Tiểu Thư Sinh Sát Vách

Chương 81: Chương 81: (CHIẾN ĐẤU KẾT THÚC)




Thành viên dẫn đội của Hồng Chi tiêu cục ra một thủ thế, mười mấy con ngựa lập tức tách ra ba đường, một đường đón địch, bọc đánh 2 cánh trái phải, hiển nhiên là muốn chơi chiêu bắt ba ba trong rọ.

Lúc này mà bị tách ra chính là chết, Bạch Tinh với Liêu Nhạn lập tức lưng tựa lưng đứng thẳng, người trước bay nhanh mà móc ra nỏ tay, không nói một lời đã giơ tay liền bắn.

Người tới chưa kịp tới xem xét tình huống thi thể, chỉ biết Bạch Diêu Tử am hiểu cận chiến, nào nghĩ đến hiện giờ nàng cũng cầm cung nỏ trong tay? Có hai gã tránh không kịp, trên ngực nổ tung hai đóa hoa máu, kêu rên ngã ngựa ngay tại chỗ.

Nhiều người đánh mã chiến* có một cái tệ đoan rất muốn mệnh, đó chính là một khi có người ngã ngựa, nhân viên phía sau rất dễ tránh không kịp, cho nên Bạch Tinh căn bản không cần bắn trúng chỗ yếu hại, chỉ cần người nọ ngã khỏi lưng ngựa, bị vó ngựa của đồng bạn dẫm vài cái, thế là cả người cũng liền phế đi.

*: chiến đấu trên lưng ngựa.

“Con ả nhỏ này có nỏ! Tản ra!”

Nhân số đông đảo của cứ điểm phía đông lại lặng yên không tiếng động mà bị bứng mất, người đến chi viện tất nhiên không dám khinh địch, đều không phải đám ô hợp, giờ phút này thấy bên ta có người bị thương thì chẳng những không loạn, thậm chí còn có thể đưa ra phản ứng chính xác ngay lập tức, hiển nhiên, chiến lực không giống nhau.

Một khi khoảng cách bị kéo gần, nỏ tay không còn đất dụng võ nữa.

Khi Bạch Tinh lắp xong sóng mũi tên đợt 2 ấy, người trên lưng ngựa đã bắt đầu có ý thức trốn tránh đón đỡ, lại muốn bắn trúng thì khó như lên trời.

Chẳng qua, bắn không trúng người, còn sợ bắn không trúng ngựa sao?

Lại là 3 mũi tên bay ra, hiện trường lập tức có 3 con ngựa bị đau, hoặc là trực tiếp thình thịch một phát ngã xuống đất không dậy nổi, hoặc là hí hò kêu lên, giơ vó trước lên cao cao, hất người cưỡi không hề phòng bị xuống đất.

Người có kinh nghiệm phong phú lập tức điều chỉnh tư thế nửa đường, lăn trong nước bùn một vòng rồi bình yên vô sự đứng dậy; người kinh nghiệm không đủ, cơ biến không đủ luôn thì thảm, hơn phân nửa bên người đều bị đè dưới thân ngựa, theo tiếng xương gãy rõ ràng kia, khuôn mặt nháy mắt trắng bệch, thành phế nhân.

Bạch Tinh thu hồi nỏ, đá một cái lên trường côn của đao chém ngựa, một khắc sau đã như sao băng nhảy vào đội ngựa, giống như sói vào bầy dê.

Thân thể nàng cúi thấp, tránh đi lưỡi đao đón mặt mà tới, eo bụng dùng sức xoay một cái, vung đao chém ngựa lên múa như chong chóng lớn!

Lưỡi đao trắng bệch phát ra tiếng xé gió bén nhọn, chỉ nghe răng rắc két vài tiếng giòn vang, ba năm cái chân ngựa gãy tận gốc, máu nóng phun ra rót đầy đầu đầy cổ nàng, mùi tanh nóng rát.

Liêu Nhạn hơi chậm một bước xuất hiện phía sau nàng như quỷ mị, nhẹ nhàng dẫm một cái trên côn đao của nàng, tốc độ chợt tăng lên, song đao dài ngắn tưới xuống hai luồng ánh sáng bạc, nháy mắt đã cắt đứt màn mưa, nhân lúc mấy người kia còn đang giữa không trung không chỗ để mượn lực, dùng sức đâm mũi đao vào tim bọn hắn.

Một đợt xung phong qua đi, bên phía Hồng Chi tiêu cục đã đi đứt bốn năm con ngựa tốt, ba năm gã tay đấm giỏi, chớp mắt đã thương tổn gần nửa, sắc mặt người dẫn đội không vui, càng thêm ngưng trọng thêm.

Tuy trước lúc tới đã suy đoán đối thủ cộm tay, nhưng ai cũng không nghĩ tới đối thủ thế mà sẽ là Bạch Diêu Tử với Chiết Sí Nhạn, không phải nói hai người này hoạt động ở quan ngoại sao? Sao hôm nay lại bỗng xuất hiện ở ngoài Tuy Sơn thành!

Cũng không trách đám bọn hắn bế tắc tin tức, giang hồ to lớn, kẻ giỏi giang đông đảo, Hồng Chi tiêu cục lại không phải chuyên đi làm mua bán tình báo, tất nhiên không có khả năng nắm giữ hướng đi của mọi người đến độ rõ ràng tận gốc. Mà Tây Bắc với Tây Nam ở một nam một bắc, cách nhau đâu chỉ xa ngàn dặm, mặc dù không hợp tính tình cũng không đánh đến một chỗ đi, không cần phòng bị ngày ngày, cho nên khó tránh khỏi sơ sẩy.

Mưa còn đang rơi, rơi trên lưỡi đao, gột sạch máu chưa kịp khô trên đó, hội tụ thành một dòng máu loãng đỏ nhạt chảy xuống dọc theo mặt đao, nhuộm đỏ vũng nước trên mặt đất.

“Ha ha, thống khoái, thống khoái!” Liêu Nhạn xoay song đao trong tay thành hoa đao, rũ bay đi chút vết máu cuối cùng trên đi, dưới mái tóc hỗn độn, một đôi mắt sáng như sao thế mà lại hơi hơi nổi lên lục quang.

Giống sói trên nền tuyết.

Thật ra thì hiện tại chàng ta đã rất mệt, thể lực tiêu hao trong trận ác chiến vừa rồi chưa khôi phục hoàn toàn, lúc này nước mưa lạnh như băng không ngừng đánh vào trên người, nhanh chóng mang đi nhiệt lượng, làm hai tay chàng ta dần dần mất đi tri giác.

Vài miệng vết thương ở cánh tay và sau lưng bị nước mưa ngâm, trướng nở lên, ẩn ẩn đau đớn. Cái đau này kéo dài không dứt, dần dần thâm nhập vào, phảng phất muốn gặm đến cốt tủy mới bỏ qua.

Có máu loãng ấm áp nhỏ giọt theo vạt áo, là của chính chàng ta.

Nhưng chàng ta không muốn nhận thua, cũng không thể nhận thua.

Người sống trên đời, chẳng qua là mấy chục năm ngắn ngủi, nếu có thể chết oanh oanh liệt liệt, tất nhiên là tốt hơn sống uất ức hèn nhát quá nhiều.

“Đường gia!” Có kẻ mắt sắc, bỗng nhiên nói với hán tử mang phương ngôn phía Tây Nam, “Ha ha, hai đứa nhãi ranh này đều bị thương! Lại có mưa, nói vậy kiên trì không được bao lâu đâu!”

Mọi người nghe vậy thì nhìn chăm chú một cái, quả nhiên phát hiện manh mối, đều chấn hưng tinh thần vì cái này, cùng phá lên cười ha hả.

Đúng vậy, dựa vào cái gì mà người của bọn ta đều không còn, các ngươi lại còn có thể bình yên vô sự?

Dù cho có mài, cũng mài các ngươi đến chết!

Đường gia cười dữ tợn vài tiếng, chợt giơ tay, “Đánh nữa! Không cần nương tay!”

Lần này không phải ngươi chết chính là ta mất mạng, hà tất nói cái gì mà đạo nghĩa giang hồ, tất nhiên là phải lên hội đồng, chém chết hai đứa nhãi ranh này hoàn toàn.

“Lão tử dù có gãy một chân, cũng cứ chém chết được các ngươi!” Nếu luận về tàn nhẫn đối với mình, không ai thắng nổi Liêu Nhạn. Người khác cuồng, chàng ta cuồng hơn, lập tức cầm lên song đao, phá tan màn mưa, gào thét bổ về phía đối thủ.

Đã lâu rồi Bạch Tinh không đánh trận nào thảm thiết đến vậy.

Người trong giang hồ ưa thanh danh, sĩ diện, trừ phi đi đường ngang ngõ tắt, rất ít ai lấy nhiều chọi ít, nàng cơ hồ đã sắp quên tình huống cùng loại vào lần trước là ở khi nào.

Hiện thực không chấp nhận nghĩ nhiều đến thế, trên thực tế, trong óc nàng đã trống rỗng, cái gì cũng không rảnh đi suy nghĩ.

Một chuôi đao chém ngựa ở trong tay nàng như có thần trợ, quả nhiên xuất quỷ nhập thần, thình lình đã từ góc độ xảo quyệt đâm vào người đối thủ......

“Mẹ nó, ai thổi còi vậy? Lỡ mà là điệu hổ ly sơn thì sao đây?”

“Cái rắm! Chỗ này đã sắp không thủ được, dù cho điệu hổ ly sơn thì lại thế nào?”

Tứ phương bắt tay nghe uy phong đó, nhưng cũng không thể tránh khỏi tạo thành cảnh binh lực phân tán, một khi một chỗ trong đó thất thủ, toàn bộ kế hoạch cũng liền tuyên cáo phá sản.

Bên bờ vực sống hay chết, thời gian trở nên vô nghĩa, ai cũng không biết đến tột cùng đã qua bao lâu, Bạch Tinh chỉ mơ mơ hồ hồ mà nhớ rõ đối thủ lại thổi còi lần nữa, gọi tiếp viện một lần nữa, mà trên người nàng với Liêu Nhạn, cũng nhiều thêm vài vết thương mới.

Mất máu quá nhiều và nhiệt độ thấp làm thần chí người ta mơ hồ, mơ màng sắp ngủ, nhưng miệng vết thương không ngừng truyền đến đau đớn rồi lại kích thích từng lượt một, làm người ta bất giác vực dậy tinh thần.

Kiên trì tiếp, có lẽ cũng phải chết; nhưng cứ vậy mà từ bỏ, nhất định không có khả năng sống!

“Đường gia!” Chợt có người hô to, trong giọng nói mang theo kinh ngạc rõ ràng, “Diều, diều kìa!”

“Cái rắm!” Đường gia chẳng buồn quay đầu, táo bạo mà rống lên, “Trời mưa to thằng khốn con rùa nào đi thả diều!”

“Không phải, là thực sự có diều á!” Một người khác cũng chỉ vào không trung mờ mịt hô lớn.

“Ngươi đồ rùa......” Đường gia còn chưa mắng xong, dư lại nửa câu sau đã cứng rắn mà nuốt trở về, bởi vì hắn ta cũng thấy được con diều to thật to trên trời cao kia.

Thật sự có?!

Sơn cốc nhiều gió, diều tất nhiên là bay lên được, nhưng thời tiết này, cái thời tiết này này, ai lại sáng tạo khác người đi chạy tới thả diều?

“Là bay lên từ trong sơn cốc!” Có người theo dây diều nhìn một hô, hét lớn, “Nhìn, hình như có gì được cột trên đó!”

“Nhìn nhìn nhìn, nhìn cái búa! Còn có cái quỷ gì được, đó rõ ràng là một người!” Đường gia híp mắt nhìn một cái, sắc mặt đại biến, “Rõ ràng chính là Viên Minh đồ cháu con rùa kia!”

Diều?

Bạch Tinh với Liêu Nhạn chợt giật mình, rốt cuộc đã rõ cái Bùi Hoài chở trên lưng ngựa là gì.

Đó là linh kiện của một con diều thật lớn sau khi tách ra.

Có lẽ Viên Minh đã bị thương, thể lực còn sót lại sau vài ngày đói bụng chắc chắn không đủ để chống đỡ cho hắn chém giết ra một đường, so với giao phong chính diện đua vận khí với người, biện pháp này đúng thật là hiệu suất cao, nhanh và tiện.

“Bắn hạ cho lão tử!” Đường gia tức muốn hộc máu nói.

Không nghĩ tới trừ bỏ hai đứa ranh con này, thế mà còn có kẻ không sợ chết, thế mà trực tiếp đi vào trong sơn cốc.

Lại cứ đợt người Đường gia chọn đây lại là tay cận chiến giỏi, thế mà không có một ai cầm cung nỏ, chỉ có thể ngửa mặt lên trời thở dài.

Hiển nhiên 3 phương còn lại cũng thấy được, trong lúc nhất thời, tiếng còi nổi lên tứ phía, thi thoảng có mũi tên bắn nhanh lên từ các phương hướng.

Nhưng con diều kia sớm đã thuận gió mà lên, lại cách rất xa, bay lại cao, căn bản không bắn trúng được.

Ai cũng không nghĩ tới thế mà sẽ có biến số như vậy.

Nếu Viên Minh đào thoát rồi, dù cho giết sạch tất cả những người hầu cận hắn thì thế nào?

“Cũng không tin hắn bay trên trời cả đời được, đuổi theo cho lão tử!” Đường gia cũng chả rảnh lo dây dưa với Bạch Tinh và Liêu Nhạn, la lớn.

“Nhưng mà Đường gia, hai đứa tiểu tạp chủng này đã giết rất nhiều người của chúng ta!” Có người không muốn, lập tức đưa ra dị nghị.

“Lão tử nói đuổi theo!” Đường gia âm trầm nói.

Đừng nói chết không phải tiểu nhị của Hồng Chi tiêu cục, bọn họ không đau lòng, dù cho là phải thì lại thế nào? Dù sao cũng là lót đường thôi, quay đầu lại thét to lên, có rất nhiều kẻ tới lấp hố.

Tuy không biết về sau Viên Minh xuống đất thế nào, nhưng mắt thấy hắn đã tạm thoát khỏi vòng vây, Bạch Tinh với Liêu Nhạn đều tinh thần phấn chấn, lại ép ra một chút sức lực từ trong cơ thể.

“Gia gia còn chưa đánh đủ đâu, thế này đã liền muốn kẹp cái đuôi chạy rồi?” Liêu Nhạn cười quái dị, rồi bổ nhào qua đánh.

Vừa đến thời điểm mấu chốt, tệ đoan của đám ô hợp liền thể hiện ra.

Đường gia muốn đuổi theo Viên Minh, nhưng mấy người Hồng Chi tiêu cục mời đến lại không muốn, khăng khăng lưu lại tại chỗ liều mạng với Bạch Tinh và Liêu Nhạn, muốn báo thù cho các huynh đệ bị giết.

Đường gia là kẻ tàn nhẫn, thấy thế cũng không do dự, thế mà đưa hai chân kẹp bụng ngựa, một mình mang theo hai tiêu sư của Hồng Chi tiêu cục đuổi theo diều.

Các ngươi không đi theo, ấy thật lại vừa lúc, đỡ cho hai tiểu súc sinh kia đuổi giết đến đây!

“Hắn muốn chạy!” Bạch Tinh hô.

“Lưu lại cho lão tử!” Liêu Nhạn chợt câu mũi chân, đá lên cái đao không biết của ai trên đất, dốc hết sức lực nơi chân đá về phía ngực Đường gia.

“Đường gia coi chừng!” Thủ hạ của hắn ta nghe thấy tiếng xé gió, quay đầu lại nhìn một cái, lập tức lá gan như muốn nứt ra, vội huơ đao đón đỡ, lập tức bổ vào trên thân đao.

Nhưng mà sức Liêu Nhạn kinh người, con đao kia bị đối phương chém gãy rồi mà thế đi không giảm, đáng tiếc bị đánh lệch hướng, chỉ là lưu lại một vết máu trên cánh tay Đường gia.

Đường gia kêu rên một tiếng, xoay mặt qua, trên đó mang theo kinh ngạc.

Hiển nhiên, hắn cũng không ngờ được đối phương thế mà còn dư sức như vậy, dưới loại tình huống hỗn loạn như vậy mà còn có thể làm mình bị thương.

Bạch Tinh chỉa trường côn đao chém ngựa xuống đất, mượn lực bay lên không tới gần 1 trượng, trực tiếp đạp lên đầu hai người, dồn khí đan điền, mạnh mẽ phát lực!

Hai người kia kêu rên một tiếng, trực giác thấy trên đỉnh đầu có một cỗ cự lực truyền đến, làm người không cách nào ngăn cản, hai đầu gối thế mà khuỵu xuống, phịch cái quỳ xuống.

Có thể nghe được hai tiếng trầm đục, mấy cái xương bánh chè như dưa hấu bị va đập, sôi nổi gãy.

Mà lúc này, Bạch Tinh đã nhanh chóng hoàn thành một hệ liệt động tác móc nỏ, lắp tên, kéo dây, tới một chiêu diều hâu xoay người giữa không trung, ba mũi tên tề bắn, đột nhiên vọt về phía Đường gia bọn hắn.

Đám ô hợp kia chạy thì cũng chạy đi, nhưng Đường gia độc ác, tàn nhẫn, gặp chuyện thì quả quyết, thật sự không giữ được!

Ba tên tề bắn phát ra uy lực lớn nhất, bên này dây cung vừa vang, bên kia mũi tên đã đến, ép thẳng về ngực Đường gia.

Hai gã hầu kia căn bản không kịp phản ứng, toàn dựa vào kinh nghiệm trở tay múa đao nhiều năm của hắn mà đánh bay hai mũi trong đó, mũi dư lại kia đã không kịp, chỉ nghe một tiếng kêu đau đớn, bên ngực trái Đường gia trúng tên, cả người nháy mắt bổ nhào trên lưng ngựa.

Nương nó, cũng không biết con ả nhỏ này lấy đâu ra nỏ tay tam tiễn tề bắn! Không phải nói sớm đã thất truyền sao?

Đường gia rốt cuộc có vài phần công phu trong người, đã trọng thương thế mà không ngã ngựa, 1 tay che lại chỗ bị thương, một tay nắm chặt cương ngựa, đảo mắt đã biến mất trong tầm mắt.

Liêu Nhạn dậm dậm chân, “Đáng tiếc!”

“Chưa chắc!” Không kịp thu hồi nỏ tay, Bạch Tinh thuận tay ném trên đất, thành thạo bức lui người tới, “Hắn là bị bắn trúng ngực trái.”

Nơi đó có trái tim.

Nếu là gặp may, Đường gia nguyên khí đại thương, không có dăm ba năm là tuyệt đối không dưỡng lại được; nếu không gặp may, ngày này sang năm ta hóa vàng mã cho ngươi!

Đánh tới bây giờ, hai bên đều đã là nỏ mạnh hết đà, ai ai cũng thở hổn hển như trâu, cả người là máu, bộ dáng hung tợn trừng đối phương y như ác quỷ bò ra từ dưới địa ngục.

Đến lúc này, phàm là trong 1 phương lại có người tới......

“Bạch cô nương! Liêu thiếu hiệp!” Chợt nghe trong sơn cốc có một trận vó ngựa bay nhanh, lại là Bùi Hoài mang theo hai hán tử mặc quần áo của Hắc Phong tiêu cục đi mà quay lại, “Đắc thủ rồi, đi!”

Cơ hồ là cùng lúc, lại có tiếng vó ngựa truyền tới từ ngoài sơn cốc, còn kèm theo tiếng hét hò linh tinh.

“Ha ha ha, viện binh của bọn ta tới rồi, xem các ngươi có chạy đằng trời!” Người của Hồng Chi tiêu cục vừa nghe, vẻ ưu sầu trên mặt diệt hết, lập tức bắt đầu cất tiếng cười to lên.

“Mới nãy người của lão tử đã cắm cánh bay đi rồi.” Liêu Nhạn càng cuồng vọng, “Các ngươi ngon thì thật đuổi theo a!”

“Chớ có lắm chuyện, đi!” Công phu của Bùi Hoài không tốt, nhưng thắng ở thể lực còn tốt, hai tiểu nhị hắn dẫn đến mới nãy đã ăn một bữa no nê trong sơn cốc rồi, cũng khôi phục không ít thể lực, một đường xung phong liều chết tới đây thế mà như chém dưa xắt rau.

Thấy thế, Bạch Tinh với Liêu Nhạn cũng đánh tiếng hô lên, gọi A Hôi với đại hắc mã về.

Lúc này, đã có thể thấy được nhân mã của Hồng Chi tiêu cục ở hai sườn sơn cốc.

Viên Minh đã chạy, 3 đám nhân mã chỗ khác tất nhiên cũng không cần phải thủ vững, cho nên lúc này đã vọt hết sang bên này.

Mấy chục con ngựa chạy như điên, ngay cả đại địa đều bị chấn động, ầm ầm ầm vang lớn quanh quẩn trong sơn cốc, thế mà chấn động đến độ rất nhiều đá lăn xuống.

“Đi mau!” Bùi Hoài vừa thấy, sắc mặt nhất thời đại biến, lại ra sức đâm bị thương mấy người, la lớn.

A Hôi với đại hắc mã một trước một sau vượt ra khỏi khe suối.

Chúng vốn chính là bảo mã tái ngoại, tốc độ khi chạy như điên viễn siêu những con ngựa khác, cho nên tuy là xuất phát sau, lại cũng đã tới trước.

Chờ A Hôi gần đến phụ cận, Bạch Tinh liền chạy vài bước, một tay cầm đao, một tay bắt lấy cương ngựa, đu lên từ một bên sườn.

Nàng thế mà không vội ngồi thẳng, sau khi lại chạy hai ba bước, thế mà cắn dây cương trong miệng, một tay vỗ vào mặt đất, cầm lấy nỏ tay mới nãy vứt bỏ vào lòng bàn tay, lúc này mới phát lực cả người, liều mạng quẹt đi dòng máu loãng lớn, một lần nữa rơi xuống trên lưng ngựa.

“Giá!”

“Ê, cái người bồi tiền kia!” Liêu Nhạn la lớn, “Cứ mặc kệ đại đương gia các ngươi như vậy? Cứ vậy còn không phải ngã chết!”

Người đã cứu được, tâm tình Bùi Hoài rất tốt, trong lòng lại sinh ra vài phần hào hùng cùng đắc ý, “Thật không dám giấu diếm, ta sớm đã an bài người tiếp ứng!”

Mọi chuyện tiến triển thuận lợi, đại đương gia cũng không cần vào thành xin sự giúp đỡ với quan phủ, mặt mũi của Hắc Phong tiêu cục có thể bảo toàn, đại thiện!

“Không tốt, bọn hắn muốn vào thành!” Có người nhìn ra tính toán của bọn họ, nghiến răng nghiến lợi nói ở đằng sau.

Tuy Sơn châu là thành lớn của địa phương, thủ vệ nghiêm ngặt, đóng quân đông đảo, tuyệt sẽ không cho phép bất luận người giang hồ nào quậy phá trong thành. Một khi đám người Hắc Phong tiêu cục này thuận lợi vào thành, bàn đồ ăn này liền xem như nguội ngắt.

“Đều mau lên chút cho lão tử!” Lời còn chưa dứt, đã có mấy kẻ rút chủy thủ ra, hung hăng đâm vào mông ngựa.

Ngựa bị đau, hí dài không dứt, y như nổi điên mà chạy như điên, thế mà dần dần đuổi kịp.

“Còn muốn chạy?” Trong tay kẻ tới cầm trường thương, côn sáp ong ở trong tay hắn tựa như có sinh mệnh vậy, như linh xà thè đầu lưỡi tanh đỏ.

“Triệu Bảo Thành?!” Bùi Hoài thấy rõ người tới, không khỏi giận tím mặt, “Ngươi đồ khốn nạn cũng là người phương bắc, vì sao lại bán mạng cho chó phương nam!”

Triệu Bảo Thành cười hề hề, lộ ra miệng đầy răng vàng, “Tất nhiên là cho bạc nhiều.”

Nói rồi, trường thương ra tay.

Hôm nay người khác còn thôi, duy độc hắn ta không thể buông tha mấy người này, bằng không quay đầu lại lộ ra tiếng gió, hắn còn có thể diện gì để trà trộn ở phương bắc?

Một lần phản bội, cả đời không cần, nghĩ đến đồng đạo võ lâm phương nam cũng sẽ không vui vẻ tiếp nhận mình đến cỡ nào......

Cho nên hắn sớm đã nghĩ kỹ rồi, lúc này hung hăng vớt một bút to, sau đó liền thoái ẩn giang hồ, cưới một bà nương mông to, sinh trên năm sáu đứa nhóc con, ngày sau cũng để bọn hắn đọc sách làm quan!

Công phu của Bùi Hoài xa không bằng Triệu Bảo Thành, đón đỡ ba hai lần đã bị chọc hai lỗ, máu đổ xô như suối phun, một thân trường bào thư sinh đều bị nhuộm đỏ.

“Nhị đương gia!” Hai tiểu nhị của Hắc Phong tiêu cục vừa thấy, thật sự là khóe mắt muốn nứt ra, bất chấp mình cũng là thương tích cả người, liền muốn xông lên liều mình bảo vệ.

“Đều tránh ra cho lão tử!” Liêu Nhạn không thể nhìn được có kẻ quát tháo dưới mí mắt mình, lập tức hét lớn một tiếng, thế mà trực tiếp nhảy bật lên từ trên lưng đại hắc mã, rồi chiếu vào ngực Triệu Bảo Thành cho một cước.

Triệu Bảo Thành vốn nghĩ rằng tuy Viên Minh đã chạy, nhưng lại tới một quân sư Bùi Hoài mà Hắc Phong tiêu cục cũng không thể thiếu y chang, nên đổ lại cũng không tính là quá xấu, đang định toàn lực bắt Bùi Hoài, để tiện cho ngày sau ra công phu sư tử ngoạm với Hồng Chi tiêu cục đây, lại thình lình bị Liêu Nhạn cho một cước đá xuống lưng ngựa.

Hắn ta ngược lại cũng coi như có chút bản lĩnh, gặp chuyện không hoảng hốt, chỉa trường thương xuống đất ngay giữa không trung để ổn định thân thể, khi mới muốn lần nữa lên ngựa, lại đột nhiên cảm thấy trên cổ chợt lạnh, hình như có thứ gì đó chui vào.

Chất lỏng nóng bỏng điên cuồng trào ra từ một bên khác, đau đớn khoan thai tới muộn, làm tầm mắt hắn ta nhanh chóng mơ hồ.

Mọi người chỉ thấy Triệu Bảo Thành đưa tay che lại cái cổ bị tên đâm thủng, dòng máu lớn trào ra như suối phun, phun ra xa cỡ chừng 1 thước, cả người lắc lư tại chỗ mấy cái, rốt cuộc không chống đỡ nổi, đầu chỉa xuống ngã quỵ trên đất.

Bạch Tinh trên lưng ngựa thu hồi nỏ, cho ra một chữ với truy binh ở đằng sau, “Chết!”

Bây giờ nàng liền phải trở về gặp thư sinh, cho nên chết nhất định không phải nàng.

Trải qua nước mưa lặp lại cọ rửa, con mắt màu lam sâu thẳm dọa người, phảng phất dã thú vào đông trong sơn cốc tùy thời đi săn, điên cuồng quay cuồng sát ý.

Sẽ không ai hoài nghi lời nàng, bởi vì vết xe đổ còn nằm trên đất, chưa lạnh thấu.

Cơ hồ là lập tức, liền có mấy kẻ lấy tiền làm việc lòng sinh ý lùi, bất giác thít chặt cương ngựa, dừng bước tại chỗ không tiến, thế mà không dám đuổi theo.

Bạc tốt thật đó, nhưng mệnh lại chỉ có một cái......

Thật tới thời khắc mấu chốt rồi, kiên trì đến cuối cùng và còn đang liều mạng cũng chỉ có người trong nhà của Hồng Chi tiêu cục, chẳng qua lúc này Bạch Tinh bọn họ cũng liều mạng, hai bên giao chiến qua lại mấy bận trên lưng ngựa, đôi bên có tổn thương, trong lúc nhất thời thế mà ai cũng không làm gì được ai.

Hai bên đều là cất tốc độ đến cực hạn, tất cả cảnh vật hai bên đường đều trở thành ảnh lướt mơ hồ, hạt mưa giữa không trung đánh vào trên mặt, chạm vào đau đớn.

Nhất định phải bảo tồn sinh lực, một phương khác lại không muốn giỏ tre múc nước công dã tràng, mà một bên thua, rất có thể liền phải trả giá bằng sinh mệnh.

“Phía trước có đóng quân!” Cũng không biết ai hô một tiếng, mọi người ngẩng đầu nhìn lên, quả nhiên thấy được một hàng binh lính giáp trụ chỉnh tề đứng trong màn mưa mông lung.

Giữa đường chói lọi bày ra vật chướng ngại cho ngựa và hàng rào gỗ, nói rõ đường này không thông.

“Ngoài Tuy Sơn thành, kẻ tác loạn, chết!” Cầm đầu là một người thân mặc giáp trụ tướng quân phóng ngựa mà ra, một trường côn để ngang trước người, rất có dũng cảm của vạn phu không một ai vượt.

Mà theo phía sau hắn, ấy lại là mấy trăm kỵ binh đưa mắt nhìn không đến tận cùng, giáp trụ chỉnh tề, trong im lặng lộ ra túc sát.

Thân thủ người giang hồ tuy tốt, nhưng vô tổ chức vô kỷ luật, thật đối đầu với quân chính quy được huấn luyện có tố chất, đó chính là cái chết.

Chỉ là một chốc đối mặt như vậy, đã có rất nhiều người lòng sinh ý lùi, thế mà trực tiếp quay đầu ngựa lại chạy mất.

Người của Hồng Chi tiêu cục thầm mắng vài câu, lại cũng không dám tiếp tục truy kích, chỉ xoay vòng tại chỗ.

Thành!

Bùi Hoài hung hăng mà nhẹ nhàng thở ra, chỉ cảm thấy miệng vết thương và mỏi mệt bị đè nén một đường cuồn cuộn đánh úp lại, cơ hồ hận không thể ngủ chết giấc ngay tại chỗ.

Nhưng hắn còn không thể ngã, bằng không, nếu không vào được Tuy Sơn châu thành, mấy người bệnh bọn họ ở bên ngoài cũng vẫn là cái chết.

Nghĩ đến đây, Bùi Hoài lại lần nữa cố gắng vực dậy tinh thần, chủ động đưa công văn nhuộm máu của mình qua đó, khách khách khí khí nói: “Mấy vị quân gia, tại là nhị đương gia Bùi Hoài của Hắc Phong tiêu cục, vốn là cùng theo đại chưởng quầy đến quý bảo địa buôn bán, chẳng ngờ gặp mọi rợ phương nam, không cho phân trần giết tiểu nhị của ta, may nhờ hai vị thiếu hiệp tương trợ......”

Hắc Phong tiêu cục tung hoành nhiều năm ở phương bắc mà sừng sững không ngã, tuy đúng là kinh doanh có cách, nhưng sau lưng lại không thiếu được nhờ quan phủ mở rộng đèn xanh. Rốt cuộc thì một đám người giang hồ có tổ chức có kỷ luật làm ăn buôn bán đứng đắn, ấy so ra tốt hơn đám du hiệp cả ngày chơi bời lêu lổng, động một chút là đốt giết đánh cướp nhiều.

Càng miễn bàn việc làm ăn của Hắc Phong tiêu cục rất lớn, cũng không làm giả sổ sách, chỉ riêng tiền thuế nộp lên cho triều đình mỗi năm cũng đã đủ nuôi sống bá tánh một thành rồi, cho nên quan phủ các nơi cũng không quá tìm phiền toái.

Mâu thuẫn của Hắc Phong tiêu cục và Hồng Chi tiêu cục thì trong đóng quân sớm đã có nghe qua, thời buổi này đi tòng quân phần nhiều cũng là nam nhi huyết khí phương cương, tuy ngại với thân phận không tiện nói rõ, nhưng hoặc nhiều hoặc ít đều thiên hướng về người trong nhà một chút.

Chỉ đơn thuần luận thân phận, đóng quân đồng bào là người trong nhà; nhưng này đây nếu đề cập về nam bắc...... Đương nhiên vẫn là Hắc Phong tiêu cục phương bắc thân cận hơn một chút.

Xa không nói, có một vài lão binh xuất ngũ còn đang kiếm cơm trong Hắc Phong tiêu cục đó!

Tướng quân kia hơi trầm ngâm, sau khi hạch nghiệm công văn thì lời ít mà ý nhiều nói: “Nộp binh khí lên.”

Nói xong, lại nói với đám người Hồng Chi tiêu cục nấn ná chưa đi đằng sau: “Nếu các ngươi tự nguyện nộp lên binh khí, lấy ra văn thư, tự nhiên cũng có thể vào thành.”

Binh khí chính là vuốt sắc của người giang hồ, nếu không có binh khí, có cho bọn họ cũng chả thể làm gì.

Bạch Tinh với Liêu Nhạn vốn còn có chút không muốn, Bùi Hoài vì mất máu quá nhiều mà đầu váng mắt hoa thấy thế, vội thấp giọng nói: “Không sao, xong việc rồi tại hạ tuyệt đối hỗ trợ đòi lại.”

Chẳng sợ không đòi về được, lấy thực lực của Hắc Phong tiêu cục, lại mời người chế tạo cái tốt hơn cũng được luôn.

Trơ mắt nhìn Bùi Hoài một đường thuận lợi vào thành, đám Hồng Chi tiêu cục thật sự hận đến cắn nát răng.

Bọn hắn chỉ là tán binh giang hồ, Hồng Chi tiêu cục lớn thế ở phương nam, nhưng ở bắc địa lại ngoài tầm tay với, đâu ra được công văn thân phận đứng đắn?

Về phần nộp lên binh khí...... Nộp binh khí rồi còn đánh thế nào, dùng răng cắn chết bọn hắn sao?

Việc sắp thành lại hỏng, việc sắp thành lại hỏng a!

Con vịt đến miệng lại bay!

Lúc này không trừ, chờ bọn hắn nghỉ ngơi lấy lại sức phục hồi nguyên khí...... Hậu hoạn vô cùng!

Lại nói về một hàng người đám Bạch Tinh một đường hữu kinh vô hiểm vào thành, sợi dây căng chặt chợt thả lỏng, trong một chốc thân thể không chỗ nào không đau, thậm chí ngay cả sức xoay người trào phúng cũng không có. Mọi người đến thẳng y quán, mới vừa rơi xuống đất, Bùi Hoài rốt cuộc đã không chống đỡ nổi, hai mắt lật một cái chết ngất đi.

Hai tiểu nhị của Hắc Phong tiêu cục vội vàng tiến lên nâng, lại móc vàng bạc ra đưa cho người của y quán......

Một giấc này ngủ rất dài, rất sâu, rất ngon, Bạch Tinh mơ hồ cảm thấy rất nhiều chỗ trên người đã đau lại ngứa, nhưng thật sự không có sức đi gãi.

Hình như có ai đó nói chuyện bên tai, nàng nỗ lực muốn nâng mí mắt lên nhìn một cái, lại phảng phất nặng như ngàn cân.

“Ế Tinh Tinh tỉnh!” Thật quen tai, là thư sinh?

“Nè nè nè, chớ có ồn ào, người bị thương mất máu quá nhiều, việc cấp bách chính là phải ngủ một giấc thật ngon, sau đó lại ăn no nên mấy bữa, ngươi la hét ầm ĩ như vậy, sao bọn họ nghỉ ngơi tốt được?” Tựa hồ là một ông lão nói chuyện, giọng nói hơi hơi khàn khàn.

“À à, được!”

Bạch Tinh phảng phất có thể tưởng tượng được bộ dáng như lâm đại địch, liên tục gật đầu của Mạnh Dương.

Thân thể của nàng rốt cuộc hoàn toàn thả lỏng lại.

Thật tốt, ta đã trở về.

Tác giả có lời muốn nói: Đánh xong!! Ha ha ha ha, sảng!

Pen: Edit chương này mệt chết được

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.