Tình Yêu Cấp 2

Chương 52: Chương 52: NGƯỜI DƯNG




Nó bước lại kế Yun , mặt ngơ ngác :

– Có chuyện gì ? – Nó hỏi

– Thứ lần trước tôi đặt ! Đem ra ! – Yun nói với nhân viên

Nó bị bơ một cách đẹp hoàn hảo , Yun thản nhiên nhìn vào những món trang sức đắt tiền kia mà chẳng quan tâm tới nó :

– Anh kêu tôi chi ? – Nó nhìn Yun

– Em đứng yên đó đi , đợi chút ! – Yun nói

Nó bĩu môi nhìn Yun , đúng là thái độ đáng ghét của bọn công tử nhà giàu mà == ! Nhân viên từ bên trong đi ra với một cái hộp trên tay :

– Chúng tôi đã làm rất kĩ với thiết kế của cậu ! – Nhân đó cười nhìn Yun

Mắt cô nhân viên hiện rõ lên 2 hình trái tim khi nhìn Yun , à phải nói là tất cả nhân viên và khách hàng nữ ở đây mới đúng . Họ đều nhìn chằm chằm vào Yun như muốn ăn tươi nuốt sống ! Yun cầm chiếc hộp mở ra bên trong là 1 chiếc lắc được làm rất hoàn hảo . Nó nhìn vào chiếc lắc rồi bĩu môi ” Mua cho gái chắc :)) ” nó suy nghĩ rồi khẽ cười !

– Đồ lùn , làm gì cười một mình vậy ? – Yun nhìn nó

– Không gì cả ! – Nó nói

– trừ vào tài khoản đi ! – Yun nói với nhân viên

– Vâng ! – Cô nhân viên mỉm cười

– Lùn , em đứng yên ! – Yun nói

Vừa dứt câu Yun khom người xuống vén tóc nó lên rồi dùng vật gì đó bấm mạnh vào lỗ tai nó ! Dù không đau nhưng nó thoáng giật mình :

– Anh làm gì vậy ? – Nó nói

– Không gì cả , đi thôi ! – Yun nói

Nó nhăn mặt nhìn cái tên ngạo mạn trước mặt , đưa tay lên lỗ tai , Yun đeo bông cho nó ! Do lúc nhỏ nó ít đeo nên không bấm , giờ bị tên Yun đeo thứ gì đó lên khiến nó khó chịu ! Nó vừa đi theo Yun vừa đưa tay cố gắng tháo chiếc bông xuống :

– Sao tháo không được vậy nè ? – Nó lẩm bẩm

– Em không tháo được đâu , chỉ có tôi thôi ! – Yun nói

– Sao anh lại đeo cho tôi ? – Nó liếc Yun

– Tôi nghĩ em sẽ đẹp hơn với nó ! – Yun nói

Nó im lặng không thèm nói tiếp , cũng không cố gắng tháo chiếc bông đó xuống . Đứng trước cửa thang máy , nó ngân nga theo bài nhạc khu mua sắm phát !

– * Ting *

Thang máy mở cửa ra , bên trong là nhóm của Thư và một vài đứa con trai nó biết ! Nó im lặng chẳng nói gì , Yun đưa mắt nhìn nó rồi đưa tay kéo nó sát về phía mình !

– Ố ồ ! Chẳng phải Như đây sao ? – Thư nói

– Nhân ra nhận bạn kìa ! – Vân nói

– Ra lẹ đi ! – Giọng nói quen thuộc vang lên

Nó nghe thấy tiếng nói quen thuộc , cả cơ thể như bị ai đó đẩy xuống vực sâu không đáy ! Từ bên trong , Nhân đang nắm tay cùng với 1 người con trai bước ra . Nó chết sững tại chỗ nhìn vào người con trai đó , là hắn ! Đúng là hắn , nhưng người con gái bên cạnh không phải Quỳnh mà là Nhân ! Hắn cùng Nhân tay trong tay bước ra , Nhân nhìn nó nhếch mép :

– Trường ! Người yêu cũ kìa ! – Nhân khinh bỉ

Hắn nhìn sang nó , khựng người lại ! Cả 2 đều gặp nhau và bên cạnh đều có một người , thoáng chốc nó quay lại vẻ ban đầu ! Nhóm của Thư bước ra khỏi thang máy , bên trong không còn ai !

– Lại nhận người yêu cũ kìa ! – Thư từ phía sau nói

Nó nhìn thẳng vào mắt hắn , đôi mắt tím như bị che phủ bởi lớp khói dày đặc khiến người ta chẳng biết nó nghĩ gì ! Yun nhìn Nhân miệng nhếch mép :

– Bạn em hả ? – Yun nói

Nó khựng lại một chút , con ngươi liếc sang Nhân rồi quay lại nhìn hắn :

– Anh muốn nói người nào ! – nó nói

Hắn như bị thứ gì đó đè xuống , thật nặng chẳng cử động được . Vẻ mặt đó là ngày đầu tiên hắn gặp nó , chẳng có tí nào gọi là cảm xúc ! Hắn là người thay đổi nó và giờ cũng là người đưa nó về nguyên bản ! Nhân nhìn sang Yun và chạm mắt , đôi mắt xám khói vô hồn !

– Anh vào trong đợi trước ! – Yun nhếch mép

Yun bỏ đi vào thang máy đợi nó trước , nó thở dài rồi bước theo Yun . Nhưng tay nó bị hắn nắm lại , nó chẳng quay đầu lại giật mạnh tay ra :

– Tao buông rồi đó , mày đi đi ! – Nó nói vừa đủ cho hắn và nó nghe

– Mày còn thích tao không ? – Hắn nói

– Nếu còn thì được gì , không thì mất gì ? – Nó nói rồi bước vào thang máy

Chẳng màng quay đầu lại nhìn hắn , nó bước thẳng vào thang máy với Yun ! Hắn quay người lại nhìn nó , cửa thang máy dần khép lại giống như 1 bức tường được dựng lên ! Khuôn mặt đó dần biến mất sau cánh cửa và mất hẳn ! Hắn chết sững trước thang máy , Nhân nhăn mặt quay sang nhìn hắn :

– Sao vậy ? Không phải hứa mua đồ rồi sao ? – Nhân nói

– Bỏ ra ! – Hắn giật mạnh tay Nhân ra

Hắn bỏ đi về phía thang máy kế bên rồi đi xuống lầu , tâm trạng hắn như bị ai đó lấy mất thứ quý giá ngay trước mắt mà không làm gì được ! Nhân bị hắn bỏ lại khiến mọi người đều nhìn , Nhân nghiến răng :

– Con nhỏ đó đúng là khắc tinh , đợi đó ! – Nhân nói

Về nó sau khi thang máy đóng cửa lại , đột nhiên cơn đau tim lại lên khiến nó ngã khuỵu xuống ! Yun bất ngờ thấy nó ngã :

– Như , em sao vậy ? – Yun lo lắng

Nó không nói , mắt nhắm nghiền lại , tay ôm lấy ngực trái ! Cơn đau đến thấu xương , nó bắt đầu thở dốc . Yun lấy từ trong túi ra 1 hộp thuốc rồi bỏ 1 viên vào miệng nó ! Nó nhanh chóng nuốt vào :

– Sao lại lên cơn lúc này ! – Yun lẩm bẩm

Nó nhắm nghiền mắt lại , cơn đau giảm dần và bắt đầu thở ổn định lại ! Yun đỡ nó đứng dậy :

– Không sao rồi chứ ? – Yun hỏi

– Cảm ơn ! – Nó nói

– Tới rồi , đi được chứ ? – Yun lo lắng

– Được ! – Nó trả lời

Nó cùng Yun bước ra xe , lúc này nó đã trở lại bình thường chỉ có tâm trạng là không tốt ! Cả 2 ngồi xuống xe , nó thở dài rồi cài dây an toàn lại . Chiếc xe bắt đầu chạy và chẳng ai nói gì cả ! Yun nhìn nó :

– Em không mang thuốc ! – Yun vừa lái xe vừa nói

– Tại sao anh mang thuốc ? – Nó nhìn Yun

– Vì tôi biết em sẽ quên ! – Yun nói

– Hay nhỡ ! – Nó nói

– Tuổi tụi em có bồ thì không gì lạ nhưng sao lại rắc rối quá vậy ? – Yun nói

– Tôi với tên đó không quen nhau ! – Nó nói

– Em ổn chứ ? – Yun hỏi

– Anh đừng lo , tôi không bao giờ chết một cách lãng như vậy đâu ! – Nó cười

– Nếu bỏ được thì bỏ ! Con bé lúc nãy là Nhân đúng chứ ! – Yun nói

– Tôi tưởng anh với nó biết nhau ! – Nó nói

– Tôi biết nó nhưng còn nó biết không thì tôi không chắc ! – Yun nói

– Nghe Ken nói nó rút khỏi bang ! – Nó nói

– Hình như nó rút trước khi tôi vào !

– Có lẽ vậy !

– Đừng đem cái bộ mặt ủ rũ đó về nhà ! 2 tên kia lại làm loạn mất !

– Anh đừng nói với họ !

– Được rồi

Sau cuộc nói chuyện một hồi lâu , tụi nó cũng tới nhà ! Bước vào trong , mọi người đều ngồi ở phòng khách :

– Đầu bếp về~~~~ ! – Kai la lớn

– Đi tắm đi rồi xuống ! – TA nói

Nó chẳng nói năng gì bước thẳng về phòng trước ánh mắt ngạc nhiên của mọi người ! Sau khi nó đi khuất thì ánh mắt chuyển sang Yun :

– Tao không biết gì hết ! – Yun nhún vai

Yun nói rồi cũng bước lên lầu để sự tò mò cho mọi người . Nó vào phòng rồi tiến thẳng đến tủ đồ , nó lấy 1 cái yếm đen và áo thun trơn màu trắng rồi đi thẳng vào nhà tắm ! Gội đầu xong cả rồi nó ngâm người trong bồn tắm , nó đưa bàn tay bị dính thứ nước đó lên xem , đã trở lại bình thường ! Nó suy nghĩ được một lúc rồi ngủ quên …..

Từ lúc nó và Yun về nhà thì cũng 1 tiếng , Yun đã xuống phòng khách cùng mọi người , Pin Kino và MC cũng đã tới !

– Như làm gì ở trên phòng vậy ? – TA nói

– Hình như lâu lắm rồi ! – Kai nói

– Ngọc , em lên xem có chuyện gì không ? – Key lo lắng

– Dạ ! – Ngọc đứng lên

Đi đến phòng nó , Ngọc mở cửa nhìn vào trong thì chẳng có ai trong phòng cả . Nhẹ nhàng khép hờ cửa lại , Ngọc nhìn lên giường thì thấy điện thoại của nó ! Ngọc đi đến cửa phòng tắm , đẩy nhẹ vào thì thấy nó đã ngủ quên trong bồn tắm . Ngọc lén lút tiến về phía điện thoại của nó , mở lên và bấm vào mục tin nhắn . Ngọc vẫn còn nghi ngờ về việc lúc nãy nên đã lục điện thoại nó . Tìm thấy tin nhắn từ số lạ , xem xong Ngọc nhíu mày suy nghĩ ” Con Nhân chứ không ai ” , Ngọc nhếch mép rồi sắp xếp mọi thứ lại như cũ ! Bình tĩnh tiến tới cửa nhà tắm :

– Như ơi ! Có ở trong đó không ? – Ngọc nói lớn

Nó bị giọng nói của Ngọc làm giật mình tỉnh dậy :

– À à có ! Đợi tao chút ! – Nó nói vọng ra

Nó nhanh chóng mặc đồ vào rồi ra khỏi phòng tắm , Ngọc đang ngồi trên giường đợi nó ! Nó ngồi lên ghế rồi dùng máy sấy tóc :

– Cứ tưởng mày chết rồi ! – Ngọc cười

– Phái tao chết lắm ! – Nó trừng mắt nhìn Ngọc

– Sao nãy bỏ lên vậy ? – Ngọc hỏi

– Xong rồi ! Xuống thôi ! – Nó lảng tráng câu hỏi

Ngọc nhíu mày nhìn nó không nói gì , nó bước tới giường lấy điện thoại bỏ vào túi rôid bước ra khỏi phòng và Ngọc đi theo sau nó ! 2 đứa nó bước xuống phòng khách nhưng chẳng có ai !!!

– Đâu hết rồi ? – Nó ngạc nhiên

– Chắc ra vườn hết rồi ! – Ngọc nói

– Vậy mày ra trước đi , tao vào bếp làm bánh ! – Nó cười

– Cũng được ! – Ngọc nói

Nó đi vào bếp còn Ngọc thì ra vườn , mọi người đều đang chuẩn bị cho bữa tiệc BBQ ! Ngọc đi tới chỗ Ken đang đứng :

– Như đâu rồi ? – Ken nói

– Làm bánh rồi ! – Ngọc nói

Ken im lặng làm tiếp công việc của mình còn Ngọc thì trầm ngâm không biết nên nói với Ken hay không ? Lúc này Ken quay lại nhíu mày nhìn Ngọc :

– chuyện gì đã xảy ra ? – Ken hỏi

– À thì anh nhớ con Nhân chứ ? – Ngọc nói

– Thì ? – Ken nghi ngờ

– Nó là đứa làm ra vụ ở quán bar ! – Ngọc nói

Ken nhướng mày nhìn Ngọc rồi trở lại với vẻ mặt bình thường nhanh chóng , Ngọc lo lắng nhìn anh !

– Được rồi ! Cứ để coi con kia làm gì ! Đừng để Như biết là chúng ta đã biết ! – Ken nói

– Em hiểu rồi ! – Ngọc nói

Ken thở dài rồi làm tiếp công việc của mình , mọi người cũng nhanh chóng biết chuyện này và tất cả đều tỏ ra bình thản ! Một lúc sau nó ra vườn sau khi làm xong bánh . Lúc này BBQ cũng làm xong !

– Như , lại đây nè ! – Ngọc nói

Nó cười rồi đi về phía Ngọc ! Ken đưa mắt sang nhìn nó :

– Đi lại đó đi ! Từ từ rồi tính ! – Key đứng kế bên nói

Ken thở dài rồi đi lại phía nó , mọi người đều ăn uống và trò chuyện vui vẻ ! Bỗng điện thoại nó reng lên , mọi người đang ồn ào thì im bật ! Nó lấy điện thoại ra và xem , là số của Mẹ !

– Alo ! Con nè ! – Nó nói

– Con ơi cho bác gặp thằng Hoàng chút được không ? – Bên đầu dây kia nói

Nó nhăn mặt đưa điện thoại xuống để xác nhận , là số của mẹ nó cơ mà ! Nó đưa điện thoại lên lại :

– Bác là ai vậy ? – Nó nói

– Bác là mẹ của Hoàng ! – Giọng một người phụ nữ

Nó nhíu mày rồi tắt máy :v !

– Ai vậy ? – Ngọc hỏi

– Rõ ràng là số của mẹ nhưng giọng một người khác ! – Nó nói

Điện thoại nó lại reng lên , là số của mẹ !

– Mẹ hả ? – Nó hồi hộp

– Con đưa máy cho Phong giúp bác ! – Lần này là đàn ông

Nó biết Ken tên Phong nhưng sao lại đòi gặp Phong qua điện thoại của nó chứ ! Nó đưa điện thoại cho Ken , Ken cầm lấy :

– Alo ? – Ken nói

– Thằng con trời đánh ! – Bên kia nói

Ken tắt máy rồi khoá nguồn điện thoại nó =)))) ! Mọi người ngỡ ngàng nhìn Ken !

– Sao 2 tắt nguồn rồi ? – Nó nhăn mặt

– Đừng mở nguồn ! – Ken nói

– Sao vậy ? – Nó nói

– Bên đó gọi qua ! – Ken nói

Mọi người nghe xong liền lôi điện thoại ra và tắt nguồn , kể cả Ngọc khiến nó ngơ ngác chẳng hiểu gì cả !

– Bên đó ? Là ai ? – Nó hỏi

– Hội Phụ Huynh Học Sinh chứ ai ! – Kai cười

– Vậy lúc nãy là ba 2 hả ? – Nó ngạc nhiên

Ken gật đầu , lúc này điện thoại Yun reng lên ! Mặt ai cũng tái mét lại , Yun lấy ra rồi đưa cho nó !

– sao anh không nghe ? – Nó nói

– Em nghe đi ! – Yun nói

Nó nhăn mặt rồi bắt máy lên :

– THẰNG CON TRỜI ĐÁNH KIA . MÀY ĐI THÌ LỄ CŨNG PHẢI VỀ , KHÔNG VỀ Ở BÊN ĐÓ LUÔN . BÂY GIỜ MÀY CÓ VỀ KHÔNG HAY ĐỂ BỐ QUA ĐÓ KÉO MÀY VỀ HẢAAAAAAAAA ? – ai đó hét bên đầu dây kia

– À bác ơi ! – Nó hơi run

Ken lúc này ra hiệu cho nó bật lo ngoài , nó bật lên :

– Cô là ai hả ? – Giọng một người đàn ông

– À dạ con là Như ! – Nó nói

– Thảo Như đúng không con ? – Bên kia nói

– Dạ đúng rồi ! – Nó trả lời

– Xin lỗi con ! Bác là ba của thằng Yun ! – Ba Yun nói

– Dạ không sao đâu bác ! – Nó lễ phép

– Yun có ở đó không con ? – Ba Yun nói

Nó nhìn lên mọi người , ai cũng ra dấu là không có ! Nó ngập ngừng :

– Bác biết là tụi nó đang kêu con nói không ! Đúng chứ ? – Ba Yun nói

– Dạ sao Bác ? – Nó tái mét mặt mày

– Con chuyển lời đến các nhân vật sau đây giúp ta : Yun , Ken , Key , Ngọc , Kino , Kai , Tuấn Anh , Cen , Pin , Mạnh Cường ! Nói với tụi nó là 30 Tây không có mặt tại nhà là khoá thẻ tín dụng ! – Ba Yun nói

Tụi nó nghe Ba Yun nêu tên một đám trừ nó ra khiến nó cười muốn lộn ruột :v !

– À dạ vâng ! Con sẽ nói ! – Nó trả lời

– cảm ơn con ! – Ba Yun nói

– Không có gì đâu Bác ! – Nó nói

– À mà thôi , con nói với Yun Ken Key Kino Cen Pin và Mạnh Cường là mai về ! 4 đứa còn lại ở lại học đến đêm 30 rồi về ! – Ba Yun nói

– Vâng ! Con chào bác ! – Nó nói

Nó cúp máy ngước mặt lên , trừ 4 đứa không bị gọi về ngày mai thì còn lại mặt một đống :)) !

– Tại sao thằng Yun lại mở điện thoại ? – Cen nói

– Tại vì nếu nó có bị gọi về cũng chẳng sao ! – Ken nói

– Tại sao 3 đứa mình lại dính chứ ? – MC khóc ròng

– why me ? Whyyyyyyy? – Kino la làng

Key ngồi trầm ngâm suy nghĩ một chút rồi nhìn sang nó :

– Tao có cách ! – Key cười gian tà

– Cách gì ? – đám bị gọi hồn đồng thanh :))


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.