Tình Yêu Cấp 2

Chương 55: Chương 55




Nó giật mình nhìn Ken , mọi người trên bàn ăn nhìn sang nó . Nó đẩy tay Ken ra khỏi mặt :

– Vết bầm nào ? Làm gì có ! – Nó cười gượng

– Còn chối ? – Ken trừng mắt

Nó bối rối không biết nên trả lời thế nào , Ken nhíu mày nhìn nó !

– Làm gì mà bầm đến mức này ? – Ken hỏi

– À ! Lúc nãy em đi bị trượt té cái dập môi ! – Nó nói dối

– Hậu đậu ! – Ken nói

– Hì ! Em đi mua bánh ! – Nó cười

– Khỏi , 2 mua rồi ! – Ken đưa cho nó 1 cái bánh hamburger

– Cảm ơn 2 :3 ! – Nó cầm lấy

Ken cũng chẳng hỏi thêm về vết bầm khiến nó cảm thấy an tâm được phần nào ! Mọi người đều vui vẻ như bình thường và có thể nói nó cũng vậy . Suốt cả bữa ăn đầu óc nó như trên mây dù môi vẫn cười , nó cảm giác mỗi lần ăn bánh thì vị tanh của máu lại ngập tràn trong miệng khiến nó phát ói ! Nó suy nghĩ đến chuyện trên sân thượng , cảm thấy bản thân thật ngu ngốc . Nó đứng yên chịu đòn cùng những lời sỉ vả chẳng phản ứng lại !

Những ngày tiếp theo đó , nó mang trên người những vết bầm tím , vết trầy xướt do đám của Nhân tạo ra . Mỗi lần như thế nó câm nín chẳng khóc than hay kêu cứu , nó không có cảm giác gì cả . Về tới nhà thì nó lại âm thầm sát trùng rồi băng bó , đều mặc áo tay dài , quần dài và bắt đầu ít ra khỏi phòng khi ở nhà . Khi ngủ , nó cảm giác như thân thể bị ai đó dùng búa đập mạnh vào. Nhân thấy nó như vậy và dần xem nó như thú vui tiêu khiển , nó cũng không quan tâm đến đều đó . Nó sẽ không phản ứng lại vì nó xem Nhân là bạn , từng là người bạn thân ……

NGÀY 29 – GIỜ ĂN TRƯA

Tụi nó vừa học xong tiết thể dục cực hình , nó vừa được MC khen rằng thể lực đã tăng lên và độ chính xác tốt vượt bậc . Nó cũng chẳng phản ứng vui mừng gì cả , nó dạo này ít cười ít nói hẳn và mọi người đã bắt đầu để ý đến điều này !!!

Mọi người đều tập trung tại bàn ăn , nó lại xuống trễ vì chạm mặt Nhân tại nhà vệ sinh tầng trệt . Nó bị Nhân xô ngã và phía trước và phần trán bị bầm , rướm máu . Nó rửa mặt rồi lấy tóc mái che đi phần trán , nó đã như thế này 5 ngày rồi và chẳng ai phát hiện ! Nó ngồi xuống cạnh Cen :

– Em không ăn gì à ? – Cen quay qua

– Em không đói ! – Nó nói

– Em dạo này ít ăn hẳn đi ! – Ken ngồi phía đối diện nói

– Em không đói thật mà ! – Nó nói

– Ngày mai đi rồi , lát mọi người thu dọn đồ đi rồi qua nhà Ken . Sẽ đi máy bay riêng của nhà Key ! – Cen nói

Lúc này nó mới nhớ ra là mình phải đi qua thăm ba mẹ , nó vẫn chưa chuẩn bị gì cả ! Tình trạng ăn ít khiến nó rơi vào tình trạng thiếu máu dẫn đến chóng mặt . TA ngồi kế bên đẩy chai sữa sang cho nó :

– Uống vào ! – TA nói

– Cảm ơn ! – Nó nói

Nó uống chưa tới nửa chai thì cảm thấy mắc ói , nó đặt chai sữa xuống dùng tay bịt miệng lại chạy về phía bồn rửa tay gần đó khiến mọi người ngạc nhiên !

– Để em đi xem sao ! – TA đứng lên

TA chạy đến chỗ nó đang đứng , nó ói đến xanh mặt , TA bất lực đứng vuốt lưng . Chống tay vào thành bồn , nó thở dồn dập :

– Không sao chứ ? – Tuấn Anh lo lắng

– * gật đầu *

Xả nước rồi rửa mặt , TA dìu nó về chỗ ngồi , cả cơ thể nó chẳng còn tí sức nào sau khi ói hết những thứ đã ăn . Key lo lắng nhìn nó :

– Em không sao chứ ? – Key hỏi

– Không sao ! – Nó cười nhạt

– Tụi này về trước , lát gặp ! – Ken đứng lên

– Ừ ! – Cen nói

Về tới nhà , nó chẳng nói gì rồi đi vào phòng như 5 ngày qua . Điều này khiến 2 ông anh của nó và Yun hơi khó chịu !

– Nó dạo này bị sao vậy ? – Yun hỏi

– không biết ! Cứ như bị vô cảm ! – Key nói

– mấy ngày như vậy rồi ! – Ken thở dài

– Lên nghỉ ngơi đi , đợi tụi kia qua cái đã ! – Yun nói

Nó sau khi vào phòng thì lập tức đi tắm , một lúc sau bước ra , ngồi xuống giường một cách mệt mỏi . Khẽ thở dài rồi nó lấy hộp sơ cứu từ hộp tủ ra rồi sát trùng những vết thương , cả người chỗ nào cũng có . Lượng bông gòn nó xài trong những ngày qua khá nhiều :v . Sơ cứu xong , nó chẳng thèm dọn nằm thẳng xuống giường , đầu nó nhức kinh khủng , cả người chẳng còn tí sức nào để mà dọn . Nó ngủ trong tình trạng kiệt sức hoàn toàn !!!

Đến 8 giờ , mọi người đều đã qua nhà Ken và đang chuẩn bị bữa tối . Ai cũng đã tìm được phòng riêng , Ngọc lúc này từ phòng khách chạy vào nhà bếp :

– Anh Keyyyyyyyy ! – Ngọc la lên

– Cái con kia ! Uống thuốc chưa ? – Key giật mình

– Hihi ! Anh , Như đâu ? – Ngọc cười

– Đúng rồi ha ! Nãy giờ không thấy đâu ! – MC nói

– Chắc nằm trong phòng ngủ rồi ! – Ken nói

– Để em xem sao ! – Ngọc cười

Để trốn việc dọn dẹp dưới bếp nên Ngọc mới kiếm lý do để lên phòng nó :v , tung tăng lên phòng nó . Ngọc chần chừ một lúc rồi gõ cửa

– * Cộc Cộc Cộc *

– …….

– * CỘC CỘC CỘC * =))))

Ngọc bực bội khi nó không trả lời cũng chẳng mở cửa , Ngọc mở cửa xông thẳng vào :

– Mày điếc hả ? – Ngọc nói lớn

Ngọc ngạc nhiên trước cảnh tượng trước mắt , nó nằm sõng soài trên giường , dưới đất lẫn trên giường đầy bông gòn dính máu và oxy già ! Ngọc bước tới kế bên nó :

– Như , Như ! – Ngọc lo lắng

Nó không có một phản ứng , Ngọc lo lắng chạy xuống lầu . Kai , Tuấn Anh , Kino và Pin ngồi ở phòng khách thấy Ngọc chạy vội vã xuống cầu thang liền biết đã có chuyện !

– Xảy ra chuyện gì ? – Pin nhìn Ngọc

– Con Như …. Nó …. – Ngọc đứt hơi

Tuấn Anh nghe đến tên nó liền gấp rút chạy lên lầu không cần biết Ngọc định nói gì , nghe tiếng bước chân đùng đùng bên ngoài , Yun từ trong bếp bước ra !

– Gì mà chạy như giặc vậy ? – Yun hỏi

– Con Như nó bị gì rồi ! – Ngọc hốt hoảng

Yun nhíu mày rồi bước lên lầu , 3 tên còn lại ở phòng khách chạy ùa lên phòng nó không suy nghĩ :)) ! Ngọc đi theo cái đám giặc lên lầu :)) ! Tuấn Anh xông thẳng vào phòng nó , chạy lại kế bên nó !

– Như ! – TA nói lớn

Nó vẫn vậy , không phản ứng hay cử động gì cả khiến TA hoảng loạn nhiều hơn . Đặt tay trên trán nó , nóng như lò lửa . Từ bên ngoài bầy giặc kia chạy ùa vào :)) ! Kino giật mình khi căn phòng nó đầy bông gòn và mùi thuốc sát trùng ! Yun nhíu mày khi bước vào phòng nó rồi bước tới kế bên TA :

– Pin ở lại đây coi sao ! Còn lại xuống nhà ! – Yun nói

Ai cũng đều lo cho nó nhưng Yun nói thì không thể cãi lại , Tuấn Anh đành phải cùng mọi người xuống phòng khách , Pin ở lại khám cho nó ! Mọi người vừa xuống phòng khách thì đám trong bếp đã chiếm chỗ :)) !

– Đi đâu như giặc vậy ? – MC cười

– Như bị gì rồi ! – Ngọc lo lắng

Key cùng Anh nghe xong liền giật mình vừa tính đứng lên chạy như giặc lên lầu thì :)) :

– Không sao ! Pin đang ở trên đó rồi ! – Yun thở dài

Mọi người đều ngồi ở phòng khách và lo cho tình trạng của nó . Một lúc sau Pin nhắn tin bảo có thể lên và kết quả một đám giặc Nguyên chạy như điên lên lầu , đẩy cửa vào phòng nó :

– Này , không thể di chuyển nhỏ được à ? – Pin khó chịu

– Sodi sodi !

May mà căn phòng nó quá rộng nên có thể chứa được thêm 10 người mà vẫn còn dư chỗ :)) ! Ai cũng tự tìm chỗ cho mình rồi ngồi đó làm việc riêng :v

– Sao rồi ? – Ken hỏi

– Kiệt sức dẫn tới bất tỉnh , tụt máu và sốt ! Không sao hết , ăn vào và nghỉ ngơi là được ! – Pin nói

Ai cũng thở phào nhẹ nhõm khi nghe vậy ! Nhất là Tuấn Anh , Key , Ken và Ngọc !!!

– Nhưng có điều kì lạ là cả người đều có vết thương và vết bầm ! – Pin nói

– Vết thương và vết bầm ? – Key ngạc nhiên

– Đúng ! Hình như là bị đánh ! – Pin nói

– Bạo lực gia đình ! – Kino cười

– Đá dính vách ! – Yun lườm

– Đã tiêm thuốc rồi nên an tâm ! Chỉ cần 1 người ở lại thôi ! Thuốc đã để bên cạnh khi nào dậy thì uống – Pin nói

– Để em ! – TA nói

– Vậy cũng được , nhờ em ! Tụi bây , giải tán ! – Key nói

Mọi người rời khỏi phòng nó để lại Tuấn Anh ở đó ! Tuấn Anh dọn dẹp cái đống nó đã bày ra , kéo ghế ngồi kế bên giường . TA nhìn nó hoài chẳng chán ! TA đưa tay chạm vào khuôn mặt xanh xao :

– Đồ ngốc ! Sao cứ làm người khác lo lắng vậy ? – TA trách móc nó

– Nếu như tao thích mày , phải làm sao đây ?

Rất lâu sau , Tuấn Anh đã ngủ gục trên ghế , Yun từ bên ngoài mở cửa bước vào rồi đi đến kế bên TA !

– Tuấn Anh ! – Yun lay người TA

– Ủa Anh Yun ? – TA giật mình

– Em về phòng ngủ đi , anh còn làm việc sẵn trông coi nó luôn ! – Yun nói

– À vậy em cảm ơn ! – TA đứng lên

Tuấn Anh mệt mỏi trở về phòng , Yun đưa tay áp vào trán nó , nó đã bớt sốt ! Yun ngồi lên chiếc ghế lúc nãy rồi mở laptop và đánh gì đó . Một lúc sau , nó dần dần mở mắt ra rồi ngồi dậy

– Tỉnh rồi à ? – Yun nói

– Nước …. – Nó khó khăn nói

– Nè ! – Yun cầm cốc nước đưa cho nó

Nó uống một hơi hết ly nước , mắt đưa sang nhìn đồng hồ , đã hơn 12 giờ rồi . Đầu nó đau như búa đập , lại còn thêm chóng mặt , cả người đầy mệt mỏi và nó thả người xuống giường , chẳng đủ sức để ngồi nữa ! Yun đứng lên bước tới bên cạnh nó , lấy cái ly trên tay nó ra :

– Đừng ngoan cố ! – Yun nói

Nó chẳng nói gì nhắm nghiền 2 mắt lại , đầu nó đau đến thấu xương ! Yun quay sang nhìn nó rồi mở cửa rời khỏi phòng chẳng nói gì . Một lúc sau , Yun quay trở lại phòng với một tô cháo và ly sữa nóng , đẩy chiếc bàn tròn nhỏ sát giường , đặt 2 thứ trên tay lên rồi quay sang nó :

– Em ngồi dậy ăn chút đi ! – Yun nói

Nó mở mắt ra nhìn rồi nhắm nghiền lại , nó không thích cháo chút nào cả == ! Yun thấy vậy liền đỡ nó ngồi dậy mặc cho nó có biểu hiện thế nào , để nó dựa vào đầu giường rồi nhét cái gối sau lưng . Nó nhăn mặt nhìn Yun vì không đủ sức để phản kháng lại nữa !

– Đồ lì lợm ! – Yun liếc

Yun cầm tô cháo nóng hổi trên tay , múc một muỗng lên rồi thổi và đưa ngay miệng nó :

– Tự ăn được ! – Nó nhăn mặt

– Há ra ! – Yun nghiêm túc

Nó bất lực thở dài đành để Yun đút như 1 đứa con nít == , một lát sau nó cũng đã bị Yun nhét hết tô cháo vào bụng . Nó đã no căng cả bụng , Yun đưa ly sữa trước mặt :

– Uống hết ! – Yun nói

– no lắm rồi ! – Nó nhăn mặt

– uống !

Nó đành cầm ly sữa uống , biết là không thể cãi lại tên đó mà ! Khó khăn lắm nó mới có thể uống hết cái ly đó , đưa ly rỗng sang Yun :

– Nè ! – Nó nói

– Em uống viên này vào ! – Yun đưa cho nó 1 viên thuốc

Nó uống viên thuốc đó vào , Yun nhìn nó rồi lấy hộp sơ cứu ra :

– Những vết thương đó là sao ? – Yun hỏi

– vết thương nào ? – Nó giả ngơ

– Đừng nói dối nữa , mọi người ai cũng biết rồi . Vết bầm trên trán đang tố cáo em đó

Nó giật mình nghe Yun nói vậy , trong đầu bắt đầu suy nghĩ về những lí do khác nhau

– té thôi ! – Nó nói

– Tôi không thích ai nói dối .

Yun ngồi lên giường , kéo cái chăn dày ra rồi đặt chân nó lên đùi và kéo ống quần cao lên . Các vết bầm tím , vết trầy xướt dần hiện ra sau lớp vải đó nhìn mà đau lòng . Sẽ tự hỏi làm sao nó có thể chịu được đến mức này ? Đơn giản vì nó không có cảm giác ! Yun lấy các dụng cụ sơ cứu ra rồi cẩn thận sát trùng cho nó .

– Mấy ngày rồi ? – Yun vừa làm vừa nói

– Không nhớ ! – Nó hờ hững

– Em muốn tôi quăng em xuống lầu không ?

– ………..

– Em nhìn em đi , bộ dạng bây giờ khác gì bọn du côn bên ngoài , tay chân mặt mày đầy vết thương !

– …..

– Đã vậy sơ cứu chẳng giống ai , không băng gạc , không làm cho vết bầm bớt đi , em bị khùng hả ? – Yun nói

– Nếu băng gạc thì không mặc quần dài được !

– Vậy nếu hôm nay không có chuyện này xảy ra em sẽ giấu đến chừng nào ? Em định đến lúc chết ngoài đó rồi mới cho mọi người biết hả ?

– …….

Nó biết Yun đang tức giận nhưng không chửi hay làm gì nó , với tính cách lì lợm và ngang ngược , Yun chưa băm nó ra thành trăm mảnh là cũng may rồi ==’ !

– Là Nhân , đúng chứ ? – Yun hỏi

– Tôi không biết

– Vậy là Nhân rồi ! Có thể mấy đứa kia cũng biết được !

– Tôi đã nói không biết mà ! Đừng tự đoán mò như vậy

Nó cãi lại , Yun đang băng gạc lại quay lại nhìn nó rồi làm tiếp chẳng nói gì . Tay chỉ dán băng keo cá nhân , chân thì có chỗ băng gạc lại nữa !

– May là chẳng gãy xương ! – Yun nói

– Mai đi lúc mấy giờ ? – Nó hỏi

– Lúc nào chẳng được , mà nghe nói ba mẹ em đi công tác rồi ! – Yun nhìn nó

– Vậy à ! – Nó cười buồn

– Em ngủ đi ! Có cần tôi tắt đèn không ? – Yun đứng lên

– Không cần , anh ở lại đây trông tôi đấy à ? – Nó hỏi

– Ừ ! Ban đầu là TA nhưng có vẻ nó mệt nên tôi thế ! – Yun nói

Nó nằm xuống chẳng trả lời , cơn buồn ngủ ập tới khiến nó không tài nào nói được gì nữa . Dần dần chìm vào giấc ngủ say , trong căn phòng rộng lớn , chỉ có tiếng đánh máy nhanh của Yun ! Trong thời gian ở đây , Yun đã không hoàn thành hết công việc ba mình giao nên giờ phải làm bù >


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.