Tình Yêu Thứ Ba

Chương 22: Chương 22




Lần đầu tiên nghe thấy anh níu giữ, trái tim cô yếu mềm tới nỗi không thể chạm vào nổi.

Nhưng một tình yêu không thực tế thì thôi đi, anh cũng đầy mâu thuẫn và đấu tranh trong nội tâm như cô.

Buổi tối, Cao Triển Kỳ mời tất cả các đồng nghiệp ăn cơm, để tăng thêm nhiệt cho đám cưới hôm chủ nhật của anh ta, vì chúng tôi đều bị anh ta phân công công việc, trở thành nhân viên làm việc ngày hôm đó.

Lần đầu tôi thấy Bạch Lệ – vợ sắp cưới của anh ta, người như tên, trắng trẻo, xinh đẹp, duyên dáng, đầy đặn khiến người ta suy nghĩ xa xôi, tiếng "Triển Kỳ" cất lên ngọt ngào không gì sánh được, lúc nào cũng dính lên người anh ta, dường như sợ mất đi bảo bối trong chớp mắt. Còn Cao Triển Kỳ lại biểu hiện hời hợt, có lúc dính chặt, còn lớn tiếng trách, nhưng Bạch Lệ không để ý, vẫn cười cười.

Tôi rất vui, cười đùa với mọi người, cũng uống không ít rượu, uống tới nỗi mặt đỏ ửng.

Khi Bạch Lệ vui lại tiến gần tôi nói: "Luật sư Trâu, hôm nay tuy là lần đầu gặp nhưng tên của cô tôi đã nghe thuộc rồi, cô là bạn tốt nhất của Cao Triển Kỳ nhà chúng tôi, sau này phải giúp đỡ anh ấy nhiều hơn nhé!" Nói xong, nâng cốc vang đầy.

Tôi cười đáp: "Tôi nào giúp được anh ta cái gì, sau này anh ta nhất định lên như diều gặp gió!" Nói xong, một ngụm uống cạn cốc rượu cô ta mời.

Cao Triển Kỳ cũng tới, nói: "Sôi nổi nhỉ! Có mới nới cũ, tụ tập đông đúc nhân tài!"

Bạch Lệ bắn ánh mắt quyến rũ qua: "Anh sao xứng với luật sư Trâu chứ?"

Tôi chỉ cảm thấy buồn cười.

Rượu tàn, tôi đứng bên lề đường bắt xe, Cao Triển Kỳ bước tới nói: "Tôi tiễn cô."

"Tiễn tôi? Đừng đùa, vợ anh làm thế nào?"

"Tôi để cô ấy tự bắt xe về." Anh ta bất giác phân trần, ôm tôi về phía xe anh ta.

Tôi cũng có chút say say, đành ngồi vào.

"Vợ tôi thế nào?" Anh ta hỏi.

"Khá lắm, hình như cũng thuộc dòng dõi danh vọng."

"Khụ, cũng chẳng phải là danh vọng gì, cha cô ấy là phó chánh án đã nghỉ hưu của toàn án trung cấp."

"Cô ấy rất yêu anh."

"Thì thế, ngoài cô ra, những phụ nữ khác đều rất yêu tôi."

"Tôi tính gì?" Nghe những lời đó, tôi nói tự giễu mình.

"Coi như một đối tượng yêu đương rất tốt, độc lập, thông minh, có tư tưởng, cũng rất xinh đẹp." Cao Triển Kỳ vừa nói một cách hưng phấn, vừa lái xe lắc bên này lắc bên kia.

Tôi cười, bất lực dựa đầu lên cửa kính xe.

"Hôm nay cô uống không ít nhỉ?" Anh ta nói

"Mừng cho anh mà. Sau này anh kết hôn rồi, cơ hội uống cùng anh sẽ ít đi." Tôi tùy tiện đáp.

"Trâu Vũ, có phải tôi kết hôn khiến cô buồn không?" Anh ta lại có thể hỏi vậy. Anh ta nhìn ra tôi buồn, nhưng anh ta tưởng rằng đó là vì anh ta.

Tôi cười lớn: "Đúng thế, người đàn ông muốn tôi cuối cùng đều kết hôn cả. Xem ra tôi hết hy vọng rồi."

"Trâu Vũ, tôi nói thật đấy! Có phải bây giờ cô mới phát hiện ra điểm tốt của tôi?" Anh ta nói, động tác không nghiêm túc, nắm lấy tay tôi.

Tôi giật mạnh tay anh ta ra, đấm mạnh anh ta một cái: " Bớt cái tính tưởng ai cũng mê mình đi, lo việc kết hôn của anh cho tốt đi!"

Anh ta tự chuốc lấy sự bẽ mặt, ngoan ngoãn ngậm miệng, lái xe tới giao lộ chỗ nhà tôi.

Tôi xuống xe, bước chân không vững, lắc lư đi về phía nhà mình.

Khi bước tới tầng trệt, đột nhiên cảm thấy dạ dày cuộn lên, vội vàng chạy tới vườn hoa nhỏ bên cạnh, mặc kệ tất cả, nôn ra hết, có điều cảm giác này cũng khá, hai ngày nay trong lòng luôn cảm thấy tắc nghẹn, cố gắng hết sức đảo lộn lục phủ ngũ tạng như hôm nay, thậm chí vì quá sức còn bật ra cả nước mắt, nhất thời có cảm giác dễ chịu, thoải mái.

Đột nhiên, đằng sau có người vỗ nhẹ lên lưng tôi, còn đưa ra bình nước khoáng. Có thể là ai chứ?Trong phút chốc, tâm trạng tôi hốt hoảng, nảy sinh ra sự mong chờ không hề thực tế, muốn quay đầu, có lẽ có thể nhìn thấy dáng vẻ cúi người xuống của Lâm Khải Chính. Tuy tôi nhếch nhác như vậy, nhưng nếu lúc này là anh ấy, tôi nhất định sẽ mượn rượu lao vào vòng tay anh, giơ tay đầu hàng. Sớm biết rời xa cực khổ như vậy, có lẽ, không bằng cứ dứt khoát liều mình chìm đắm trong trụy lạc.

Nhưng, tôi quay đầu, chỉ thấy Trâu Nguyệt.

"Chị uống nhiều rồi ư? Về thôi!" Nó đỡ tôi đi về nhà.

Tôi loạng choạng lên lầu, nằm lên giường ngủ luôn.

Chủ nhật, hôn lễ của Cao Triển Kỳ tiến hành đúng thời gian.

Hai chiếc Mec đó đương nhiên là đi mượn rồi, thứ sau khi Cao Triển Kỳ băng qua văn phòng tôi, đứng ở cửa nói lớn: "Này, cậu bạn đó thật tuyệt, cho tôi mượn hai chiếc mẫu mã mới toanh!" Lời tuy không đầu không cuối nhưng tôi biết ý anh ta muốn nói tới ai.

Khi đội xe lái tới cửa khách sạn, tôi nhìn không khí náo nhiệt, chạy ra khỏi quầy tiếp nhận đồ mừng cưới, đứng ở cửa. Cô dâu chú rể đi qua tôi cũng không hề biết, chỉ biết đứng ở đó, thử phân biệt hai chiếc xe nào là anh tự sắp xếp, nhưng từng chiếc từng chiếc đều màu đen, chiếc nào cũng cùng nhãn hiệu, lái xe đều là gương mặt xa lạ,trong đám người rộn ràng nhộn nhịp, tôi không tìm thấy chút liên quan nào của anh, không ngừng thất vọng.

Khi tôi trở về quầy tiếp nhận đồ mừng cưới, đúng lúc thấy trưởng phòng Âu Dương tới trao, ký thay, ba chữ rồng bay phượng múa "Lâm Khải Chính" châm vào hai mắt tôi đau nhói. Đương nhiên, anh tuyệt đối không thể xuất hiện. Cao Triển Kỳ ngày ngày hỏi han anh sẽ đến tham gia không, tôi chỉ đáp không biết, trong lòng rất rõ, anh là loại người sống trong nhung lụa, hiếm khi ra ngoài, vì một người còn chẳng được coi là bạn, một nơi hỗn tạp ồn ào, sao có thể hạ cố tới đây chứ? Cao Triển Kỳ đánh giá cao bản thân anh ta rồi, càng đánh giá cao tôi.

Chưa đầy một lúc, Tả Huy cũng tới, đặt phong bì trước mặt tôi, cúi đầu ký tên mình trên sổ ghi lễ vật.

Tôi vừa cầm phong bì, vừa hỏi: "Bao nhiêu?"

"2000." Anh ta đáp.

"2000?" Tôi kêu lên: "Anh nhiều quá đấy tôi chỉ đưa 800 thôi."

Anh ta có chút ngại, nói khẽ bên tai tôi: "Chúng ta hồi đó... anh ta mừng 1600 đấy."

Trước đây tôi không để ý tiền, nào biết những thứ này, nghe thấy anh ta nói thế, nghẹn không lên lời, anh ta cũng ngượng ngập rời đi, chạy qua bắt tay Cao Triển Kỳ. Nhìn bóng dáng anh ta, tôi thầm nghĩ, bối rối biết bao, chúng tôi cũng từng đứng ở nơi đó, nhận chúc phúc của mọi người, hôm nay lại là người dưng.

Đợi tiệc rượu bắt đầu, tất cả khách khứa đều đã vào chỗ, tôi giao chỗ tiền đã đếm cho người chủ quản, lặng lẽ rời khách sạn.

Ra khỏi sảnh lớn, cảnh vật ngoài kia vẫn đẹp đẽ sáng bừng, sắp tới lễ Quốc khánh rồi, nên về nhà với mẹ thôi. Tôi xách túi uể oải đi bên đường.

Lúc này, một chiếc xe Jeep ở bãi đỗ trước khách sạn thu hút sự chú ý của tôi, xe đỗ chính giữa, trước sau xung quanh đều vị vây quanh bởi các xe khác, đen đen, cao tới nửa đầu. Do biển số xe bị che mất, tôi không thể khẳng định có phải là chiếc xe của Lâm Khải Chính không, vì tò mò, vì mong chờ, tôi rẽ ngoặt, nghiêng người vượt qua các xe khác, tới trước xe đó.

Lại gần nhìn, 66888, chính là xe của anh. Tôi bỗng cảm thấy bất ngờ, anh có thể ở nơi nào? Tôi bất giác quay đầu tứ phía tìm bóng dáng anh.

Nhưng bãi xe dưới ánh mặt trời chói chang buổi trưa không một bóng người.

Nghĩ lại, chắc đi bơi rồi, anh Phó chẳng phải từng nói anh thích nhất bơi ư? Tôi còn nhớ bể bơi yên tĩnh trong vắt đó, chính là trên tầng 19 khách sạn.

Quay đầu nhìn khách sạn, tầng nào cũng giống nhau, có lẽ là quá nhớ, tôi nhất thời nổi hứng, híp mắt trước ánh mặt trời, ngẩng đầu đếm số tầng, thật là hành động rất vô vị, tôi chỉ muốn biết, tầng 19 đó rốt cuộc ở đâu? Người đó rốt cuộc đang ở chỗ nào?

"7, 8, 9, 10..." Tôi không ngừng tự nói một mình, di động trong túi reo không đúng lúc, không thể dừng được, nếu dừng lại phải đếm từ đầu, thế là tôi vừa kiên trì đếm số tầng, vừa lấy di động ra khỏi túi.

"17, 18, 19." Tôi mặc kệ điện thoại reo, cho tới khi xác nhận vị trí của tầng 19 mới hài lòng đặt di động lên tai nghe.

"Alo, xin chào!" Tôi trả lời một cách công thức.

"Nhìn thấy anh chưa?" Bên tai vang đến giọng nói của Lâm Khải Chính.

Tôi ngại quá, bản thân lại có hành vi trẻ con đến thế, lẽ nào bị anh bắt gặp! Ngẩng đầu nhìn tầng 19, chớp mắt không biết vị trí cụ thể nào nữa, tầng nào của khách sạn cũng giống nhau, anh có thể ở đằng sau cửa kính nào chứ?

"Uhm... không có." Tôi ngại ngùng trả lời..

"Nhìn lên trên, anh ở trên tầng cao nhất." Anh nói.

Tôi cố gắng hết sức ngẩng đầu tìm kiếm, dưới ánh nắng chói mắt, tầng cao xa quả thực có một bóng dáng nho nhỏ.

"Thấy anh rồi chứ?"

"Thấy rồi. Anh ở đó làm gì?"

"Phong cảnh ở đây rất đẹp. Có muốn lên ngắm chút không?"

"Cao quá, em không dám."

"Em đoán xem, nếu anh nhảy từ đây xuống, có trực tiếp rớt trước mặt em không?" Ngữ điệu nhẹ nhõm, lại khiến tôi dựng đứng lông tơ.

Tôi nghiêm giọng: "Anh nói linh tinh gì thế?'

Anh bật cười khẽ: "Yên tâm, anh không dám, anh không có dũng khí đó, như vừa nãy, anh ở bên sảnh lớn, nhìn em rất lâu, thấy em cúi đầu đếm tiền, từng lần đếm, đếm rồi lại loạn, đếm rồi lại loạn, thực sự rất đáng yêu, nhưng, anh cũng không có dũng khí tới bên cạnh em." Ngữ điệu của anh ảm đạm.

"Đừng nói như vậy, kỳ thực em cũng thế, em cũng không có dũng khí đối diện với anh." Tôi nói khẽ, hy vọng ăn ủi trái tim anh.

Anh không nói gì, tôi giơ điện thoại ngẩng đầu, cố gắng nhìn rõ bóng hình anh trên cao.

Rất lâu, rất lâu sau, anh nói một cách khó khăn trong điện thoại: "Trâu Vũ, nếu ... cái gì anh cũng không cần, em còn yêu anh không?"

Cuối cùng, cuối cùng, anh nói tới đề bài khó khăn nhất này, nói tới sự lựa chọn thê thảm nhất này, tôi lại không ngớt đau lòng cho anh, chỉ là một tình yêu không phù hợp với thực tế thì thôi đi, lại có ý định lật đổ mục đích cuộc đời từ trước đến nay của anh, nhưng có thể thấy trái tim anh đã chịu sự đấu tranh và mâu thuẫn như thế nào. [jini83.wordpress.com]Tôi nên lấy đó làm an ủi chứ, đây nên là lời khen ngợi lớn nhất đối với tôi.

Thế là tôi nói: "Cảm ơn anh, thực sự cảm ơn anh."

Nghe thấy câu trả lời của tôi, có lẽ anh tưởng rằng tôi tán thành cách nghĩ của anh, thế là anh nói: "Vậy em đợi anh, đợi anh sắp xếp ổn thỏa...."

Tôi cắt lời anh: "Đừng, Khải Chính, dù sao cũng đừng làm vậy, nhất định đừng vì em mà bỏ đi cuộc đời và sự nghiệp của anh, em không cần anh hy sinh nhiều như vậy, em không tiếp nhận nổi. Nếu anh làm vậy, em cũng sẽ không yêu anh."Tôi nhìn anh chăm chú từ xa, nhận mạnh từng chữ từng câu: "Người em yêu là anh – người có tiền, có quyền thế, anh biết không?"

"...... vậy em trở về đi, trở về bên anh đi, được không?" Anh khẽ thỉnh cầu.

Đây là lần đầu tiên nghe thấy anh giữ tôi lại, trái tim của tôi yếu đuối tới nỗi không cách nào chạm vào nhưng tôi vẫn lắc đầu như cũ, cố gắng nói một cách qua quýt: "Kỳ thực em không thích hợp làm tình nhân, em quá tham lam."

Chúng tôi cách nhau xa như thế, tôi không nhìn rõ dáng vẻ anh, nghĩ chắc anh cũng không nhìn thấy biểu hiện của tôi, không nhìn thấy khi tôi nói câu này, lệ chảy từ khóe mắt, lạnh lẽo trượt xuống cổ tôi.

Anh lại trầm mặc lần nữa. Hai chúng tôi cứ như vậy, nhìn nhau từ xa, muốn tiến lên một bước, nhưng hoàn toàn không có khả năng.

Cuối cùng, tôi nhẫn tâm nói câu "Tạm biệt", không đợi anh trả lời, cúp máy, quay người bỏ đi.

Vừa may trước cửa khách sạn luôn có taxi đỗ chờ khác, tôi ngồi lên một trong những chiếc đó, chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi tầm nhìn của Lâm Khải Chính.

Lái xe hỏi tôi đi đâu? Tôi ngỡ ngàng, mịt mù, bỗng nhiên nhìn thấy trước mặt có xe bus, đuôi xe có dòng quảng cáo: "Triển lãm ảnh của chuyến du lịch một mình – khoác ba lô chụp ảnh.", tôi rất thích chương trình này, thuận tay chỉ nó rồi nói: "Ở chỗ kia, nhà triển lãm!"

Xe khởi động đi về phía trước, chỗ giao nhau đúng lúc đèn xanh, rẽ trái là ra đường lớn.

Cổ tôi cứng ngắc, ngồi trên xe, không dám quay đầu, dường như tầm nhìn của anh vẫn trên đỉnh đầu tôi như cũ. Cho tới khi xe chạy rất xa rất xa, tôi mới nhẹ nhàng nhìn lại đằng sau, lúc này, tầng cao nhất của khách sạn Quân Hoàng đã bị các kiến trúc lớn nhỏ hoàn toàn che lấp.

Chiều chủ nhật, trong triển lãm có rất nhiều trẻ con, lúc nào cũng có thể nghe thấy tiếng vui đùa của chúng và tiếng trách mắng của cha mẹ, nhưng những bức ảnh đẹp đẽ kia vẫn khiến tâm trí tôi tập trung. Đang nhìn đến say sưa, đột nhiên nghe thấy người gọi: "Chị Trâu."

Quay đầu, là Đinh Giáp, cậu ta đeo trên thắt lưng một cái loa nho nhỏ, bên tai đeo tai nghe, cười tươi như hoa.

"Cậu đây là ...?" Tôi chỉ chỉ trang bị của cậu ta.

"Em là hướng dẫn viên của triển lãm, có cần em phục vụ chị không?" Cậu ta đáp.

"Có cần tiền không?" Tôi nhướng mày hỏi.

Cậu ta lắc đầu: "Không cần, em có nghĩa vụ giới thiệu mà."

"Vậy thì đương nhiên là được rồi."

Thế là cậu ta bắt đầu giới thiệu cho tôi từng bức từng bức ảnh, dưới sự chỉ bảo của cậu ta, quả thật tôi mới nhìn ra điều huyền diệu trong ảnh, có phần ngạc nhiên, thích thú. Người lớn và trẻ em tập trung cạnh tôi càng lúc càng nhiều. Khi kết thúc thuyết minh, khán giả và tôi đều nhiệt liệt vỗ tay cho cậu ta.

Mọi người dần di tản, Đinh Giáp đi cùng tôi ra khỏi phòng triển lãm.

Tôi dừng bước, tạm biệt cậu ta, đột nhiên cậu ta lấy ra vài tờ giấy nhỏ: "Em có vài phiếu miễn phí ở quán café này, hay là em mời chị cốc café?"

Tôi không có lý do để từ chối, hơn nữa, lúc này tôi đến bước đường cùng rồi, cũng thích có người nói chuyện, giết thời gian. Tôi hỏi: "Cậu không cần tiếp tục làm việc à? Có thể nghỉ không?"

"Vừa nãy em chuẩn bị tan làm, chị đợi em lát, em trả máy móc này." Nói xong, cậu ta vội vàng quay người chạy về phía quầy lễ tân总台, dừng lại ở đó một chút, khoác túi bò lên rồi quay lại, bước chân cậu ta nhẹ nhàng khiến tôi bỗng chốc cảm giác mình đang già đi nhiều quá.

Quán kinh doanh có vẻ kém, phải tới tận lúc khách đến mới đun nước nóng, tôi và cậu ta ngồi ở bàn tròn nhỏ chờ đợi.

Tôi nói: "Chị mời em mới phải, hôm nay em vất vả làm thêm rồi, nói đi, muốn ăn gì?"

Cậu ta cười: "Chị làm em như trẻ con ấy, còn muốn ăn vặt ư?"

"Trâu Thiên tham ăn kinh khủng." Tôi cũng cười.

"Trâu Thiên thường nói tới chị gái, biết chị rất vất vả vì cậu ta."

"Không có gì, nó có thể học, đương nhiên nên nuôi nó ăn học."

Cậu ta vẫn cười như thế. Tôi nhìn dáng nghiêng nghiêng của cậu ta, mặc dù cười nhưng khóe mắt cũng không có chút vết nhăn, đời người tốt biết bao, nỗi lo lắng lớn nhất chẳng qua là tất cả vẫn chưa bắt đầu.

"Có thời gian tới nhà chị chơi." Tôi quan tâm, y hệt như phụ huynh.

Đột nhiên cậu ta đỏ mặt, mắc cỡ xoa đằng sau đầu: "Em đã hẹn Trâu Nguyệt hai lần nhưng cô ấy thường từ chối, nói không có thời gian."

Nhất thời tôi quên cả sự đau buồn của bản thân, thực lòng mừng cho Trâu Nguyệt, người con gái khuê nữ có thể gặp được người theo đuổi khỏe mạnh đáng yêu, quang minh chính đại như thế, thực sự là phúc của người đó. Tôi mỉm cười an ủi: "Không sao, con gái thường hơi mắc cỡ."

Phía bên chủ quán gọi, cậu ta nhảy qua, bưng hai cốc café nóng hổi.

"Xin lỗi, ở đây chỉ có café nhanh, có lẽ chị uống không quen." Cậu ta ngồi xuống, áy náy nói.

"Không sao, tôi không biết uống café." Tôi mỉm cười. — Trong phút chốc lại nhớ tới Lâm Khải Chính ngồi trong quán Starbuck, cười nói với tôi: "Theo anh sẽ học được cách uống café." Nghĩ tới vẻ yêu chiều trên gương mặt khôi ngô của anh, bất giác tâm trạng ngẩn ngơ, vội cúi đầu uống một ngụm café, để che giấu sự đau thương.

Sao biết café vô cùng nóng, bỏng cả đầu lưỡi tôi, tay tôi run lên, café đổ ra ngoài một nửa, hắt cả lên người tôi, vạt áo màu kem bị loang một mảng lớn.

Tôi vội đứng lên, dùng tay phủi nhẹ, Đinh Giáp cũng lấy khăn giấy đưa tôi, không ngừng xin lỗi: "Xin lỗi, xin lỗi, quên không nhắc chị, café rất nóng."

Tôi nhận lấy tờ giấy ăn lau đi, cười nói: "Không sao, chỉ trách bản thân chị không cẩn thận."

Café thấm vào từng sợi nhỏ một đoạn áo, cho dù lau thế nào, vẫn để lại vết mờ mờ. Đây là trừng phạt ư? Tôi thầm nghĩ. Cũng có lẽ đến hoài niệm sâu xa tận đáy lòng của bản thân đều không nên có nữa!

Do bất đồng tối hôm đó, giữa tôi và Trâu Nguyệt trước sau đều có chút xa cách. Với tôi kỳ thực trong lòng áy náy, với nó có lẽ vẫn nghi ngờ không tan như cũ.

Sau bữa tối nó đang rửa bát, tôi dựa bên cửa hỏi: "Phỏng vấn thế nào?"

"Xếp thứ 14. Em quá căng thẳng."

"Chẳng phải chỉ tuyển 10 người ư? Còn có hy vọng không?"

"Anh rể nói anh ấy sẽ hỏi han hộ, chắc vấn đề nhỏ thôi."

Tôi gật đầu, dặn dò: "Nếu cần tặng quà, nhất định nhớ phải nói cho chị biết, không thể cứ bắt anh ta bỏ tiền."

Nó vâng một tiếng.

Tôi vờ như vô tình nói: "Đinh Giáp ấy, hôm nay chị vô tình gặp cậu ta."

Nó cúi đầu rửa bát, dường như không nghe thấy.

"Thực ra em có thể suy nghĩ một chút, cậu con trai này trông rất đứng đắn, nghề nghiệp cũng khá, điều hiếm có là gia thế trong sạch, rất chất phác, đáng tin."

Nó vẫn không nói gì như cũ, chăm chỉ đặt từng cái bát đã rửa, khô coong nước lên giá bát.

"Tuổi tác em cũng không còn nhỏ nữa, hôm trước mẹ cũng hỏi về vấn đề cá nhân của em đã giải quyết thế nào đấy? Vẫn luôn không thấy em chính thức yêu đương lần nào, cứ như vậy sẽ bỏ qua cơ hội." Tôi nói một cách chân thành.

"Anh ấy không phải mẫu em thích." Trâu Nguyệt buồn bã nói, lau lau tay, ra khỏi bếp, bước vào phòng nó.

Nghe thấy lời nói này của nó, tôi có chút bực mình, đi theo sau nó hỏi: "Rốt cuộc mẫu người nào mới là mẫu em thích, em nói xem nào?"

"Chị biết đấy, còn cần em nói ư?" Nó buông ra một câu, chuẩn bị đóng cửa.

Tôi bước nhanh lên hai bước, dùng chân chặn cửa phòng nó, nói một cách khó chịu: "Trâu Nguyệt, chị nghiêm túc thảo luận với em, em đừng có không biết tốt xấu."

Nó quay đầu, biểu hiện ngạo mạn: "Em cũng nghiêm túc trả lời câu hỏi của chị! Đinh Giáp căn bản chỉ là một đứa trẻ, em không muốn yêu đương với một đứa trẻ!"

"Vậy em muốn yêu đương với ai? Muốn cùng người có sự nghiệp? Trưởng thành ổn định? Có nhà có xe? Đàn ông như thế trên đời này có mấy người?"

"Cho dù chỉ có một người em cũng cam tâm tiếp tục đợi."

Tôi biết nó chỉ ai, trong lòng cực kỳ tức giận, ngữ điệu bất giác trở nên cay nghiệt: "Người xếp hàng đợi đàn ông thượng hạng đó rất nhiều, em còn không biết đứng ở số thứ mấy?"

"Chỉ cần đợi được anh ấy, cho dù là số thứ mấy, khi người khác vứt bỏ, em sẽ có cơ hội." Trâu Nguyệt trước nay chưa bao giờ ngẩng đầu hiên ngang như thế trước mặt tôi, thậm chí nó còn mỉa mai lại tôi: "Không biết chủ nhân chiếc áo đó trong tủ chị có phải cũng là đàn ông thượng hạng không? Không biết chị lại xếp thứ mấy đây?"

Tôi nhất thời nghẹn giọng, đang định bày ra dáng điệu lý luận một trận với nó, nó quay đầu đóng cửa, còn khóa luôn.

Tôi chán nản ngồi trên ghế sô fa, cảm thấy rất nản lòng, đúng thế, tôi sớm đã không có lập trường chỉ trích nó u mê không tỉnh ngộ rồi, so sánh ra, việc tôi làm có lẽ còn ngu xuẩn đê tiện gấp trăm lần.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.