Tình Yêu Của Anh Tôi Không Dám Nhận

Chương 142: Chương 142: Giống Kiều Phương Hạ nhiều hơn






Nếu như mỗi buổi sáng thức dậy cậu bé đều có thể đứng đánh răng chung với chị gái thì tốt quá đi!

Kiều Phương Hạ súc miệng, Đình Trung cũng bắt chước đặt ly rửa mặt xuống, chìa khuôn mặt trẻ con mũm mỉm của mình đến trước mặt Kiều Phương Hạ để cô lau mặt cho cậu bé.

Kiều Phương Hạ nhìn gương mặt tròn trịa hồng hào của cậu bé, bỗng nhiên nhớ tới lần đầu tiên cô gặp Đình Trung, ngay cả một câu hoàn chỉnh Đình Trung cũng lắp bắp mà nói.

"Đình Trung trở nên thông minh rồi này." Kiều Phương Hạ cười tủm tỉm thuận miệng khích lệ cậu bé.

Bà Trần đúng lúc lấy đồ giúp Kiều Phương Hạ ở phòng thay đồ cách vách nghe thấy được, ngay sau đó lập tức nói: "Cậu chủ nhỏ quả thật nói nhiều hơn trước, con nít chính là như vậy, nói học là đã học được rồi."

"Đình Trung không thích nói chuyện với bọn họ, bọn họ cũng không thích nói chuyện với Đình Trung." Đình Trung lập tức nghiêm túc trả lời.

Bọn họ, chắc là chỉ người của nhà họ Lệ?

Kiều Phương Hạ từng thấy một câu thế này trong lúc đọc một cuốn sách về tâm lý học, nếu như một đứa bé trưởng thành trong hoàn cảnh thiếu đi tình thương, năng lực biểu đạt của nó sẽ chậm chạp hơn. những đứa trẻ đồng trang lứa rất nhiều, nếu nghiêm trọng sẽ dẫn tới chứng tự kỷ ở tuổi thiếu nhi, ở mức độ nhỏ thì dẫn tới chậm nói.

Xem ra Đình Trung mắc phải tình trạng này. Hơn nữa Tô Minh Nguyệt cũng không cần, không yêu cậu bé.

Nhưng mà gần đây tâm trạng của Đình Trung rất tốt, cậu bé nói chuyện trước mặt cô càng ngày càng nhanh nhẹn, cái miệng nhỏ cũng càng ngày càng đông dài.

Kiều Phương Hạ đã biết Đình Trung muốn biểu đạt cái gì.

Cô hơi chững lại, rồi lại tiếp tục cười tủm tỉm giúp Đình Trung lau mặt, nói: "Sau này sẽ không còn bạn nào trong trong nhà trẻ nói Đình Trung của chúng ta là bé ngốc nữa rồi."

"Đúng vậy, lúc trước ngay cả cậu chủ đôi khi cũng nói cậu chủ nhỏ ngốc, trong lúc nóng ruột còn nói giống như là một người câm. Cậu chủ nhỏ của chúng ta chỉ là chậm nói một chút thôi, những chỗ khác vẫn rất thông minh đấy..." Bà Trần ở cách vách nói phụ họa.

Thế nhưng nói một hồi âm lượng giọng nói đã nhỏ lại. Bà Trần không nói lời nào, Kiều Phương Hạ cũng không có đáp lại.

Cô giúp Đình Trung rửa mặt, mặc quần áo xong, lúc cô nắm tay nhỏ của Đình Trung đi ra ngoài vẻ mặt của bà Trần ngượng ngùng đứng ở cửa.

"Không sao hết" Kiều Phương Hạ mỉm cười với bà Trần, nói.

Bà Trần có đôi khi sẽ bất giác mà lấy Đình Trung và Kiều Phương Hạ khi còn nhỏ so sánh với nhau, bao gồm cả Lê Đình Tuấn.

Đứa nhỏ này tuy rằng lớn lên giống Lê Đình Tuấn như đúc, nhưng mà về tính cách lại giống Kiều Phương Hạ nhiều hơn.

Gen là một thứ gì đó rất mạnh mẽ, rõ ràng Đình Trung do hai người Lệ Đình Tuấn và bà Trần nuôi nấng, tính cách hắn là nên giống với Lê Đình Tuấn mới đúng.

Thậm chí có đôi khi không cần cố tình nhắc tới Kiều Phương Hạ, chỉ là nhìn nhất cử nhất động của Đình Trung, từng tiếng nói từng cử chỉ của cậu bé không ngừng nhắc nhở bọn họ đứa nhỏ này rốt cuộc là do ai sinh.

Bà Trần có đôi khi sẽ nhìn thấy Lê Đình Tuấn nhìn chằm chằm Đình Trung, có thể liên tục nhìn đến một hai giờ đồng hồ.

Bà ấy cảm thấy có đôi khi những thứ mà người khác nhìn thấy không nhất định là thứ ngoài mặt mà con mắt đã nhìn được.

Bà ấy cảm thấy lúc Lê Đình Tuấn nhìn chằm chằm Đình Trung, thật ra là thông qua cậu bé để nhìn Kiều Phương Hạ.

Kiều Phương


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.