Tinh Tế Chi Thượng Tướng Phu Nhân Thị Hắc Hộ

Chương 134: Chương 134: Kỷ lục PK




Chu Vang vẫn không quên Lộ Lê, từ lần khiêu chiến đó, thanh danh hắn ở trụ sở tinh tế đã chịu ảnh hưởng không nhỏ, đối thủ trước kia cười nhạo hắn người mới vừa đăng ký cũng đánh không được.

Lúc sau mỗi lần hắn đi khiêu chiến người khác, người xem sẽ lấy chuyện này cười nhạo hắn.

Chu Vang nghĩ một lần nữa tìm lại mặt mũi, dạy dỗ Lộ Lê, nhưng sau lần đó, y rất ít khi đến trụ sở tinh tế, mỗi lần đều không gặp người, hắn liền nhằm vào bọn Eddie.

“Cậu không phục, có thể tới tìm tôi, ngàn không nên, vạn không nên đặt chủ ý lên người bạn bè của tôi, con người của tôi rất bênh vực người của mình, nếu dám động đến bọn họ, hẳn phải chuẩn bị tâm lý tiếp nhận tôi phản kϊƈɦ.” Lộ Lê nhàn nhạt mà nói.

“Mày tên tiện nhân này, lão tử tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho mày.” Chu Vang minh bạch đối phương là nhắm vào mình, hai mắt phun ra lửa giận.

Lộ Lê ha hả, “Không buông tha cho tôi? Hiện tại xem ra, hình như là tình cảnh cậu không tốt lắm, tôi liền đi thẳng vào vấn đề nói với cậu, cậu muốn tự mình rời khỏi, hay là muốn tôi tiễn cậu một đoạn.”

Chu Vang phẫn nộ siết chặt nắm tay, trong mắt tràn ngập lệ khí mãnh liệt, nhìn qua rất hù người, nhưng Lộ Lê có thể chịu được khí thế của Tần Vũ thì một chút cũng không cảm thấy đáng sợ.

Bên ngoài người xem thấy như vậy đều trầm mặc.

Chu Vang ở trụ sở tinh tế xác thật có chút ít danh tiếng, rất nhiều người đều nghe nói đến hắn, hiện tại hắn lại bị người bức đến nước này, đây không chỉ là mất mặt, mà là sỉ nhục.

“Chu Vang xong đời rồi, tôi nghe nói hắn cùng người khác đánh cược, muốn tại cửa này lấy được khoản lớn, thua sẽ phải trả rất thảm.”

“Hóa ra là như vậy, khó trách hắn phản ứng lớn như vậy, hắn cũng quá tự tin, kẻ mạnh tham gia PK vượt cửa ải vốn dĩ rất nhiều, hắn thật sự cho rằng mình là kẻ lợi hại nhất, lần này thì hay rồi.”

“Cho nên hắn mới cùng người khác hợp tác, không nghĩ hai người liên thủ cũng không phải đối thủ của Ly Lục này, nhưng như vậy cũng không tồi, thanh danh Chu Vang vốn đã không tốt, bao nhiêu người ngầm hận hắn sau lưng mong hắn gặp xui xẻo.”

“Đúng vậy, tôi có bằng hữu lúc trước cũng bị Chu Vang hố qua, vốn dĩ muốn dựa vào hình thức đối chiến kiếm chút Trung Tâm, kết quả không kiếm được, Trung Tâm đều bị Chu Vang lừa hết, còn thêm nợ.”

“Chu Vang rất xứng đáng.”

Chu Vang đương nhiên không muốn cứ như vậy bị đào thải, hắn muốn phản kϊƈɦ, một tia laser của Lộ Lê bắn lại, trực tiếp xuyên thủng cơ giáp của Chu Vang, đánh trúng bộ phận trung tâm, tổn hại lên tới trăm phần trăm, Chu Vang trực tiếp bị hệ thống vứt ra ngoài.

Lúc này, cách kết thúc còn nửa giờ, không bị đào thải chỉ còn lại có mười lăm người.

Mục Tiêu Lộ Lê chỉ có Chu Vang, đối với việc đào thải người khác không hứng thú, cũng không đi tìm những người khác, dứt khoát đi tìm mấy phần nguyên liệu còn lại.

Biết hệ thống sẽ nhắc nhở có người tìm được nguyên liệu, những người khác không dám đi tìm nguyên liệu nữa, thời gian sắp hết rồi, lúc này nếu trong tay ai cầm nguyên liệu, lập tức sẽ trở thành mục tiêu của người khác, đồng lõa Chu Vang là một ví dụ.

Chu Vang tiết lộ tình huống của hắn nên sau khi rời khỏi đây, hắn liền trở thành mục tiêu cho những người khác đuổi giết, liên tiếp vài người dự thi theo dõi hắn, vận khí không tốt, vẫn không thể chống được cuối cùng bị loại bỏ.

Nguyên liệu rơi xuống trong tay một người khác, người nọ lại bị những người khác đuổi giết, dư lại hai mươi phút cuối cùng, hệ thống lại lần nữa xuất hiện nhắc nhở.

Vẫn là hướng tây bắc, có người tìm được phần nguyên liệu thứ hai.

Nghĩ đến người nọ không rời khỏi hướng tây bắc, người biết sự lợi hại của y tự giác không nhắm vào y, nhưng cũng không phải tất cả mọi người đều biết.

Người không biết tình hình thực tế điên cuồng mà chạy tới, chạy đến một nửa, hệ thống lại lần nữa xuất hiện nhắc nhở, vẫn là Lộ Lê, y lại tìm được một phần nguyên liệu, những người đó tức khắc giống bị kϊƈɦ thích, tre già măng mọc chạy đến chịu chết.

Henry nhìn giao diện số lượng tồn tại từ mười lăm người biến thành mười người, lại từ mười người biến thành tám người, khóe miệng càng lệch đi, hơn nữa tìm được ba phần nguyên liệu, một mình y là có thể nhận được mấy chục vạn Trung Tâm.

Nằm không có thể lấy được đồ, lúc này vì một chút Trung Tâm lại đi mạo hiểm, đến lúc đó đừng nói mấy chục vạn Trung Tâm, mấy vạn Trung Tâm cũng sẽ từ trong tay trôi đi.

Bởi vì người bị đào thải càng ngày càng nhiều, mọi người rốt cuộc ý thức được, người tìm được nguyên liệu rất khó gặm, lúc sau không có người lại vì Trung Tâm chạy tới chịu chết, có vài người xa xa nhìn thấy Lộ Lê, còn chạy đi.

Thời gian vừa đến, người còn tồn tại là sáu người, ở thời điểm cuối cùng có hai người bị đào thải bởi vì tranh đoạt một phần nguyên liệu, kết quả bị Henry đánh từ phía sau, hai người đồng quy vu tận, nguyên liệu rơi vào trong tay Henry.

Một mình Lộ Lê cầm ba phần nguyên liệu, chia đều xuống, một mình y lấy được hơn một trăm vạn Trung Tâm, Henry xếp thứ hai, những người khác đều là hai ba mươi vạn Trung Tâm.

Lúc này đây PK vượt cửa ải cơ hồ có thể ghi vào lịch sử trụ sở tinh tế với 1000 người đồng thời PK, vì nhân số sống sót cao tới sáu người, dĩ vãng nếu không phải một hai ba người, thì dứt khoát một người cũng không có.

Lộ Lê ra ngoài, mọi người liên tiếp hành lễ chào hỏi y.

Có kết quả như vậy, mọi người kỳ thật nhìn ra được người này hạ thủ lưu tình, nếu hắn có tâm đi đào thải những người khác, nhân số còn sống tuyệt đối sẽ không có sáu người.

“Ly Lục ca, anh thật sự quá lợi hại!” Eddie cùng Lý Hà giống gió xoáy vọt tới trước mặt y.

Lộ Lê cười cười, “Chúng ta rời khỏi nơi này trước đã.”

Eddie cùng Lý Hà như gà con mổ thóc gật đầu.

Đúng lúc này, đám người đột nhiên cản đường, Chu Vang mang theo thủ hạ của hắn đi tới, biểu tình âm trầm khủng bố, vừa thấy đã biết bọn họ không có hảo ý, ý đồ tìm ngược rất rõ ràng.

Eddie cùng Lý Hà lập tức trốn đến phía sau Lộ Lê, lúc trước bọn họ làm những việc khiến hai người lưu lại ấn tượng sâu sắc.

Lộ Lê thần sắc bình đạm, không chút hoang mang xoay người.

“Lão tử đmm.” Chu Vang ở trước mặt y còn chưa đứng yên đã tuôn ra một câu khó nghe thô tục.

“Muốn động thủ, không bằng trước tự hỏi hậu quả một chút, nhìn xem các ngươi có gánh vác nổi không, thủ hạ bại tướng đều biết cần trốn ra xa, các người là ngại nhục nhã không đủ sao?” Lộ Lê khoanh tay trước ngực, khí thế nghiêm nghị nhìn chằm chằm Chu Vang.

Ánh mắt y quyết đoán kinh người, Chu Vang còn muốn mắng người lập tức nghẹn ở trong cổ họng, chỉ dùng ánh mắt hung tợn nhìn chằm chằm y.

“Người không phạm ta, ta không phạm người, vốn dĩ sau lần đó tôi cũng không muốn cùng các người dây dưa, cuối cùng tôi nói lại lần nữa, lại để tôi phát hiện các ngươi tìm bạn bè tôi gây phiền toái, sẽ không chỉ là kết cục như hôm nay, nếu không tin, có thể thử xem, chúng ta đi thôi.”

Lộ Lê nói với Eddie cùng Lý Hà.

Chu Vang không dám dẫn người cản y, hắn xác thật gánh vác không nổi, còn nữa hắn vừa mới xem qua thông tin của Lộ Lê, phàm là người mã hóa cấp S, ở trong hiện thực thân phận đều không phải người thường, hắn không sợ quyền thế, nhưng lại không muốn đắc tội kẻ có tiền, nếu không đối phương chỉ cần lên trụ sở tinh tế, treo thưởng truy nã hắn, về sau hắn không ngóc lên nổi nữa, cuối cùng chỉ có thể trơ mắt nhìn bọn họ rời đi.

Ra khỏi trụ sở tinh tế, Lộ

Lê mới nhìn thấy tin nhắn của Milo đại sự, quay đầu nói với Eddie cùng Lý Hà: “Còn có mấy ngày nữa là Đại Chiến Chế Tạo Cơ Giáp, mấy ngày kế tiếp các cậu đừng đến trụ sở tinh tế, muốn huấn luyện đến trung tâm chế tạo cơ giáp là được, chúng ta đến lúc đó gặp nhau.”

“Chúng em đã biết, Ly Lục ca.” Eddie và Lý Hà đã trở thành em trai sùng bái y, y nói cái gì đều là đúng hết.

Lộ Lê gật gật đầu, cùng bọn họ từ biệt sau đó rời khỏi Tinh Võng, theo số liên lạc Milo đại sư để lại cho y mà gọi qua.

Bên kia không lâu sau đã nhận cuộc gọi, một khuôn mặt đầy tinh thần và lại có vẻ trầm mặc xuất hiện giữa không trung.

“Lão sư, thật xin lỗi, tôi vừa mới ở trụ sở tinh tế tham gia PK vượt cửa ải, không thấy được tin nhắn của ngài, hiện tại mới liên hệ ngài, để ngài đợi lâu.” Đây là lần đầu tiên Lộ Lê nhìn thấy chân dung Milo đại sư, không câu nệ, ngược lại cảm thấy có cảm giác thân thiết.

“Không ngại, chừng nào cậu có thời gian, tới phòng làm việc một chuyến, trước khi tới cho ta biết một tiếng là được, địa chỉ ta sẽ gửi cho cậu.” Milo đại sư nhìn gương mặt đệ tử quá diễm lệ, quá đẹp, trong mắt tựa hồ hơi kinh ngạc.

Lộ Lê không để ý tới phản ứng của ông, tập mãi thành thói quen, khí chất cùng gương mặt này hoàn toàn không phù hợp, trong mắt người khác, hẳn là y có khuôn mặt ôn nhuận tuấn tú như ngọc, nhưng thực tế lại là loại đê tiện xinh đẹp.

Milo đại sư nhìn đệ tử thở dài, xấu hổ khụ một tiếng.

Lộ Lê thấy thế nhịn không được cười, “Lão sư, tôi đã biết, tôi sẽ tìm thời gian nhàn rỗi qua đó.”

Kết thúc cuộc gọi, chỉ chốc lát nhận được địa chỉ từ Milo đại sư, Lộ Lê nhìn thoáng qua, không khỏi kinh ngạc.

Địa chỉ này vậy mà là ở nơi đó.

Sự kiện trải qua một ngày đã lên men, không những không yếu bớt, ngược lại càng thêm kịch liệt, báo chí cùng tin tức che trời lấp đất đưa tin chuyện này.

Lộ Lê xuống lầu nhìn thấy Tần Tuyết cùng Tần phu nhân, Tần Tuyết nửa tháng trước cũng đã kết thúc ‘ đặc huấn ‘, cả người thoạt nhìn có hơi không giống trước.

Làn da tuy vẫn giống vậy, nhưng là lại thiếu vài phần ngây thơ trước kia, cả người tựa hồ trầm ổn không ít, ánh mắt cũng kiên nghị có thần hơn so với ngày thường, có chút sắc bén, điểm này thật ra càng ngày càng giống người Tần gia.

Lộ Lê đến phòng bếp bưng mâm trái cây ra, chuẩn bị nghỉ ngơi một lát, “Mẫu thân, Tiểu Tuyết, ăn trái cây không?”

Tần Tuyết duỗi tay muốn lấy, Tần phu nhân một bên đột nhiên hừ lạnh một tiếng, lại rụt tay về.

Lộ Lê chỉ là khách sáo hỏi một tiếng, căn bản không trông cậy các nàng thật sự đáp lại.

“Tiểu Tuyết, anh cả con quá đáng thương, vốn dĩ nên cưới phụ nữ giống Lisa Nois, cố tình bị người nào đó chiếm lấy, nhưng đừng đắc ý, đại bộ phận nam nhân đều đào hoa, anh cả con chỉ chưa phát hiện người tốt hơn, hiện tại hào môn quý nữ như Lisa Nois xuất hiện, mẹ tin anh cả con cuối cùng sẽ phát hiện Lisa rất tốt, con nói có phải hay không?” Tần phu nhân trong tay cầm báo sáng nay đưa, mặt trêи tất cả đều đang nói Tần Vũ cứu Lisa từ trong tay hải tặc tinh tế.

Tần Tuyết xấu hổ.

Lộ Lê bưng trái cây trêи bàn đang chuẩn bị đi lên, nghe được lời này dừng lại, “Mẫu thân, nếu dựa theo ngài nói, như vậy phụ thân hẳn là đã sớm thích người khác. ”

“Ngươi! Tần Phủ đương nhiên là không giống!” Tần phu nhân khó thở, lập tức phản bác.

“Vậy sao ngài lại biết Tần Vũ sẽ không giống phụ thân, phụ thân đối với ngài thật lòng thật dạ đến già nhiều năm như vậy, Tần Vũ là con ngài ấy, con tin tưởng anh ấy sẽ giống phụ thân, hay là nói trong lòng mẫu thân, Tần Vũ chính là một kẻ đào hoa bạc tình, là nam nhân chỉ cần nhìn thấy nữ nhân sẽ động ɖu͙ƈ?” Lộ Lê lạnh mặt.

Tần phu nhân bị y nói sắc mặt xanh mét, á khẩu không trả lời được.

Lộ Lê trắng trợn không khách khí, “Mẫu thân, con kiến nghị ngài về sau nói chuyện nên dùng đầu óc trước, trước kia lúc công chúa Barbara tới, ngài nói công chúa Barbara mới xứng đôi Tần Vũ, sau lại vì Tần Vũ an bài gặp mặt các tiểu thư, hiện tại nhìn thấy Lisa tiểu thư, ngài lại nói chỉ có cô ấy mới xứng đôi Tần Vũ, người như vậy chân trong chân ngoài, thấy một cái thích một cái, nếu như bị các cô gái nghe được, sẽ nghĩ như thế nào, nói không chừng sẽ cho rằng nữ chủ nhân Tần gia là bà dẫn mối.” Nói xong liền lên lầu.

Tần phu nhân không biết dẫn mối là có ý gì, trực giác cho bà biết không phải cái gì hay, tức giận đến cả người phát run.

“Tiểu Tuyết, con nhìn xem con nhìn xem, cái con hồ ly tinh này càng ngày càng không đem ta để vào mắt, dám nói ta là bà dẫn mối.”

Tần Tuyết do dự mà nói: “Mẫu thân, về sau ngài đừng nhằm vào chị dâu nữa, đứa con trong bụng anh ấy đã vài tháng, nếu làm chị dâu tức giận, anh cả và phụ thân tuyệt đối sẽ không tha thứ cho ngài.”

Tần phu nhân trừng lớn hai mắt, “Ta không cần bọn họ tha thứ, còn có, ai bảo con gọi hắn là chị dâu, hắn không phải chị dâu của con.”

“Được được được, không gọi là chị dâu, ngài đừng tức giận, tức giận thân thể không tốt.” Tần Tuyết liên tục trấn an.

Hai người xoay người mới nhìn thấy Tần quản gia không biết khi nào đứng ngay phía sau.

Tần Tuyết biết lời mình nói bị nghe được, tức khắc xấu hổ, Tần phu nhân da mặt dày, không hề cảm thấy có gì cần ngượng ngùng.

“Phu nhân, xin hãy quý trọng cuộc sống hạnh phúc hiện tại.” Tần quản gia lưu lại những lời này rồi đi.

Tần phu nhân nhăn mày.

Vì Tần Vũ bận quá, cơm chiều không trở về ăn, nhưng Nhạc Hiểu đã trở lại, Lộ Lê ăn xong chuyển qua phòng khách, Nhạc Hiểu lập tức lấy cho y một mâm trái cây lại đây.

Y hiện tại đã không phải một người, cần bổ sung nhiều dinh dưỡng, để bảo bảo càng thêm khỏe mạnh.

“Phu nhân, muốn xem TV hay không, tôi mở cho ngài, ngài muốn xem cái gì?” Nhạc Hiểu một bên nói một bên mở ra TV, không nghĩ trêи đó lại xuất hiện gương mặt quen thuộc.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.