Tinh Tế Nam Thần Là Ba Ta

Chương 137: Chương 137: Tinh tế rải đường




************************Chương này mời các nàng đọc thật chậm rãi để tận hưởng hương vị cẩu lương cùng ed (◕︵◕)

Sắc mặt Mộ Huyền càng đen, quay đầu nhìn về phía Bách Nhất đang run bần bật.

“Chờ đã Bệ hạ.... Tôi hiểu rồi!” Bách Nhất không nói hai lời, chuyển kiếm trong tay qua, không chút do dự thọc lên trêи người mình, ngay sau đó thân hình hắn chợt lóe, hoàn mỹ về tới điểm sống lại.

Diêu Tư: “……”

Cái quỷ gì?

【 Đinh! Đồ long chi chiến, người sống sót duy nhất: Người chơi “*#38”, may mắn được Hàm Nguyệt tiên tử nhìn trúng, lấy thân báo đáp! Sắp truyền tống đến lễ đường, 5……4……3……】

“……” Tiếp sức này thay đổi cũng thật nhanh?

Khoan đã! Tại sao hai người khác là anh dũng giết địch, tới lượt cô lại là may mắn sống sót? Còn là may mắn được? Hệ thống kì thị người chơi cấp thấp như vậy, còn có! Hai chữ che chắn đó, rốt cuộc là cái gì, nói rõ ràng a!

Còn có Mộ Huyền ở trong mắt hệ thống, rốt cuộc là giới tính gì á! Vì sao nam nữ không kỵ?

Cô chưa kịp phỉ nhổ, cảnh trí trước mắt chợt đổi, trực tiếp bị chuyển tới một nơi khác, hoa tươi đầy đất không thấy nữa, thay vào đó chính là một đại sảnh màu đỏ, khắp nơi là đều là màu đỏ, trêи tường phía trước còn treo một chữ hỉ cực lớn.

Bốn phía một người cũng không có, bên người chỉ có một mình Mộ Huyền một thân áo đỏ....

【 Đinh! Tràng ảnh đã phong tỏa, mời bái đường hoàn thành hôn lễ. 】

Đồng thời thanh nhiệm vụ của cô cũng nhiều thêm một mục: Nhiệm vụ, hỉ kết liên lí.

“.....” Vừa mới xảy ra cái gì? Cốt truyện phát triển quá nhanh, cô phản ứng không kịp a. Vì sao đột nhiên biến thành hôn lễ của cô cùng Mộ Huyền?

“Đây là đâu a?”

“Hẳn là bản đồ độc lập của trò chơi.” Bị qua tay hai lần, Mộ Huyền cũng rất bình tĩnh, xoay người nhìn nhìn ngoài phòng, chỉ có một mảnh màu trắng.

“Làm sao?” Cô mở bảng hệ thống ra, lại phát hiện lựa chọn offline vẫn là trạng thái phong tỏa, “Không phải là cần bái đường rồi mới có thể ra ngoài chứ?”

“Hẳn là... Vậy.” Hắn gật đầu.

Ngực Diêu Tư căng thẳng, lúc này mới có cảm giác khẩn trương.

Bái đường?! Cô cùng Mộ Huyền!

Σ(°△°|||)︴

Cô theo bản năng ngẩng đầu nhìn về phía người bên cạnh, vừa lúc đụng phải ánh mắt của hắn, tia lửa như thiểm điện lóe lên, cô mơ hồ nghe thấy âm thanh ‘xẹt’ vang lên, cơ hồ là trong nháy mắt cả hai đều thu hồi ánh mắt.

Không biết vì sao hơi hoảng hốt, không biết có phải vì xung quanh quá yên tĩnh hay không, cô thế nhưng nghe được tiếng tim đập ‘thịch thịch thịch’ của chính mình.

Rõ ràng ngày thường nhìn mặt đã thành thói quen, vì sao tim cô lại đập nhanh như vậy a!

Bình tĩnh bình tĩnh, đây chỉ là một cái trò chơi mà thôi.

“Khụ…… Mộ Huyền!” Cô khụ một tiếng, hít sâu một hơi, lôi kéo tay hắn, “Nếu không… Trước tiên chúng ta hoàn thành nhiệm vụ thử xem?”

Ảo giác sao? Sao lại cảm giác cổ của Mộ Huyền lại bị dị ứng? Độ chân thật của trò chơi cao như vậy sao?

“Ừm.” Mộ Huyền không có ý kiến, một lát dường như để nhấn mạnh gật đầu lại bỏ thêm một câu, “Được!”

“Vậy bái đường đi!” Cô trực tiếp lôi kéo hắn đi tới chữ hỉ đỏ thẫm ở giữa. Ngay sau đó liền nghe được tiếng nhắc nhở của hệ thống.

【 Nhất bái thiên địa! 】

【Nhị bái cao đường! 】

【 Phu thê giao bái! 】

Các cô dựa theo nhắc nhở hoàn thành tam bái, nhưng thanh nhiệm vụ vẫn không nhìn thấy chữ hoàn thành.

【 Đưa vào động phòng! 】

“……” Ách, độ chân thật có cần phải cao như vậy không?

Cảnh tượng lại lần nữa thay đổi, bọn họ trực tiếp an vị trêи giường trong một gian phòng dán đầy chữ hỉ.

【 Tân lang có thể hôn tân nương! 】

“……”

Đây là tập tục Trung Tây kết hợp sao, hôn lễ kiểu Trung Quốc có hạng mục hôn môi như vậy sao?

Chỉ là không hoàn thành nhiệm vụ thì không offline được, cô theo bản năng quay đầu nhìn Mộ Huyền một thân áo đỏ, hắn dường như bị cái nhắc nhở này làm cả kinh ngây ngẩn, cả người đều ngồi yên ở trêи giường, cổ đã đỏ càng thêm đỏ, hơn nữa đang lan đến trêи mặt.

Diêu Tư chỉ cảm thấy đáy lòng như hiểu được cái gì, đây là... Lẽ nào hắn không phải bị dị ứng, mà là... Đỏ mặt?

Mộ Huyền đây là…… Ngượng ngùng?

Cô chỉ cảm thấy trong đầu ‘ong’ một tiếng, ma xui quỷ khiến trực tiếp nói ra một câu, “Nếu không…… Chúng ta thơm một cái thử xem?” Dù sao cũng không phải chưa từng thơm qua.

Hắn rõ ràng hơi cứng người, vẫn là gương mặt không có biểu tình, một lát mới nặng nề đáp lại một tiếng, “Ừm.” Hắn trả lời thật sự bình tĩnh, phảng phất như đáp ứng một yêu cầu rất bình thường, chỉ là màu đỏ ở cổ lan ra càng thêm nhanh chóng, lỗ tai càng đỏ như nhỏ máu.

Có chút.... Đáng yêu!

(⊙_⊙)

Không biết làm sao, mặt cô vụt một cái, đỏ bừng, ngực ‘thịch thịch thịch’ phảng phất như muốn nhảy ra. Rõ ràng khẩn trương muốn chết, một nổi xúc động không hiểu chợt mạnh mẽ dâng lên. Cơ thể xông lên giống như sói đói vồ dê, đôi tay chống ở bên người hắn, gương mặt quen thuộc nhiễm lên màu sắc xa lạ, nháy mắt phóng đại ở trước mắt.

Thật... Muốn ăn sạch hắn.

Chờ đã! Cô đang làm gì? Cưỡng ép giường đông sao? Nói quan hệ thuần khiết đâu?

Nhưng mà... Đây cũng không phải là lần đầu tiên thơm. Hắn lúc trước cũng đã hôn mình a, lại nói biểu tình hiện tại của Mộ Huyền thoạt nhìn... Ăn rất ngon! Cô đói bụng! Muốn ăn liền ăn không cần sợ!

Vì thế.... Cô trực tiếp cúi đầu ấn lên, ấm áp mềm mại, khác với biểu tình có chút lãnh đạm của hắn. Mơ hồ có dòng điện không rõ từ giữa đôi môi truyền đến, làm cô nhịn không được lại hôn xuống hai cái.

Có lẽ quan hệ của bọn họ, có thể cải thiện một chút

“Tư Tư…”

Vừa muốn đứng dậy, hắn lại đột nhiên đưa tay kéo cô xuống, cô chỉ cảm thấy một cái xoay người, hai người lập tức thay đổi vị trí, ngay sau đó đôi môi hắn lại lần nữa ấn xuống, tiến quân thần tốc, khác với nụ hôn như chuồn chuồn lướt nước vừa rồi, Mộ Huyền nóng bỏng mà lại bá đạo, phảng phất muốn đem cả người cô đều nuốt vào, mang theo vài tia vội vàng cùng điên cuồng, nhưng cũng không để cho người sợ hãi, một lát sau mới chậm lại, chỉ còn lại tràn đầy thương tiếc cùng triền miên khó chia khó rời.

Diêu Tư chỉ cảm thấy trong đầu trống rỗng, tất cả suy nghĩ hóa thành hư không, có cảm giác như không biết hôm nay là hôm nào.

Cũng không biết là ai kết thúc nụ hôn này trước, hai người tách ra không hẹn mà cùng thở hổn hển, thân thể đã tách ra, nhưng hơi thở lại còn quấn quít lấy nhau, màu đỏ trêи mặt Mộ Huyền đã tan, thay vào đó chính là dư vị kϊƈɦ tình mãnh liệt, càng thêm…… Mê người.

“Nếu không…… Lại đến một lần nhiệm vụ nữa.” Cô trực tiếp buột miệng thốt ra.

Hô hấp của hắn cứng lại, màu đỏ vừa mới tan đi, nháy mắt lại leo lên lần nữa.

“Ưm.”

Đôi môi lại lần nữa giao nhau, thiếu đi phần xúc động ngay từ đầu, nụ hôn này càng thêm triền miên lâm li. Đáy lòng phảng phất bốc cháy lên một ngọn lửa, nhu cầu cấp bách muốn giải tỏa. Tay vô ý thức dao động ở trêи người đối phương. Cho đến...

【 Đinh! Kiểm tra đo lường cho thấy người chơi thao tác vi phạm quy định! Cho người *#38, Mộ Huyền 985 425 531 trêи cùng phong hào xử lý! Vì chế tạo hoàn cảnh trò chơi phú cường, dân chủ, văn minh, hòa hài, mời người chơi lấy Tinh Tế Pháp làm cơ sở, tự giác tuân thủ quy củ của trò chơi, giới hoàng giới bạo! Cảm ơn! 】

Ngay sau đó, hai người trực tiếp bị đá rời mạng.

Diêu Tư: “……”

Mộ Huyền: “……”

Điểm sống lại, hai người đang gặm đan dược: “.....”

Bệ hạ, Điện hạ, hai người các ngài ở lễ đường rốt cuộc làm cái gì?

*********************

Cẩu lương gì đó, ghét nhất! (╥﹏╥)

Hết chương 137.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.