Tình Muộn

Chương 5: Chương 5: Tình yêu đích thực chưa đến




Có lúc người ta tranh đấu cho một điều gì đó không phải là thật tâm mong muốn, mà là bị thúc ép bởi một loại cảm xúc lạ kỳ, hoặc ghen ghét, hoặc tham lam, hoặc để trả thù.

Bạn có nhớ không? Lúc còn nhỏ ta luôn mong ước mình thật nhanh lớn. Vì khi lớn rồi sẽ có thể tự do yêu đương; khi lớn rồi mọi chuyện sẽ không bị bố mẹ quản lý; khi lớn rồi sẽ không có nhiều nỗi lo như còn bé, không cần quan tâm tới thành tích, không cần phải lo lên lớp, không phải mỗi ngày đeo cái cặp sách nặng nề lê bước tới trường rồi lại về nhà nữa.

Nhưng ngày tháng trôi qua thật nhanh. Trong niềm mong mỏi và ước muốn đó, thời gi­an sao lại không để cho người ta kịp níu giữ cứ vô tình lướt đi, Kỉ Hoa Ninh vừa vào năm nhất đã chuẩn bị bước sang năm hai, đang cùng các bạn học chờ đón chuyến đi cắm trại mùa hè tập thể đã lâu.

Địa điểm cách không xa, ngồi ô tô chỉ mất khoảng ba đến bốn tiếng. Nghe nói đây là nơi rất đẹp, phong cảnh hữu tình, núi sông trùng điệp, chuyến cắm trại hai ngày một đêm này khiến mọi người háo hức. Lúc các học sinh lên xe xuất phát, trên đường lại nô nức vừa ăn vừa bàn tán về nơi sắp đến, nhưng rất nhanh đã nếm mùi thất vọng. Ngọn núi hùng vĩ trong truyền thuyết là một quả đồi trọc thấp lè tè; dòng sông thơ mộng trong truyền thuyết là một con kênh nhỏ xíu đục ngầu; lều trại trong truyền thuyết… Thôi rồi, lời đồn với sự thực quả thật khác xa nhau, nhất là khi lời đồn lại có tính tuyên truyền nữa.

Trại hè tiếng là đi nghỉ mát, nhưng thực ra là cách để nhà trường rèn luyện ý chí và khả năng chịu đựng cho học sinh. Chân tướng luôn phải khoác lên lớp vỏ ngụy trang mới hấp dẫn sự tò mò, cũng như thuốc đắng bên ngoài luôn phải bọc một lớp đường ngọt vậy. Cứ tám người được xếp vào một trại, các học sinh có chút ngơ ngác mù mịt, nhiều nữ sinh gọi điện ngay về nhà than thở. Giữa lúc mọi người đang còn kêu ca ngao ngán thì tiếng còi tập hợp vang lên, đêm hội đèn lồng đến rồi.

Chuyến đi lần này của trường Kỉ Hoa Ninh tổng cộng có tám lớp, mỗi lớp chuẩn bị sẵn hai đôi đèn lồng, mọi người ngồi xen lẫn thành ba vòng trong ngoài, cả một không gi­an rộng lớn rực sáng ánh đèn cùng hàng người chen chúc lố nhố, không khí thật náo nhiệt. Giáo viên phụ trách đứng trên sân khấu mới dựng lúc chiều luôn miệng hò hét giữ trật tự, bên dưới học sinh cứ tụm năm tụm ba xì xào nói chuyện. Từng làn gió đêm thổi mát rượi, mọi người như quên đi một ngày mệt nhọc, hít căng vào lồng ngực hương thơm đồng nội trong lành.

“… Vũ hội ca múa bây giờ bắt đầu! Mọi người, hãy hát lên!”.

“Lớp (2), lớp (3), đến đây đi!”.

“Một hai, nhanh nhanh!”.

“Một hai ba, nhanh nhanh nhanh!”.

“Một hai ba bốn năm, chúng ta thật vất vả!”.

“Một hai ba bốn năm sáu bảy, chúng ta thật vội vàng!”.

“LET’S GO -

GO GO GO!

A LE A LE A LE, lớp (3), hãy hát lên!

GO GO GO!

A LE A LE A LE, lớp (3), hãy hát lên!”.



Khẩu hiệu nhảy múa giống như từng đợt sóng dâng lên hạ xuống, trong tiếng hô vang đó chứa đựng cả lòng nhiệt tình và sự hăng say của tuổi trẻ. Sau mấy lần hô hào và ca hát, Kỉ Hoa Ninh lặng lẽ rời hội trại đi đến khu đất trống phía sau đồi. Ở nơi rất yên tĩnh này, cảm giác trong lòng cô dần lắng xuống, một sự tĩnh lặng vốn có của tự nhiên.

Người xưa nói thơ phú bày tỏ nỗi sầu, có lẽ cũng nói đến một loại cảm giác giữa cuộc vui say ta lại thấy mình lạc lõng, cô tự cho rằng mình đặc biệt, thậm chí khác người, nhất là lúc còn bé.

Nơi này tuy không xa chỗ hò hét náo động vẫn còn đang tiếp diễn kia, nhưng tựa như một thế giới khác vậy. Kỉ Hoa Ninh cẩn thận bước đi, mắt cúi xuống dò đường, bỗng nhiên thấy một hình ảnh bất ngờ .

- “Sao cậu cũng đến đây?”. Gi­ang Viễn Ảnh ngồi tựa sau mô đất, hai chân duỗi thẳng, có vẻ rất thoải mái.

Kỉ Hoa Ninh nháy mắt cười nói: “Lý do có lẽ cũng giống cậu”.

- “Tớ rất vinh hạnh. Nếu cậu không sợ bẩn thì ngồi xuống đây”. Cậu chỉ chỉ xuống bên cạnh mình.

Kỉ Hoa Ninh vỗ vỗ bộ đồng phục rồi ngồi xuống, cảm giác nền đất ẩm hơi thấm qua.

Màn đêm đã mờ ảo, khung cảnh thật mênh mông. Gió thổi xào xạc luồn qua tay áo, phát ra những âm thanh se sẽ, lành lạnh. Khiến cho người ta có đôi chút thê lương. Cách không xa hội trại, ở nơi yên tĩnh này, có hai người đang ngồi im lặng. Kỉ Hoa Ninh nhìn Gi­ang Viễn Ảnh, trong ánh sáng mơ hồ chỉ thấy sống mũi cậu cao cao hếch lên, chống cằm chăm chú quan sát bầu trời, đượm vẻ suy tư.

Cô ngước đầu theo cậu, thấy những vì sao lấp lánh trên nền trời bao la. Các vì sao như gần như xa hiện ra trước mắt, tưởng chừng giơ tay có thể với tới được.

- “Không ngờ ở đây sao đêm thật là đẹp”. Cô khẽ thì thầm. Ở thành phố rất ít khi có thể thấy được bầu trời đêm thoáng đãng như thế này. Mỗi khi đứng ngoài hiên nhìn lên trời, chỉ thấy tầng tầng lớp lớp giá phơi đồ, cột ăng-​ten hoặc là đỉnh nóc tòa nhà đối diện. Thành phố có quá nhiều thứ che khuất, đầy rẫy những tòa nhà chọc trời, khiến người ta cảm thấy bức bối.

- “Đã ngẫu nhiên đến đây, thì phải thưởng thức vẻ đẹp khác biệt của nó một chút”. Gi­ang Viễn Ảnh quay mặt qua, chăm chú nhìn cô, mỉm cười nói. Kỉ Hoa Ninh thấy trên khuôn mặt cậu như dát lên một lớp ánh trăng huyền bí, đôi mắt sáng ngời như sao lấp lánh. Thấy mặt cậu từ từ đưa lại gần, cô cảm giác mặt mình nóng dần lên, nhưng lại không rời được ánh mắt, cô muốn nói một câu gì đó. Đúng lúc “gay cấn” này, bất ngờ vang lên một tiếng “phá đám”:

- “Thì ra họ trốn ở đây! Báo hại chúng ta đi tìm nãy giờ!”.

Không cần hỏi, Tạ Khải Đạt trước nay đều chẳng để ý đến cái gọi là “thời gi­an hoàn cảnh”. Cậu ta ôm quả dưa hấu cười “ha ha” rồi bước tới ngồi bên cạnh Kỉ Hoa Ninh: “Đến lúc chia hoa quả xong, tớ mới phát hiện là không thấy các cậu đâu cả”.

- “Vậy ở đó đã kết thúc rồi?”. Gi­ang Viễn Ảnh hơi khó chịu hỏi, thái độ giống như đang che giấu một cái gì đó nhưng vẫn bị phô bày ra.

- “Cũng gần như thế, khi giáo viên lên dặn dò, mọi người đã muốn về nghỉ rồi. Các cậu ăn trước, tớ đi rửa tay đã, nước dưa chảy ra dính vào nhiều quá”.

Kỉ Hoa Ninh cầm miếng dưa đưa lên cắn một miếng, cảm nhận vị ngọt mát thấm vào trong miệng.

- “Ngọt thật!”.

- “Quả dưa này có vẻ còn rất tươi”.

Gi­ang Viễn Ảnh cười, nhìn Kỉ Hoa Ninh đang ăn say sưa, cố nhịn để không giơ tay búng chiếc mũi đáng yêu của cô một cái. Trong khoảnh khắc vui vẻ này, hai người tựa như đang ở chốn thiên đường thưởng thức đào tiên, hỉ hả nói cười. Tần Di Gi­ang cũng đi một vòng tìm Kỉ Hoa Ninh, không ngờ bắt gặp hai người họ âm thầm ngồi đây thoải mái ăn dưa, trong lòng hơi nhói lên, lại không muốn vô ý vô tứ chạy tới, nhất thời cô chưa biết làm thế nào.

- “Các cậu không đợi tớ mà đã ăn nhiều thế này à?”. Tạ Khải Đạt đi rửa tay về, thấy “chiến lợi phẩm” đã hao mất hơn nửa, đau xót kêu. Tần Di Gi­ang thấy thì ra có ba người, bấy giờ mới nhẹ nhõm bước đến: “Ha ha, tớ tìm được các cậu rồi nhé”.

Thế là chỗ xa lánh “cõi tục” này tự nhiên biến thành nơi vui đùa lý tưởng của bốn người. Bốn nam thanh, nữ tú kẻ ngồi người đứng, Tạ Khải Đạt nằm xoài ra đất “ha hả” cười to, hai tay vòng qua kê đầu: “Gió mát quá, cảm giác khác hẳn ở thành phố”.

- “Học hành thì bận, công việc thì nhiều, thật khó mà được đi dã ngoại như lần này, mọi người tụ tập vui vẻ cùng nhau”. Tần Di Gi­ang thở dài.

Gặp được nhau ở đây là duyên phận. Trong một đêm thơ mộng như thế này, giữa sự bình yên tĩnh lặng không lời nào diễn tả được, bốn người họ như tiếc từng phút giây, ước muốn thời gi­an trôi qua thật chậm.

Đêm nay, bầu trời sao như càng đẹp hơn. Các học sinh sau một đêm “chiến đấu” với muỗi, sáng ra tập hợp ai cũng đỏ mắt nhức đầu.

Chương trình ngày thứ hai sẽ bắt đầu khi mặt trời mọc. Nhưng qua thời gi­an dự định rồi mà vẫn chưa thấy ánh bình minh đâu, nhiều người mặt đã úp vào tay ngồi ngủ gật. Bỗng nhiên vang lên tiếng hoan hô của các bạn xung quanh, mọi người cuối cùng cũng chứng kiến được một cảnh tượng chưa bao giờ được thưởng thức: vầng mặt trời đỏ đỏ lấp ló nhô lên, rồi từ từ hiện ra toàn bộ. Có thể do thời tiết, nên không quá chói mắt, trái lại mặt trời giống như một quả bóng tròn vàng rực to lớn.

Trong thời gi­an hai ngày ngắn ngủi này, học sinh được đi tham quan phong cảnh, trải nghiệm cuộc sống ở nông thôn, còn nếm mùi bị mặt trời thiêu đốt, ngay cả Kỉ Hoa Ninh vốn trắng trẻo như thế cũng bị đen đi nhiều. Cho dù lúc đi có kêu ca, có than thở thì khi trở về không ai có cảm giác hối tiếc vì đã tham gia chuyến dã ngoại này.

Kỉ Hoa Ninh ngoảnh lại nhìn khung cảnh hoang dã nơi đồng quê lần cuối, rồi bước lên xe về nhà. Lúc đó cô đã phần nào hiểu được lý do nhiều người thích đi dã ngoại: Ở mỗi nơi xa lạ đều ghi lại dấu chân mình, hơi thở mình cùng gi­ao hòa với thiên nhiên nơi đó, ấy là một loại ký ức không bao giờ quên được, để chứng tỏ rằng mình vẫn đang tồn tại trên cõi đời.

Hình ảnh bốn người tự do tự tại trong đêm sao hoang vắng, như một kỉ niệm của thời thanh xuân, mãi mãi khắc sâu trong tâm trí Kỉ Hoa Ninh. Mà có lẽ rất nhiều năm sau, cô nghĩ rằng mình sẽ không bao giờ quên được.

Ngày mười bốn tháng hai đối với học sinh cấp ba có thể nói là một ngày đặc biệt. Dù không quá rõ ràng, nhưng không khí có chút mơ hồ ngọt ngào, ấm áp.

Kỉ Hoa Ninh vừa mở ngăn kéo, lập tức có một đống những thứ gì đó ào ào rơi ra. Nào là sách, thư, kẹo… Nhìn sang bên ngăn của Tần Di Gi­ang, cũng thấy bị nhét đầy ắp những thứ như thế. Còn đang cau mày thì nghe tiếng Tạ Khải Đạt đằng sau nói bô bô: “Thật không công bằng, hai người các cậu đều có nhiều quà như thế, tớ thì ngay cả một mẩu giấy cũng không có!”. Thanh âm rền rĩ như muốn khóc, khiến hai người họ cùng đưa mắt nhìn nhau, rồi bật cười “ha ha”.

Sau bữa trưa, Kỉ Hoa Ninh đến phòng giáo viên để lấy sổ xếp hạng cho cả khối, khi đi qua góc hành lang, đột nhiên nghe thấy có tiếng nói rất quen:

- “… Thực sự là thế sao… Chuyện đó tớ chưa nói…”. Một giọng nữ thì thào, cố nén xúc động.

- “… Xin lỗi”. Tiếng trả lời trầm ấm rành rọt vang lên, chính là giọng của Gi­ang Viễn Ảnh. Kỉ Hoa Ninh trống ngực đập dồn dập, bất giác không nhấc nổi chân đi tiếp.

- “Điều này, cậu, bất kể như thế nào hãy cứ nhận lấy đi”.

- “Cái này, tớ…”. Giọng cậu ấy có vẻ đắn đo.

- “Đừng cứ tớ tớ nữa, cầm lấy, đây là quà cảm ơn cho việc cậu giúp đỡ tớ học kỳ trước”.

Kỉ Hoa Ninh lén dịch người nhìn qua. Tóc dài đen nhánh, đôi giày da nhỏ màu tím than, từ dáng vẻ sau lưng đã có thể đoán được cô gái này là ai rồi.

Trước khi họ kết thúc cuộc nói chuyện, cô vội vàng rời khỏi nơi đó. Tiểu Di, cô ấy đối với Gi­ang Viễn Ảnh… cuối cùng là từ bao giờ… Cô chẳng hay biết một chút gì cả. Mà cậu ấy có vẻ cũng chấp nhận quà của cô ấy rồi, thế thì chứng tỏ rằng… Cả buổi chiều, Kỉ Hoa Ninh cảm thấy đầu óc mình rối tung lên, cứ mãi ám ảnh về câu hỏi không lời giải đáp này.

Đến giờ thể dục, Kỉ Hoa Ninh cầm quả bóng chuyền, vẻ mặt ngẩn ngơ đứng dựa vào tường. Tần Di Gi­ang đi tới, nói chuyện câu được câu chăng với cô. Bỗng nhiên cô ấy hỏi: “Tiểu Ninh, hôm nay là ngày Valen­tine, cậu… chưa có ai để tặng quà à?”.

“…” Kỉ Hoa Ninh nghe thấy thế mới giật mình tỉnh lại, lập tức theo phản xạ lắc lắc đầu: “Cậu thì sao? Đã có chưa?”.

Tần Di Gi­ang cười cười, nói: “Vẫn chưa”.

Giọng cô ấy nhẹ nhẹ, phảng phất như vang vọng từ nơi xa xăm. Kỉ Hoa Ninh nghe xong lòng chợt nhói lên.

Đây là một trong những chuyện ngay cả bạn thân cũng không thể nói được, điều bí mật đầu tiên.

Kể từ hôm đó, Kỉ Hoa Ninh nhận thấy cảm giác của mình đối với Gi­ang Viễn Ảnh có chút khang khác. So với sự chú ý và bị cậu ấy lôi cuốn trước đây, hiện tại cô càng có cảm xúc mãnh liệt hơn. Trong tiềm thức, cô luôn nghĩ đến một ai đó mà mình vừa muốn nhớ lại vừa như không.

Giữa cơn chập chờn nửa tỉnh nửa mê, một số người mang đầy tâm trạng bước sang nửa học kỳ năm thứ hai.

Qua hai tháng, kết quả học tập của Kỉ Hoa Ninh tiến bộ rất nhanh, từ chỗ ổn định ở “top 5”, nhảy vọt lên chiếm vị trí đầu bảng, bất phân thắng bại với Gi­ang Viễn Ảnh. Tạ Khải Đạt, Tần Di Gi­ang, thậm chí Gi­ang Viễn Ảnh cũng không rõ cô cố gắng như thế nào, nhưng đều khâm phục thái độ quyết tâm phấn đấu vượt mọi trở ngại của cô.

Chỉ mình cô hiểu, khi Ứng Lệ Viện, Tiểu Di và những người khác bị Gi­ang Viễn Ảnh từ chối, vẻ kiêu ngạo của cậu đã từ từ khắc sâu vào lòng cô, trở thành biểu trưng cho sự tự hào và đắc ý – Cô muốn đứng bên cạnh Gi­ang Viễn Ảnh không phải là Tiểu Di, càng không phải ai khác, mà chỉ có thể là cô. Cô muốn tinh vi chiếm đoạt, cô muốn thu phục trái tim chàng hoàng tử này, cô muốn ánh mắt cậu chỉ dõi theo hình bóng Kỉ Hoa Ninh mà thôi.

Mỗi lúc bốn người họ cùng cười nói, Kỉ Hoa Ninh luôn làm như vô ý hướng về Gi­ang Viễn Ảnh, mắt lấp lánh, nhìn cho đến khi ánh mắt hai người gi­ao nhau.

Trên đường về nhà, đi dưới ánh nắng mặt trời chói chang, họ kề vai sánh bước bên nhau, ngày ngày cô đều dễ dãi để cậu tiễn về đến tận nhà, còn dõi theo bóng cậu cao gầy khuất xa.

Thỉnh thoảng cậu bị ốm không đi học được, cô ghi chép bài vở cho cậu thật đầy đủ. Cậu từng vô tình nhìn thấy cô vì mình mà chăm chú chỉnh sửa nắn nót từng câu chữ, lòng cậu chợt dâng lên một niềm cảm xúc ngọt ngào.

Loại ngầm ý này, càng có sức hấp dẫn đặc biệt, khiến cho trái tim thanh xuân khó có thể cưỡng lại được, huống hồ trong lòng cậu đã thầm mến cô từ lâu.

Gi­ang Viễn Ảnh sinh ra trong gia đình có truyền thống theo ngành y, đối xử với mọi người rất hòa nhã. Từ gia thế, ngoại hình đến thành tích học tập cậu đều được coi là ưu tú. Tuổi trẻ đã xuất chúng như thế nên tất nhiên cậu có chút kiêu ngạo, người khác không dễ lọt vào tầm ngắm của cậu. Nhưng không ngờ ngay buổi học đầu tiên của cấp ba cậu đã bị một cô gái tựa như bông hoa nhài hạ gục.

Cô gái ấy trong sáng, ngây thơ, giỏi gi­ang, xinh đẹp. Một vẻ đẹp không chỉ có ở ngoại hình, bởi nếu xét cho cùng cô còn thua kém Tần Di Gi­ang ít nhiều. Nhưng cô có một vẻ yểu điệu thục nữ khiến cho người khác phải tiếc thương trân trọng, đôi khi cô rất bướng bỉnh lạnh lùng làm cho người ta không dám tới gần.

Cũng như cậu, cô rất chăm chỉ học tập, trừ những lúc hỏi han bài vở ra… còn lại bất kể những lúc vui hay buồn, khi hai người ở bên nhau đều cảm thấy rất thoải mái. Rất tự nhiên, cậu quan tâm tới mọi điều về cô, cậu từ bỏ sự kiêu ngạo vốn có của mình, bắt đầu nhung nhớ đến hình bóng của người con gái đó.

Mối tình học trò e ấp khó giãi bày, tựa như có lớp lụa mong manh ngăn cách, chỉ có thể đứng nhìn từ xa xa. Gi­ang Viễn Ảnh ngày càng thấy luyến tiếc khoảng thời gi­an bốn người ở bên nhau, nụ cười tươi sáng rạng ngời của cô đẹp tuyệt vời, gợi cho cậu niềm tin yêu hy vọng vào tương lai phía trước.

Hiện tại, Kỉ Hoa Ninh chủ động vén lên tấm màn lụa mỏng đó, để cậu có thể thấy rõ những điều mơ mơ hồ hồ kia. Mỗi ánh mắt, mỗi nụ cười của cô đều làm cậu thấy bay bổng. Cậu thầm nhủ rằng có lẽ cô cũng thích cậu – thật vậy, thích; hoặc có thể gọi đó là tình yêu? Đã biết bao đêm cậu trăn trở nhớ mong, một loại cảm giác lạ kỳ như con tằm nhả tơ, cứ từng chút từng chút một tích lại, tạo thành hàng lớp vỏ kén bao quanh, dần dần vun dày lên, tựa hồ những cánh bướm xinh đẹp sắp sửa nở bung ra.

Cuối cùng, vào một buổi chiều nắng đẹp, lá vàng rơi lất phất, trong niềm vui khôn tả của Kỉ Hoa Ninh cùng sự tuyệt vọng của Tần Di Gi­ang, tất cả đã được định đoạt.

Kỉ Hoa Ninh chính thức trở thành bạn gái của Gi­ang Viễn Ảnh. Lời đồn tình ái trước kia về hai người đã thành hiện thực.

Lúc này, e rằng chỉ có Ứng Lệ Viện đang thầm gạt lệ chúc phúc cho họ mà thôi.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.