Tình Như Khói Hoa

Chương 5: Chương 5




Anh tiều tụy đi một cách nhanh chóng, thân thể mỏng manh hệt như một tờ giấy có thể bị gió thổi bay bất cứ lúc nào.

Những việc ấy tuy đều nằm trong tầm mắt của Trạch Nhất, thế nhưng cậu ta không có cách nào đối diện với anh cả. Khi cậu phát hiện ra tình cảm bất bình thường của mình, cậu đã hoảng hốt, bối rối, thậm chí chán ghét cả bản thân. Thế rồi cậu quyết kìm nén, lo rằng sẽ làm anh sợ, đến nỗi cả bạn bè cũng không thể làm được. Tuy nhiên tình yêu sao có thể kìm nén cơ chứ, cậu cuối cùng đã hôn anh. Và cậu cảm thấy không còn mặt mũi nào đứng trước ánh mắt trong suốt kia nữa, thế nên cậu trốn tránh, thậm chí quen bạn gái, dùng bộ dạng như thế mong sao có thể quên được anh. Tuy nhiên, cậu vẫn không cách nào thôi quan tâm đến anh được. Trông thấy dáng vẻ của anh hiện tại, lòng cậu cứ thấp thỏm âu lo.

- Trạch Nhất!

Tiểu Di phụng phịu ghì lấy gương mặt của cậu ta.

- Anh không chú tâm gì hết!

Cô dẫu môi nũng nịu. Người bạn trai này của cô cái gì cũng tốt, hiềm nỗi cứ thường xuyên mất hồn, thậm chí cả vào những lúc bọn họ đang thân thiết nhất. Cô ép môi son lên người cậu, đầu lưỡi khiêu khích mơn trớn quanh vành môi, cánh tay nhỏ nhắn luồng xuống bên dưới mò mẫm...

Trạch Nhất không nói lời nào, trở người đặt cô ngang hạ thể mình. Cô duyên dáng bật cười khúc khích.

Và rồi, không hề có bất cứ động tác mơn trớn nào trước đó, cậu tiến sâu vào cô, điên cuồng ngang dọc trên thân thể ấy.

- Ai ui, đồ chết tiệt nhà anh... ư...ưm...

Lời phàn nàn của cô nhanh chóng tắt ngúm trong cơn dâng trào của dục vọng, trong sự khao khát của bản thân...

Vào đợt xông phá cuối cùng đầy mãnh liệt, cậu thét nhỏ một tiếng, mơ hồ gọi thoáng một cái tên, sau đó nằm xụi lơ trên người cô.

Cô khẽ nhíu mày, nhìn bạn trai mình chìm vào giấc ngủ say, cõi lòng cũng lặng đi không ít...

Nhìn cô gái ở trước mặt, anh không chút thay đổi, bước tránh khỏi người cô.

- Chờ đã!

Cô gái lập tức chặng lấy lối đi.

Anh lạnh lùng nhìn lại cô.

- Anh là Tần Lam?

Cô hỏi.

- Có chuyện gì?

Nhận ra thân phận của anh, cô bắt đầu tỉ mỉ quan sát. Tuy sắc mặt của anh bệnh đến trắng xanh nhưng vẻ đẹp trai vẫn không hề giảm đi, thậm chí còn có phần tao nhã hơn.

- Tôi là Lưu Di…

Hôm ấy trời đêm chập choạng, cô chưa kịp xem kỹ dáng hình của anh. Hôm nay sau khi quan sát xong, cô không thể không thừa nhận anh quả là một tay đẹp trai.

- … Là bạn gái của Trạch Nhất!

Cô bổ sung thêm.

Anh liếc sơ đã nhận ra ngay cô, có điều anh không đoán ra vì sao cô lại đi tìm anh.

Đôi môi mỏng của anh siết chặt lại, xem ra đã chẳng còn kiên nhẫn nổi.

- Tôi đến để hỏi quan hệ giữa anh và Trạch Nhất?

Giọng của cô pha chút dữ dội.

- Chẳng quan hệ gì cả!

Cô đến chỉ để hỏi anh điều này thôi ư?

- Không quan hệ à?

Điệu bộ cô tỏ vẻ không tin.

- Anh có biết vào lúc Trạch Nhất phát bệnh hôn mê đều gọi tên của anh không? Anh ấy uống rượu cũng gọi tên anh, thậm chí khi cùng tôi...

Dù sao cũng là phụ nữ, cô không tiện nói hết lời.

- Nếu bảo không có quan hệ, vậy tất cả việc này phải giải thích thế nào đây?

- Trạch Nhất bệnh ư? Khi nào vậy? Bây giờ đã khỏe hay chưa?

Anh vội tóm lấy cô tra hỏi.

Cô hết lòng yêu thương Trạch Nhất, lần nọ cậu ta đổ bệnh được cô chăm sóc, kể từ đó mối duyên tình của bọn họ đã được chắp nối. Thế nhưng, trong cơn mê cậu không ngừng lẩm nhẩm một cái tên. Ban đầu, cô chỉ nghĩ là tên của một người con gái nào đó, còn cảm thấy cay đắng nữa. Nào ngờ không lâu sau thì cô gặp được Tần Lam, bản thân mới có chút an tâm trở lại. Có điều, cô dần dà phát hiện, người con trai này có một địa vị không thể lung lay trong lòng Trạch Nhất. Thậm chí cô nghi ngờ...

Vùng khỏi anh, cô lạnh lùng nói:

- Không mượn anh quan tâm, Trạch Nhất đã có tôi lo lắng, tôi chỉ muốn nói cho anh biết, hai người các anh vốn không có khả năng nào với nhau, anh đừng nên hại Trạch Nhất nữa!

Cô hùng hổ thốt ra. Lúc này tiết học vừa tan, vài kẻ hám chuyện đang đứng từ xa nhìn ngó bọn họ.

Tần Lam dường như từ câu nói của cô nghe ra điều gì đó, anh im lặng nhìn cô rồi bỏ đi.

- Tôi tuyệt đối sẽ không bỏ qua đâu!

Lưu Di nổi giận quát với theo bóng lưng Tần Lam.

Vì sao vậy? Rõ ràng cô đang ở phía có lợi kia mà? Nhưng sao cô lại cảm giác chính mình có thể sẽ thất bại cơ chứ?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.