Tinh Tế Vong Linh Đế Quốc

Chương 1: Q.1 - Chương 1: Triển Lãm Quán






“ Các vị khách, chào buổi chiều.” Trên loa điện tử truyền đến thanh âm êm tai mà tao nhã: “ Hôm nay là ngày mở cửa cuối cùng của triển lãm quán, từ ngày mai, tất cả những món đồ cổ nơi này sẽ dời tới nhà bảo tàng của liên bang cất giữ, mời…”

Trong biển người chen chúc trong triển lãm quán, tuy rằng không thể nói là chen vai thích cánh, nhưng cũng không kém bao nhiêu.

“ Minh Ngụy, ngươi nói chúng ta tốn nhiều khí lực như vậy có lợi gì sao?” Một thanh âm trong sáng ở bên ngoài triển lãm quán tả oán nói.

“ Ta không biết có lợi gì không, chỉ biết đây là công khóa do bác sĩ bố trí, không làm xong thì chúng ta sẽ nếm khổ.” Một thanh âm trẻ tuổi vang lên, nghe khẩu khí, chủ nhân của thanh âm đối với lần đi thăm viếng này cũng là rất oán hận.

Sau khi chia tay với đồng bạn, Phương Minh Ngụy thở dài, kiên trì chen vào triển lãm quán chật kín người lần đầu tiên trong mấy chục năm qua.

Tuổi của Phương Minh Ngụy cũng không lớn, năm nay chỉ có mười tám tuổi. Ở thời đại vũ trụ mà con người có thể sống lâu tới hai trăm năm, hắn thậm chí còn không có trưởng thành.

Nhà của hắn nằm trên tinh cầu Tạp Lí Mỗ, viên tinh cầu xinh đẹp này là một trong hàng ngàn tinh cầu thích hợp cho nhân loại cư ngụ do đại liên minh tuyển chọn.

Bởi vì nhân loại trên tinh cầu này cũng không phải rất nhiều, mỗi người đều tự có đất vườn rất lớn. Ở trong này, vĩnh viễn không có kẹt xe, vĩnh viễn không có không khí ô nhiễm.

Nhưng đồng dạng, ở trong này, cũng thiếu thốn một loại cảm giác cạnh tranh nguy cơ.

Dựa theo đại liên minh lưu hành một câu nói, nơi này là một địa phương thích hợp dưỡng lão, mà không thích hợp cho người trẻ tuổi dốc sức làm ra một phen sự nghiệp.

Ít nhất, hiện tại Phương Minh Ngụy cũng rất thưởng thức những lời này, tuy rằng, trong lòng của hắn cũng không có dục vọng dã tâm bừng bừng. Hắn hướng tới, chẳng qua là đi ra ngoài, nhìn thế giới rộng lớn này mà thôi. Nhưng là, đối với những người tuổi trẻ như hắn mà nói, nguyện vọng này có chút xa xỉ.

Bởi vì, cha mẹ hắn sẽ không đồng ý nguyện vọng này của hắn, mà một khi mất đi sự trợ giúp kinh tế của cha mẹ, Phương Minh Ngụy cũng sẽ lưu lạc vào trong hàng ngũ những người được cứu trợ.

Vào triển lãm quán, ngoại trừ đầu người ra, cũng chỉ nhìn thấy là đầu người.

Phương Minh Ngụy âm thầm oán giận không thôi, Tạp Lí Mỗ tinh cầu vốn tuyệt đối sẽ không xuất hiện tình huống đầy nghẹt người như vậy. Nhưng lúc này đây là ngoại lệ, là ngoại lệ đầu tiên kể từ khi nhân loại cải tạo viên tinh cầu xinh đẹp này sau mấy ngàn năm lịch sử.

Ở một tháng trước, từ tinh cầu này khai quật ra một đám đồ cổ, nghe nói phi thường trân quý. Tạp Lí Mỗ tinh cầu quan chấp chính tuyên dương khắp nơi, vì muốn lôi kéo danh vọng chính trị cho chính bản thân mình.

Nhưng không biết thông qua con đường gì, làm cho nhà bảo tàng của đại liên bang biết được chuyện này, đã phái tới vài khảo sát viên xem xét, quyết định đem mấy thứ này thu vào bên trong nhà bảo tàng của đại liên bang.

Tuy rằng người chấp chính cũng không hài lòng, nhưng điều lệnh đến từ liên bang thủ đô, hắn cũng chỉ có phục tùng vô điều kiện.

Nhưng theo ý nguyện của cư dân tinh cầu Tạp Lí Mỗ, nhóm đồ cổ này còn dừng lại thêm một ngày ở trong triển lãm quán lớn nhất Tạp Lí Mỗ, mà ngày hôm nay, chính là ngày cuối cùng.

Phương Minh Ngụy học tập là từ một nhà bác học, nhưng cũng không biết lại phát ra bệnh thần kinh gì, bố trí một đề mục báo cáo về sự quan sát nhóm đồ cổ này, còn hạ lệnh cho tất cả học sinh phải tiến hành khảo sát thực vật.

Một vòng tới nay, toàn bộ người trên tinh cầu đi đến xem nhóm đồ cổ này vẫn không hề dứt, mà Phương Minh Ngụy cũng không quen cùng nhiều người chen chúc một chỗ như vậy, nhưng mắt thấy xế chiều hôm nay đã là cơ hội cuối cùng, hắn cũng chỉ đành cau mày, cắn răng vọt vào.

Người ở bên trong rất nhiều, xem ra đồ vật này quả thật gợi lên lòng hiếu kỳ của toàn bộ loài người trên tinh cầu Tạp Lí Mỗ.

Cũng may mọi người tính tình cũng không tệ, cũng tự mình sắp xếp thành hàng, hướng về bên trong triển lãm quán đi đến.

Lúc này đây nghe nói đồ cổ được khai quật không biết đã tiêu thất bao nhiêu tỉ năm ở trên tinh cầu này, cho nên mới làm cho người ta chú ý như vậy.

Vật phẩm chân chính đều đặt ngay trung tâm triển lãm quán, mà bên ngoài chẳng qua là một ít đồ vật triển lãm bình thường mà thôi.

Hứng thú của mọi người đương nhiên không ở nơi này, ở bên ngoài cũng không ai có tâm trạng thưởng thức không gian hư nghĩ( giả thuyết, mô hình) có thể mặc cho người thưởng thức những thứ linh tinh.

Kiên nhẫn đi theo đám người di động, rốt cuộc đến phiên Phương Minh Ngụy đi đến trước đài lớn triển lãm.

Từ nham thạch phân ly ra những thứ cũng không ít, nhưng đồ cổ có thể được xưng là có giá trị cũng không nhiều. Chỉ là một đài triển lãm cũng đủ bao quát toàn bộ đồ vật ở bên trong.

Đám người còn không có chuyển qua đài triển lãm, cho nên ánh mắt Phương Minh Ngụy cũng không thể rõ ràng nhìn thấy được vật phẩm trong đó. Xa xa nhìn lại, như trước là một mảnh mơ hồ.

Theo đám người thong thả hoạt động, rốt cuộc, Phương Minh Nguy đi tới trước đài triển lãm.

Ở bên trên là một ít thứ ngạc nhiên cổ quái gì đó, có lớn có nhỏ, ai cũng không thể nói ra đó là cái gì.

Giờ phút này, bên tai truyền đến tiếng radio mềm nhẹ: “ Lần này mới khải quật cổ văn vật đều bao hàm một cỗ năng lượng thần kỳ, không có dụng cụ gì có thể giới định ra xuất xứ cùng với tác dụng của năng lượng này…”

Bất tri bất giác, ánh mắt Phương Minh Ngụy gắt gao nhìn chằm chằm một viên hạt châu nho nhỏ trong đó.

Hắn cũng không hiểu được, chính mình vì sao đột nhiên sinh ra hứng thú vô cùng nồng hậu với thứ này. Trong minh minh, đối với viên hạt châu này, hắn tựa hồ có một loại cảm giác phi thường quen thuộc, thật giống như là thứ đó nên thuộc về mình.

Bất quá ánh mắt của hắn tuy rằng đang chặt chẽ nhìn chằm chằm vật kia, nhưng bước chân cũng theo bản năng theo dòng người đi tới.

Bên tai không ngừng có người truyền đến tiếng thở dài kinh ngạc: “ Quả nhiên danh bất hư truyền, nhất định phải tận mắt gặp chúng nó, mới có thể cảm nhận chúng không giống tầm thường a…”

“ Đúng vậy, đây nhất định là do Chúa ban ân, Amen!”

Tuy rằng Phương Minh Ngụy là một người hoàn toàn có chủ nghĩa vô thần, nhưng giờ phút này đối với những lời này lại ôm theo một đồng cảm nhất định.

Xã hội hiện tại này, đã là một thời đại hoàn toàn thiên võng. Chỉ cần là bên trong địa bàn nhân loại liên minh, thiên võng giống như mạng nhện có mặt khắp nơi. Tin tức, đã trở thành bất luận kẻ nào cũng đều có thể dễ dàng nắm giữ.

Đám cổ văn vật này vừa mới khai quật ra, ảnh chụp cùng với phương pháp ghi hình về chúng nó đã sớm được truyền lưu trong thiên võng. Bất quá, chân chính làm cho lòng người động chính là, tất cả những ai thấy qua đều có những lời nói khác nhau, chỉ khi tận mắt nhìn thấy chúng nó, mới có thể phát giác được sự bất đồng.

Như trong loa giới thiệu, ở trên chúng, có một loại lực lượng thần bí mà khoa học kỹ thuật của nhân loại không thể giải thích được. Mà nguyên nhân chính là vì như thế, nhóm đại lão của liên bang thủ đô mới có thể cảm thấy hứng thú với chúng. Đồng dạng cũng bởi vì nguyên nhân này, mới tạo thành kết quả triển lãm quán chật kín người.

Ánh mắt của Phương Minh Ngụy cũng không có chú ý tới vật phẩm khác, từ đầu đến cuối, ánh mắt của hắn chỉ ngưng tụ phía trên hạt châu nho nhỏ, tựa hồ chỉ cần không ai quấy rầy, hắn có thể vĩnh cửu nhìn chăm chú như vậy.

Nhưng mà dòng người di động cũng không phải dùng ý chí của hắn làm trung tâm, rất nhanh, hắn đã sắp đi qua khỏi đài triển lãm ngay giữa trung tâm.

Ở trong một tích tắc lưu luyến thu hồi ánh mắt, trong lòng Phương Minh Ngụy dâng lên một ý niệm tiếc nuối nồng đậm không đành, tựa hồ bản thân đột nhiên quên đi một chuyện cực kỳ trọng yếu gì đó, đến nỗi thất thần.

“ Phanh…”

Một thanh âm vang lên, tiếng thủy tinh vỡ vụn truyền đến, theo sau toàn bộ đèn đóm của triển lãm quán hoàn toàn tắt hết.

“ A…”

Trong đám người liên tục truyền đến tiếng kêu thảm thiết không dứt, ở trong tuyệt đại đa số tiếng phụ nữ cao vút cũng hòa lẫn với tiếng kinh hô khàn khàn của đàn ông.

Ngay góc đài chỗ đám người nơi Phương Minh Ngụy đang đứng hoàn toàn đưa tay lên không thấy được năm ngón, nhất thời có người hỏi lên: “ Sao lại thế này?”

“ Trời biết, triển lãm quán xảy ra chuyện gì?”

“ Tối như vậy, sao lại thế này?”

“ Như thế nào không có đèn? Ta muốn đèn sáng, ta muốn mắng vốn.”

Sau một lát, một thanh âm nam tử hùng hậu truyền đến: “ Các vị khách, xin tha thứ, vừa rồi đột nhiên xảy ra sự cố ngoài ý muốn, triển lãm quán cúp điện.” Thanh âm này cũng không phải rống to, nhưng bên trong triển lãm quán mọi người nghe được rất rõ ràng.

“ Cúp điện?”

“ Lừa quỷ đi thôi.”

“ A! Thế nhưng gặp việc cúp điện trong truyền thuyết, vận khí chúng ta thật là tốt a…”

Trong đám người không ngừng truyền đến tiếng mắng nhỏ cùng với tiếng kêu kinh ngạc, ở trong xã hội khoa học kỹ thuật cực kỳ phát đạt đến cực đoan, hai từ cúp điện này đã sớm cách biệt cùng với cuộc sống của nhân loại.

Ngoại trừ tinh cầu có hoàn cảnh cực đoan ác liệt ra, có thể nói tuyệt đại đa số người được sinh ra ở thời đại này cho đến khi chết đi, cũng không biết cúp điện là tư vị thế nào.

Nhưng mà hôm nay đây, ở trong triển lãm quán còn có những người được đãi ngộ đặc biệt, từ nay về sau cũng có thể ở trước mặt người khác mà khoe khoang.

Ngay trong lúc Phương Minh Ngụy đang dở khóc dở cười, bên người truyền đến thanh âm có người đi lại. Người này tựa hồ vẫn không bị bóng đêm ảnh hưởng, mỗi một bước đều tránh né được đám người, rất nhanh di động ra hướng cửa.

Phương Minh Ngụy nguyên bản cũng không thèm để ý, nhưng ở một khắc người nọ đi ngang qua bên cạnh hắn, hắn đột nhiên phát giác ở trên người kẻ nọ có một loại cảm giác vô cùng quen thuộc, loại cảm giác này giống y như đúc lúc hắn nhìn viên hạt châu nhỏ kia.

Tim của hắn nhảy lên thật mạnh, một ý niệm khủng bố hiện lên trong đầu hắn.

Bước chân người nọ không ngừng, trong nháy mắt bước qua người Phương Minh Ngụy, giờ phút này, loại cảm giác mất mác quay trở lại. Vì thế, không biết nguyên nhân, hắn lập tức đoán được, viên tiểu hạt châu kia giờ phút này đang ở trên người của kẻ nọ.

Một loại cảm giác không cam lòng mãnh liệt nảy lên trong tim, ở trong tận đáy tâm hồn hắn, tựa hồ có người đang hò hét, đây là đồ vật của ta, nó là của ta.

Bỗng nhiên đúng lúc đó, viên hạt châu nhỏ trên thân người nọ dưới tình huống bất tri bất giác đột nhiên tiêu thất. Thậm chí ngay cả người thần bí cũng không hề hay biết.

Viên hạt châu nhỏ lặng yên không một tiếng động đi tới trước mặt Phương Minh Ngụy, không có bất luận kẻ nào chú ý, cũng không có dụng cụ gì phát hiện, viên hạt châu bay đến bên tai Phương Minh Ngụy.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.