Tiểu Thư Phế Vật Thật Yêu Nghiệt

Chương 44: Q.5 - Chương 44: Chuowgn 23 (2)




Độc Cô Thiên Diệp ở trong lều trại của mình, nghĩ tới Thủy Linh Châu nhận chủ ban ngày, nàng ngồi xếp bằng ngồi trên giường, ngưng thần đi cảm nhận sự tồn tại của nó.

Chỉ cảm thấy sức mạnh êm dịu chạy trong đan điền của mình, ngay cả Đản Đản cũng sảng khoái xoay tròn nhanh hơn . Độc Cô Thiên Diệp nhìn, đột nhiên cảm thấy thần thức của mình bị dẫn vào một không gian màu lam.

Đây là? Độc Cô Thiên Diệp nhìn thế giới một màu thủy lam này, trong lòng hơi kích động, cuối cùng vừa kích động, người lập tức bắn ra ngoài. Tuòathời gian có vẻ ngắn, nhưng nàng vẫn rất vui vẻ như cũ. Nàng có lĩnh vực hỏa hệ nên nhận ra, đó là lĩnh vực hệ thủy! Nếu nàng đã chạm đến cửa lĩnh vực hệ thủy, vậy cấu tạo lĩnh vực sẽ đơn giản hơn.

Mạc Thu Thủy đi vào từ bên ngoài, nhìn thấy Độc Cô Thiên Diệp rạo rực vui sướng hỏi: "Chuyện gì cho con vui vẻ như vậy?"

"Nương, sao nương lại tới đây?" Độc Cô Thiên Diệp nhìn thấy Mạc Thu Thủy, hỏi.

"Mọi người đều chờ con chuẩn bị xuất phát, nhưng nơi này con mãi mà không có động tĩnh, để nương tới nhìn xem con có phải ngủ quên không! Kết quả vừa tiến vào thì thấy con một mình ở trong này vui vẻ." Mạc Thu Thủy cười nói.

Lúc này Độc Cô Thiên Diệp mới phát hiện trời bên ngoài đã sáng!

"Con lập tức thu thập." Độc Cô Thiên Diệp nhanh chóng xuống giường, thu tất cả đồ đạc trong lều trại vào nhẫn không gian, rửa mặt đơn giản một chút. Cùng Mạc Thu Thủy hạ trại.

Nhìn thấy Độc Cô Thiên Diệp đi ra, Hác Bằng Du nói: "Nếu không phải Tử Tiêu ở đây, ta còn tưởng rằng hai người các ngươi ở trong làm chuyện ám muội gì đó!"

"Phi phi phi, sư huynh huynh nói cái gì vậy! Huynh coi chừng đó!" Độc Cô Thiên Diệp nói, sau đó thu những người khác về Luyện Yêu Hồ. Để lại Hác Bằng Du và Tử Tiêu, cải trang một chút, khôi phục thành tổ ba người.

Độc Cô Thiên Diệp vẫn giả dạng nam tử như cũ, nhưng bên ngoài không còn là Bách Lý Tà, mà thay đổi thành gương mặt tương đối thanh tú. Hác Bằng Du và Tử Tiêu cũng thay đổi một hình dáng khác.

Không thể kêu bọn tiểu Hỏa họ đi ra, Hác Bằng Du kêu tiểu Ngũ ra, ba người ngồi trên người tiểu ngũ bay về đại lục. Đúng dịp, lần này bọn họ vẫn đến thành Tùng Cổ như cũ.

Ba người đi đi trên ngã tư đường, phát hiện người thần điện vẫn đùa giỡn mỹ nữ rõ như ban ngày như cũ, kết quả bị người nọ đánh cho thương tích đầy mình. Bọn họ đi vào quán trà, chuẩn bị uống uống trà, thuận tiện nghe tin tức.

"Ôi chao, các ngươi nghe nói chưa, lần này Phong gia chính thức hạ chiến thư với Mạc gia." Một người ăn kiền quả trước mặt nói.

"Thật sao?"

"Đương nhiên là thật! Ta mới về từ thành phố lớn. Trong thành phố lớn đã sớm truyền khắp nơi!"

"Nói nhanh lên, đây là có chuyện gì?"

"Lúc trước phân gia Phong gia thành Ngô Lai bị giết, không phải bổn gia Phong gia nói là Mạc gia sai sử, bắt bọn họ giao người ra sao? Nhưng Mạc gia vẫn không có động tĩnh, lần trước trên đại hội Phong gia gia tộc, Phong gia làm ra một quyết định, trực tiếp tuyên chiến Mạc gia!"

"Thế lực hang hai tuyên chiến thế lực hang đầu, không phải muốn chết sao?"

"Hắc hắc, chuyện này ngươi không biết được đâu ? Phong gia tuyên chiến với Mạc gia, là có thần điện ở sau lưng lực, bằng không sao bọn họ có lá gan và thực lực lớn như vậy."

"Phong gia tuyên chiến Mạc gia, Mạc gia có phản ứng gì ?"

"Còn có thể phản ứng gì ? Đương nhiên là nhận! Giờ hai thế lực lớn đã chèn ép lẫn nhau trên các phương diện."

" Mạc gia sắp cử hành đại hội gia tộc đúng không ?"

"Đúng vậy, một tháng sau."

"Ai, đó đều là cuộc sống của những người đó, chúng ta vẫn là thành thành thật thật ngốc ở đây, hy vọng có thể tránh đi chuyện nguy hiểm này!"

Ba người Độc Cô Thiên Diệp im lặng nghe bọn họ nói xong, không nghĩ tới Phong gia cư nhiên thật sự lấy chuyện lúc trước làm cớ tuyên chiến Mạc gia, càng không nghĩ tới là Thần điện còn nhúng tay !

Hác Bằng Du uống hết trà trong tay, nhìn hai người đối diện hỏi: "Giờ chúng ta đi bổn gia Mạc gia hả?"

Độc Cô Thiên Diệp nhìn nhìn ngã tư đường người đến người đi bên ngoài, nghĩ nghĩ, nói: "Chúng ta đi trước, nhưng là không xuất hiện. Xem tình huống rồi nói sau."

"Được."

Ba người thương lượng xong thì đi Công hội Linh sư, dùng truyền tống trận bổn gia đi Mạc gia chỗ thành Đức Lan.

Thành Đức Lan là thành thị lớn nhất Đông đại lục ở gần Bắc Vọng hà, cũng là một thành thị quan trọng trong đại lục, diện tích rất rộng. Là thành thị quan trọng, tự nhiên là nơi các thế lực tụ tập, nhưng thế lực lớn nhất nơi này vẫn là Mạc gia. Bởi vì bổn gia Mạc gia là thế lực bắt đầu sinh tồn ở đây sớm nhất.

Sau khi Độc Cô Thiên Diệp, Tử Tiêu và Hác Bằng Du đến thành Đức Lan, tìm một khách sạn cách Mạc gia không xa ở lại.

Trong phòng, Độc Cô Thiên Diệp và Tử Tiêu nằm trên ghế dựa, Hác Bằng Du ngồi trên bệ cửa, nhìn cảnh tượng phía dưới, nói: "Thành Đức Lan thật náo nhiệt nha ? !"

"Đại hội gia tộc Mạc gia, tuy là chuyện của Mạc gia, nhưng cũng liên lụy đến các thành thị chỗ phân gia. Xếp hạng khác nhau, được đến chỗ tốt ở bổn gia sẽ khác đi, tiền lời mang đến cho thành thị cũng khác. Cho nên thế lực đại hội này, thường thường là rút giây động rừng." Độc Cô Thiên Diệp phân tích.

"Cho nên trừ phân gia Mạc gia, còn có những người khác đến xem náo nhiệt." Hác Bằng Du nói.

"Nàng tính khi nào thì dùng phương thức gì cho bọn ngoại công xuất hiện?" Tử Tiêu hỏi.

Độc Cô Thiên Diệp trừng mắt nhìn Tử Tiêu một cái, đó là ngoại công nàng được không? Không cần nói giống như là ngoại công hắn vậy.

"Ta còn chưa nghĩ xong, cần thương nghị với bọn ngoại công một chút."

Hác Bằng Du nhảy xuống cửa sổ, nói: "Bọn họ không phải có một tỷ thí danh hiệu phân gia sao? Muội cho bọn họ làm một phân gia đi tham gia. Nếu thắng điều kiện là cho bọn họ vào gia phả. Thế nào?"

Độc Cô Thiên Diệp nghe đề nghị như thế, đôi mắt sáng lên, nói: "Nghe qua cũng không tệ lắm, muội đi tìm bọn ngoại công thương lượng xem sao." Nói xong nàng lắc mình vào Luyện Yêu Hồ.

Chỉ chốc lát nàng đi ra, nói: "Bọn ngoại công cũng cảm thấy có thể. Nhưng thời gian xuất hiện phải chọn cho tốt, mới có thể đạt tới hiệu quả mình muốn."

"Nếu thật sự làm như vậy, vậy bọn họ phải chuẩn bị cho. Thực lực hiện tại của bọn họ đã tăng nhiều, nhưng phương thức tác chiến còn cần cải tiến một chút." Tử Tiêu nói đúng trọng tâm. Nói xong thì thấy Độc Cô Thiên Diệp gắt gao nhìn hắn, làm cho hắn có cảm giác mao cốt tủng nhiên [rụng rời tay chân], hỏi: "Nàng nhìn ta như vậy làm gì?"

Độc Cô Thiên Diệp cười, nói: "Ta biết ngươi có rất nhiều điểm mấu chốt, cũng biết bọn họ không đủ ở nơi nào."

"Cho nên?" Tử Tiêu hỏi.

"Cho nên, thời gian sau này, ngươi phải đi tiến hành một lần đặc huấn cho ngoại công và các cậu đi!" Độc Cô Thiên Diệp cười đến gian xảo.

Tử Tiêu thiếu chút nữa ngã xuống từ ghế dựa. Nàng nói là để hắn đi cho huấn luyện ma quỷ bọn họ phải không ? Bọn họ là trưởng bối của nàng, nếu vì đặc huấn, bất mãn với hắn, vậy đường truy thê của hắn không phải có thêm rất nhiều rất nhiều trở ngại? ! Nhưng nhìn thấy Độc Cô Thiên Diệp cười đến đắc ý, một bộ ngươi dám không đáp ứng thì muốn thế nào, hắn chỉ có thể kiên trì đồng ý .

Độc Cô Thiên Diệp mang bọn họ đi Luyện Yêu Hồ, triệu tập mọi người Mạc gia lại, nói: "Bởi vì chúng ta phải tham gia trận đấu Mạc gia, nhưng thực lực lại còn chưa thể so sánh với gia tộc khác, cho nên quyết định tiến hành một lần đặc huấn trước trận đấu cho mọi người. Tiêu đảm nhiệm huấn luyện viên lần này."

Ánh mắt người Mạc gia xoát xoát rơi xuống trên người Tử Tiêu, làm cho hắn có cảm giác như có mũi nhọn ở lưng. Đã từng, hắn từng huấn luyện nhiều người như vậy, đều không có cảm giác như hôm nay!

"Khụ khụ, thời gian sau này ta chế định kế hoạch huấn luyện cho mỗi người dựa trên ưu thế và khuyết điểm của người đó." Tử Tiêu nói, sau đó nhìn Độc Cô Thiên Diệp, nói: "Nàng cũng phải tham gia."

Dọa? !

Độc Cô Thiên Diệp cười gượng hai cái, nói: "Ta phải chỉ đạo cho Mạc Phong luyện đan. Hắn mới tấn chức luyện đan sư cấp tám, vẫn chưa ổn định. Ta muốn cho hắn xuất hiện lần này, xuất hiện trong tầm mắt mọi người. Ngoại công các ngươi cũng là giống vậy, sau này sẽ không ở Luyện Yêu Hồ nữa, có thể quang minh chính đại đi trên đường rồi."

Khi Độc Cô Thiên Diệp bắt đầu nói còn hơi chột dạ. Nàng biết, nếu Tử Tiêu đặc huấn cho nàng chắc chắn sẽ công báo tư thù , đành phải lâm thời kéo Mạc Phong làm lá chắn, nhưng là nói sau này, cũng là lòng của nàng. Bọn Mạc Chấn Đình ở Luyện Yêu Hồ của nàng đã quá lâu !

Sau khi quyết định xong, bọn họ phân công nhau làm việc. Độc Cô Thiên Diệp kéo Mạc Phong vào phòng luyện đan, Tử Tiêu nhằm vào mỗi người chế định một kế hoạch, còn kéo người của hắc ám bộ tộc đảm đương bồi huấn. Bởi vì lúc trước hắc ám bộ tộc dựa theo kế hoạch của hắn huấn luyện, hiệu quả rất rõ ràng, cho nên lần này tìm vài người lợi hại người đến đánh nhau với người Mạc gia. Hác Bằng Du và Độc Cô Dật Hiên cũng tham gia vào, nhưng không phải bồi huấn, mà là bị huấn luyện.

Hai ngày sau, Tử Tiêu đưa sắp xếp đặc huấn mỗi người ra, mọi người vừa thấy phương thức đặc huấn mình, cằm thiếu chút nữa rớt xuống. Đây đúng là từng khuyết điểm một! Tử Tiêu đến tột cùng là loại người nào, có thể trong thời gian ngắn như vậy, làm ra kế hoạch đặc huấn cho mỗi người, còn đều chuẩn xác như vậy? !

Sau khi Độc Cô Thiên Diệp biết, đã nghĩ Tử Tiêu rốt cuộc là ai? Hắn tuyệt đối không chỉ là các chủ Ám các đại lục Huyền Nguyệt đơn giản như vậy, ngay cả Thất Nguyệt và Hắc Tử cũng không giống với người bình thường. Tốc độ thăng cấp kia thật giống như là bản thân khống chế vậy!

Mặc dù trong lòng có nghi vấn, nhưng là nàng cũng không hỏi gì. Hắn không nói cho nàng, chỉ có thể nói lúc này còn chưa tới lúc nàng biết, hoặc là không có tốt đến mức để cho nàng biết.

Nếu Tử Tiêu biết ý tưởng Độc Cô Thiên Diệp, nhất định sẽ một tay bắt nàng đến thế giới của hắn, sau đó lại một ngụm ăn luôn nàng!

Thời gian sau đó bọn họ làm theo điều mình cho là đúng, Tử Tiêu phụ trách huấn luyện người Mạc gia, lúc bắt đầu có hơi không được tự nhiên, sau khi bị Thứ Hồn hung hăng khách sáo một phen, cũng chậm chậm ổn định tâm trạng mình, Độc Cô Thiên Diệp lên kế hoạch luyện đan cho Mạc Phong, thỉnh thoảng chỉ điểm hắn một chút là được.

Khi có thời gian nàng sẽ ra bên ngoài, nghe ngóng tin tức bên ngoài, tìm hiểu tình huống hiện tại. Hôm nay, khi nàng đi dạo ở bên ngoài, suy nghĩ tin tức nghe được lúc nãy phía trước, nói Phong gia sẽ quấy rối trên đại hội Mạc gia lần này, không chú ý tới phía trước, lập tức đụng vào người khác.

"Thực xin lỗi, ta không chú ý... Chu lão ca?" Độc Cô Thiên Diệp bị va chạm làm hoàn hồn, nhanh chóng xin lỗi người ta, vừa nhấc đầu mới phát hiện là Chu Hải.

Chu Hải cũng là không có mục đích đi trên đường, bị đụng phải cũng không để trong lòng, chợt nghe thấy đối phương gọi mình Chu lão ca, nhìn lại lại phát hiện mình cũng không biết ‘hắn’.

Nhìn thấy vẻ mặt nghi hoặc của Chu Hải, Độc Cô Thiên Diệp hạ giọng, nói: "Chu lão ca, ta là Thiên Diệp nè. Ngươi đi theo ta trước."

Chu Hải vừa nghe là Độc Cô Thiên Diệp, rất kinh ngạc, đi theo nàng về khách sạn nàng ở.

"Ngươi là Thiên Diệp muội tử?" Đi vào phòng Độc Cô Thiên Diệp, Chu Hải nhìn nàng hỏi.

Độc Cô Thiên Diệp tháo mặt nạ, Chu Hải phát hiện đúng là muội tử lúc trước gặp ở lam hải. Nhìn thấy nàng một thân nam trang, hắn cười to nói: “Sao muội biến mình thành dáng vẻ này?"

"Lúc trước không phải nhất thời tức giận, diệt phân gia Phong gia sao, giờ trước chỉ có thể tránh né như vậy." Độc Cô Thiên Diệp nhún nhún vai nói.

"Ha ha, chuyện đó ta cũng nghe nói, không nghĩ tới muội còn nhỏ nhỏ, làm việc cũng là kinh thiên động địa !"

Độc Cô Thiên Diệp cười cười, cảm tạ hắn khích lệ mình. Nhìn thấy hắn một mình xuất hiện ở trong này, tò mò hỏi: "Chu lão ca, sao chỉ một người huynh, tẩu tử đâu?"

Nhắc tới Mạc Thu Hoa, trên mặt Chu Hải lập tức trần xuống, nói: "Nàng bị mang về gia tộc ."

Trong lòng Độc Cô Thiên Diệp lộp bộp rơi xuống, hỏi: "Các ngươi bị phát hiện ?"

Chu Hải gật gật đầu, nói: "Sau khi chúng ta tách ra không lâu đã bị Mạc gia phát hiện. Chúng ta chạy thoát một trận, lại vẫn là... Nàng bị mang về bổn gia Mạc gia, nói trên đại hội gia tộc lần này sẽ quyết định trừng phạt nàng. Dù sao nàng là tiểu thư thứ nhất vi phạm ý tứ gia tộc, bỏ trốn với người."

"Cho nên huynh đến nơi đây ?" Độc Cô Thiên Diệp hỏi.

"Đúng vậy. Lúc trước khi chúng ta bị bắt, nàng lấy chết bức ép, để cho người Mạc gia thả ta. Còn vì người tới bắt chúng ta thân phận không cao, không dám thật sự lấy tánh mạng của nàng. Giờ nàng về gia tộc, bị xử phạt thế nào cũng không dám nói trước. Tuy rằng ta không thể cứu nàng, nhưng cũng tuyệt đối không thể cho nàng một mình đối mặt!" Khi Chu Hải nói, cổ họng hơi khan đi.

Độc Cô Thiên Diệp rất tự trách, nói: "Lúc trước nếu không phải chúng ta nhất thời xúc động, giết người thần điện, hai người cũng sẽ không bị bắt rời đi, cũng sẽ không bị tìm ra."

"Chuyện này không trách các ngươi, cho dù không có chuyện này, chúng ta cũng không thể ở lâu ở nơi đó." Chẳng những Chu Hải không trách nàng, còn khuyên giải an ủi nàng.

"Chu lão ca, giờ huynh đừng đi Mạc gia, khi bọn họ tổ chức đại hội gia tộc ta cũng sẽ đi, đến lúc đó huynh đi cùng ta." Độc Cô Thiên Diệp nói, "Nếu giờ huynh đi chẳng những không thể cứu nàng ra, còn có thể hại luôn huynh. Chờ đại hội gia tộc, chúng ta tìm thời cơ cứu nàng ra, tốt nhất là làm bọn họ thừa nhận các ngươi, về sau các ngươi có thể quang minh chính đại cùng một chỗ."

Ban đầu Chu Hải định hai ngày sau sẽ đi Mạc gia, nghe thấy Độc Cô Thiên Diệp nói có biện pháp dẫn hắn vào, thì ở lại đi cùng nàng.

Độc Cô Thiên Diệp mở một phòng cách vách mình cho hắn, nghĩ đã chỉ đạo Mạc Phong cũng không sai biệt lắm, thì không về Luyện Yêu Hồ, mà ở trong phòng của mình tu luyện.

Nghĩ đến lần trước lúc ở bờ biển chạm đến lĩnh vực hệ thủy, còn có Thủy Linh Châu trong thân thể mình, nàng đột nhiên có một ý tưởng, Thủy Linh Châu này có phải có thể làm lĩnh vực hình thành nhanh hơn không?

Có ý tưởng này, nàng đưa thần thức mình lại cảm thụ Thủy Linh Châu. Lại là loại cảm giác mát mẻ êm dịu này, làm cho nàng cảm thấy hết sức thoải mái, mỏi mệt trong thân thể cũng biến mất. Nàng chậm rãi cảm nhận, mơ hồ nghe thấy tiếng sóng biển, sau đó tiếng sóng càng lúc càng lớn, mở to mắt, phát hiện mình đang đứng ở trong một mảnh thuỷ vực, bốn phía sóng biển phập phồng.

Đây là... Lĩnh vực hệ thủy?

Lĩnh vực hệ thủy của nàng!

Độc Cô Thiên Diệp kích động nhìn xung quanh, ngoại trừ một mảnh nước biển mờ mịt không có gì khác. Ý niệm nàng vừa động, nước phía trước chậm rãi nổi lên như ý nàng, sau đó hình thành một con rồng nước dài trăm mét!

Nàng lại nghĩ cái khác, từ không trung mưa ầm ầm trút xuống, nhưng giọt mưa này giống như kim châm bén nhọn. Nếu đánh vào trên người, sẽ rất lợi hại .

Độc Cô Thiên Diệp không nghĩ tới mình lại lĩnh ngộ lĩnh vực hệ thủy nhanh như vậy, nhất định có liên hệ với Thủy Linh Châu!

Nàng còn muốn một hình ảnh, mở mắt, quả nhiên nhìn thấy như nàng nghĩ, nước biển bốn phía đã phiên giang đảo hải, chỉ có nơi nàng đứng là bình lặng!

Độc Cô Thiên Diệp vẫn luyện tập, củng cố độ kiên cố của lĩnh vực, nàng không muốn vừa chạm vào khác lĩnh vực người khác lập tức bị đụng nát. Mãi cho đến khi nàng cảm thấy không tệ lắm, mới lui ra. Vừa ra tới chợt nghe đến tiếng gõ cửa bên ngoài.

Nàng chạy nhanh xuống giường, lại nghe thấy xương cốt mình kêu lách cách. Vừa mở cửa, nhìn thấy Chu Hải đứng ở bên ngoài.

"Chu lão ca?"

Chu Hải nhìn thấy Độc Cô Thiên Diệp mở cửa, nói: "Cuối cùng muội cũng mở cửa. Ta đã gõ một ngày ."

Độc Cô Thiên Diệp mời Chu Hải vào phòng ngồi, hỏi: "Chu lão ca tìm muội có chuyện gì vậy?"

"Ngày mai đại hội gia tộc Mạc gia bắt đầu, giờ trong thành đã có thiệt nhiều người đến. Ta thấy muội không ra cửa, vội tới nói cho muội biết."

Ngày mai là đại hội gia tộc Mạc gia? Trong lòng Độc Cô Thiên Diệp kinh ngạc, không nghĩ tới mình cư nhiên ngồi yên hơn mười ngày, khó trách vừa nãy khi đúng lên xương cốt đều cứng ngắc .

"Mấy ngày đầu hẳn là các phân gia báo cáo tình huống của mình. Chúng ta phải chờ tới những ngàu phân gia tỷ thí hẵng đi." Độc Cô Thiên Diệp nói.

"Đúng rồi, ta nghe nói Phong gia cũng đến đây, gia chủ bổn gia Phong gia tự mình đến." Chu Hải nghĩ tới việc Độc Cô Thiên Diệp từng diệt một phân gia của người ta, nói ra, để lúc nàng đi ra ngoài đừng đánh với bọn họ.

Độc Cô Thiên Diệp gật đầu nói mình biết, Chu Hải trở về phòng mình.

Ngày hôm sau, đại hội gia tộc Mạc gia chính thức bắt đầu. Độc Cô Thiên Diệp cho Chu Hải một viên dịch dung đan, nhìn hắn hóa thành này dáng vẻ khác, hai người mới đi ra khỏi khách sạn.

Bởi vì lúc trước phân gia báo cáo không phải công khai, cho nên tuy người đến đại hội rất nhiều, cũng không có bao nhiêu người đi ra. Hai người Độc Cô Thiên Diệp và Chu Hải đi một quán trà gần Mạc gia, phòng đã không còn, chỉ có trên đại đường còn có hai bàn trống. Bọn họ đi qua ngồi xuống, lập tức có tiểu nhị mang trà lên cho bọn hắn.

Bọn họ vừa uống trà vừa nghe người xung quanh thảo luận chuyện đại hội Mạc gia. Nghe nói báo cáo phải dùng thời gian năm ngày, sau đó bài danh phân gia phải dùng hơn mười ngày, thậm chí có thể sẽ hơn hai mươi ngày. Sau khi kết thúc năm nay còn thêm một nội dung, nhưng là gì, người nọ không có nói. Độc Cô Thiên Diệp và Chu Hải đoán hẳn là thẩm phán Mạc Thu Hoa.

Nghe thấy tin tức mình muốn, hai người về khách sạn. Tâm trạng Chu Hải trầm xuống về phòng mình, Độc Cô Thiên Diệp về phòng rồi đi Luyện Yêu Hồ, nói tin tức hôm nay cho bọn Mạc Chấn Đình.

Mấy ngày sau, Độc Cô Thiên Diệp ở trong phòng tu luyện, mỗi ngày Chu Hải đều ra ngoài thám thính tin tức. Nếu có chuyện quan trọng gì, sau khi hắn về sẽ nói cho Độc Cô Thiên Diệp.

Độc Cô Thiên Diệp biết mỗi ngày hắn đi ra ngoài đều là muốn xem xem có tin tức về chuyện Mạc Thu Hoa không, hiểu tâm trạng của hắn, dù sao giờ hắn đã thay đổi dáng vẻ khác, Mạc gia cũng sẽ không nhận ra hắn, dặn hắn đừng xúc động rồi mặc hắn.

Gia tộc Mạc gia báo cáo tuy không phải công khai, nhưng là một ít tin tức vẫn là cố ý vô tình làm cho người bên ngoài biết. Tỷ như phân gia nào trong mấy năm này buôn bán lời bao nhiêu bao nhiêu tiền, tỷ như phân gia nào lại ra cái dạng gì thiên tài tu luyện, thiên tài luyện đan, thiên tài thuần thú vân vân.

Theo tin tức không ngừng truyền ra, mọi người càng ngày càng kính sợ Mạc gia. Nhưng nghe nói trước kia tin tức Mạc gia đều khóa cứng, điệu thấp. Năm nay dễ dàng truyền ra như vậy, nghĩ đến cũng là vì Phong gia.

Ngay sau khi phân gia Mạc gia báo cáo kết thúc một ngày, Độc Cô Thiên Diệp đổi về nữ trang, dùng lệnh bài Hắc Bạch Vô Thường cho, đi gặp gia chủ Mạc gia.

"Tiểu thư, mời vào trong." Thị vệ đưa Độc Cô Thiên Diệp đến ngoài đại sảnh Mạc gia, nói với nàng.

Độc Cô Thiên Diệp đi vào, nhìn thấy người trung niên quần áo màu đen ở bên trong chờ nàng.

Mạc Kính Xuyên nhìn thấy Độc Cô Thiên Diệp, trong mắt hiện lên một tia nghi hoặc, nhưng vẫn là cười hô với nàng: "Tiểu thư mời ngồi. Không biết tiểu thư xưng hô thế nào? Vì sao lại có lệnh bài cao cấp như vậy của Công hội Luyện đan sư?" Ngoắc tay bảo thị nữ trả lệnh bài cho nàng.

"Ta tên là Độc Cô Thiên Diệp." Độc Cô Thiên Diệp trực tiếp báo tên.

"Độc Cô Thiên Diệp?" Mạc Kính Xuyên mi mao nhất thiêu.

Tên Độc Cô Thiên Diệp này hắn từng nghe qua. Năm trước phân gia Phong gia thành Ngô Lai bị giết, Phong gia nói là Mạc gia phái người đi làm chuyện này. Tuy lúc ấy bọn họ không thừa nhận, nhưng hắn vẫn là phái người đi điều tra tình huống. Người quay về nói ngọn nguồn một lần, bao gồm đại lục ân oán Mạc gia Phong gia Huyền Nguyệt, còn có Độc Cô Thiên Diệp mang người diệt Phong gia. Lúc ấy hắn đã nghĩ, Độc Cô Thiên Diệp này không phải nữ tử bình thường. Hôm nay nàng cứ như vậy công khai đi tới trước mặt hắn, điều này càng chứng thật ý nghĩ của hắn.

"Ta tin rằng, ngươi cũng không phải chưa từng nghe qua tên này, chỉ có không nhớ và nhớ rõ mà thôi." Độc Cô Thiên Diệp nói, theo bản năng nói câu cảm ơn với thị nữ mang trà lên cho nàng.

"Vì sao ngươi cảm thấy ta từng nghe qua tên của ngươi?" Mạc Kính Xuyên nhíu mày.

"Chuyện Phong gia thành Ngô Lai huyên náo lớn như vậy, hơn nữa bọn họ còn coi đây là cớ khiêu khích quyền uy gia tộc hạng nhất các ngươi, ngươi sẽ không phái người đi điều tra sao? Lấy thực lực các ngươi, muốn điều tra rõ rang chuyện lúc đó rất dễ dàng." Độc Cô Thiên Diệp nói, "Có lẽ các ngươi đã điều tra xong tất cả những chuyện liên quan tới chuyện này."

"Ha ha, ngươi phân tích đúng." Mạc Kính Xuyên nói, “Nhưng, thì tính sao?"

"Không có gì." Độc Cô Thiên Diệp uống lên trà, sau khi buông ly trà, nhìn về phía Mạc Kính Xuyên, "Nhưng ngươi có biết mục đích hôm nay ta đến."

Mạc Kính Xuyên nhìn Độc Cô Thiên Diệp, hắn làm gia chủ Mạc gia lâu như vậy, sẽ không tự giác mà mang theo uy nghiêm gia chủ, khí thế bức người. Hắn chưa từng thấy ai ở trước mặt hắn còn có thể bình tĩnh như thế, phân khí thế kia còn không thua hắn!

"Chỉ là hậu đại của người bị tộc trục xuất lúc trước, ngươi cảm thấy vì sao ta phải giải quyết cho bọn họ về gia tộc? Nếu bị những người trục xuất khác biết, đều đến yêu cầu làm sao bây giờ? Hơn nữa các ngươi vẫn là tìm nhiều phiền toái Mạc gia như vậy." Mạc Kính Xuyên nói.

"Ta cũng không kỳ vọng các ngươi sẽ vô điều kiện làm cho họ về." Độc Cô Thiên Diệp giải thích, "Ta chỉ là muốn một cơ hội thôi."

"Lý do?" Hứng thú của Mạc Kính Xuyên với nàng càng lúc càng lớn.

"Thật ra, có chúng ta không, tình huống đều là không khác lắm. Phong gia đã chủ mưu tìm Mạc gia phiền toái đã lâu, chúng ta chỉ là một cơ hội mà thôi. Chuyện này Mạc gia chủ không thể không biết, cho nên ta nói có chúng ta không, kết quả đều giống nhau. Vậy còn không bằng xét sự thực ?" Độc Cô Thiên Diệp nói xong nhìn Mạc Kính Xuyên.

"Đây cũng có thể trở thành lý do?"

"Đương nhiên!" Độc Cô Thiên Diệp nói.

"Không có các ngươi, chuyện của Mạc gia và Phong gia còn có đường cứu vãn. Nhưng nếu cho các ngươi trở về, thì là không có đường quay về." Mạc Kính Xuyên phản bác.

"Nhưng là ngươi cũng không muốn buông tha Phong gia." Độc Cô Thiên Diệp trảm đinh tiệt thiết nói.

Mạc Kính Xuyên nhìn gương mặt tự tin của Độc Cô Thiên Diệp, hỏi: "Nga? Ta cũng không nói như vậy."

"Tuy rằng các ngươi không nói như vậy, lại đang làm như vậy. Bằng không chuyện này sẽ không kéo dài tới hôm nay, để cho Phong gia có thể lấy cớ này."

"Được rồi, tính ngươi nói đúng. Nhưng là bọn họ đâu, vì sao không tự mình đến? Ngay cả dũng khí đến cũng không có, như vậy là không có tư cách về." Mạc Kính Xuyên tiếp tục nói.

"Chuyện này, ta nghĩ hỏi một câu, nếu không phải ta cầm lệnh bài Công hội Luyện đan sư, ngươi sẽ cho ta vào cửa lớn Mạc gia, sẽ gặp ta sao?" Độc Cô Thiên Diệp hỏi ngược lại.

"Sẽ không." Giờ là đang diễn ra đại hội gia tộc, hắn vốn có việc, thấy nàng hoàn toàn là vì lệnh bài của nàng là lệnh bài cao cấp của Công hội Luyện đan sư.

"Còn không phải sao" Độc Cô Thiên Diệp cầm lệnh bài trong tay thưởng thức, nói, "Bọn ngoại công họ đến đây cũng không thể nhìn thấy mặt của ngươi. Vậy cần gì phải làm chuyện vô dụng."

Mạc Kính Xuyên không nghĩ tới hắn làm khó lại bị hóa giải dễ dàng như vậy. Quả nhiên là một nữ tử thông minh.

"Nói đi, mục đích chân chính ngươi đến nơi đây đêm nay là gì?"

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.