Tiểu Trượng Phu

Chương 42: Chương 42




Edit: Tiếu Tử Kỳ + Beta: Vy Vy

Liễu Thanh Vân thấy hắn đi vào trong một túp lều bên trong doanh trại Liêu Quân rồi không thấy trở ra, lúc này mới quay đầu suy nghĩ không biết hắn mai phục ở đây là có mục đích gì.

Ánh trăng lẻ loi mờ ảo chiếu trên cao, phía chân trời, mây mờ che phủ.

Thẳng đến khi mặt trăng khuất dạng, Liễu Thanh Vân không tốn chút sức nào tìm được hang động mà lúc đầu bị hắn dùng tuyết che mất, lo lắng Gia Luật Hồng Cơ sẽ gài sẵn cạm bẫy ở bên trong, thuận tay bẻ một cành cây đưa về phía trước, y không muốn tay mình chạm phải thứ có thể bị bôi chất kịch độc gì đó ở bên ngoài.

Lớp băng tuyết dường như là cũng không được chắc chắn cho lắm, Liễu Thanh Vân chỉ cần xua vài cái đã có thể thấy nơi hắn giấu đồ, đang cẩn thận đem một cành cây khác ra để kiểm tra, đột nhiên trong hầm có một vật bay ra”Xuy” một tiếng vang nhỏ, dường như bên trong có chứa túi da mỏng, chỉ cần chạm nhẹ một cái cũng có thể vỡ mất, Liễu Thanh Vân kinh hãi vận công giấu đi khí tức, nhưng cũng đã muộn rồi, chỉ cảm thấy được mũi mình hình như ngửi thấy một mùi hương giống hương hoa lan, liền toàn thân nhất thời rã rời, tất cả đều là do y dựa vào nôi công thâm hậu của mình để chống đỡ mới không bị ngã xuống. Nhưng đúng lúc này, vốn từ trong rừng vắng đột nhiên phát ra tiếng nói của một người.

“Ngươi có thể biết đường tới nơi này điều tra, chẳng lẽ ta lại không biết đường tới nơi này để tiêu hủy chứng cứ sao?”

Ngữ khí thâm sâu, dưới bóng cây lay động, thần sắc trên gương mặt tuyệt mĩ thay đổi không ngừng, đây chẳng phải chính là Gia Luật Hồng Cơ vốn đã về doanh trại rồi hay sao?

“Gia Luật Hồng Cơ, quả nhiên lại là quỷ kế của ngươi.”

Tuy rằng nói hắn, thế nhưng Liễu Thanh Vân trong lòng lại tự mắng mình quá chủ quan, Nhưng ngoài mặt lại vẫn làm ra vẻ thản nhiên, tự chấn an mình tuyệt không thể để cho hắn biết được là bản thân đã mất hết nội lực không thể nào vận công được.

“Ngươi trước kia toàn gọi ta là Hồng nhi…..”

Chậm rãi từ trong rừng đi ra, ở trước mặt y ngồi xuống cách đó không xa, con ngươi thăm thẳm của Gia Luật Hồng Cơ như là mảnh trăng bạc bị mây che kín mất, mâu quang dao động, âm tình bất định.

“Ngươi bây giờ còn là Hồng nhi của ngày xưa sao?”

Lạnh lùng đáp trả lời hắn, Liễu Thanh Vân âm thầm đem một luồng chân khí dồn lên, muốn trước mắt là điểm huyệt hắn cái đã rồi nói sau.

Không ngờ là y vừa vận khí,thì lập tức cảm thấy bụng đau quặn lại, sắc mặt trắng bệch, mồ hôi chảy dòng dòng xuống dưới đất, mắt mơ màng không thấy rõ cái gì cả.

“Vân ca ca, lẽ nào bệnh đau bao tử của huynh lại tái phát rồi sao?”

Gia Luật Hồng Cơ ngồi cách đó không xa, dường như vẫn còn e dè cùng cố kị võ công của y, nên chưa dám đến gần, nhưng lo lắng hỏi.

“Không sao, không có gì đáng ngại cả, ít nhất vẫn có thể dùng được phách không chưởng chém ngươi ra làm đôi.”

Trong lòng càng lo lắng, nhưng ngoài miệng vẫn cười nói như cũ, Liễu Thanh Vân chỉ đoán là hắn không thấy được sơ hở nên mới không dám lại gần.

“Vân ca ca, ta xoa bóp cho ngươi có được không?”

Hắn nói mấy câu này cực kì ôn nhu, nhìn dưới ánh trăng, thấy thần sắc bình thản trên gương mặt hắn, nhu tình như nước, làm sao có thể giống bộ dạng có chút ẩm hiểm giả dối được chứ?

“Ngươi tốt nhất là đừng nên lại gần đây, bằng không ta tung một chưởng bổ chết ngươi.”

Liễu Thanh Vân cường ngạnh cười nói, vừa tự trách mình lúc nào cũng luôn nói chuyện lớn tiếng, nếu như Liễu Dật Hiên nghe được, không biết có yên tâm mà chạy tới chỗ này xem xét không?

Càng thấy kinh hãi, đau đớn kia càng thêm lợi hại.

“Ngươi đừng có vội, đây mới chỉ là chút “Lan hoa ảm tiêu hồn” nho nhỏ thôi, tuy rằng độc tính có phần hơi mạnh, cho dù võ công của ngươi có là thượng thừa đi chăng nữa, sau khi đã hít trúng rồi, trước sau gì cũng sẽ mất hết nội lực. Chỉ cần ngươi không quá cố chấp muốn vận công, sẽ không phải chịu đau đớn gì…..”

Liễu Thanh Vân chỉ cảm thấy trên trán chợt lạnh, sau đó đã thấy mình bị Gia Luật Hồng Cơ đẩy xuống gối đầu lên đầu gối hắn, một tấm khăn lụa mềm mại lau đi mồ hôi lạnh ở trên trán mình.

Vẫn là ngữ điệu ôn nhu khiến cho không ai có thể thấy được sự phẫn nộ cùng với âm mưu, thần sắc trên mặt Gia Luật Hồng Cơ vẫn không thay đổi, vẫn cứ cười hì hì.

“Ngươi…”

Hắn nhất định là đã sớm biết được mình trúng loại độc gì, vừa nãy lại cố ý tìm hắn vui vẻ, Liễu Thanh Vân nhận rõ chuyện này là thực, liền sinh khí. Y vốn không thích cùng người khác chơi đùa, lần này chỉ đơn giản trầm mặc, ngay cả ánh mắt cũng nhắm lại, không thèm nhìn tới má lúm đồng tiền dễ thương đang tới gần ngay trước mắt.

“Ngươi không muốn biết đệ đệ ngươi ra làm sao sao?”

Dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng nghịch ngợm trêu đùa trên gương mặt sắc sảo kia, chỉ thấy y tâm tính nhẫn nại không thèm để ý tới mình, con ngươi Gia Luật Hồng Cơ khẽ động, đã nghĩ ra ngay biện pháp có thể làm cho y không thể không lên tiếng được.

“Ngươi đã làm gì đệ ấy rồi hả?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.