Tình Yêu Cấp 2

Chương 75: Chương 75: MÁU GẤU TRÚC




Bên ngoài phòng cấp cứu , tất cả đều đã đến , đều chờ đợi một kết quả tốt từ bác sĩ , họ đều có vẻ đẹp mê hồn , mỗi người khác nhau thu hút sự chú ý của những người xung quanh . Anh ngả ra phía sau đầy mệt mỏi , tâm trạng anh , những người đang ngồi đợi ở đây đều lo lắng , nặng lòng . Key nhìn xuống nền gạch sáng bóng kia , những hình ảnh , nụ cười , tiếng nói của nó hiện lên trong tâm trí , Key tự trách bản thân tại sao không quan tâm nó nhiều hơn ! Ai nấy đều lo sợ , họ sợ cái kết quả không nên có , sợ sẽ không thấy người con gái sở hữu mái tóc đặc biệt , đôi mắt yêu mị và nụ cười dịu dàng kia …

Tiếng la hét , tiếng bước chân vội vã , tiếng máy tạo nhịp tim hoà lẫn vang khắp cả khu cấp cứu . Tuấn Anh đứng nhìn chăm chăm vào cánh cửa phòng cấp cứu , bên trong đó là người con gái mà bản thân đã cố bảo vệ , thế mà giờ nó nằm ở giữa ranh giới sống chết ! Đôi khi họ tự hỏi , nó sinh ra là chịu đau thương ? Câu hỏi với muôn vàn câu trả lời …..

– xin hỏi ai là người nhà bệnh nhân ?

Từ bên trong phòng cấp cứu , một cô y tá với khuôn mặt hốt hoảng bước ra !

– Là tôi ! – Anh , Key cùng nhau đứng lên

– Trong đây có vị nào nhóm máu AB Rh – ( Trừ ) không ? Ngân hàng máu của chúng tôi đã dùng hết và vẫn còn thiếu ! – cô y tá nói

Mọi người hoảng loạn , AB Rh – sao ? Yun chau mày đăm chiêu suy nghĩ , tại sao lại là Rh – ?

– Là tôi ! – Anh nói

– Vậy anh theo tôi nhanh chóng xét nghiệm rồi hiến máu ! – Cô y tá vội vàng

Anh nhanh chóng cùng y tá đi lấy máu , mọi người bị bao trùm bởi không khí đầy sát khí == ! Ai nấy đều đuổi theo suy nghĩ riêng mình …

– AB Rh – ? – Kino ngẩn người lẩm bẩm

– Điên hả ? Lẩm bẩm gì vậy ? – Pin ngồi kế bên nói

– Máu Gấu Trúc ! – Yun , Key và Kino đồng thanh

– Cái con to đùng trắng đen , mắt như thâm quầng , ăn tre á hả ? – Kai hỏi ngu :v

– Ăn trúc ! – Ngọc nói

– Ồ~~~~ ! – Kai ngạc nhiên

– Nhưng sao lại là máu gấu trúc ? – Ngọc hỏi

Mọi người đều ngơ ra , không ai có thể trả lời được cả ! Nhóm máu gấu trúc là rất hiếm , vậy mà nó lại sở hữu . Đúng là oan gia == ! Ken lúc này đã đi lấy máu về :

– Không sao chứ ? – Cen hỏi

– Không sao ! – Anh nói

Lại tiếp tục chờ , đã qua ngày mới , đã hơn 2 giờ sáng , các vị bác sĩ vẫn chưa hề bước ra khỏi cánh cửa kia . Ai nấy đều mệt mỏi , Ngọc vì quá mệt nên đã ngủ gật và dựa vào Kai . Mọi người đều ngủ gật trên băng ghế , chỉ còn lại anh và Yun là còn thức !

– Không mệt sao ? – Anh nói

– Không ! – Yun đáp

– Đã mấy tiếng trôi qua , liệu … – Anh ngập ngừng

– Đừng mất hi vọng ! – Yun nói

Ngay sau câu nói , cánh cửa mở ra , những vị bác sĩ giỏi nhất thành phố đều tụ họp về đây ! Mọi người lập tức giật mình đứng lên , họ chờ đợi một kết quả tốt …

– Bác Lưu ! Tình hình ổn chứ ? – Yun hỏi

– Đã qua cơn nguy hiểm , giờ thì chỉ cần đợi tỉnh lại và chăm sóc tốt ! Nhưng …. – Bác Lưu ngập ngừng

– Nhưng thế nào ? – Key lo lắng

– Căn bệnh đã biến chuyển xấu đi , nếu như không cố gắng giữ gìn sức khoẻ thì hậu quả khó lường ! – Bác Lưu nói

– Vâng ! Cháu biết rồi ! Cảm ơn bác ! – Anh cuối đầu

– Không sao ! Con bé sẽ được chuyển sang phòng VIP , tụi con vào thăm được rồi ! – Bác lưu nói

Các vị bác sĩ già đầy kinh nghiệm rời đi , mọi người đều cảm thấy nhẹ nhõm khi nó được an toàn . Nhanh chóng sang phòng VIP , nó đang nằm trên giường bệnh trắng xoá , khuôn mặt hốc hách , trắng xanh !

– Ổn cả rồi ! Mọi người về nghỉ ngơi đi ! – Anh nói

– Đúng vậy ! Hôm nay ai cũng mệt cả rồi , Thằng Yun về nhớ cẩn thận cái tay ! – Key cười

– Không cần mày nhắc ! – Yun nói

– Chẳng phải 2 anh cũng đã mệt lắm rồi sao ? – Pin nói

– Được rồi , anh sẽ ở lại trông Như ! Mai thay người khác ! – Ken nói

– Giành à ? – Key nói

– Ừ ! – Anh cười

– Thôi ! Hai người không thấy ai đang nằm à ! Mai Key sẽ thay , giờ về ngủ ! – Cen nói

Như Cen đã nói , chỉ còn lại anh và nó trong bệnh viện ! Đây cũng là căn phòng khi nó nhập viện lần trước , nó vẫn chìm trong thuốc an thần ! Khuôn mặt hốc hác , xanh xao gầy gò khiến người ta nhìn vào không khỏi đau lòng . Anh ngồi cạnh nó , mắt tím yêu mị trầm xuống hơn mọi ngày , anh sợ nó sẽ biến mất vào một ngày nào đó ….

– Anh sẽ giết chết tất cả những kẻ làm tổn thương em ! Kha Thảo Như

SÁNG HÔM SAU

Nó tỉnh dậy sau cơn bất tỉnh , mở mắt nhìn xung quanh , căn phòng vẫn còn chìm trong ánh đèn mờ ảo của đèn ngủ ! Mắt dừng lại ở anh đang ngồi trên ghế ngủ gật , khuôn mặt lộ rõ sự mệt mỏi , bộ quần áo vẫn còn lấm lem máu . Có lẽ anh đã lo lắng cho nó nhiều lắm …

– Như … Em sao rồi ! – Anh giật mình thức dậy

– 2 … Sao 2 không về ngủ đi ? – Nó hỏi

– 2 không sao ! Em sao rồi ? Ổn chứ ?

– Em xin lỗi ……

Dòng nước ấm lăn dài trên làn da xanh xao , cảm giác đau lòng , tuyệt vọng , tổn thương . Nó bất lực trước tất cả ….

– Đừng khóc ! Ổn cả rồi !

Anh ngồi lên giường , tay lau đi nước mắt lăn dài . Nó chẳng còn ai để dựa dẫm , vậy thì anh sẽ làm điều đó !

– Ba mẹ em đâu ?

Câu hỏi khiến anh bất ngờ , nó nhìn anh , màu tím buồn mang đầy sự hi vọng . Anh không biết phải trả lời thế nào … Nó đang cố gắng gạt đi sự thật đau lòng đó …

– Như à … Em …

– Hahahaha , họ chưa chết , họ đang ở nhà đợi em về ! Nhanh lên , em muốn về !

– Em chưa thể về được !

– Em muốn về ! Xin anh ….

– ….. Thôi được rồi , anh sẽ bảo bác sĩ kiểm tra lại !

Anh bất lực trước tính cứng đầu của nó , bấm điện thoại gọi người đến kiểm tra . Nó ngồi ngây ra đó , mắt vô hồn ! Bác sĩ vào và kiểm tra tất cả :

– Có thể cho là ổn ! Nhưng cần phải cẩn thận ! – Bác Lưu nói

– Cháu cảm ơn ! – Anh cười

Bác Lưu rời khỏi căn phòng , bầu trời lúc này hiện rõ ra khi anh mở màn , trời đã sáng nhưng không nắng . Bầu trời trong xanh bị che phủ bởi những đám mây xám xịt kia … Nó cùng Anh nhanh chóng ra xe và chạy khỏi bệnh viện ! Một lúc sau , anh chở nó về nhà để thay đồ , trong khi nó lên lầu để thay thì anh đã thay xong vài ở dưới phòng khách , anh nhận được cuộc gọi từ ba mình :

– Alo , con nghe ! – Anh bắt máy

– ……

– Vâng !

– ……

– Vậy là ổn cả rồi !

– …..

– Tại nhà thờ sao ? Con nghĩ không nên đưa Như tới đó , nếu không …

– Nhà thờ ?

Nó đứng ở cầu thang nhìn Anh , nó đã xuống kịp lúc để nghe câu nói cuối của Ken . Anh nhanh chóng tắt máy :

– Không sao ! Mình về nhà như em muốn ! – Anh cười

– Không , đến nhà thờ !

– Em không nên đến đó !

– Ba mẹ em chưa chết , đừng bảo họ chết ! Chỉ là giấc mơ thôi !

Nó hét lên , anh nhíu mày nhìn cô bé trước mặt ! Nó thay một cái đầm dài tay màu đen , không có màu gì khác ! Anh cũng đã thay bộ vest đen để đến tang lễ ….

– Được , vậy anh sẽ cho em biết sự thật ! Đi thôi …


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.