Tình Yêu Thôn Quê

Chương 77: Chương 77




Tưởng Hải Dương trầm giọng hừ một tiếng, Lâm Đông Đông hệt như con mèo nhỏ đang liếm hắn, kiểu liếm láp cách quần lót như thế này không gãi trúng chỗ ngứa hiển nhiên càng khiến người ta khó nhịn.

“Bé cưng...” Hắn cảm giác da đầu mình tê dại, đong đưa eo nhỏ giọng nói, “Đừng giày vò anh nữa, ngậm dương v*t vào miệng đi, Đông Bảo Nhi ngoan.”

Lâm Đông Đông đã liếm ướt một mảng quần lót Tưởng Hải Dương, không rõ là nước miếng cậu nhiều hơn hay chất nhầy hắn nhiều hơn.

“Anh đừng vội mà,“ cậu ngửa đầu ngọt ngào làm nũng, cuối cùng cũng kẹo quần lót Tưởng Hải Dương xuống, “Em ăn liền đây.”

dương v*t căng phồng của Tưởng Hải Dương rốt cuộc cũng được giải thoát, hưng phấn nảy lên mấy cái.

Lâm Đông Đông cầm lấy cây hàng nóng hổi dán lên mặt mình hôn nhẹ mấy cái, yêu thích vô cùng.

Tưởng Hải Dương miệng khô lưỡi đắng, bị tình dục làm cho ngạt thở, cũng bị yêu thương thân mật của Lâm Đông Đông khiến cho ngọt ngào không thôi.

Hắn xoa đầu Lâm Đông Đông, nỗ lực xuyên qua bóng tối nhìn thấy dáng vẻ bây giờ của Lâm Đông Đông.

Dù hắn đang bị dục vọng tra tấn đến thở dốc dồn dập nhưng lúc nhìn Lâm Đông Đông trong mắt vẫn là dịu dàng đong đầy. Trong đôi mắt kia có dục vọng cuồng dã như thủ triều, cũng có lửa tình yêu thương.

Trên mặt với môi Lâm Đông Đông bị dính một ít dịch nhầy, hơi tanh, là mùi dịch thể của Tưởng Hải Dương.

Cậu cũng không nhịn nổi trước tiên hôn một cái lên đầu khấc mềm mại no đủ, sau đó há miệng ngậm đỉnh đầu vào, nuốt lấy gậy th*t hằn đầy gân xanh vào từng chút một.

Tưởng Hải Dương ngửa đầu thở dài thoải mái, dương v*t hắn nếu còn không được Lâm Đông Đông yêu thương phỏng chừng sẽ nổ tung mất.

Lâm Đông Đông vừa nuốt vừa mút, đầu lưỡi trơn trượt câu liếm, ăn vào một chút lại phun ra, làm liên tục nhiều lần, liếm láp một cách thích thú, tiếng nước tấm tắc, giống như tham lam liếm mút một chiếc kẹo que mĩ vị.

Cậu ngậm lấy đầu khấc yếu ớt mút một chốc, lại chuyển môi liếm phần gốc rễ. Mỗi một tấc đều liếm thật tỉ mỉ, như thể đang dùng đầu lưỡi đếm từng đường gân hằn trên gậy th*t.

Lâm Đông Đông toàn tâm toàn ý âu yếm Tưởng Hải Dương, miệng không để ý tới thời điểm, bàn tay lại vuốt vê thân gậy nóng cứng, sau đó vùi mặt ngậm lấy túi trứng phía dưới, mút vào với cường độ vừa phải, hai trái trứng trượt qua trượt lại trong miệng cậu.

Túi trứng Tưởng Hải Dương không quá nhiều nếp nhăn, lớp da cực mỏng màu đỏ, mềm mại, non nớt.

Lâm Đông Đông thích không thôi, liếm mút hai quả trứng từng chút một, thỉnh thoảng còn dùng răng nhẹ nhàng day cắn lớp biểu bì mỏng manh.

Hô hấp Tưởng Hải Dương dồn dập, cổ họng thỉnh thoảng lại tràn ra tiếng than nhẹ sung sướng.

Lâm Đông Đông liếm hôn từ túi trứng chuyển dần lên, lại lần nữa nhét gậy th*t nóng rực không ngừng rỉ chất lỏng vào miệng.

Cậu muốn ăn hết cả cây nhưng thế nhưng lại quá vội vàng lúc đầu khấc đâm tới cổ họng lại không kìm được co rút nôn khan.

“Đông Bảo Nhi.” Tưởng Hải Dương vội vàng lùi eo về sau, “Đừng đâm sâu quá.”

Lâm Đông Đông cười lắc đầu, hôn một cái lên đầu khác, miệng dán vào trên lỗ sáo, nói: “Không sao, đâm hết vào đi.”

Nói xong lại hít thở sâu một hơi, cố gắng thả lỏng cuống họng, nắm lấy gốc gật thạt Tưởng Hải Dương, chậm rãi nuốt vào.

dương v*t nóng cứng quá to dài, đầu khấc đâm đến cổ họng rồi nhưng vẫn còn thừa ra một đoạn bên ngoài chưa nuốt hết.

Lâm Đông Đông nhẹ nhàng động đầu điều chỉnh góc độ, duỗi thẳng cổ, tiếp tục đẩy dương v*t vào sâu trong cổ họng.

Mãi đến tận khi chóp mũi chạm đến đám lông rậm rạp nơi bụng dưới Tưởng Hải Dương, cậu gần như đã không thở nổi, dương v*t cường tráng cuối cùng cũng đâm xuống yết hầu cậu.

Yết hầu chật hẹp, liên tục co rút.

Quy đầu Tưởng Hải Dương bị đè ép từng trận, sướng đến mức trong đầu như đang bắn pháo hoa

Không chỉ là thân thể sung sướng, mà tâm lý cũng được thỏa mãn đến cực điểm.

Hắn thật sự không kìm nổi, nâng đầu Lâm Đông Đông lên, động đây thắt lưng căm vào rút ra bên trong yết hầu nhỏ hẹp.

Lâm Đông Đông đỡ lấy eo Tưởng Hải Dương, ngửa đầu kính dâng bản thân mình không chút giữ lại.

Nước mắt sinh lí chảy dọc khóe mắt, gậy th*t trong miệng quá lớn, liên tục đánh động bên trong cổ họng cậu, cơ hồ như muốn đâm vào tận thực quản cậu. Nước miếng không có cách nào giữ lại, thuận theo gậy th*t ra vào chảy ra khỏi miệng.

Dù bị làm cho gần như muốn nghẹt thở, nhưng cậu vẫn cố gắng chịu đựng. Tiếng hừ nhẹ vì sướng đến cực điểm của Tưởng Hải Dương truyền đến tại cậu, khiến cho tâm lý cậu cũng như muốn đạt cực khoái.

Thế nhưng không được bao lâu, Lâm Đông Đông không kiên trì nổi nữa, hết cách rồi, cậu không thể chống lại được phản ứng sinh lý.

Quai hàm căng phồng chua xót, cổ họng bỏng rát, bị dị vật liên tục ra vào liên tục co rút. Cậu không nhịn nổi nữa mà nôn khan.

Tưởng Hải Dương nghe thấy tiếng động nhanh chóng lấy lại tinh thần từ trong dục vọng phóng túng, vội vàng rút dương v*t ra, hoảng hốt khom người hôn môi Lâm Đông Đông.

Hắn đau lòng liếm bờ môi cùng khoang miệng Lâm Đông Đông, ảo não vì mình bị Lâm Đông Đông yêu thương đến mất lý trí.

Nhưng khoái cảm vừa rồi thật sự rất mãnh liệt, nếu lại làm thêm phút chốc nữa hắn sẽ lập tức cao trào.

Thế nhưng Tưởng Hải Dương không nỡ để Lâm Đông Đông phải khó chịu nữa, hắn một tay giữ sau gáy cậu hôn sâu, tay kia nắm chặt lấy dương v*t mình nhanh chóng tuốt.

Lâm Đông Đông chậm lại, vươn tay nắm lấy gậy th*t Tưởng Hải Dương, tiếng nói mơ hồ giữa nụ hôn: “Bắn vào miệng em đi.”

Bọn họ vẫn luôn như vậy, mỗi lần khẩu giao sẽ ăn tinh dịch đối phương, nếu không thì sẽ không cảm thấy thỏa mãn.

Tưởng Hải Dương bị cậu yêu thương đến muốn phát rồ, mút mạnh đầu lưỡi cậu, sau đó đứng dậy, lần thứ hai đẩy dương v*t sắp phun trào vào miệng cậu.

Hắn không đẩy vào quá sâu chỉ một nửa, phối hợp với Lâm Đông Đông đâm vào rút ra, thắt lưng co rúm.

Chất nhầy trên lỗ sáo càng lúc càng nhiều, gậy th*t cũng giật mạnh trong miệng.

Lâm Đông Đông biết Tưởng Hải Dương sắp bắn, cậu hóp miệng, ra sức mút đầu khấc mẫn cảm, vừa mút trượt đầu lưỡi âu yếm đường gân bên dưới gậy th*t.

“Đông Bảo Nhi...” Tưởng Hải Dương thở dốc dồn dập, thẳng lưng đâm rút tốc độ càng lúc càng nhanh.

Ngay khoảnh khắc Lâm Đông Đông dùng sức mút mạnh một cái, tinh dịch nóng bỏng ào ạt phun ra.

Lâm Đông Đông vừa mút vừa tiếp tục ngậm đầu khấc Tưởng Hải Dương hút, ăn sạch tinh dịch còn sót bên trong lỗ sáo.

Tưởng Hải Dương chìm đắm bên trong khoái cảm cao trào một chóc, sau đó lấy lại tinh thần ôm Lâm Đông Đông dậy đè lên tường, liều mạng hôn.

Không phải là tình dục bức người mà là tình yêu thiêu đốt.

Toàn bộ khoang miệng Lâm Đông Đông đều bị Tưởng Hải Dương bao lấy, đầu lưỡi bị hắn quấn lấy, nhưng dường như người kia vẫn chưa vừa lòng, vẫn tiếp tục dùng sức như muốn hút lấy hồn phách cậu.

Nhưng chỉ cần Tưởng Hải Dương muốn, cậu đều cho tất cả, chỉ một mình Tưởng Hải Dương.

Hai người ôm lấy nhau hôn say đắm, rõ ràng đã từng hôn vô số lần, nhưng vẫn khó dời khó bỏ như trước.

“Đông Bảo Nhi,“ Tưởng Hải Dương kết thúc nụ hôn, dán vào môi Lâm Đông Đông si ngốc khẩn cầu, “Dọn ra đi, được không? Hai chúng ta trọ ở ngoài.”

Lâm Đông Đông lắc đầu, ngậm bờ môi mềm mại Tưởng Hải Dương mút một cái.

“Chỉ còn một năm nữa, anh chờ thêm một chút.” Cậu ngửa mặt hôn mổ Tưởng Hải Dương, mềm giọng dỗ dành, “Không phải chúng ta đã bàn xong hết rồi sao, chờ khiên lên đại học sẽ ở trọ bên ngoài.”

“Đông Bảo Nhi không ngoan!” Tưởng Hải Dương vừa khó chịu vừa ấm ức, ôm chặt eo Lâm Đông Đông nhỏ giọng lầm bầm, “Bây giờ không chịu nghe lời anh nữa.”

Lâm Đông Đông không kìm được bật cười, người này rõ ràng là ngựa chiến, sư tử, vậy mà trước mặt cậu lại hóa thành mèo lớn đáng thương.

“Anh ngoan.” trong lòng cậu ngập tràn ngọt ngào, ra sức làm nũng, “Chờ hai chúng ta lên đại học rồi ở trọ ngoài, em hứa mà.”

Tưởng Hải Dương không nói lời nào, bĩu môi không vui.

Lâm Đông Đông cười hì hì, cọ trán mình lên trán Tưởng Hải Dương, “Anh, anh thương Đông Bảo Nhi đi mà.”

Oành ~

Sức đề kháng của Tưởng Hải Dương hoàn toàn sụp đổ, nhóc tổ tông này, lúc nào cũng dễ dàng đòi mạng hắn mà, haizz!

Hắn nâng mặt Lâm Đông Đông lên hung hăng hôn một cái, sau đó tuột quần cậu xuống, ngửa quỳ trên đất âu yếm người kia.

***

Ngày mồng 1 tháng 5 vừa qua nhiệt độ nhanh chóng tăng cao. Mặc dù sáng sớm vẫn có chút mát lạnh, nhưng cứ đến trưa mặt trời lên cao thì thật sự nóng vô cùng.

Trưa hôm nay vừa mới ăn cơm xong, Tưởng Hải Dương đã bị bọn Hứa Khải gọi đi.

Cô chủ nhiệm yêu cầu học sinh lớp 5 lên phòng máy trên tầng 4 làm việc, trường học chuẩn bị đổi mới một số thiết bị dạy học, những thiết bị cũ cần phải chuyển đi chỗ khác.

Tưởng Hải Dương bị gọi đi làm việc, chỉ còn mình Lâm Đông Đông buồn chán.

Cậu vốn về lớp nằm sấp trên bàn ngủ một lúc hoặc là đọc sách, thế nhưng chân trước vừa mới bước vào lớp cậu đã lập tức quay người đi.

Lâm Đông Đông nhớ đến món trà đá mà mấy ngày trước cậu với Tưởng Hải Dương có uống ở quảng trường nhỏ kia, dạo này đang rất thịnh hành, rất nhiều người mua. Cậu với Tưởng Hải Dương cũng thích uống, lần trước Tưởng Hải Dương còn uống đến hai ly lận.

Quảng trường nhỏ cách trường học không xa, đi dọc theo con đường nhỏ trước cổng trường, rẽ qua một con phố là đến. Đi bộ khoảng tầm mười phút, nếu đi từ trường đến khu phố thương mại nhất định phải đi qua quảng trường nhỏ.

Lâm Đông Đông đang đi trên con đường đến quảng trường nhỏ, khuôn mặt trắng nõn bị mặt trời hun đỏ chảy mồ hôi.

Cậu mặc hơi nhiều đồ, những người khác đến trưa chỉ mặc áo phông ngắn tay, cậu còn mặc thêm một chiếc áo khoác đồng phục.

Từ xa đã nhìn thấy biển hiệu quán trà đá, Lâm Đông Đông lau mồ hôi chảy trên gáy, vui vẻ bước nhanh hơn.

Trà đá có đến mấy vị khác nhau, cậu với Tưởng Hải Dương đều thích vị đào mật.

Trời nóng như thế này, lát nữa cậu lấy nhiều đá cho Tưởng Hải Dương, vị trà chua chua ngọt ngọt lại mát lạnh, Tưởng Hải Dương làm xong việc chắc chắn sẽ nóng muốn hỏng, uống cái này vào sẽ thoải mái lắm.

Thế nhưng không chờ Lâm Đông Đông đi tới cửa tiệm trà đá, nhóm người Bàng Địch đột nhiên đi từ trong cửa quán ra, tiến thẳng về phía Lâm Đông Đông.

Bàng Địch vốn dẫn theo hai tên đàn em đi đến quán net trên phố, đúng lúc đi ngang quan quán trà đá này nên vào trong mua nước.

Đám người đang ngồi trong quán uống nước, Bàng Địch dựa bên cửa sổ đột nhiên thấy Lâm Đông Đông đi về phía bên này, chỉ có một mình.

Bàng Địch đúng thật quan tâm Tưởng Hải Dương, còn đi hỏi thăm khắp nơi, nghe nói Lâm Đông Đông là em trai của Tưởng Hải Dương, ở cùng một thôn, Tưởng Hải Dương đối xử với cậu cực kỳ tốt, đi chỗ nào cũng dẫn theo cậu.

Gã nhớ lại trước đây, dáng vẻ Tưởng Hải Dương che chở cho Lâm Đông Đông, còn thân thiết hơn cả anh em ruột.

Bàng Địch dạo gần đây quen biết được mấy tên lưu manh xã hội đen, chỉ cần có tiền thì không cần lo không có ai làm.

Cái răng bị gãy của gã vẫn chưa được trám đây, mối thù này chắc chắn phải đòi lại.

Ở trong trường không làm được gì, Phòng Chính trị - Giáo dục vẫn luôn theo dõi gã. Cho nên khoảng thời gian này gã luôn chờ có cơ hội, còn liên lạc với một đám người, lúc đó tập kích bên ngoài, cho dù Tưởng Hải Dương có trâu bò đến thế nào có thể phế bỏ hắn!

Dù đánh đến mức Tưởng Hải Dương phải nằm viện cũng không sao, nhà gã có tiền, trước đây không phải đều giải quyết như vậy sao.

Nhưng tuy không chờ được đến lúc dạy dỗ Tưởng Hải Dương, thì gã cũng không muốn để Tưởng Hải Dương khó chịu.

Bàng Địch hút sạch nước trong ly trà đá, nhìn Tưởng Hải Dương sắp đi đến, cười tàn ác.

Lâm Đông Đông này không phải chính là em trai bảo bối của Tưởng Hải Dương sao, được, vậy trước tiên xả chút giận đã.

Gã nhớ lần đầu tiên đánh nhau Lâm Đông Đông cũng có mặt ở đó, râu ria thế này thì không cần đến bọn đàn em, chỉ mình gã cũng xử lý được.

Bàng Địch vứt ly trà đá sang một bên, kêu hai tên đàn em kia, mở cửa đi ra ngoài.

Lâm Đông Đông nhìn thấy ba người bọn Bàng Địch đi tới, trái tim ngay lập tức nảy lên cuống họng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.