Tòa Thành Tội Ác

Chương 45: Q.2 - Chương 45: Phòng khách (hạ)




"Cái gì? Nam tước đại nhân, chúng thuộc hạ phải gánh chịu vô số khổ hình, một lòng trung thành với thần dũng cảm a!" Hai vị kỵ sĩ khó mà tin nổi rống to lên, thậm chí còn muốn lao lên đài cao.

Đối mặt với hai kỵ sĩ gầm gào như dã thú, nam tước Bodhisattva thậm chí sợ hãi không tự chủ được đứng lên muốn né tránh sau ghế. Do phán quyết quá bất ngờ nên đại đa số người trong trường còn chưa tỉnh táo lại từ kinh ngạc, cũng không kịp ngăn lại hai vị kỵ sĩ đang phát cuồng. Chỉ có đội hộ vệ của nam tước kịp thời xông đến nhưng là bị hai kỵ sĩ liều mạng đánh văng!

Nam tước Bodhisattva cấp 8 căn bản đã hoảng loạn không biết ứng phó như nào, mắt thấy sắp bị một kỵ sĩ nắm lấy thì trong sảnh đột nhiên vang lên tiếng keng, đó là thanh âm kiếm rời vỏ! Hai kỵ sĩ mắt thấy tay sắp chạm được vào vạt áo Bodhisattva thì đột nhiên bị bay ra, đụng vào một đám người xem. Khi mọi người nhếch nhác dồn dập bò dậy thì phát hiện quần áo bản thân đã bê bết máu mà hai vị kỵ sĩ kia thì nằm im dưới đất không đứng dậy nổi, chỉ có thể không ngừng đau đớn kêu gào, máu tươi không ngừng túa ra từ tứ chi họ.

Peilisa vừa rồi động một cái, hiện tại lại nhởn nhơ tra kiếm vào vỏ như thể lo sợ người khác không thấy được nó sắc bén như nào vậy. Hóa ra trong chớp mắt hắn đã chặt đứt gân tay gân chân của hai kỵ sĩ, phế đi năng lực hành động của họ.

"Hừ, dám tập kích lãnh chủ, càng đáng chết." Peilisa nhàn nhạt nói.

Ánh mắt mọi người trong phòng nghị sự đổ dồn về phía nam tước Bodhisattva. Thanh danh của Peilisa ai cũng biết mà ở đây chỉ có Bodhisattva mới đủ thân phận đối kháng với Peilisa.

Nam tước Bodhisattva sắc mặt lúc xanh lúc trắng do dự hồi lâu nhưng là nhói đâu trên người thi thoảng hiện lên như nhắc nhở hắn hậu quả chống lại Peilisa. Loại nhói đau này đến từ sát khí của Peilisa, Bodhisattva nam tước lo lắng nếu như chọc giận tên hỉ nộ vô thường này thì hắn sẽ trực tiếp giết sạch những người trong sảnh sau đó phán bọn họ đồng mưu với kẻ xâm nhập.

Nam tước Bodhisattva cuối cùng cắn răng nghiên lợi nói: "Nam tước Peilisa nói không sai, trong hai tội danh cấu kết với ma quỷ và tập kích lãnh chủ thì chỉ cần một thôi cũng đủ bị treo cổ rồi! Lôi bọn họ đi!"

Những vệ binh kéo đi hai vị kỵ sĩ đang không ngừng chửi rủa, nam tước Bodhisattva trở lại ghế ngồi của mình. Sau một phen dày vò, hắn cảm giác thân thể mềm nhũn không chút lực, mông đít ngồi lên ghế như dựa vào bàn ủi, ngồi cũng khó yên. Đối với những ánh mắt trầm mặc của thủ hạ nhìn mình, đáy lòng hắn khẽ phát lạnh, hắn biết trong những năm tháng sau này, sợ là không còn ai đầu nhập mình nữa. Lãnh chủ không có năng lực bảo vệ thuộc hạ, đối với quý tộc thì đây là điều làm tổn hại thanh danh nhất.

Đây là kết quả Peilisa muốn. Peilisa vui mừng cười lại gần Bodhisattva khẽ nói: "Tước sĩ Mintai khi còn sống quan hệ với ta không tệ, miễn cưỡng có thể tính là bằng hữu, nếu như hắn đã chết trong tay kẻ xâm nhập thì ta cũng nên giúp hắn chút ít. Lát nữa bảo phu nhân, em gái và hai con gái hắn đến phòng ta."

Bodhisattva mặt không chút biểu tình gật đầu, động tác của hắn vô cùng cứng ngắc.

Chốc lát sau, phu nhân, em gái và hai con gái lớn của tước sĩ được dẫn đến một gian phòng. Thủ vệ ngoài phòng không phải là vệ binh của Bodhisattva mà là kỵ sĩ của Peilisa.

Hai con gái của Peilisa một mười bốn tuổi, một mười hai tuổi, bởi vì vẻ thanh xuân nên càng thêm đáng yêu động lòng người. Vừa rồi đứng trong phòng nghị sự làm các nàng có chút sợ hãi nên ngầm nhìn quanh đánh giá gian phòng không giống phòng giam này.

Lúc này Peilisa đẩy cửa tiến vào. Hắn chậm rãi đứng nơi cửa, chậm chạp tháo bao tay nhìn những nữ nhân trong phòng. Phu nhân của Mintai đầy vui mừng bước lên nói: "Nam tước đại nhân tôn kính, là ngài đã cứu chúng ta sao?"

Bé gái nhỏ nhất còn trực tiếp nhào vào lòng Peilisa kêu chú, nhưng là nàng đột nhiên hét lên một tiếng trốn ra dùng hai tay bịt lấy ngực. Nàng bị bóp mạnh sinh đau.

Phu nhân và em gái Mintai kinh hãi thất sắc nói: "Nam tước, ngài…"

Mintai và Peilisa là bạn không sai, cũng có không ít giao tình nhưng đó là quá khứ. Hiện tại thì… Trong phòng không ngừng vang lên tiếng kêu góc của nữ nhân nhưng sau vài tiếng quất đánh liền nhanh chóng biến thành nức nở và rên rỉ, đồng thời tiếng gào và thở dốc của Peilisa càng lúc càng vang.

Hai vị kỵ sĩ đứng canh ngoài cửa đứng thẳng như hai bức tượng kim loại. Ánh mắt lạnh lẽo của bọn họ quét qua hành lang u tối, sẵn sàng xua đuổi những người dám đến gần.

Trên đường quay về cứ địa, Richard cẩn thận cắm một châm ma pháp vào khóa ma pháp trên quyển nhật ký của Essien. Khóa ma pháp đột nhiên sáng ngời toát ra ngọn lửa xanh rồi triệt để ảm đạm, cạch một tiếng, móc khóa tự động mở ra.

Richard khẽ cười hài lòng với thành quả nghiên cứu của mình, trong quá trình phá khóa, hắn chẳng những hiểu thêm một ít ma pháp trận đặc biệt mà còn nhận thức rõ nét trình độ ma pháp vị diện này, ngoài ra cũng khẽ nắm đến chênh lệch nhỏ bé, lần sau có lẽ hắn có thể thử sử dụng tài liệu vị diện này chế tạo cấu trang.

Nội dung nhật ký cũng không nhiều, thật ra chỉ có những chuyện thật sự lớn mới được Essien cẩn thận ghi lại vào nhật ký này. Nét bút của Essien mạnh mẽ tràn đầy thần lực, trong nhật ký, hắn ghi lại chuyện một mục sư bị ma quỷ dẫn dụ sa vào đọa lạc. Đó là chuyện mười lăm năm trước, một vị mục sư cấp 5 già nua vì cứu tính mạng con gái mình mà lén học triệu hoán thuật cấm kỵ sau đó lập tế đàn ngầm triệu hoán ma quỷ. Nhưng là hắn vừa bán linh hồn cho ma quỷ thì đã bị thần linh phát hiện, cuối cùng bị đưa lên giàn hỏa thiêu. Mà đứa con tư sinh và mẹ nó thì bị đưa vào hắc lao, chịu đủ giày vò mà chết.

Nhưng khi phá hủy tế đàn lại có bất ngờ xảy ra, ma quỷ lão mục sư triệu hoán vô cùng mạnh, bản thể nó không thể xuyên qua triệu hoán môn nhưng lại có thể ném vào hai tiểu ma quỷ thực lực. Vì giết chết hai tiểu ma quỷ này, thần điện phải trả giá sinh mạng sáu vị kỵ sĩ. Essien cũng bị cắn thương, cũng may thần lực hắn đủ mạnh mới ngăn được lực lượng linh hồn xâm thực, không bị đọa lạc.

Đằng sau chuyện này Essien ghi rõ mối lo của mình. Tiểu ma quỷ là sinh vật cơ sở của vị diện địa ngục, đến vị diện này chúng bị lực lượng quy tắc áp chế mà vẫn làm đội kỵ sĩ thần điện tinh nhuệ chịu tổn thất. Nếu như tương lai có một con đường nối giữa vị diện và địa ngục thì chẳng phải là tai nạn của cả vị diện sao?

Chúng thần luôn có lúc không chăm lo hết được cho tín đồ, cũng không thể thỏa mãn được tất cả dục vọng được. Lão mục sư chỉ là một ví dụ mà thôi, Essien tin có càng nhiều người sẽ vì mạnh khỏe, lực lượng, quyền thế, tiền tài mà cam nguyện dâng ra linh hồn của mình. Mà đấy là chưa kể đến dụ hoặc bất tử, thứ dụ hoặc quá mê người đến chính hắn cũng khó chống lại được. Nhưng là nhờ tri thức uyên bác của thần quan, hắn biết ma quỷ cũng không bất tử được thì sao có thể ban cuộc sống bất tử cho người khác được? Mà thân là tín đồ của thần, sau khi chết có cơ hội tiến vào quốc độ của thần, đó mới là con đường bất tử thật sự.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.