Tình Yêu Và Danh Dự

Chương 8: Chương 8




“Hãy xem xét mọi việc, điều chi lành thì giữ lấy.”

Thánh Kinh Tân Ước, 1 Tesalonica, 15:1

Madelyne ngồi bên mép giường, đôi chân đã có sức trở lại. Một tiếng gõ cửa rụt rè vang lên chỉ vài phút sau khi Duncan rời đi. Madelyne lên tiếng và một người hầu bước vào phòng. Người phụ nữ gầy gò và hốc hác, đôi vai co rụt và những nếp lo lắng hằn lên vầng trán rộng. Khi người hầu đến gần giường, những bước chân của cô ấy dường như trở nên nặng nhọc hơn.

Trông cô ấy như muốn chạy trốn, bất thình lình, một ý nghĩ lóe lên trong đầu Madelyne rằng cô ấy có thể đang sợ hãi. Người phụ nữ vẫn liếc nhìn về phía cửa.

Madelyne mỉm cười, cố gắng làm dịu đi sự lo ngại của cô hầu, dù không hiểu được thái độ nhút nhát ấy.

Người phụ nữ đang giữ cái gì đó ở phía sau. Cô ấy từ từ đưa túi đồ ra và buột miệng nói, “Tôi đem hành lý của cô lên, thưa tiểu thư”.

“Cô thật là tử tế.” Madelyne đáp lời.

Nàng nhận thấy lời khen vừa rồi đã khiến người phụ nữ vui mừng, giờ thì cô ấy không còn lo lắng nữa mà chỉ bối rối một chút thôi.

“Tôi không biết tại sao cô sợ tôi”, Madelyne quyết định đối mặt với vấn đề. “Tôi sẽ không làm hại cô, tôi có thể hứa về điều đó. Anh em nhà Wexton đã nói gì về tôi mà khiến cô sợ đến vậy?”

Câu hỏi thẳng thừng của Madelyne làm sự căng thẳng trong dáng điệu của người hầu giảm bớt. “Họ không nói gì với tôi cả, thưa tiểu thư, nhưng tôi không điếc. Tôi có thể nghe thấy tiếng kêu la ở trên này suốt dọc đường đến kho lương thực, hầu hết các tiếng la hét ấy là của cô.”

“Tôi đã la hét ư?” Madelyne kinh hãi. Chắc chắn người phụ nữ này nhầm lẫn rồi.

“Là cô”, cô ấy trả lời, thêm vào một cái gật đầu xác nhận. “Tôi biết là cô bị sốt và không thể nhớ gì. Gerty sẽ đem đồ ăn lên cho cô trong vài phút nữa. Tôi ở đây để giúp cô thay quần áo nếu cô muốn.”

“Tôi đang đói”, Madelyne rên rỉ rồi co duỗi đôi chân, kiểm tra sức lực của chúng. “Tôi đang yếu như một đứa trẻ ấy. Mà tên cô là gì thế nhỉ?”

“Tôi tên là Maude, phỏng theo tên của Hoàng hậu”, cô ấy tuyên bố. “Dĩ nhiên là người đã qua đời rồi ấy, từ đó vua William của chúng ta không lấy vợ khác.”

Madelyne mỉm cười. “Maude, cô nghĩ tôi có thể tắm táp một chút không? Tôi thấy mình nhớp nháp quá.”

“Tắm ư, thưa tiểu thư?” Maude kinh hoàng tột độ. “Vào giữa mùa đông ư?”

“Tôi đã quen với việc phải tắm hằng ngày rồi, Maude, lâu lắm rồi kể từ lần cuối tôi…”

“Tắm một lần mỗi ngày? Để làm gì chứ?”

“Tôi chỉ muốn mình sạch sẽ thôi mà”, Madelyne nhìn người hầu và quả quyết người phụ nữ tử tế này sẽ được tận hưởng nhiều lợi ích từ việc tắm táp này, dù vậy nàng cũng không đưa ra đề nghị vì sợ rằng sẽ xúc phạm đến cô ấy. “Cô có nghĩ lãnh chúa của cô sẽ cho phép tôi thực hiện việc phù phiếm này không?”

Maude nhún vai. “Cô có thể làm gì cô muốn, miễn là ở trong phòng này. Nam tước không muốn cô bị ốm vì quá sức. Tôi có thể tìm một cái bồn tắm ở quanh đây và người nhà tôi sẽ kéo nó lên cầu thang.”

“Cô có gia đình rồi ư, Maude?”

“Vâng, một người chồng tốt và một đứa con trai gần năm tuổi. Thằng bé nghịch ngợm lắm.” Maude giúp Madelyne đứng dậy và cả hai đến chiếc ghế cạnh lò sưởi. “Con trai tôi tên William”, cô ấy tiếp tục. “Theo tên Đức vua quá cố của chúng ta.”

Cánh cửa mở ra trong khi Maude đang kể lể. Một người hầu khác vội vào trong và mang theo cái khay đầy thức ăn. Maude gọi lớn, “Gerty, không cần căng thẳng. Cô ấy không mất trí như chúng ta đoán đâu”.

Gerty mỉm cười. Bà là người to lớn với nước da ngăm đen và đôi mắt nâu. “Tôi là đầu bếp ở đây”, bà thông báo với Madelyne. “Tôi nghe nói cô rất xinh đẹp. Dù vậy, cô quá gầy. Ăn hết phần này đi, nếu không cô sẽ bị thổi bay bởi cơn gió đầu tiên mất.”

“Cô ấy muốn đi tắm, Gerty”, Maude tuyên bố.

Gerty nhướng một chân mày. “Vậy thì cứ để cô ấy tắm. Nếu cô ấy bị cảm lạnh thì không thể trách chúng ta được.”

Hai người phụ nữ tiếp tục huyên thuyên với nhau khi dọn phòng cho Madelyne. Họ nhanh chóng trở thành bạn bè và Madelyne vô cùng thích thú lắng nghe những câu chuyện phiếm của họ. Sau đó họ giúp nàng tắm. Và khi cái bồn tắm được đưa ra ngoài, Madelyne cảm thấy mệt lử. Nàng đã gội đầu và sẽ mất khá lâu để tóc có thể khô được. Madelyne ngồi trên một tấm lông thú mềm trước lò sưởi và rũ mái tóc dài gần hơn với hơi nóng của ngọn lửa để nó mau khô, cho đến khi tay nàng mỏi nhừ. Kèm theo một cái ngáp lớn không kiểu cách, Madelyne duỗi người trên tấm lông thú và nghĩ sẽ nghỉ ngơi một lúc. Nàng chỉ mặc mỗi chiếc áo vải, không muốn mặc đầy đủ váy xống đến khi nào tóc khô và được tết bím lại.

Duncan thấy Madelyne đang ngủ say. Một bức tranh cực kỳ lôi cuốn, nàng nằm nghiêng qua một bên ngay trước ánh lửa bập bùng. Đôi chân dài co lên tới ngực có màu ánh vàng do phản chiếu từ ngọn lửa và mái tóc lộng lẫy che phủ gần hết khuôn mặt.

Hắn không thể không mỉm cười. Ôi Chúa ơi, nàng gợi cho hắn hình ảnh của một cô mèo con đang cuộn tròn ấm áp. Đúng, thật hấp dẫn và nàng chắc chắn sẽ chết cóng nếu hắn cứ để mặc như vậy.

Madelyne thậm chí không mở mắt khi Duncan nhấc bổng và bế nàng lại giường. Hắn cười vì cách nàng tự động rúc sát vào ngực hắn. Nàng cũng thở dài như thể đang toại nguyện lắm và chết tiệt, nàng lại có mùi của hoa hồng.

Duncan đặt Madelyne xuống giường và đắp chăn cho nàng. Hắn cố giữ khoảng cách nhưng dường như không thể kiềm chế bản thân, bàn tay hắn vuốt nhẹ lên đôi má mềm mại của nàng.

Madelyne trông rất yếu đuối trong giấc ngủ.

Chắc chắn đó là lý do hắn không muốn bỏ đi. Niềm thôi thúc được bảo vệ nàng lấn át tất thảy. Nàng quá ngây thơ và cả tin. Tận sâu trong trái tim hắn biết sẽ không bao giờ cho phép nàng quay lại với anh trai nữa. Nàng là một thiên thần và hắn sẽ không cho phép nàng ở gần con quỷ Louddon, không bao giờ nữa.

Các nguyên tắc của Duncan hoàn toàn bị đảo lộn. Với tiếng lầm bầm thất vọng, hắn đi ra cửa. Quỷ quái, hắn còn không biết chắc mình muốn gì nữa.

Đó là tại Madelyne, dù nàng chẳng hề biết. Nàng làm hắn phát điên, và khi ở gần nàng, hắn không thể suy nghĩ được gì cả.

Duncan nghĩ mình sẽ phải tạo khoảng cách với Madelyne cho đến lúc giải quyết hết những vấn đề khiến hắn phiền não. Tuy nhiên, ngay khi quyết định tránh xa Madelyne, tâm trạng hắn lại trở nên tồi tệ. Duncan lẩm bẩm, nguyền rủa, quay người và từ từ đóng cánh cửa đằng sau lại.

Madelyne vẫn còn yếu nên việc ở một mình không làm nàng chán nản. Nhưng sau hai ngày, Gerty và Maude cùng những chuyến thăm viếng thường nhật của họ đã khiến nàng cảm nhận được tác động của việc cầm tù. Nàng đi tới đi lui khắp phòng cho đến lúc biết rõ mọi ngóc ngách, sau đó làm những người hầu phát hoảng khi khăng khăng đòi làm công việc mà họ cho là tầm thường. Madelyne lau sạch sàn nhà và các bức tường. Rèn luyện thân thể không giúp được nhiều. Nàng cảm thấy mình bị giam giữ như một con thú. Và nàng chờ, từng giờ, Duncan đến với mình.

Madelyne vẫn tự nhủ rằng mình nên lấy làm mừng vì Duncan đã quên nàng. Chúa ơi, nàng đã bị quên lãng sao?

Hai ngày nữa trôi qua, Madelyne gần như ném mình ra khỏi cửa sổ chỉ để có thêm việc mà làm. Nàng chán nản đến mức muốn thét lên.

Nàng đứng cạnh cửa sổ và nhìn ra xa, nơi mặt trời đang dần biến mất, và nghĩ về Duncan.

Madelyne nghĩ mình có thể gợi lên hình ảnh hắn trong tâm trí, vì ngay lúc nàng nghĩ đến việc muốn gặp hắn đến thế nào thì hắn thình lình xuất hiện. Cánh cửa bật mở, đập sầm vào bức tường đá đã thông báo sự xuất hiện của hắn, và hắn đứng đó, trông dữ dội, đầy quyền lực và không kém phần đẹp trai đối với tâm hồn bình yên của nàng. Thề có Chúa, nàng có thể nhìn hắn chăm chú đến hết đêm.

“Edmomd đến cắt chỉ bây giờ”, Duncan bảo.

Hắn bước vào phòng và đứng trước lò sưởi. Đôi tay khoanh lại trước ngực, điều này khiến Madelyne có ý tưởng là hắn chán ngấy nhiệm vụ này.

Thái độ lạnh lùng ấy làm nàng tổn thương nhưng nàng xác định hắn sẽ không bao giờ biết điều đó. Nàng trao cho hắn vẻ mặt mà nàng hy vọng là có vẻ bình thản nhất.

Ôi Chúa ơi, nàng thật tuyệt. Madelyne mặc cái đầm màu kem và áo chẽn xanh dương. Chiếc dây lưng bện bằng thừng quấn quanh thắt lưng thanh mảnh làm nổi bật những đường cong nữ tính. Mái tóc thả rơi trước ngực. Duncan nghĩ mái tóc màu lông chồn của nàng dày và quăn như một nữ hoàng, dù nó xoắn vào nhau như những sợi dây đỏ. Hắn nhớ lại cảm giác mái tóc nàng trên tay, rất mềm và mượt mà.

Hắn giận dữ, tức tối bởi cái cách nàng tiếp tục làm phiền mình. Hắn không thể thôi ngắm nhìn Madelyne, thừa nhận rằng hắn thèm có nàng bên cạnh. Một suy nghĩ ngu ngốc, và là suy nghĩ mà hắn sẽ không bao giờ công khai thừa nhận, nhưng tất cả những điều đó đều giống nhau, chọc thẳng vào hắn, nhấn hắn vào một nhận thức mới.

Đột nhiên hắn phát hiện ra Madelyne đang mặc bộ đồ truyền thống của gia tộc Wexton, và hắn toét miệng cười. Hắn tự hỏi không biết nàng có nhận ra điều đó không, nàng trông có vẻ không muốn được hôn chút nào, hắn sẽ nói ra điều đó để xem phản ứng của nàng ra sao.

Madelyne không thể nhìn Duncan lâu hơn nữa. Nàng sợ hắn sẽ biết được mình nhớ hắn đến mức nào. Và sau đó hắn sẽ hả hê đắc thắng, nàng tự nhủ.

“Tôi muốn biết anh sẽ làm gì với tôi, Duncan”, nàng nói, ánh mắt như xuyên thẳng xuống sàn nhà. Nàng không dám nhìn lên để thấy vẻ mặt hắn trước câu hỏi, bằng không nàng sẽ hoàn toàn đánh mất suy nghĩ mạch lạc.

Đúng thế, khả năng tập trung lúc nào cũng trong tình trạng báo động mỗi khi nàng ở quanh Duncan. Nàng không hiểu nổi phản ứng của mình đối với hắn, nhưng phải chấp nhận là lần nào cũng giống lần nào. Nam tước có thể làm nàng lo lắng mà không cần dùng đến một lời. Hắn quấy rầy sự bình yên trong tâm hồn nàng, khiến nàng rối bời. Khi hắn đến gần, nàng muốn hắn rời đi. Nhưng khi hắn không có mặt, nàng lại thấy nhớ hắn.

Madelyne quay lưng lại với Duncan và nhìn ra ngoài cửa sổ. “Anh nghĩ sẽ nhốt tôi trong phòng này suốt quãng đời còn lại sao?”

Duncan mỉm cười vì nỗi lo lắng lẫn trong giọng nói nàng. “Madelyne, cửa không bị khóa”, hắn nói.

“Anh đang đùa à?” Madelyne hỏi rồi xoay người nhìn hắn đầy hoài nghi. “Anh nói với tôi là tôi không bị nhốt trong tháp này suốt tuần qua ư?” Ôi Chúa ơi, nàng muốn hét vào mặt hắn. “Tôi có thể đã trốn thoát?”

“Không, cô không thể trốn thoát, nhưng cô có thể rời khỏi căn phòng này”, Duncan trả lời.

“Tôi không tin”, Madelyne tuyên bố rồi khoanh hai tay trước ngực, bắt chước tư thế của hắn. “Anh nói vậy chỉ để tôi cảm thấy mình thật ngu ngốc. Anh không công bằng, Duncan, vì tôi không bao giờ, không bao giờ nói dối. Do đó”, nàng kết luận, “nó là trận đấu không cân sức”.

Edmond xuất hiện nơi lối vào đang mở. Người em kế vẫn mang theo cái cau mày như thường lệ. Nhưng trông anh ta có vẻ dè dặt, anh ta nhìn chằm chằm Madelyne một lúc lâu trước khi bước vào trong.

“Lần này anh sẽ giữ cô ta nằm xuống”, anh ta nói với Duncan.

Madelyne liếc nhìn Duncan lo lắng và thấy hắn mỉm cười. “Giờ Madelyne không bị sốt, Edmond, cô ấy ngoan như một cô mèo con”, hắn nhận xét rồi quay sang Madelyne và ra lệnh cho nàng đến giường để Edmond tháo băng.

Madelyne gật đầu. Nàng biết cần phải làm thế, nhưng sự xấu hổ rất nữ tính áp đảo mọi ý thức. “Nếu cả hai người rời khỏi đây, tôi sẽ có một lúc riêng tư để chuẩn bị.”

“Chuẩn bị cái gì?” Duncan hỏi.

“Tôi là một quý cô”, Madelyne lắp bắp. “Tôi sẽ không để các anh thấy gì ngoài vết thương của mình. Đó là điều tôi sẽ chuẩn bị.”

Mặt nàng đỏ bừng, Duncan đã hiểu ra. Edmond húng hắng ho nhưng tiếng thở dài của Duncan lớn hơn. “Đây không phải là lúc e thẹn đâu, Madelyne. Vả lại, ta đã thấy… chân cô rồi.”

Madelyne ưỡn thẳng lưng, ném cho hắn một cái nhìn giận dữ rồi nhanh chóng lên giường. Nàng chụp lấy một trong những tấm lông thú rơi xuống sàn, khi yên vị trên giường, rằng phủ tấm lông lên người và ngọ nguậy để kéo váy lên đỉnh đùi.

Mép miếng băng lộ dần, nàng bắt đầu chậm rãi tháo ra.

Edmond quỳ xuống cạnh nàng khi miếng băng được tháo bỏ. Madelyne để ý thấy vết thâm tím bên dưới mắt trái anh ta. Nàng thắc mắc làm sao anh ta lại bị bầm như thế và vội kết luận là một trong số anh em trai của anh ta phải chịu trách nhiệm về điều đó. Những kẻ đáng ghét, nàng tự nhủ, ngay cả khi nàng nhận thấy Edmond cực kỳ nhẹ nhàng rút từng sợi chỉ dính trên da nàng.

“Thật tốt, nó chỉ đau như bị véo thôi, Edmond”, Madelyne nhẹ nhõm thốt lên.

Duncan bước đến cạnh giường. Trông hắn có vẻ sẵn sàng vồ lấy nàng nếu nàng di chuyển.

Thật khó xử khi hai người đàn ông đang nhìn vào đùi nàng. Nàng sớm trở nên bối rối. Nghĩ đến việc lái sự chú ý của Duncan sang hướng khác, nàng thốt ra điều đầu tiên vụt ngang qua đầu. “Tại sao lại có móc ở cả hai cánh cửa?”

“Cái gì?” Hắn rõ ràng là bị lúng túng.

“Thanh gỗ trượt vào trong những cái móc vòng để chốt cửa”, Madelyne vội vã nói. “Anh làm móc vòng ở cả hai cửa. Sao lại thế, anh đang nghĩ gì vậy?”, nàng hỏi, vờ như cực kỳ quan tâm đến một đề tài nực cười như thế.

Tuy nhiên, chiến lược của nàng đã có tác dụng. Duncan quay đầu, nhìn cánh cửa rồi lại nhìn nàng. Giờ hắn nhìn thẳng vào mặt nàng, lờ đi cái đùi để trần của nàng, chỉ một lát thôi.

“Sao?”, nàng thách thức. “Có phải khi làm cửa, anh không thể quyết định đặt then chắn cửa bên nào ư?”

“Madelyne, chuyện này cùng lý do với việc cầu thang được xây từ bên trái”, Duncan giễu cợt. Có một tia sáng lấp lánh hiển hiện trong mắt hắn. Madelyne mãn nguyện bởi sự thay đổi biểu hiện bề ngoài của hắn. Hắn gần như không đáng lo ngại khi mỉm cười.

“Và lý do đó là gì thế?” Madelyne hỏi.

“Bởi vì ta thích thế.”

“Một lý do tầm thường, vậy đấy”, Madelyne tuyên bố.

Nàng giữ nụ cười trên môi cho đến khi nhận ra mình đang siết chặt bàn tay hắn. Madelyne vội rụt tay lại và nhìn Edmond.

Người em trai đang nhìn Duncan. Anh ta đứng dậy và nói, “Nó đã lành”.

Madelyne nhìn xuống vệt dài lởm chởm xấu xí trên đùi rồi nhăn mặt bởi vết sẹo khủng khiếp. Nhưng nàng nhanh chóng lấy lại kiểm soát, xấu hổ vì phản ứng nông cạn của mình. Tại sao ư, nàng không phải là người phụ nữ rỗng tuếch. “Cảm ơn anh, Edmond”, nàng vừa nói vừa kéo chăn lên phủ chân.

Duncan không nhìn thấy kết quả công việc của Edmond. Hắn cúi xuống kéo tấm lông thú. Madelyne đẩy tay hắn ra và ẩn mép chăn xuống giường. “Anh ấy nói nó đã lành, Duncan.”

Rõ ràng là hắn muốn tận mắt thấy. Madelyne giật mình kêu lên khi Duncan giật phắt tấm chăn ra. Nàng cố sức kéo váy xuống nhưng Duncan chộp lấy tay nàng và chậm rãi đẩy váy nàng cao lên cho đến khi đùi nàng phô bày trọn vẹn.

“Không nhiễm trùng”, Edmond nói với Duncan, cũng đang ngó cảnh tượng trước mắt từ phía bên kia giường.

“Được rồi, nó đã lành”, Duncan tuyên bố chắc nịch với một cái gật đầu kèm theo.

Khi hắn thả tay Madelyne ra, nàng vuốt thẳng chiếc váy và hỏi, “Anh không tin em trai mình sao?”. Nghe giọng thì có vẻ nàng rất kinh hãi.

Duncan và Edmond trao cho nhau cái nhìn mà Madelyne không thể hiểu được. “Dĩ nhiên là anh không tin rồi”, nàng lẩm bẩm. “Chắc thế nên anh ấy mới nhận con mắt bầm đen như vậy”, nàng nói thêm, lộ vẽ căm phẫn. “Đó là những gì tôi mong đợi từ anh em nhà Wexton.”

Duncan tỏ vẻ bực bội bằng cách quay đi và bước ra phía cửa. Tiếng thở dài lớn theo sau hắn. Edmond đứng đó, nhíu mày nhìn Madelyne thêm một lúc rồi đi theo anh trai.

Madelyne lặp lại lòng biết ơn của mình. “Tôi biết là anh phải theo lệnh chăm sóc vết thương của tôi, Edmond, nhưng dù sao tôi cũng xin cảm ơn anh.”

Madelyne tin chắc người đàn ông cáu kỉnh đó sẽ lăng mạ lời cảm tạ của nàng và nàng đã sẵn sàng đón nhận lời sỉ nhục của anh ta. Bất kể điều gì ghê gớm anh ta nói ra, nàng cũng sẽ cố nhún nhường.

Edmond chẳng thèm nói gì. Madelyne thất vọng. Làm thế nào nàng có thể chứng tỏ cho nhà Wexton thấy mình là một thiếu nữ dịu dàng nếu họ không cho nàng cơ hội?

“Bữa tối sẽ bắt đầu trong một giờ nữa, Madelyne. Cô có thể dùng bữa cùng chúng tôi trong đại sảnh khi Gilard đến đón cô.”

Duncan bỏ đi sau khi thông báo. Tuy vậy, Edmond dừng lại rồi từ từ xoay người nhìn Madelyne. Anh ta dường như đang cân nhắc gì đó.

“Ai là Polyphemus?”

Madelyne tròn xoe mắt. Một câu hỏi lạ lùng. “Hắn là người khổng lồ, thủ lĩnh của những tên khổng lồ một mắt trong truyện cổ thần thoại của Homer”, nàng trả lời. “Polyphemus là tên khổng lồ dị dạng kinh khủng với một mắt duy nhất ngay giữa trán. Hắn ta dùng những người lính của Odysseus cho bữa tối”, nàng nói thêm kèm cái nhún vai kiểu cách.

Edmond không thích câu trả lời của nàng. “Vì Chúa”, anh ta thều thào.

“Dù anh có gọi tên Chúa thì cũng vô ích thôi”, Madelyne gọi với theo. “Mà tại sao anh lại hỏi tôi về Polyphemus?”

Madelyne đoán chừng, từ bước chân xa dần của Edmond rằng anh ta sẽ không trả lời mình.

Tuy vậy, sự bất lịch sự của anh ta cũng không làm giảm đi niềm vui của Madelyne. Nàng ngã ra giường và cười lớn. Chúa ơi, cuối cùng thì nàng cũng sẽ rời khỏi căn phòng này. Nàng không tin nổi lấy một giây là cánh cửa không bị khóa cả tuần. Duncan nói thế cốt chỉ để làm nàng thất vọng. Phải, hắn sẽ làm cho nàng tin mình là kẻ ngu đần nếu nàng cho phép điều đó xảy ra.

Madelyne lục lọi túi. Nàng muốn mặc một chiếc đầm thật đẹp rồi nhận ra ước muốn ấy thật ngớ ngẩn. Nàng là tù nhân của họ, trời ạ, không phải là khách mời.

Nàng mất năm phút để chuẩn bị. Madelyne đi tới đi lui trong phòng hồi lâu rồi bước đến chỗ cánh cửa để xem xét nó được chốt an toàn ra sao. Bằng cái kéo cửa đầu tiên, cánh cửa mở rộng, suýt nữa đẩy ngã nàng xuống sàn.

Rõ ràng Duncan để ngỏ cửa chỉ để lừa nàng. Nàng muốn tin chuyện đấy - cho đến lúc nhớ ra rằng hắn đã bỏ đi trước Edmond.

Những tiếng động nối tiếp nhau vang lên ở phía cầu thang kéo Madelyne trở về thực tại. Nàng nghiêng người qua thành lan can để lắng nghe cuộc đối thoại, nhưng do khoảng cách quá xa nên nàng không nghe rõ từng từ được. Madelyne từ bỏ và quay trở vào phòng. Thấy thanh gỗ dài dựa vào bức tường đá, trong phút bốc đồng chiếm lĩnh tâm trí, nàng kéo nó vào trong phòng. Nàng giấu thanh gỗ dưới gầm giường, mỉm cười vì hành động bạo gan. “Tôi chỉ sẵn sàng khóa anh ở ngoài, Duncan, thay vì để anh nhốt tôi ở trong này.”

Nàng nghĩ mình có thể được phép làm phần lớn mọi việc. Chúa ơi, nàng đã bị giam giữ quá lâu trong căn phòng này và chắc chắn đó là lý do nàng tìm thấy sự vui thích như vậy trong suy nghĩ.

Đợi Gilard đến đón cực kỳ lâu. Madelyne kết luận là Duncan đã nói dối. Hắn là kẻ độc ác.

Khi nghe thấy tiếng bước chân, nàng mỉm cười nhẹ nhõm và chạy tới đứng cạnh cửa sổ. Nàng vuốt thẳng áo váy và vén những lọn tóc vào đúng chỗ, rồi khoác một vẻ mặt bình thản.

Gilard không nhíu mày. Đó là điều bất ngờ. Tối nay trông anh ta hoàn hảo, trong trang phục màu xanh của khu rừng mùa xuân. Màu xanh ấm áp khiến anh ta thật đẹp trai.

Có âm sắc êm dịu trong giọng nói khi anh ta lên tiếng. “Tiểu thư Madelyne, tôi có lời muốn nói với cô trước khi chúng ta xuống sảnh”, anh ta thông báo thay cho lời chào.

Gilard liếc nhìn một cách lo lắng, siết chặt tay sau lưng và đi tới trước mặt nàng.

“Adela có thể sẽ ăn tối cùng gia đình, chị ấy biết cô ở đây và chị ấy…”

“Không vui?”

“Phải, còn hơn là không vui. Chị ấy không nói gì nhưng ánh mắt của chị ấy khiến tôi không thoải mái.”

“Tại sao anh lại nói với tôi điều này?” Madelyne hỏi.

“Tại sao ư, tôi nói với cô vì tôi thấy mình nợ cô một lời giải thích để cô có thể tự chuẩn bị.”

“Sao anh lại quan tâm? Rõ ràng anh đã thay đổi quan điểm về tôi. Có phải vì tôi đã giúp anh trong trận chiến chống lại anh trai tôi không?”

“Ồ, tất nhiên”, Gilard nói lắp.

“Một lý do đáng tiếc”, Madelyne thốt lên.

“Cô thấy tiếc vì cứu mạng tôi?” Gilard hỏi.

“Anh hiểu nhầm rồi, Gilard. Tôi lấy làm tiếc vì bị buộc phải lấy đi mạng sống của một người để cứu anh”, nàng giải thích. “Dù vậy, tôi không thấy tiếc vì có thể giúp anh.”

“Tiểu thư Madelyne, cô là người mâu thuẫn”, Gilard nhận định. Anh ta đang nhíu mày và trông bối rối.

Anh ta không hiểu. Quả thực anh ta quá giống với anh trai mình. Đúng, như Duncan, Gilard đã quen với việc chém giết, nàng cho là vậy, và anh ta không bao giờ nhận thức được sự cắn rứt mà nàng phải chịu đựng đối với hành động của mình. Ôi Chúa ơi, anh ta có thể coi sự giúp đỡ của nàng là một hành động anh hùng. “Tôi thích nghĩ anh đã tìm thấy điểm gì tốt ở tôi và đó là lý do anh thay đổi quan điểm về tôi.”

“Tôi không hiểu ý cô”, Gilard nhún vai nói.

“Tôi biết.” Giọng nàng não nề đến mức Gilard cảm thấy muốn an ủi.

“Cô là một phụ nữ khác thường.”

“Tôi cố không trở thành như thế. Dù vậy, thật khó khi anh xem xét quá khứ của tôi.”

“Tôi có ý khen cô khi tôi nói cô là người khác thường”, Gilard lặp lại, mỉm cười vì nỗi lo lắng trong giọng nàng. Không lẽ cô ấy nghĩ khác thường có nghĩa là khiếm khuyết gì đó hay sao, Gilard thắc mắc.

Anh ta lắc đầu, quay người và dẫn đường xuống cầu thang, giải thích rằng nếu nàng bị trượt thì có thể giữ lấy vai anh ta để lấy lại thăng bằng. Những bậc thang ẩm ướt và trơn trượt.

Gilard tiếp tục độc thoại đều đều, nhưng Madelyne quá lo lắng đến mức không thể lắng nghe được gì hết. Việc chạm mặt Adela khiến nàng lo âu.

Khi họ tới ngưỡng vào đại sảnh, Gilard di chuyển đến bên cạnh và đưa tay ra cho nàng. Madelyne từ chối cử chỉ lịch thiệp đó, lo rằng sự thay đổi của Gilard sẽ khiến mấy người anh trai của anh ta không hài lòng.

Lắc nhẹ đầu, Madelyne đan tay vào phía trước và chú ý đến đại sảnh. Chúa ơi, nó là một khối tổng thể khổng lồ, với một lò sưởi bằng đá nằm ở ngay phần đẹp nhất nơi bức tường đối diện nàng. Bên phải lò sưởi, xa hơn một chút, là chiếc bàn khổng lồ đặt trên một cái bục, đủ chỗ ngồi cho ít nhất hai mươi người. Mặt bàn làm bằng gỗ, những chiếc ghế sứt sẹo xếp dọc hai bên theo chiều dài bàn, một số đứng, một số khác nằm chỏng chơ.

Một mùi gì đó đặc biệt khác lạ thoảng qua, mũi nàng nhăn lại phản ứng. Madelyne nhìn quanh và lập tức phát hiện ra nguyên nhân. Hàng đống rác rải trên sàn từ lâu rồi. Trời ạ, chúng đang ở trong tình trạng không thể chịu đựng nỗi. Lửa sáng rực trong lò sưởi làm bốc mùi hôi thối, nếu điều đó vẫn không đủ thì khoảng một tá những con chó với cái mùi đặc trưng không được tắm rửa ở trung tâm căn phòng không khiến cho dạ dày nhộn nhạo mới lạ.

Madelyne khiếp đảm với tình trạng hỗn độn này, nhưng quyết định chỉ giữ ý nghĩ cho riêng mình. Nếu nhà Wexton muốn sống như động vật thì cứ để họ sống vậy đi. Nàng chắc chắn không quan tâm.

Lúc Gilard đẩy nhẹ nàng, Madelyne bắt đầu bước tới phía cái bàn. Edmond đã ngồi ở đó, quay lưng lại với bức tường đằng sau. Người em trai thứ đang nhìn nàng. Như thể đang nghiền ngẫm gì đó, anh ta cố nhìn thấu nàng, nhưng nàng giả vờ không quan tâm.

Ngay khi nàng và Gilard yên vị tại bàn, lính tráng với những cấp bậc và vóc người khác nhau tràn vào phòng. Họ lấy những chiếc ghế khác và chừa lại một cái ngay đầu bàn, giáp với chỗ Madelyne. Nàng cho rằng chiếc ghế trống đó thuộc về Duncan, vì hắn là người đứng đầu gia tộc Wexton.

Madelyne định hỏi Gilard khi nào Duncan tham gia với họ thì giọng Edmond vang lên. “Gerty!”

Câu hỏi của Madelyne bị cuốn trôi theo tiếng gầm. Một câu trả lời lớn từ phía bên phải kho lương thực. “Chúng tôi nghe rồi.”

Gerty xuất hiện, khệ nệ với một chồng đĩa sạch trên một tay và một đĩa thịt lớn ở tay kia. Hai người hầu gái khác nối gót Gerty, mang theo những đĩa thức ăn đầy ắp. Người hầu thứ ba xuất hiện, kết thúc đám rước thức ăn, với rổ bánh mì giòn trên tay.

Những gì xảy ra tiếp theo đó quá sức kinh tởm, Madelyne tê cứng không nói được lời nào. Gerty để cái đĩa thịt đánh rầm xuống giữa bàn và ra hiệu cho những người hầu khác cũng làm như vậy. Những chiếc đĩa bay vèo vèo như những vật thể tròn bị đẩy tới trong một trận chiến, đáp xuống mặt bàn và quay cuồng quanh nàng, theo sau là những bình bia to bự. Cánh đàn ông mà dẫn đầu là Edmond lập tức ăn.

Đây rõ ràng là tín hiệu đối với đàn chó đang ngủ vì chúng bật dậy và đua nhau xếp dọc hai bên bàn ăn. Madelyne không hiểu nổi hành vi lạ lùng này cho đến khi khúc xương đầu tiên bay cái vèo qua vai đám lính. Khúc xương ấy lập tức bị con chó lớn nhất đàn chộp lấy, một con Levrier lớn gần gấp đôi đám chó săn còn lại. Những tiếng gầm gừ dữ dội vang lên đến lúc một miếng lòng được vứt qua vai rồi cứ miếng này đến miếng khác, tới khi lũ chó điên cuồng ăn, y như đám đàn ông quanh nàng.

Madelyne chằm chằm nhìn cánh đàn ông. Nàng không thể giấu vẻ ghê tởm và thậm chí cũng không thèm thử. Tuy nhiên nàng đã đánh mất sự thèm ăn.

Không có những lời nói đàng hoàng được trao đổi trong bữa ăn, chỉ có tiếng rì rầm tục tĩu át hẳn những tiếng đớp của lũ chó sau lưng nàng.

Lúc đầu nàng nghĩ đó chỉ là cách khiến nàng phát ốm nhưng khi nó cứ tiếp tục đến lúc cánh đàn ông no bụng và tỏ ra hài lòng, nàng buộc phải đánh giá lại lối tư duy của mình.

“Cô không ăn gì cả, tiểu thư Madelyne. Cô không đói à?” Gilard hỏi với cái miệng đầy thức ăn. Rốt cuộc thì anh ta cũng nhận ra Madelyne không đụng chút nào vào đám đồ ăn bày giữa họ.

“Tôi hết đói rồi”, Madelyne thầm thì.

Madelyne nhìn Gilard nốc một ngụm bia lớn rồi dùng ống tay áo chùi miệng. Nàng nhắm mắt lại. “Nói tôi nghe, Gilard”, cuối cùng nàng cũng điều khiển được suy nghĩ của mình, “Tại sao mọi người không đợi Duncan. Tôi nghĩ anh ta sẽ yêu cầu điều đó”.

“Ờ, Duncan không bao giờ ăn cùng chúng tôi”, Gilard trả lời rồi xé một mẩu bánh mì và chia cho Madelyne. Nàng lắc đầu.

“Duncan không bao giờ ăn với các anh ư?”

“Không, kể từ khi cha chúng tôi qua đời và Mary bị bệnh”, Gilard khẳng định.

“Mary là ai?”

“Đã là”, Gilard chỉnh lại. “Bà ấy cũng đã chết.” Anh ta ợ một cái trước khi tiếp tục. “Bà ấy là quản gia. Bà ấy chết cũng nhiều năm rồi”, anh ta nói tiếp, theo suy nghĩ của Madelyne đó là một thái độ khá tàn nhẫn. “Tôi nghĩ bà ấy sẽ sống lâu hơn chúng tôi.”

Gilard cắn một miếng thịt lớn và quẳng khúc xương qua vai. Madelyne phải nghiêng người né xa. Một cơn giận trào dâng trong nàng. “Dù sao chăng nữa”, Gilard nói tiếp, “Duncan là lãnh chúa của lãnh địa này. Anh ấy tách khỏi gia đình càng nhiều càng tốt. Tôi nghĩ anh ấy thích ăn một mình”.

“Tôi không nghi ngờ điều ấy”, Madelyne lầm bầm. Nàng thật sự muốn về phòng. “Người của Duncan luôn ăn uống khí thế như vậy à?”, nàng hỏi.

Có vẻ bối rối, anh ta nhún vai và trả lời, “Khi họ trải qua một ngày khổ luyện, hình như vậy”.

Khi Madelyne nghĩ mình không thể chịu đựng thêm lúc nào nữa thì cuộc thử thách đột ngột kết thúc. Từng người một đứng dậy, ợ hơi và bỏ đi.

Lũ chó cũng rút lui, uể oải trở lại chỗ cũ, tạo thành hình kim tự tháp mới trước lò sưởi. Madelyne quyết định rằng lũ chó còn có kỷ luật hơn chủ của chúng. Không ai trong số những binh lính nói lời chào tạm biệt.

“Cô không ăn gì hết”, Gilard nói. “Cô không thích bữa ăn à?”, anh ta hỏi, giọng nhỏ tí. Madelyne nghĩ anh ta giữ giọng đó để Edmond không nghe thấy.

“Đó là bữa ăn sao?” Madelyne hỏi lại, không thể che giấu sự giận dữ trong giọng nói.

“Chứ cô gọi nó là gì?” Edmond xen vào với cái cau mày đáng sợ.

“Tôi gọi nó là ‘chăn nuôi’.”

“Tôi không hiểu ý cô”, Edmond bực bội.

“Vậy thì tôi rất hân hạnh được giải thích. Tôi thấy là chó hành động còn tốt hơn chủ của chúng.” Nàng gật đầu, nhấn mạnh nhận xét. “Con người lịch sự ăn thức ăn, Edmond. Những gì tôi vừa chứng kiến không phải là một bữa ăn. Không phải, nó là một ‘sự thưởng thức’ của bầy thú được mặc đồ như con người. Đã đủ rõ với anh chưa?”

Khuôn mặt Edmond đỏ phừng lên theo từng câu nói của nàng. Trông anh ta như thể muốn nhảy qua bàn và bóp chết nàng. Madelyne giận dữ không thèm quan tâm và cảm thấy tốt hơn khi để cơn giận bùng nổ.

“Anh tin em đã xác định rõ vị trí của mình. Em không đồng ý sao, Edmond?”

Ôi, Chúa ơi, đó là giọng của Duncan, cái giọng trầm sâu đó phát ra từ ngay sau lưng nàng. Nàng không dám ngoảnh lại, vì nếu vậy nàng sẽ đánh mất hết lòng can đảm vừa được khai phá.

Hắn đứng rất gần. Nàng tựa ra sau một chút và cảm giác đùi hắn chạm vào bả vai mình. Madelyne nhận ra mình không nên đụng vào hắn, nhớ lại tất cả mọi quyền lực và sức mạnh trong cặp đùi vạm vỡ ấy.

Nàng quyết định làm hắn rớt xuống bục nên đứng dậy, xoay người cùng lúc và thấy mình dính chặt vào Nam tước Wexton. Hắn gần như dính sát vào nàng và Madelyne là người buộc phải đi vòng qua hắn. Nàng nâng váy lên và bước xuống bục, xoay người lần nữa, định nói cho Duncan biết suy nghĩ của mình về bữa tối man rợ của hắn. Rồi nàng biết bản thân đã phạm sai lầm, nhìn vào đôi mắt xám của hắn khiến lòng can đảm lại bỏ chạy khỏi nàng.

Thật không may, thứ quyền lực kỳ ảo này của hắn dường như có thể trấn áp tâm trí nàng. Nàng tự nhủ hắn giờ đang sử dụng nó, cướp lấy suy nghĩ của nàng. Chúa ơi, nàng thậm chí không thể nhớ mình muốn nói gì với hắn.

Không một lời tạm biệt, Madelyne từ từ bước ra. Nàng cho đó là thắng lợi vì thực sự điều nàng muốn đó là co chân lên chạy đi cơ.

Madelyne đi được nửa đường ra đến chỗ lối vào đại sảnh trước khi mệnh lệnh của Duncan ngăn nàng lại. “Madelyne, ta không cho phép cô rời khỏi đây.” Từng từ từng từ phát ra chậm rãi và rõ ràng.

Cứng đờ lưng, Madelyne xoay người, trao cho hắn một nụ cười giả tạo và trả lời bằng giọng điệu y như hắn. “Tôi không xin phép anh.”

Nàng thấy vẻ ngạc nhiên lóe lên trên khuôn mặt hắn trước khi quay lưng bỏ đi. Madelyne bắt đầu bước đi, lẩm bẩm với chính mình rằng nàng không phải là con tốt thí, xét cho cùng, một con tốt chắc chắn không cần phải làm theo mệnh lệnh của người bắt giữ nó. Đúng thế, thật là không công bằng. Nàng là một cô gái tốt và dịu dàng.

Bởi bận lẩm bẩm một mình nên Madelyne không nghe thấy Duncan di chuyển. Hắn chuyển động như một con sói, nàng nghĩ với một chút điên rồ khi cảm nhận đôi bàn tay to lớn của hắn đặt lên vai.

Duncan khéo léo gia tăng áp lực lên vai để chặn nàng lại nhưng điều đó thật sự không cần thiết. Ngay khi chạm vào, hắn cảm thấy sự cứng nhắc đã rời khỏi vai nàng.

Madelyne run rẩy chùng người tựa vào Duncan. Hắn nhận ra rằng nàng không hề mảy may chú ý đến hắn. Không, Madelyne đang nhìn chằm chằm vào ngưỡng cửa đại sảnh. Nàng đang nhìn Adela.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.