Tình Yêu Cấp 2

Chương 137: Chương 137: Dù Có Thích Bao Nhiêu Lâu , Cũng Chỉ Là Kẻ Đến Sau..




Mối tình đầu , xin chào !

Mọi người nghe xong liền nhìn nó , riêng Ken thì vẫn dựa vào tường , đôi mi khép lại nhưng môi thì tạo thành một đường cong hoàn hảo tựa như trăng khuyết . Tuổi trẻ bây giờ thật nhạy cảm nha ! Nghĩ đến đây Ken lại cảm thấy mình đang dần già đi..

– Mày nghe rõ chứ !? Người ta không muốn gặp mày nên đừng có mặt dày mà tới đây nghe chưa ?

Đột nhiên Key đẩy cửa bước vào và đang nói chuyện điện thoại với ai đó . Nó nhìn sang Key , anh ta cười cười bước tới xoa xoa đầu nó . Bàn tay đang xoa đầu nhẹ nhàng di chuyển xuống má , nụ cười Key tắt đi , anh ta kéo kéo má nó ra , nghiến răng nghiến lợi nói :

– Có người muốn nói chuyện với em !

Nó dở khóc dở cười rồi nhận lấy điện thoại từ Key , chẳng dám kêu đau vì sợ anh ta sẽ càng tức giận hơn . Key thở hắt ra một cái rồi buông tay ra , đợi con nhóc này nghe điện thoại xong thì xử tội cũng chưa muộn !

Nó xoa xoa má đã đỏ ửng lên đồng thời đưa điện thoại lên tai :

– Ban nãy nghe chưa rõ , em nói lại xem !

Nó còn chưa kịp alo thì đầu dây bên kia đã vang lên giọng ai đó trầm , lạnh băng lại còn sặc mùi thuốc súng điều quan trọng là rất quen thuộc với nó ! Động tác xoa má ngưng lại , nó nhìn vào điện thoại rồi quay sang nhìn ông anh Key của mình đang đứng cạnh . Chết tiệt , người nhà mà tiếp tay cho giặc !?

Key chỉ nhún vai như mình không có tội , vì anh ta chỉ là làm theo yêu cầu của người ở đầu dây bên kia thôi mà . Mọi người cũng im lặng mà hóng hớt , giọng nói từ điện thoại phát ra không lớn nhưng họ là ai chứ , đương nhiên là có thể nghe được rồi !

– Là tại tôi nói nhỏ hay là tại anh bị điếc ?!

Nó không trả lời ngay , ngữ khí ngông cuồng mà đáp trả lại .

– Em thử nói lại lần nữa xem ! – Đầu dây bên kia vẫn bình tĩnh

– Tôi không muốn gặp anh đồ chết dẫm !

Nó nghiến từng chữ một . Đầu dây bên kia đột ngột xuất hiện thêm một giọng nói :

– Chúng nghe tin chúng ta muốn thương lượng liền tăng giá gấp đôi đúng như dự đoán . Thời gian sẽ kéo dài thêm một chút nữa !

– Không cần nữa , dọn dẹp bọn sâu bọ đó luôn đi . Tôi muốn số hàng đó phải được chuyển vào máy bay trong ngày hôm nay , các cậu liệu mà làm cho tốt !

– Được rồi, nhưng sao đột nhiên lại gấp rút thế ?

– Có người thiên đàng mở cửa không đi , địa ngục không mời lại muốn vào !

Nó nghe cuộc đối thoại đó mà bất giác rùng mình , cảm giác bất an ùa tới . Còn chưa kịp nói gì người kia đã tắt máy , nó cau mày nhìn vào điện thoại , đồ bất lịch sự !

Đưa điện thoại lại cho Key , nó mới nhận ra mặt anh ta đầy sát khí , hình như nó quên việc gì đó quan trọng thì phải..

– Anh Key !

Nó cười cười nhìn Key cố ý lấy lòng anh ta nhưng vô dụng rồi , ma vương tức giận thật rồi . Key trừng mắt , nó liền thu lại nụ cười , anh ta không nói gì thêm mà đi tìm chỗ ngồi xuống .

Coi như tạm thời nó chưa bị gì cả , chỉ là tạm thời mà thôi . Ngọc lúc này mới lên tiếng , đưa mắt nhìn Key một cái rồi nói :

– Anh ta tìm mày suốt ba năm , tính tình dễ nổi nóng hơn hẳn , chậc chậc mày thảm rồi !

Nó trợn to mắt nhìn Ngọc , ừ thảm thật rồi nha !

– Đừng trợn mắt nhìn tao như vậy , điều quan trọng lúc này là Yun đã nói gì với mày ? – Ngọc lắc lắc tay nó

– Bộ anh ta đang đi đâu sao !? – Nó hỏi

– Hửm…chắc là đang ở bên Trung Đông , khu vực đó lúc nào mà chẳng hỗn loạn . Sao vậy , lo cho người ta à !?

– Lo cho anh ta ? Thà để tao lo cho cái bụng đói còn hơn !

Nó khẽ cười thành tiếng rồi đứng lên , Ngọc bĩu môi nhìn theo . Không để ý đến cô nàng , nó đi kiếm chút thức ăn để nhét vào bụng..

Loay hoay dưới bếp hồi lâu , lục tung cả tủ lạnh nó chỉ thấy toàn là đồ uống . Thông thường Vĩ An đi ra thị trấn của đảo để mua thức ăn dự trữ , những món dễ nấu hoặc chỉ cần làm nóng là có thể ăn được . Đương nhiên đều là thực phẩm bổ dưỡng , cung cấp thêm máu và làm cho quá trình trao đổi chất dễ dàng hơn .

– Vĩ An , vào đây chút !

Nó gọi vọng ra , Vĩ An đi vào nhìn cái tủ lạnh . Được rồi , là hôm qua anh ta đã quên đi mua thức ăn dự trữ . Bây giờ thì nhịn đói cả đám à..?

– Bây giờ làm sao ?

Nó hỏi , Vĩ An suy nghĩ rồi nói :

– Em cứ uống sữa trước đi , lát nữa sẽ kêu người đem thức ăn tới !

Nó cũng im lặng rồi uống sạch hai chai sữa . Bụng no căng , theo thời khoá biểu thường ngày thì nó sẽ đi ngủ , hôm nay cũng không ngoại lệ . Nằm trên giường , nó ngáp một cái rõ dài , vừa chuẩn bị nhắm mắt thì một trọng lực đè xuống khiến giường lún sâu.

– Aaaaaaa , mi dám uống sữa nha !

Ngọc ngửi được mùi sữa từ nó , vì bụng đói nên liền xông vào . Nó mở mắt nhìn Ngọc rồi mỉm cười dịu dàng nói :

– Mau đi ra ngoài để tao ngủ , muốn chết à !?

Lời nói và sắc mặt không hề phù hợp chút nào . Nó trừng mắt nhìn Ngọc rồi xoay người kéo chăn lên rồi bắt đầu cuộc hành trình tìm giấc mộng đẹp.

– Đừng ngủ nữa , ra ngoài chơi với tao , mày ở trong này mãi không thấy ngột ngạt sao ?! – Ngọc chèo kéo

– Mày đi với tụi Tuấn Anh đi , tao muốn ngủ !

– Không , mau dậy đi , lẹ lên !

Sau một hồi , nó cùng Ngọc ngồi trước nhà . Mặt nó khó coi không thể nào nào khó coi hơn , trong khi Ngọc ngồi cạnh lại vui vẻ hát ca .

Cái nắng nhẹ ở đây chẳng thể xua được không khí lành lạnh , thích hợp để đi ngủ -.- !

– Đừng xụ mặt như thế , tao đang giúp mày không làm tổ trong nhà đấy !

Ngọc chọc chọc vào má nó , cười tươi như hoa . Nó lườm một phát , thở hắt ra rồi vươn vai một cách mệt mỏi . Kể từ khi tỉnh lại , cơ thể nó vẫn chưa hồi phục như ban đầu , đôi lúc vẫn có cảm giác mệt mỏi dù chẳng làm gì cả.

– Ngày đó cứ tưởng mày đi thật rồi , tao khóc đến nỗi sưng cả mắt . Ai ngờ số mày lớn đến vậy chứ..

Ngọc vừa nói vừa nở nụ cười nhẹ nhàng . Nó ngây người một lát rồi khẽ cười , đúng vậy , ai ngờ số nó lại may đến thế chứ..

– Lúc đó ai cũng tin rằng mày chết thật rồi , duy nhất chỉ một người không tin..

Ngọc nói tiếp , vẻ mặt gian tà lại xuất hiện . Nó cau mày , năm đó mọi việc đều rất hoàn hảo , nếu không tin thì chẳng phải người đó bị ngốc sao ?

– Tao biết nói ra mày sẽ không tin mà . Người đó là Yun , người mày không muốn gặp !

Tay nó vô thức mân mê chiếc nhẫn nhỏ , cứ như một thói quen tự hình thành từ bao giờ . Hành động này lọt vào mắt Ngọc , cô nàng chỉ cười rồi nói tiếp :

– Những ngày tiếp theo đó , cấp dưới của anh ta sống dở chết dở . Chẳng ai dám đắc tội hay làm phật ý anh ta , nhất là tên quả cam . Đáng thương cho hắn ta , chỉ có việc chịu khí bức người của Yun thôi đã là một kì tích . Mày nói xem , có phải mày đã khiến cho anh ta trở nên như vậy không ?

– Đừng có mà đổ sang cho tao , tao chẳng làm gì cả ! – Nó nhíu mày

– Mày chính là con tội đồ ! Không chỉ có Yun mà còn thêm hai ông anh của mày nữa , bức người quá tàn ác . Nhìn xem , anh hai của mày đã áp bức tao , khiến một cô gái 18 tuổi phải bận bịu suốt cả ngày , không có thời gian ăn uống , chăm sóc bản thân gì cả , áp lực muốn bị trầm cảm , cũng không thể phát triển như người ta !!!

– Áp lực công việc khiến mày béo lên ?

– Hihi , tao phát triển ngược mà !

-…..

– Chuyện tình cảm cá nhân của mày tao không muốn xen vào , nhưng nếu đã thích ai đó thì hãy dứt khoát với những người còn lại !

Câu nói của Ngọc mang theo ý ám chỉ , đây là một lời khuyên rất chân thành . Nó đưa mắt nhìn Ngọc rồi khẽ cười thành tiếng , âm điệu dễ nghe mà nói :

– Tao chưa từng không dứt khoát với ai cả , tao tin chắc họ cũng biết điều đó !

Ngay lúc này Tuấn Anh từ trong nhà bước ra cầm theo một chiếc cốc , vẻ mặt thản nhiên ngồi xuống cạnh Ngọc tay đẩy chiếc cốc về phía nó . Ngọc quay sang nhìn cậu ta , rồi nhìn nó đang nhận chiếc cốc . Đây là dứt khoát sao ?! Là dứt khoát sao ???

– Ban nãy chưa kịp uống đúng chứ ?

Tuấn Anh cười rồi nói , thứ trong chiếc cốc chính là cà phê . Mùi cà phê toả ra thơm ngào ngạt , cà phê nóng uống vào lúc này rất thích hợp !

– Cảm ơn !

Nó tự nhiên đón nhận , uống hai ngụm rồi nhìn Ngọc nói :

– Uống không ?

– Chị đây không thích cà phê !

Ngọc hừ lạnh một tiếng , nó nhún vai rồi uống thêm một ngụm nữa . Lúc này nó nhìn Tuấn Anh , như hành động cư xử với bạn bè bình thường :

– Uống không ?

– Uống rồi !

Tuấn Anh cười , cậu ta cũng không thích cà phê chút nào..

Nhờ vậy mà nó vui vẻ thưởng thức đồ uống yêu thích , bỗng Tuấn Anh lặp lại chủ đề cũ , cố ý hỏi :

– Dứt khoát với ai cơ ?

Nó cảm giác bị nghẹn ở cổ họng , đặt ly cà phê xuống , nhìn Ngọc một cái rồi mới nói :

– Dứt khoát với những người cần dứt khoát !

– Vậy đồng thời cũng thích những người cần thích ?! – Tuấn Anh hỏi

– Cứ cho là vậy… – Nó đáp

– Vậy chẳng phải mày nên thích tao sao ?

Cái này chẳng phải là lộ liễu quá rồi sao ? Nó nhíu mày một cái , quay sang Ngọc – người không nên có mặt giây phút này :

– Giúp tao pha thêm một ly !

Nó đẩy cái cốc trống không từ lúc nào về phía Ngọc , cô nàng nhìn nó rồi nhìn Tuấn Anh . Cái này có thể gọi là đuổi khéo , không muốn cho người ta nghe !

Ngọc hậm hực cầm chiếc cốc đi vô nhà , chỉ còn nó và Tuấn Anh . Nó dựa người vào ghế , trả lời câu hỏi ban nãy :

– Mày không nghĩ mình là người cần dứt khoát sao ?

Mặt Tuấn Anh tối sầm lại , hai tay vì căng thẳng mà run run đang đan chặt vào nhau . Cậu ta hít một hơi sâu , nếu không thổ lộ lúc này thì sẽ không còn cơ hội nữa !

– Có lẽ mày hiểu tao đang muốn nói gì ! – Tuấn Anh nói

– Vì tao hiểu rất rõ nên càng không muốn mày nói ra – Nó thẳng thừng

Trong ánh mắt có vài tia đau khổ , chẳng phải là bị từ chối rồi sao ? Tuấn Anh cười khổ , giọng đượm buồn mà nói :

– Dù có thích bao nhiêu lâu , rốt cuộc cũng chỉ là kẻ đến sau . Ít ra , mối tình đầu này cũng thật đẹp..

Nó cảm thấy bản thân có lỗi vô cùng , nhưng nếu không dứt khoát chỉ làm tổn thương hai bên mà thôi . Có khi đến cả tình bạn cũng không giữ được..

– Được rồi , đừng có trưng cái bản mặt như tao sắp chết tới nơi ra . Lại đây , ôm một cái an ủi người ta đi nào !

Tuấn Anh cười khẽ , đứng lên nói . Nó nhìn cậu ta , lòng bứt rứt bước qua ôm một cái…

Người ta thường bảo , mối tình đầu luôn là mối tình đẹp nhất nhưng ít người có thể tiến tới hôn nhân . Thật đáng tiếc , mối tình đầu của Tuấn Anh lại là tình đơn phương…

– Nhất định ở bên anh ta phải sống thật tốt , như thế mới làm tao nhụt chí được . Nếu một ngày không còn nơi nào để đi , hãy nhớ tao chưa từng bỏ lại mày..

Tuấn Anh ôm nó thật chặt mà nói , từng chữ bóp nát trái tim cậu ta ra . Nó cảm thấy cả người Tuấn Anh run nhẹ , có lẽ cậu ta thực sự rất đau lòng…

Buông Tuấn Anh ra , nó cười nhẹ rồi nói :

– Sẽ có người tốt hơn tao !

Tuấn Anh cúi người , đặt một nụ hôn nhẹ lên môi nó . Nụ hôn chỉ kéo dài vài giây , cậu ta tiếc nuối rời khỏi bờ môi căng mọng đó rồi hôn lên trán nó . Tuấn Anh nở nụ cười , nụ cười thật ngọt ngào..

– Ngoài Yun ra , tao không chấp nhận một ai khác bên cạnh mày . Cả đời này , tao chỉ chấp nhận thua dưới tay anh ta..

Nói rồi cậu ta rời đi , mặc kệ nó vẫn còn ngẫn ngơ . Quay người lại nhìn bóng lưng cậu ta , tuổi 18 cậu ta thật sự rất đẹp trai . Bờ vai rộng kia là một chỗ dựa vững chắc , tiếc rằng nó không cần..

– Tuấn Anh , mày chính là mẫu bạn trai lí tưởng đó nha !

Nó nói lớn , Tuấn Anh khựng người lại một chút rồi vẫn tiếp tục bước đi . Môi khẽ cất lời , âm thanh nhỏ như tự nói với chính mình :

– Sẽ không có ai tốt hơn em , chắc chắn là vậy…

Nếu ở bên ngoài là cuộc tỏ tình thất bại thì ở trong nhà đang cực kì náo nhiệt . Ngọc và Kai đang lấp ló chỗ cửa sổ mà xem tình hình , ẩn thân tốt nên cả hai đều không bị người bên ngoài phát hiện .

– Rồi xong , em nó K.O rồi ! Quả nhiên , em gái của ma vương rất tàn ác nha !

Kai nhìn khuôn mặt buồn bã của Tuấn Anh lúc bị từ chối mà cảm thông . Bạn thân à , ai biểu mày đi thích người của ác mà làm gì..!

Đến cảnh Tuấn Anh cuối xuống hôn nó , Ngọc không khỏi ngạc nhiên mà thốt lên :

– Hôn rồi hôn rồi ! Tên này quả nhiên rất cao tay nha !

– Đến phút cuối còn ráng hốt cú chót , bội thu rồi bội thu rồi !

Kai và Ngọc như bình luận viên , từng cử chỉ hành động đều thuật lại cho những người còn lại nghe . Anh , Key và Cen đang nghiêm túc ngồi nói về chuyến hàng sắp tới nhưng vẫn để ý đến lời của hai người kia . Cen nghe đến chữ hôn liền hỏi :

– Vị trí ?

– Môi và trán , rất hoàn hảo như phim Hàn Quốc nha ! – Ngọc nhanh nhẹn đáp lại

– Được rồi , tao nghĩ chúng ta nên nghiêm túc bàn về việc người đó sẽ phản ứng thế nào sau khi biết về việc này nha ! – Cen cười gian tà

– Đem tình địch thả xuống đại dương cho cá mập ăn sống ?! – Kai nói

– Tuấn Anh nhà ta biết bơi ! Có lẽ một phát ngay mi tâm , nhanh , gọn , lẹ ! – Key cười

– Thân thủ Tuấn Anh còn tốt hơn cả Kai , em nghĩ sẽ đánh thuốc mê xong lột da ! – Ngọc nói

– Tuấn Anh pha chế độc dược , chẳng lẽ không nhận ra ?! Tấn công từ phía sau hợp lí hơn ! – Cen nói

– Ken , anh nghĩ thế nào ? – Ngọc hỏi

– Rút từng sợi gân , loại này rất kích thích .

Cả đám nghe xong liền im phắt , Ken , anh thật dã man !

Đúng lúc này Tuấn Anh từ bên ngoài bước vào , vẻ mặt không có gì đau khổ . Nhìn sang Ngọc và Kai đã ngồi xuống từ lúc nào , Ngọc nuốt nước bọt rồi hỏi :

– Thế nào rồi ?

Tuấn Anh còn đang phân vân việc gì đó , nghe Ngọc hỏi liền quay sang . Cậu ta nhã nhặn như bình thường , rồi nói :

– Đang phân vân nên sử dụng Thạch Tín hay loại vừa mới chế tạo D10 , mày nói xem ?!

Mọi người không rét mà run . Cậu ta không định hãm hại tình địch đấy chứ ?!

– Định uống thuốc độc tự tử sao ?! – Key nói

Tuấn Anh nhếch mép , nụ cười xảo quyệt chưa từng thấy . Cậu ta thản nhiên đáp :

– Loại thuốc không màu không mùi D10 rất thích hợp , chỉ cần lan vào máu là chết ngay tức khắc . Anh nói xem , rất thích hợp phải không ?

– Ừ , rất thích hợp !

Key gật gù đồng ý . Được rồi , chủ nào tớ nấy , quả nhiên là không sai !!!!

Cả ngày hôm đó , mọi người đều xôn xao về việc Tuấn Anh tỏ tình thảm bại . Nó bị Ngọc kéo ra tra hỏi đủ thứ , thật phiền phức.

Đến buổi tối , lúc này cả đám đang tụ lại trong phòng khách . Vì chỉ có hai đứa con gái , nó và Ngọc ngủ chung còn lại thì tự chia . Vĩ An định chuồn vào phòng mình liền bị anh lôi ngược ra , kết quả là phải thức tập thể !

– Các người tối đừng có làm càn !

Ngọc lớn tiếng nói , nheo mắt tỏ ra nguy hiểm . Kai còn đang kiếm chỗ để trải giường , nghe xong quay sang nhìn Ngọc rồi nói :

– Mày là con gái ?!

– Bà đây là con gái , con gái ! – Ngọc tức giận

– Tao tưởng là con trai chứ ?! – Tuấn Anh nói

– Tiểu đệ , chẳng phải ngươi nên ra đây ngủ chung với bọn ta sao ? Sao lại đi ngủ chung với tiểu muội ?! Ngươi thật bỉ ổi ! – Key cười

– Tiểu đệ bỉ ổi ! – Vĩ An cười

– Tiểu đệ hãy ngoan ngoãn ra đây ngủ chung với ta , ta sẽ sưởi ấm cho ngươi ! – Cen hùa theo

– Các người thật quá đáng !

Ngọc quát , bị cả đám chọc ghẹo thật xấu hổ . Lúc này cô nàng quay sang Ken yên lặng nãy giờ , anh đã tìm được một chỗ để đặt lưng , mắt cũng đã nhắm lại . Cảm thấy ai đó đang nhìn mình , anh mở mắt ra rồi nhìn Ngọc . Ken chính là tia hi vọng nhỏ nhoi của Ngọc , cô nàng chắc chắn rằng anh sẽ không như lũ bỉ ổi kia ! Anh nhìn Ngọc một hồi rồi nói :

– Thì ra ngươi dám cải trang thành nữ nhi tiếp cận ta , thật tiểu nhân !

– Các người đi chết hết đi ! Như ah , không phải mày nên lên tiếng đi chứ ? – Ngọc nói

Nó từ trong phòng tắm bước ra , vừa đi vừa dùng khăn lau mái tóc còn ướt . Bước tới cạnh Ngọc , nó nhìn một lượt xung quanh rồi nói :

– Mọi người sao không tìm khách sạn , như thế này buổi đêm sẽ lạnh lắm !

– Sợ anh lạnh thì lại đây cho anh ôm ngủ ! – Cen nói

Trong tích tắc đã có một chiếc gối đập thẳng vào mặt anh ta , Cen không kịp phản ứng liền ăn trọn . Người chọi là Key , anh ta lườm Cen một cái rồi nói :

– Tụi anh không phải ai cũng ngủ , ở lại đây cũng tiện hơn !

– Như ở đây tận ba năm , Vĩ An có làm gì không ? Chẳng lẽ không sợ sao !?

Kai lập tức khiến bầu không khí im lặng hẳn , một vài tên thuộc hạ bên ngoài đang gác cũng tò mò mà lắng nghe . Vĩ An còn đang ngáp ngắn ngáp dài nghe thế liền tỉnh ngủ , còn nó hơi khựng lại , khoé môi giật giật . Anh vẫn im lặng nãy giờ liền mở mắt , nhìn chăm chăm vào Vĩ An như muốn xé xác..

– Nhắc đến mới nhớ , một nam một nữ ở cùng nhau hơn ba năm , chẳng lẽ không có gì xảy ra..

Ngọc cười gian huých nhẹ tay nó đang bình thản lâu tóc kế bên

– Thứ nhất , là anh em ruột thịt ; Thứ hai , không hợp khẩu vị ; Thứ ba , nếu tối nay ai có định làm càn thì phải tìm được chỗ giấu hung khí trong phòng , bằng không thì cầu mong có chín cái mạng đi !

Vĩ An nhìn nó rồi nói , nó chỉ cười nhẹ không phản kháng lại . Nhớ lại có lần nó bị sốt cao , Vĩ An phải chăm cả ngày , đến tối khi nó đi ngủ vì không an tâm nên buộc phải vào phòng nó . Vừa mới bước tới gần giường , Vĩ An đã cảm nhận được họng súng nằm ngay thái dương kèm theo giọng nói lạnh băng : ” Vĩ An , anh muốn gặp Diêm Vương sớm sao ?! ” . Kể từ đó , Vĩ An không coi thường năng lực của nó , cũng không bao giờ có ý định làm càn..

Mọi người nghe xong liếc chuyển sang nó đang nở nụ cười hiền hậu , đúng là không nên đụng vào cô gái này !

– Chúc các bạn may mắn , thành công trên con đường mình đã chọn !

Vĩ An bổ sung thêm một câu như khích lệ . Nó cười hai tiếng rồi quay người đi vào phòng ngủ , Ngọc cũng đi theo nó . Vừa vô phòng , nó lôi cái chăn dưới gầm giường ra rồi bước ra ngoài . Từ trên cao thả xuống , cái chăn trùm lên người của Ken . Anh kéo cái chăn xuống nhìn nó rồi mỉm cười :

– Không cần , lát nữa mở máy sưởi cao hơn là được !

– Bên trong em có chăn rồi , mọi người đừng để bị cảm lạnh . Nói với những người bên ngoài mặc thêm áo vào và nhóm lửa lên , sương đêm nay dày hơn mọi khi đấy !

Nó vẫn dùng khuôn mặt lạnh băng đó nói , dù lời lẽ lại quan tâm người khác vô cùng . Thuộc hạ bên ngoài nghe cũng cảm động lây , cô bé này chỉ là không biết cách bộc lộ cảm xúc thôi !

– Như ah~~ , mau vào đây xoa bóp cho trẫm !

Ngọc trong phòng nói vọng ra , nó nhếch mép quay người bước vào , vừa đi vừa nói :

– Tiểu đệ , mi muốn ngủ với các sư huynh hay là ra ngoài làm thị vệ ?

– Như , thật xin lỗi !

Ngọc nằm trên giường nói , nó là đứa nói được làm được , cô nàng không muốn lưu lạc vào bầy sói kia đâu ! Nó liếc Ngọc một cái rồi đóng cửa lại , đi tới nằm xuống giường chui vào cái chăn ấm.

– Mọi người ngủ ngon ! – Kai nói lớn

– Ngủ ngon ! – Ngọc trong phòng nói vọng ra

– Như ngủ ngon ! – Tuấn Anh nói theo

– Ngủ ngon ! – Nó đáp lại

Nó dần chìm vào giấc ngủ mặc kệ Ngọc vẫn thức nghịch điện thoại bên cạnh . Đèn phòng đã tắt , nó chuẩn bị tận hưởng giấc ngủ của mình thì bị người khác phá bĩnh.

Bên ngoài các đấng nam nhi vẫn chưa ngủ , chỉ có anh là nằm chui vào cái chăn nghỉ ngơi . Cen thở dài rồi nhìn về hướng phòng nó :

– Tụi mày nói xem , tối nay nên làm gì đây ?!

– Anh trai , nếu anh muốn chết thì cứ vào căn phòng đó ! – Kai nói

– Không chừng còn có cả D8 , vài ngày trước đây Ngọc có tới để lấy . Loại này không chết ngay , chỉ là dày vò thể xác ! – Tuấn Anh nói

– Chúc mày may mắn ! – Key cười

– Chỉ sợ chưa kịp tới gần cái giường đã gặp được diêm vương ! – Vĩ An nói

Thế là cuộc hội nghị về việc tìm cách vào phòng nó được mở ra , đấng nam nhi cực kì thích thú cười đùa , chỉ có anh là đôi khi thêm vài câu . Nó nhíu mày đến khi chịu không nổi liền dùng giọng điệu lạnh đến mức không thể lạnh hơn :

– Muốn ra ngoài cắm trại cả lũ không ?!

Không khí tĩnh lặng đến không ngờ , nó theo đó cũng thiếp đi..

Trong giấc ngủ say , nó cảm giác cái giường nhẹ đi , một lát sau lại lún sâu xuống . Không nhớ rằng có người ngủ cùng , vô thức nó ôm lấy ai đó bên cạnh . Mùi hương rất quen thuộc , dễ chịu khiến nó càng vùi đầu vào mà ngủ say như chết…

(Còn tiếp)

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.