Tòa Thành Tội Ác

Chương 43: Q.2 - Chương 43: Phòng khách (thượng)




Nhưng là ngay trong đêm khi sắp về đến hồ bạc, Lưu Sa và Richard đột ngột đồng thời ngẩng đầu lên nhìn trời đêm hướng tây bắc. Trong bóng đêm mênh mông, một ngôi sao chổi như xé ngang bầu trời dần hạ xuống. Ngôi sao chổi kia cực kỳ sáng chói, vệt đuôi chói lóa của nó kéo dài thật lâu không tan.

Richard và Lưu Sa đồng thời cảm giác được thời không chấn động từ phương hướng đó. Cảm giác này vô cùng quen thuộc, khi bọn họ vượt qua vị diện tiến đến thì như nhập vào dòng thời không, giống hệt như sao chổi phía trước. Theo sao chổi rơi xuống, trời đêm trong sáng không mây đột nhiên nổi sấm.

Richard ẩn ẩn cảm giác được từng tia ý chí khổng lồ tức giận trên bầu trời, chính vì chúng nó tức giận mới dẫn đến tự nhiên chấn động làm bầu trời nổi sấm, làm phàm nhân có cảm giác như vòm trời sắp đổ sụp xuống. Đây là chư thần phẫn nộ?

Lưu Sa và Richard nhìn nhau rồi Lưu Sa nói: "Xem ra có kẻ xâm nhập tới vị diện này. Không biết là ai đây?"

Nhìn vào sao chổi phương xa, Richard dùng thiên phú chính xác tự động tính toán điểm rơi và so sánh với địa đồ hắn có. Hắn khẽ cười nhạt nói: "Chuyệt tốt a! Ít nhất hiện tại chúng ta có thêm thời gian mà chư thần vị diện này cũng không tập trung hết vào chúng ta nữa."

"Không nhất định đâu thủ lĩnh, chúng ta cẩn thận vẫn hơn!" Tinh linh Laer có chút lo lắng nói.

Richard khẽ cười nói: "Không cần lo lắng. Bất kể là đội ngũ nào đến đây cũng mạnh hơn đội ngũ muốn đi vị diện cấp thấp như chúng ta cho nên chư thần sẽ chú ý bọn họ hơn chúng ta."

"Bọn họ chỉ là đẳng cấp cao hơn mà thôi." Thanh âm lạnh lẽo cứng nhắc của Bọt Nước vang lên. Trong trại huấn luyện tử vong, vật săn của nàng thường là người thường cao hơn hai ba cấp, đôi khi cao hơn cả bốn năm cấp.

"Nếu như chỉ là đẳng cấp cao hơn thì không phải càng tốt sao?" Richard ha ha khẽ cười nói: "Như vậy không lâu nữa, chúng ta sẽ có thêm một tọa độ quý giá ngoài Noland!"

Lưu Sa ở bên nhắc nhở: "Chỉ có chủ vị diện mới có thể thông hướng vị diện thứ cấp. Cho nên những kẻ này rất có thể cho chúng ta tọa độ của một chủ vị diện."

"Như vậy càng quý giá a." Richard nhàn nhạt trả lời. Mọi người cẩn thận cảm nhận lời hắn nói, sau một lúc thì máu nóng sôi trào.

Khi về đến doanh trai, những con tin mới bị nhốt cùng chỗ với gia quyến tước sĩ Cage. Số lượng tù binh lên đến năm mươi người trong đó còn có vài kỵ sĩ được sắc phong. Không khí khắp doanh trại vô cùng vi diệu, chỉ có hai bộ chiến kỵ sĩ rõ ràng không ngủ ngồi dựa bên lửa trại, vũ khí đều ở vị trí dễ cầm lấy nhất. Hai con mãnh thú cũng không được thả vào rừng tuần tra mà an tĩnh nằm cách đó không xa. Trong doanh trại của những tù binh thì không có chút đèn đuốc nào thậm chí không có thanh âm nào phát ra nhưng khi Richard vừa về, những doanh trại này khẽ hé cửa ra nhìn, rõ ràng người trong đó cũng chưa ngủ. Không khí tĩnh lặng căng thẳng lúc trước theo đoàn Richard trở về nhanh chóng tan biến.

Khi nhìn thấy gia quyến của ba tước sĩ bị bắt đến lại nghe nói Richard đánh vào thành cảng, diệt sạch kỵ sĩ thần điện hơn nữa thiêu cháy thần điện thì ba kỵ sĩ được sắc phong quyết định đầu hàng. Như vậy ít nhất Richard sẽ không đi cướp lãnh địa của bọn họ.

Thế là Richard chia tù binh làm ba đội, phân biệt do ba bộ chiến kỵ sĩ thống lĩnh, mỗi đội được xếp một kỵ sĩ sắc phong làm đội phó, những tù binh đã giết người được chia làm khung xương phát triển, những tù binh mới thì thêm vào đủ số. Móc nối như này có thể đảm bảo lực khống chế tù binh, đồng thời cũng có thể phát huy lực chiến đấu của bộ chiến kỵ sĩ cao nhất. Những bộ chiến kỵ sĩ này không chỉ là những tiểu binh chỉ biết lên trận giết địch, kinh nghiệm chỉ huy trong trận của họ cũng rất phong phú.

Dừng chân bên hồ bạc hai ngày, dự tính viện binh của bá tước đã đến lãnh địa của nam tước rồi nên Richard đưa ra một quyết định bất ngờ, thả hết con tin. Hắn để hai vị kỵ sĩ thà chết không đầu hàng hộ tống những phu nhân tiểu thư và thiếu gia quay về bằng hai chiếc xe ngựa.

Sau khi đưa đi nhóm người này, Richard nhổ trại xuất phát, đội ngũ được chia đôi, ba bộ chiến kỵ sĩ mang theo tù binh thêm vào bộ phận chiến mã thử xuyên qua vùng núi phía tây tìm đường đến lãnh đại ác lang công tước. Richard dẫn những người còn lại về cứ đại trước, nơi này còn có không ít vật tư cần đóng gói mang theo. Thật ra quý giá nhất cứ địa là thời quang hải đăng nhưng là không thể mang nó đi được. Richard nghỉ ngơi lại cứ địa mấy ngày, thuận tay phá giải nhật ký của Essien, dù sao giai đoạn này hẳn là an toàn.

Thời gian quá trưa, trên con đường thông hướng thành cảng nổi bụi mù mịt, từng đội kỵ sĩ khôi giáp sáng loáng phi nhanh. Sau người những kỵ sĩ là những hỗ trợ số lượng gấp ba, bọn họ không chỉ hỗ trợ phục vụ kỵ sĩ mà khi cần cũng có thể trở thành khinh kỵ binh kiêu dũng. Sau đội hỗ trợ mới là lượng lớn bộ binh, những bộ binh này mặc giáp nửa người, cầm đủ các loại trọng binh hoặc cầm cự thuẫn. Sau cùng đội ngũ là trên trăm tiễn thủ, trường cung sau lưng nói rõ họ là trường cung xạ thủ tinh nhuệ.

Đội quân này quy mô không lớn chỉ có năm trăm người nhưng trang bị tinh xảo, nhân viên uy vũ, chỉ xem khí thế thôi cũng hơn xa quân đội của nam tước. Mười mấy lá cờ hai màu đỏ vàng bay máu là tiêu chí của bá tước Lieang. Có vô số kẻ chỉ nhìn thấy những chiến kỳ này đã sợ hãi run rẩy rồi.

Lúc này đã sớm có vệ binh thông báo nam tước Bodhisattva, nam tước đứng trên tháp tên dùng kính viễn vọng luyện kim nhìn về phía cuối con đường, khi nhìn thấy lá cờ đỏ vàng thì ông khẽ thở phào. Thế nhưng chỉ giây lát sau, khi nhìn thấy lá cờ chiếc rìu nhuốm máu phía sau thì nam tước bất động hồi lâu, môi miệng mím chặt lại.

"Nam tước Peilisa! Sao lại là hắn chứ?" Bodhisattva thì thào tự nói. Hắn đột nhiên cảm thấy đau đầu, phiền toái đã đủ nhiều rồi mà Peilisa đến ý nghĩa phiền toái càng nhiều. Mà điều phiền toái này còn không biết lúc nào mới chịu rời đi.

Nam tước Peilisa mặc bộ giáp đen tiêu chí của mình phóng ngựa giữa đội kỵ sĩ. Vóc người của hắn vô cùng cao gầy, gương mặt hơi vàng thêm vào mái tóc ngắn được cắt sửa tỉ mỉ làm hắn thêm phần âm trầm. Hai mắt của hắn vĩnh viễn nửa mở nửa nhắm, thật giống đêm qua vừa mất ngủ vậy, chỉ có dáng người thẳng tắp trên lưng ngựa thậm chí không có chút lay động dư thừa nào mới nhìn ra thân phận cường giả của hắn.

Đám quân đội tinh nhuệ này rất nhanh đã đến trước cửa thành bảo, ở đây họ gặp một đội binh sĩ. Đó là một đội quân lính thường trực do ba kỵ sĩ lĩnh đội hộ tống mười mấy chiếc xe ngựa phía sau. Bọn họ nhìn thấy cờ hiệu bá tước liền nhanh chóng xuống ngựa cung kính chờ đợi đội ngũ của nam tước đi trước.

Cửa thành bảo vừa hạ xuống, nam tước Bodhisattva mang theo vài tùy tùng thân tín nhanh chóng đi ra nghênh đón. Mà Peilisa thì thờ ơ quét qua nam tước rồi lại chú ý đến đội xe ngựa phía sau, hắn đột nhiên giơ tay lên làm cả đội quân sau người chỉnh tề dừng lại.

"Bảo ba kỵ sĩ kia đến đây." Peilisa chỉ vào ba kỵ sĩ dẫn đội nói.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.