Tình Bất Yếm Trá

Chương 2: Chương 2: Gặp lại




Edit: Pthu Sau khi Hứa Đình Đình nghe Thương Cảnh Thiên nói chuyện một phen, đôi mắt hạnh được phác họa tỉ mỉ, trừng to đến nỗi con mắt cũng sắp rơi xuống. Sao cô cũng không ngờ được cái tin tức được bàn luận nóng bỏng trên internet cả ngày nay lại là tác phẩm của bạn trai cũ của mình.

Thương Cảnh Thiên cầm một xấp tư liệu dày cộp trong tay, giao cho Hứa Đình Đình, khuôn mặt tuấn mỹ lại lười nhác rất nở nụ cười chân thành hiếm có: “Em vất vả rồi.”

Vỏ quýt dày có móng tay nhọn, mặc dù Thương Cảnh Thiên ở trước mặt mọi người mạnh vì gạo bạo vì tiền, khôn khéo, đen trắng ăn sạch, nhưng chuyện mà Yến Luật căn dặn, cho tới bây giờ anh đều đi làm giúp bạn không tiếc cả mạng sống.

Hứa Đình Đình hờn dỗi cười: “Sao để cho em phỏng vấn? Trước giờ em lại chưa từng làm loại việc này.”

Được bạn trai cũ gọi tới làm chuyện này, e rằng người phụ nữ nào cũng chịu không nổi, nhưng Hứa Đình Đình lại có thể bày ra một khuôn mặt tươi cười, ngọt ngào ôn nhu giống như tắm qua mật ong, đây cũng là nguyên nhân quan trọng nhất cô có thể ở bên cạnh Thương Cảnh Thiên người đổi bạn gái còn nhanh hơn thay áo, làm bạn gái suốt một năm của anh. Cô rất thông minh.

Thương Cảnh Thiên nhìn khuôn mặt nũng nịu xinh đẹp của cô, nửa thật nửa giả cười nói: “Bởi vì, ánh mắt phụ nữ nhìn phụ nữ là soi mói nhất, đặc biệt là người đẹp nhìn người đẹp.”

“Cảm ơn đã khích lệ.” Hứa Đình Đình cười nói tự nhiên, sau đó bĩu môi, nũng nịu thở dài: “Nhưng mà, anh không thấy là bảo em – cô bạn gái cũ đến làm chuyện này, hơi quá tàn nhẫn sao?” Cô ôm ngực, tỏ vẻ ngực bị trúng tên.

Thương Cảnh Thiên nở nụ cười an ủi: “Em suy nghĩ nhiều rồi, không phải là anh muốn thuê bạn gái. Anh bị người nhờ vả, thay một người bạn làm chuyện này.”

Hứa Đình Đình vừa nghe không phải anh, chợt thấy trong lòng dễ chịu hơn rất nhiều, lập tức lại tò mò mà hỏi: “Là ai?”

Thương Cảnh Thiên nghiêm mặt: “xin lỗi em, không thể nói. Nếu như có người hỏi, ngay cả tên của anh, em cũng đừng nói với người khác, anh không muốn kéo theo một đám phóng viên lắm chuyện.”

“Oh, em hiểu mà.” Sau khi Hứa Đình Đình tỏ vẻ hiểu ra, lập tức khéo cười đẹp mê người: “Em phỏng vấn, người khác sẽ không thể tưởng tượng được người đứng ở sau màn lại là anh. Bởi vì, không có ai lại bảo bạn gái cũ tới tìm bạn gái mới cho mình.”

Thương Cảnh Thiên gật đầu khen ngợi: “Anh vẫn luôn rất thích sự thông minh của em.”

Hứa Đình Đình cười nói thản nhiên nhưng trong lòng lại chán nản thở dài, chỉ là thích sự thông minh của mình thôi sao? Sống chung một năm, mặc cho mình dùng trăm loại thủ đoạn, anh vĩnh viễn giống như là cách một tầng thủy tinh, ngoài mặt mình giống như nhìn thấu anh, nhưng trên thực tế, bất kể như thế nào mình cũng không thể tiến vào trong lòng anh.

Mặc dù nhìn qua anh giống như một play boy, nhưng thực ra làm việc lại cực kỳ lạnh lùng bá đạo, ở thương trường mạnh vì gạo bạo vì tiền, bạn bè rất nhiều, hơn nữa phần lớn không giàu thì sang. Anh đối với tất cả bạn bè đều rất trượng nghĩa, ra tay hào phóng, bản lĩnh lớn nhất của anh chính là khiến cho bạn cảm thấy trong lòng anh, bạn là người bạn đặc biệt nhất. Thậm chí, Hứa Đình Đình làm bạn gái của anh một năm, cũng không nhận ra rốt cuộc ai mới là bạn tốt nhất của anh. Cho nên Hứa Đình Đình thật sự không đoán ra ai là người nhờ anh thuê bạn gái. Khẳng định duy nhất chính là, người hào phóng như thế, xuất thân nhất định không thấp.

Hứa Đình Đình nhìn một xấp tư liệu dày cộp trên bàn, thở dài: “Thật đúng là trọng thưởng chi hạ tất hữu dũng phu (*), không ngờ nhiều người đăng ký như vậy.”

[(*)Trọng thưởng chi hạ tất hữu dũng phu: dưới sự kích thích của phần thưởng lớn, tất sẽ có người dũng cảm nhận nhiệm vụ]

Thương Cảnh Thiên thản nhiên nói: “Có hơn ba nghìn người cùng đăng ký, đây là số còn lại sau khi thư ký Vương sơ tuyển, em chọn lấy mấy người hàng đầu trong đó, gọi đến phỏng vấn một chút.”

“Được.”

Thương Cảnh Thiên lại nói: “Sau khi chọn xong, bảo thư ký Vương đi xác nhận thân phận thực sự, tránh cho ai đó trà trộn lung tung vào, truyền ra ngoài mấy chuyện nhảm nhí.”

Hứa Đình Đình mỉm cười gật đầu: “Được, anh yên tâm.”

Thương Cảnh Thiên buông tài liệu xuống rồi đi. Năng lực làm việc của Hứa Đình Đình anh vẫn rất tín nhiệm, hơn nữa cô lại thông minh, kín miệng, cũng là người phụ nữ duy nhất sau khi chia tay với anh, còn có thể duy trì một loại quan hệ bạn bè.

Hứa Đình Đình nhìn xấp giấy A4 dày dặn kia, bĩu môi, người này đã có tiền như vậy, bên cạnh còn có thể thiếu phụ nữ sao? Huênh hoang đăng báo thuê bạn gái như vậy, lại còn giấu mìnhkhông muốn để cho người ta biết thân phận, thật đúng là kiểu người mâu thuẫn rối rắm.

Phần lớn người tới ứng tuyển đều là sinh viên, mặc dù không biết bộ dạng người đi thuê là như nào, là ai, nhưng công việc lương một ngày mười vạn này quả thực rất có sức hấp dẫn. Thời gian bảy ngày, làm cái công việc gì có thể kiếm được bảy mươi vạn đây? Có khi có người cả đời cũng kiếm không ra được số tiền nhiều như vậy. Hơn ba ngàn người nhận lời mời, chẳng có gì là lạ.

Nói về mặt nào đó, Hứa Đình Đình còn rất bội phục những cô bé đến ứng tuyển, dám quang minh chính đại chạy theo tiền bạc như thế, ít nhất dũng cảm hơn cô.

Trong lòng cô mặc dù cũng rất yêu tiền, nhưng hồi đó, khi theo đuổi Thương Cảnh Thiên, cho tới bây giờ cô vẫn không dám nói cô tiếp cận Thương Cảnh Thiên là vì tiền của anh, lúc ở cùng anh, từng lời nói, từng hành động lại càng cẩn thận chặt chẽ, không dám để lộ ra tí dấu hiệu yêu tiền nào, thậm chí lúc hai người chia tay, Thương Cảnh Thiên đưa cho cô một tờ chi phiếu, cô đẩy qua đẩy lại mấy lần, mới “bị ép” phải nhận lấy, sau đó mở một quán café ở bê cạnh hồ Kim Ba tên là Trầm Ngư.

Cô xem qua từng tờ từng tờ tư liệu của những người ứng tuyển, nhìn thấy vừa ý thì đánh dấu một cái. Nếu Thương Cảnh Thiên giao chuyện này cho mình, mình cũng sẽ tận tâm tận lực mà đi làm, thực ra còn rất thú vị, có hơi giống như là tuyển người đẹp trong cung thời cổ đại. Trong tay mình nắm quyền sinh quyền sát, gạch một cái, lại có thể là bảy mươi vạn.

Ôn Tửu… Một cái tên rất kỳ lạ. Hứa Đình Đình hơi dừng mắt lại một chút, cầm tài liệu của Ôn Tửu đến gần mắt, ngưng mắt, ảnh chụp chứng minh thư nhân dân cũng có thể chụp đẹp như vậy, rất hiếm thấy.

Sau khi tan làm, Ôn Tửu đi siêu thị. Sắp tới tết âm lịch, người sắm đồ tết trong siêu thị rất nhiều, nhưng tết âm lịch càng ngày càng không có mùi vị năm mới (*) nữa rồi. Ngày mai sẽ chính thức nghỉ, cô dự định mua một chút đồ nhét vào tủ lạnh, như vậy là có thể đủ cho nửa tháng không cần ra khỏi nhà.

[(*) nguyên văn là ‘mùi năm’: chính là bầu không khí cả nhà sum họp vui vẻ, con cháu chúc rượu bề trên, trong hương pháo hoa bay vào mũi, bà mẹ bận bịu làm bánh chẻo cho bữa cơm tất niên, rồi là đi chùa xem múa rồng, ăn kẹo mạch nha, dù quen hay không quen cũng chúc tết lẫn nhau, từng nhà dán câu đối mừng xuân, khắp đường phố treo đầy đèn lồng màu đỏ,…]

Điện thoại ở trong túi áo vang lên, cô lấy ra nhìn, là số điện thoại lạ, liền khách sáo nói một câu “Xin chào”.

Trong điện thoại vang lên một giọng nữ mềm mại, ngọt ngào, rất có ý vị phụ nữ.

“Xin chào, xin hỏi là cô Ôn Tửu phải không?”

Cúp điện thoại, Ôn Tửu cầm di động, đứng im ở trước gian bánh kẹo một lúc lâu. Trong lòng vốn vẫn chưa quyết định, cuối cùng cũng kiên định lại. Có lẽ, đây là ý trời.

Chỗ phỏng vấn, là phòng hội nghị của một khách sạn dành cho thương nhân.

Bước ra khỏi cửa thang máy, trước mặt là một hành lang dài mấy chục mét, phía trên trải một tấm thảm màu vàng nâu dày dặn, dùng kim tuyến thêu từng đóa từng đóa hoa mẫu đơn lớn, giẫm lên hoa mẫu đơn, chậm rãi đi tới, lại có một loại ý vị “bộ bộ sinh liên”. (*)

[(*)bộ bộ sinh liên:từng bước sinh sen, nghĩa là Ôn Tửu có cảm giác khi đi trên tấm thảm thêu hoa như vậy, có cảm giác như mỗi bước mình giẫm lên lại có một bông sen nở dưới chân.]

Trên cái ghế dài bên ngoài phòng hội nghị, có bảy, tám cô gái xinh đẹp tuổi còn trẻ, hiển nhiên cũng là tới ứng tuyển.

Hứa Đình Đình tìm Tiểu Chu – một nhân viên phục vụ trong quán nhà mình tới giúp phụ trách sắp xếp thứ tự phỏng vấn.

Tiểu Chu cho Ôn Tửu một số thứ tự, mời cô ngồi chờ trên ghế dài.

Ôn Tửu ngồi xuống, ánh mắt lẳng lặng dừng ở bên ngoài cửa sổ. Lúc nhìn thấy tin tức kia, cô đã biết sẽ có rất nhiều người tới ứng tuyển, cô cũng không nắm chắc mười phần là sẽ được chọn. Nhưng cô cảm thấy Thương Cảnh Thiên lại giữ lại địa chỉ email kia để cô nhìn thấy, đây chính là một loại ý trời mà con người không thể khống chế được. Cô ôm một loại cảm giác để mặc cho số phận mà tới đăng ký tham gia, tới ứng tuyển.

Nếu như được chọn thì chính là ý trời khiến cho cô tới đòi lại công lý, nếu như không được chọn thì đó chính là ý trời, bảo cô cứ thế mà buông tay.

Chuyện đã qua bảy năm, giận dữ và hận ý dày đặc đều đã bị thời gian làm hao mòn đi góc cạnh sắc bén, nhớ lại chuyện cũ, chỉ còn lại có sự không cam lòng trĩu nặng.

Vẻ trầm tĩnh và như có điều suy nghĩ của của Ôn Tửu rõ ràng khiến cho cô khác hẳn những cô gái khác cùng ngồi trên chiếc ghế dài. Tiểu Chu nhịn không được nhìn cô mấy lần, trong lòng âm thầm đánh giá: một cô gái rất trầm tĩnh, khí chất hơn người, không hề căng thẳng chút nào, bình tĩnh ung dung, quả thực có chút không quan tâm đến chuyện đang diễn ra.

Phỏng vấn cực nhanh, hầu như cứ ba phút đã kết thúc cuộc phỏng vấn một người, rất nhanh, trên ghế dài chỉ còn lại có Ôn Tửu và một cô gái khác.

Cô gái đó có chút hồi hộp, luôn làm động tác hít sâu.

Đột nhiên, cô ấy quay đầu cười cười với Ôn Tửu: “Xin chào, em tên là Hồ Mẫn.” Cô gái đó trẻ tuổi hoạt bát, nhìn qua giống như là một sinh viên, có khuôn mặt ngây thơ mà xinh đẹp, lúc cười hai bên má có má lúm đồng tiền, ngọt ngào vô cùng.

Ôn Tửu cười đáp lại: “Xin chào, chị tên là Ôn Tửu.”

Hồ Mẫn giống như là một con sóc con, xoa xoa lòng bàn tay: “Không biết muốn phỏng vấn cái gì, thật hồi hộp.”

Ôn Tửu bị động tác nhỏ đáng yêu của cô ấy làm nổi lòng dí dỏm, chớp chớp mắt bắt đầu nói đùa với cô ấy: “Đừng căng thẳng, chỉ là nhìn xem người thật có xinh đẹp hơn so với ảnh chụp hay không mà thôi.”

Hồ Mẫn phì một tiếng bật cười, cô nhìn số thứ tự của Ôn Tửu, “Xem ra chị chính là người cuối cùng.”

Ôn Tửu gật gật đầu: “Chúc em may mắn.”

“Cảm ơn cảm ơn, có bảy mươi vạn, sau khi tốt nghiệp em cũng không cần đi làm thuê rồi, tự mình mở một cửa hàng làm bà chủ.” Hồ Mẫn le lưỡi, nụ cười mềm mại đáng yêu, mang theo sự ngây thơ không sợ hãi không rành thế sự.

Đang nói chuyện, đến lượt Hồ Mẫn. Cô ấy cũng không tới ba phút đã đi ra rồi.

Ôn Tửu cười đứng lên: “Được chọn không?”

Hồ Mẫn làm động tác thắng lợi, cười hì hì nói: “Không biết, chờ điện thoại báo tin, chúc chị gặp may.”

Ôn Tửu nói cám ơn, đi lên phía trước, nhẹ nhàng gõ cửa. Bên trong vang lên một giọng nữ trong trẻo mềm mại.

“Mời vào.”

Đẩy cửa vào, Ôn Tửu có chút giật mình.

Căn phòng lớn không ngờ, trống rỗng, chỉ đặt một cái bàn màu đen cho sếp. Khoảng cách giữa cửa phòng và cái bàn, quả thực có thể dùng từ xa xôi để hình dung.

Phía sau cái bàn, là một cô gái rất xinh đẹp đang ngồi, mái tóc dài cuộn sóng, ở giữa lộ ra cái trán trơn bóng xinh đẹp, có chỏm tóc hình chữ V nho nhỏ ở giữa trán. Trên khuôn mặt như hoa như ngọc được khảm một đôi mắt như nước mùa thu.

Ôn Tửu đột nhiên có loại cảm giác kinh diễm, xinh đẹp đi về phía trước, lịch sự gật đầu: “Xin chào. Tôi là Ôn Tửu.”

“Cô Ôn, xin chào, mời ngồi.” Hứa Đình Đình cười đẹp đến mê người, hơi cúi mình, chỉ vào cái ghế sô pha ở trước bàn.

Khoảng cách giữa cửa phòng và ghế sô pha cũng có chút xa xôi như thế, đây là Hứa Đình Đình cố ý bảo người ta bố trí, như vậy, người ứng tuyển từ cửa đi tới, cô có thể nhìn thấy rõ ràng hình thể và dáng đi của người tới.

Lúc Ôn Tửu chậm rãi đi tới, Hứa Đình Đình không hề chớp mắt nhìn cô.

Ôn Tửu mặc một cái áo khoác len cashmere (*) màu trắng dáng rộng giản đơn, chân đi đôi bốt thấp cổ đế bằng làm từ da dê mềm màu cà phê nhạt.

[(*)Cashmere là loại len siêu mềm và cực kì đắt đỏ được tạo ra từ giống dê Cashmere]

Hứa Đình Đình để cho người tới ứng tuyển đi đôi giày đế bằng là có hai mục đích, nhìn chiều cao thực sự, cũng nhìn dáng đi. Đi giày cao gót tới, dáng đi đong đưa rất dễ dàng, đi giày đế bằng có thể đi ra được dáng đi thướt tha xinh đẹp, còn có chút khó.

Ôn Tửu bước đi không nhanh không chậm, nhẹ nhàng mềm mại uyển chuyển, tư thế ngồi cũng tao nhã tự nhiên không thể bắt bẻ.

Hứa Đình Đình cảm thấy Thương Cảnh Thiên nói rất đúng, phụ nữ nhìn phụ nữ, sẽ vô cùng soi mói, mà cho dù người đẹp nhìn người đẹp, càng là tìm xương trong trứng. Nhưng cho dù như vậy, Ôn Tửu ở trước mặt, cũng không thể không khiến cho Hứa Đình Đình thầm khen một tiếng trong lòng.

Ngũ quan của cô tinh tế mỹ lệ, nhưng sau đó, khiến cho hai mắt người ta tỏa sáng chính là trên người cô có một loại khí chất đặc biệt, giống như là một chùm tuyết ở trên đỉnh núi viễn sơn, hoặc là, một bụi hoa lan cách một con suối. Thanh lịch, tao nhã, đạm bạc có chút hương vị không ăn khói lửa nhân gian, phụ nữ như vậy, nên coi tiền tài như là cặn bã mới đúng, thế mà cô lại vẫn cứ vì bảy mươi vạn tiền mặt mà đến, nhìn người đúng là không thể nhìn bề ngoài.

“Cô Ôn” Cô vừa mới mở miệng, đột nhiên, cửa phòng trong phòng “rầm” một tiếng bị đẩy ra, cùng với nó, một bóng người cao to anh tuấn đi ra từ bên trong.

Hứa Đình Đình giật mình, không ngờ Thương Cảnh Thiên ở căn phòng bên trong lại đột nhiên đi ra, không phải là anh không muốn lộ diện sao?


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.