo.

Nhưng vừa chạm đến ánh mắt của cô thì anh tức khắc dời tầm mắt đi. Ánh mắt đó chứa vô vàn bi thương, Vân Diệp không biết phải đối mặt như thế nào.

Chạm phải ánh mắt đau xót giống như mất đi tất cả mọi thứ, Vân Diệp mới nhớ ra Ngô Khiết Tào đã mất cha mẹ, cô không thể chịu nổi nếu mất thêm cái gì nữa.

Vân Diệp lại càng thêm áy náy…..

Nhìn bóng dáng hai người qua khỏi cửa phòng, Ngô Khiết Tào toàn thân vô lực, thuận theo bàn trà ngã ngồi xuống đất, vội lấy tay che miệng ngăn từng tiếng nghẹn ngào đứt quãng.

Nghe thấy tiếng vang phía sau, Vân Diệp run run nắm chặt hai tay, nhưng vẫn không quay đầu lại.

Mãi đến khi chắc chắn hai người kia đã đi xa, Ngô Khiết Tào mới buông bàn tay phải che miệng ra, khóe môi gợi lên một độ cong xinh đẹp.

Lấy điện thoại di động ra, cô thuần thục ấn một dãy số.

Vẻ mặt của cô bình tĩnh đến đáng sợ, nhưng tiếng nói phát ra lại nức nở nghẹn ngào, bi thương đau xót …..

“Alo? Ngô Hạ Nhàn.”.

“Chị… chị không sao cả.”

“Thật mà. Hôm nay… cậu ăn cơm cùng với chị đi.”

“Ừm, bây giờ… chị… đến đó đây.”

————–

Trong không khí quanh quẩn hương café thơm ngát, không biết là hương café khiến cho không khí thêm say mê hay là không khí làm cho hương café thêm nồng nàn. Từng tốp năm ba người ngồi một bàn, hoặc bàn chuyện, hoặc hẹn hò, trên mặt mỗi người đều mang theo cảm xúc tự nhiên thanh thản.

Không thể nghi ngờ đây là một quán café có khung cảnh vô cùng tốt, mà một quán café như vậy thì chị em nhà họ Ngô hiện giờ đang nghèo túng quả thật không thể vào nổi.

Ngô Hạ Nhàn lạnh mặt nhìn chị gái rút ra một tấm thẻ đặt lên trên bàn, rồi đẩy về phía cậu.

“Tiền này chị lấy ở đâu?”

“Chuyện đó em đừng quan tâm, cứ học cho thật tốt là được rồi.”

“Chị không nói cho em biết tiền này ở đâu ra thì em tuyệt đối sẽ không dùng.” Ngô Hạ Nhàn cố chấp mở miệng, giống như một con nhím xù đầy gai.

Có lẽ là nhận ra nguyên nhân của bầu không khí căng thẳng hiện giờ, Ngô Khiết Tào mỉm cười trêu chọc: “Yên tâm đi, không phải là tiền bán thân đâu.”

Nụ cười này nhìn rất giả tạo.

Nhìn ở dưới bất kỳ góc độ nào thì nụ cười tưởng chừng như hoàn mỹ kia đều tản ra sự yếu ớt, ánh mắt sưng đỏ đã biểu lộ ra tất cả.

Ngô Hạ Nhàn không nói gì nữa, cậu dựa lưng vào bức tường phía sau, nhìn thẳng vào Ngô Khiết Tào —– cậu chờ một câu trả lời hợp lý.

Tiếng nhạc thanh nhã không ngừng truyền vào tai, đem tầm mắt dời về phía người đánh đàn cô độc, Ngô Khiết Tào nói: “Hỏi nhiều như vậy để làm gì?”

Ngô Hạ Nhàn vẫn duy trì tư thế, không lên tiếng.

“Thằng nhóc này, sao lại ngoan cố như vậy?”

…….

“Tốt xấu gì chị cũng là chị của cậu mà.”

…….

“………………”

…….

Bồi bàn đã đi qua đi lại hai lượt, hai người vẫn duy trì trạng thái trầm mặc.

Không biết qua bao lâu, Ngô Khiết Tào bưng lên tách café đã lạnh, nhưng không uống, chỉ nhìn mặt nước café trong tách vì động tác của cô mà dao động: “Là của Vân Diệp.”

“Vân Diệp?”

“Ừm, chắc cậu vẫn còn nhớ, mới trước đây cậu rất thích theo sau anh ấy chạy tới chạy lui.”

“…… Vì sao anh ấy lại cho chị tiền?”

Gần như trong nháy mắt, một giọt nước mắt rơi vào trong tách café. Ngô Khiết Tào nhẹ nhàng trả lời: “Hiện tại chị là …… bạn gái của anh ấy.”

“Là bạn gái thì sẽ cho tiền?”

“Sao không thể cho tiền bạn gái?”

“Vậy chị khóc cái gì?”

“Chị không khóc! Cậu đoán mò vớ vẩn gì chứ?”

Đây quả thực là lời nói dối kém cỏi nhất!

Bọng mắt sưng lên, chóp mũi đỏ ửng, không che giấu nổi ánh mắt trốn tránh, thương tâm…… Có quá nhiều sơ hở để vạch trần lời nói dối, nhưng ngay tại lúc này Ngô Hạ Nhàn lại do dự không muốn làm rõ mọi chuyện.

“Ting… Ting… Ting…” Màn hình di động trên mặt bàn đột nhiên sáng lên, đây rõ ràng là chiếc điện thoại “đã bị mất” kia của Ngô Khiết Tào.

Cô chậm rãi mở tin nhắn ra xem: Tốt nhất em nên giải thích một chút về việc gửi tấm ảnh chụp kia cho anh.

Là Vân Diệp gửi đến.

Cô nhanh chóng gửi tin trả lời: Em sẽ giải thích.

Đinh Hà Yên quả nhiên nghe lời giống như cún con —– nếu cô ta không đem ảnh chụp đưa cho kim chủ xem thì mới khiến cho Ngô Khiết Tào phiền lòng đấy.

Thật đúng là một chú cún nhỏ nghe lời mà.

Tận mắt nhìn thấy chị gái chỉ vì nhận được một tin nhắn nhỏ mà tươi cười ngọt ngào, Ngô Hạ Nhàn cũng bưng cafe lên: “Là tin nhắn của anh Vân Diệp?”

Ngô Khiết Tào vẫn cười thật hạnh phúc: “Ừ.”

Uống một hơi cạn sạch café, Ngô Hạ Nhàn xách ba lô đứng dậy: “Em đi đây, nếu chị đã lựa chọn, thì….. tự giải quyết cho tốt.”

Thân ảnh cao lớn quay người rời đi.

Ngô Khiết Tào nhìn theo bóng dáng kia, thuần túy cảm khái một câu: “Hạ Nhàn cũng đã trưởng thành rồi.”

Ngô Hạ Nhàn tăng nhanh bước chân.

Ngô Khiết Tào ngồi lại một mình cũng không cảm thấy cô đơn.

Theo giai điệu uyển chuyện nhẹ nhàng của tiếng nhạc, cô ấn số gọi điện thoại, giọng nói nức nở: “Alo? Toàn soạn báo XL phải không?”

“Tôi muốn cung cấp cho các anh một tư liệu thực tế, có liên quan đến một tiểu tam vô sỉ!”

“Anh có thể gọi tôi là …… cô Đinh.”

“Người phụ nữ kia không cần che giấu đâu, cô ta tên là Ngô Khiết Tào.”

“Được, bây giờ tôi bắt đầu kể đây.”

“Cô ta là một nữ tiếp viên bán rượu, hơn nữa……”.

………….

Tất cả đã sắp xếp ổn thỏa. Còn lại chỉ có một sự kiện làm theo kịch bản diễn nữa mà thôi.

Cuộc sống của mỗi người chính là một kịch bản, bởi vì nó rất đơn giản, mà thậm chí còn không có tính khiêu chiến nào, không phải sao?

–[ Nhiệm vụ ẩn: Khiến cho Đinh Hà Yên và Vân Diệp không thể tiếp tục, hoàn thành được 60%]

[ Mong người chơi không ngừng cố gắng ]

[ Chúc bạn chơi vui vẻ ]

Trích lời Ngô Khiết Tào: Cho dù thế giới này có tuyệt chủng “mèo ăn vụng thịt” thì cũng không thể không có “đàn ông ăn vụng thịt”.

Mà đàn ông thường có một đặc điểm chung, đó là —– thích người phụ nữ giống như chim nhỏ nép vào người.

Nhưng trên thực tế, thỉnh thoảng vẫn có những loại phụ nữ có thể đánh bại loại “chim nhỏ nép vào người” đó.

Ví dụ như, phụ nữ xấu xa đến tận xương nhưng vẫn giữ được sự ngây thơ, hồn nhiên. Kể cả chỉ là nhất thời diễn trò thì đàn ông vẫn cam tâm tình nguyện chấp nhận.

Bởi vì được loại phụ nữ này yêu đến sâu đậm, cảm giác kích thích mang lại không hề nhỏ một chút nào.

Đương nhiên, nếu không xấu xa đến tận xương thì xây dựng một chút giả dối cũng được.

Chỉ là trong lúc vô ý tôi phát giác ra đạo lý này mà thôi —— Tôi luôn luôn chuyên nghiệp.

(*) Chú thích: Trà xanh biểu là loại phụ nữ chuyên giả vờ thanh thuần, vô hại, kỳ thực rất có dã tâm, chuyên cướp bạn trai của người khác


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.