Tình Nhân Bí Mật Của Thiếu Tướng: Bảo Bối, Đừng Chạy

Chương 943: Chương 943: Thiếu tướng tính kế [76]




Chương 963:Thiếu tướng tính kế [76]

Chị Hai đều dịu dàng với cô, che chở cô, hiện tại, cư nhiên nói với cô, không cần cô nữa .........

Nước mắt cô, rốt cuộc khắc chế không được mới lăn xuống.

Mãi cho đến khi cô được một người vươn tay, ôm vào trong trong ngực quen thuộc, theo sau đó là thanh âm chén trà rơi trên mặt đất.

Sau đó nghe được:“Em chẳng lẽ không biết né tánh sao?!”

Đó là thanh âm Dịch Giản.

Cô hai mắt đẫm lệ ngẩng đầu, nhìn gương mặt quen thuộc gần trong gang tấc, nét mặt cô, hơi hơi cứng lại, nhíu nhíu mày, nước mắt như sét đánh không một tiếng động bỗng lăn dài.

“Chị Hai, chị ấy nói, không cần em .........”

Cô vươn tay, lập tức vòng ở thắt lưng Dịch Giản, như một đứa trẻ hoang mang lo sợ, mất đi khí lực, xụi lơ trong lòng anh.

Dịch Giản hơi cứng ngắc một chút, anh nghiêng đầu, nhìn thấy Chung Hân nằm trên giường, đã sắp sửa lâm vào trạng thái một mảnh mờ mịt, sau đó, liền vươn tay, đem Chung Tình bế lên, hướng về ngoài cửa đi đến.

Chung Tình hoàn toàn không biết mình hiện tại rốt cuộc đang làm những gì, cũng không biết hiện tại Dịch Giản ôm mình làm gì.

Trên xe, cô không hé răng, cũng không nói gì, hai mắt lăng lăng nhìn chằm chằm ngoài cửa sổ, vẫn chưa tỉnh thần lại.

Đến Cố Viên.

Anh xuống xe, mở cửa xe ra, vươn tay, muốn ôm Chung Tình xuống xe, ai ngờ Chung Tình lại lập tức nhào vào trong lòng anh, toàn thân vô lực thì thào nói nhỏ :“Anh nói, em nên làm cái gì bây giờ? Chị Hai không cần em nữa .........”

Dịch Giản cảm giác trái tim anh như bị cái gì đó hung hăng đâm mạnh vào, đau đớn như vậy, nhưng sau đau đớn đó, cũng là một loại ấm áp.

Cô nói, anh nói cho em biết em nên làm cái gì bây giờ.

Mà không phải oán hận, xoay người rời đi, cũng không phải bởi vì chuyện của Trác Nhiên cùng Chung Hân, không tin anh.

Dịch Giản vươn tay, ôm chặt lấy cô, thủy chung không nói gì.

Chính là động tác này của anh, đặc biệt ôn nhu, như đang che chở âu yếm trân bảo.

Đầu cô được anh gắt gao đặt vào lòng, hơi thở cô lúc này, đều là hương vị của anh, cũng không biết vì sao, cô cảm thấy trong lòng thực ra từng chút một an ổn lắng xuống, không phải bi ai như vậy, cau mày, tĩnh mịch nói:“Em không nên không nghe lời của anh, em không nên đi gặp chị Hai ......... Nếu em không đi, có lẽ chị ấy cũng sẽ không nói không cần em .........”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.