Tình Nhân Bí Mật Của Thiếu Tướng: Bảo Bối, Đừng Chạy

Chương 470: Chương 470: Đồ cưới của Chung Tình (3)




Chương 488: Đồ cưới của Chung Tình (3)

Cô rất ngốc, là lần đầu, khó tránh khỏi lại làm cho anh đau, khối băng dần dần hòa tan, hơi nóng hầm hập như muốn vùi lấp hai người.

Hô hấp Chung Tình cũng bắt đầu dồn dập.

Không có sự lạnh lẽo áp chế, Dịch Giản cũng không khắc chế mình được.

Anh vươn tay, đụng vào da thịt cô, lập tức kéo cô lên, dưới thân mình, hung hăng mà hôn môi cô.

Anh tinh tế nhấm nháp đồ ăn của mình.

Cô ngàn y trăm thuận.

Đáy lòng anh cảm thấy hơi chút đắc ý.

Cô vươn tay, vòng qua cổ anh, môi đỏ hơi mở, thở hổn hển.

Trong lòng anh nóng lên, liền dùng tư thế hai người trên dưới truyền thống, đi vào trong cơ thể cô.

Cô đã sớm chuẩn bị tốt nghênh đón anh.bạn nào muốn đọc trước chương liên hệ :

Ngày hôm qua đã suy nghĩ hôm nay, khó tránh khỏi có chút kịch liệt.

Giày vò một phen, kết thúc một lần.

Cô mềm nhũn nằm ở dưới thân thể anh, không rên nổi một tiếng.

Anh mở miệng, dụ dỗ: “Gọi chồng...”

Phương Tây đều gọi như vậy.

Chung Tình lại hồ nghi mở to hai mắt, nhìn Dịch Giản, vẻ mặt kinh ngạc: “Chồng?”

Giọng cô rất nhẹ, âm cuối rất nhạt, Dịch Giản căn bản không cảm giác được kinh ngạc của cô, chỉ nghe cô gọi một tiếng, mình liền tâm hoa nộ phóng, ôm hôn cô một trận thật mãnh liệt.

Cô bị anh hôn tới ngây ngốc cũng quên suy nghĩ, sau đó nghĩ đến, làm chuyện vợ chồng, quan trọng nhất là phải hay biến đổi.

Cô cũng cảm giác được anh lại muốn làm tới, liền nhỏ giọng nói: “Thiếu tướng, em muốn nằm sấp. . .”

Dịch Giản ngây ra một lúc, thật ra không phải anh không nghĩ tới việc thay đổi tư thế, chỉ là anh sợ cô không uen, sẽ dọa cô.

Hôm nay nghe cô nói như vậy, anh liền gấp rút điều chỉnh tư thế, một trận lang thôn hổ yết, tình cảm mãnh liệt như lửa, nuốt cô cắn tới từng mảnh vụn cũng không lưu, ăn sạch sành sanh.

Sau khi thõa mãn,, ôm cô, cực kỳ hài lòng.

Bọn họ nghe tiếng tim đập của nhau, Chung Tình ngủ không được, mệt đến mức tay chân đều mềm nhũn.

Da thịt kề sát.

Cơ thể quấn quýt lấy nhau.

Anh nhắm mắt lại, ngửi hương tóc của cô, muốn tiến vào giấc mơ, ai biết Chung Tình lại ra tiếng: “Thiếu tướng. . . anh sao rồi?”

Dịch Giản nhíu mi, khó hiểu nghiêng đầu, nhìn cô.bạn nào muốn đọc trước chương liên hệ :

Chung Tình nghĩ đến mới vừa rồi anh bảo cô gọi anh là “Chồng”, liền mặt đỏ lên, liền tiếp tục nhẹ giọng nói: “Thiếu tướng. . . Chẳng lẽ anh có ý nghĩ khác?”

Dịch Giản hoàn toàn hồ đồ, ý khác gì.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.