Toàn Chức Pháp Sư

Chương 285: Chương 285: Cạm bẫy vồ Mồi




Dịch: Thiên Hạ Địa Thượng

Những đầu dây leo yêu vật một khắc trước vẫn còn ở cẩn thận ngụy trang từng li từng thoáng cái bộc phát, những cành dây leo chính cường tráng không ngừng thay nhau ngọ nguậy, thảm thực vật xung quanh bắt đầu thu hẹp, mọi người giống như rơi vào một cỗ máy cơ khí khổng lồ, những bánh răng cưa chậm rãi thức tỉnh, khớp nối vào nhau, vì vậy cả cỗ máy này liền sống lại rồi.

Từ phía giếng thang máy giếng kia, từng cành dây leo cường tráng nhanh chóng chui ra, những cành ở đằng trước bắt đầu thay đổi hình dạng, trong khoảnh khắc biến thành vậy một đầu trường mâu nhọn hoắt, hung hãn hướng về đám người đang bị vây hãm đâm tới.

“Xong đời, chúng ta xong đời rồi!!” La Tống lớn tiếng kêu rên.

Hắn và Hứa Đại Long phụ trách bọc hậu phía sau, vào giờ phút này những cành dây leo ở chỗ cầu thang cũng ngọa nguậy, chúng nó lần lượt đan vào nhau một tầng lại tầng một tầng tạo thành một bức tường làm từ thực vật, chằng chịt đến nỗi căn bản không thể nhìn thấy một chút ánh sáng, dày đến mức căn bản là không có cách nào đánh vỡ được!

“A!! A!!!!!”

Trong đám người chợt phát ra tiếng hét thảm, chính là Tống Hà khi đang phác hoạ Hỏa hệ Tinh đồ đã bị đám thực vật bên cạnh phát ra một đoạn dây leo sắc nhọn đâm trúng.

Sắc nhọn dây leo trực tiếp từ vị trí bụng nàng xuyên qua, sau đó kéo nàng về phía bức tường thực vật bên cạnh...

Máu tươi nhiễm đỏ mặt đất, Tống Hà trong miệng tràn đầy máu tươi, nàng muốn nói thêm gì đó nhưng lại không còn một chút khí lực nào.

Người đang sống sờ sờ lại giống như một cái kẹo hồ lô bị mặc sức kéo đi, hình ảnh đáng sợ đó khiến cho đầu óc mọi người đều trống rỗng.

“Còn lo lắng cái gì nữa, chạy mau!!” La Tống thét lên, không quản tới Tống Hà đang bị thực vật từ từ nuốt mất.

“Chúng ta phải chạy tới cứu nàng.”

“Còn cứu gì nữa, nàng ta bị thương như vậy, chắc chắn phải chết rồi!” Lục Chính Hà quát lạnh một tiếng, cưỡng ép làm cho tất cả mọi người trấn định lại.

“Băng Tỏa!!”

Người hoàn thành ma pháp trước tiên chính là Mục Ninh Tuyết, ánh mắt của nàng nhìn chằm chằm vào Tống Hà đang dần lâm vào trong bức tường thực vật.

Nàng điều khiển Băng Tỏa nhanh chóng bay tới buộc chặt lấy thân thể của Tống Hà.

Mục Ninh Tuyết cầm chặt đầu sợi xích, hung hãn kéo một cái, lợi dụng Băng Tỏa cưỡng ép đem Tống Hà từ trong đầu dây leo sắc nhọn kia lôi ra ngoài.

“Phốc xuy ~~~~~~~~~ “

Tống Hà từ phần bụng đến phần lưng xuất hiện một cái lỗ máu kinh người, máu tươi bắt đầu từ đó điên cuồng trào ra, vung vãi khắp nơi, màu đỏ máu nổi bật tới cực điểm!

Băng Tỏa đem Tống Hà từ Quỷ Môn quan kéo trở lại, nhưng mà cô ấy đã bị xuyên thủng thân thể, căn bản không biết nàng còn có thể sống được bao lâu, bởi vì nội tạng của nàng đã bị hư hại, máu chảy thành sông...

“Băng Mạn - Đông Kết!”

Mục Ninh Tuyết lại thi triển sơ cấp ma pháp, đem Băng Mạn thả ra trên người của Tống Hà, những lớp băng lấy tốc độ cực nhanh leo lên trên người Tống Hà, cũng nhanh chóng đem lỗ máu trên bụng Tống Hà đông lại...

Huyết dịch rốt cuộc đã ngừng chảy, Tống Hà chỉ còn lại nửa cái mạng vô cùng yếu ớt nằm yên tại chỗ, trong cặp mắt kia tràn đầy thống khổ cùng không cam lòng.

“Chịu đựng một lát, chúng ta sẽ đưa ngươi đi ra ngoài.” Mục Ninh Tuyết đối với Tống Hà đôi mắt đang mở to nói.

Tống Hà như cũ nhìn chằm chằm vào Mục Ninh Tuyết, trong miệng máu tươi từ từ tràn ra, nhìn qua vô cùng thê thảm, nàng như thế nào cũng không nghĩ tới chính mình thiếu chút nữa đã chết ở nơi này, càng sẽ không nghĩ tới người xuất thủ cứu mình là Mục Ninh Tuyết.

“Ta tới chiếu cố nàng.” Mục Nô Kiều nói với Mục Ninh Tuyết.

Mục Ninh Tuyết gật đầu một cái, xoay người lạnh lùng liếc nhìn Lục Chính Hà.

Khuôn mặt Lục Chính Hà không lộ ra chút biểu tình nào, hắn chỉ nói: “Ta cũng là vì an nguy của mọi người mà cân nhắc.”

“Ta tới chỉ huy.” Mục Ninh Tuyết không nghĩ đem quyền chỉ huy giao cho loại người xuất thân thế gia quân đội như Lục Chính Hà, tính mạng của người khác trong mắt hắn chung quy tùy thời đều có thể hi sinh được.

“Được rồi.”

Mục Ninh Tuyết cưỡi trên Linh Diệu Chi Phong, nhanh chóng tiến về phía đường lui đã bị khóa chặt.

Lúc này có một cành dây leo sắc nhọn giống như cành lá đã xuyên qua người Tống Hà không chút dấu hiệu nào từ bên cạnh đâm ra, vị trí mà nó nhắm tới chính là trái tim của Mục Ninh Tuyết vị trí trái tim. Nếu thật sự bị xỏ xuyên qua, thì nàng sẽ toi mạng trong nháy mắt.

Dây leo sắc bén tựa như một đầu mâu nhọn, xuyên thấu với tốc độ cực nhanh, căn bản không cho các ma pháp sư làm ra bất kỳ phản ứng nào, đặc biệt là những người đang tập trung thi triển trung cấp ma pháp.

Mục Ninh Tuyết đã sớm có phòng bị, ý nghĩ hơi chuyển một chút, xung quanh thân thể nàng liền nhanh chóng xuất hiện từng khối từng khối mảnh băng hình thoi, những mảnh băng nhỏ này giống như là có từ tính vậy, rậm rạp trùm lên y phục bên ngoài của Mục Ninh Tuyết...

Từng cái mảnh băng hình thoi kết hợp lại với nhau, thời gian không tới 1 giây, toàn thân Mục Ninh Tuyết đã được che phủ bởi bộ Băng Khải hoa lệ trắng như tuyết.

Băng Khải vừa mềm mại lại vô cùng vững chắc, uyển chuyển tôn lên vẻ đẹp băng tuyết của Mục Ninh Tuyết, tựa như một nàng công chúa Băng Tuyết đứng sừng sững giữa chiến trường, trong vẻ tuyệt đẹp của nàng lại mang theo mấy phần uy nghiêm.

Băng Khải trắng như tuyết bảo vệ chặt chẽ thân thể của Mục Ninh Tuyết, những đầu dây leo đâm tới tựa như đụng phải tường sắt, vị trí đâm vào đều vỡ vụn, dường như chúng đã bị trọng thương, nhanh chóng rút lui vào bên trong bức tường thực vật.

“Thủ Hộ!”

Mục Ninh Tuyết điều khiển vô số những đầu xiềng xích bằng băng, những cái xiềng xích này bay lượn xung quanh từng người trong nhóm, chỉ cần có dây leo sắc bén kia xuất hiện thì những sợi xích này sẽ lập tức bay qua, bảo vệ mọi người không bị dây leo đánh lén.

“Thủy Vực!!”

“Thánh Thuẫn!!”

“Thủy Vực!!!”

Những người khác cũng không nhàn rỗi, đủ loại pháp thuật phòng ngự nhanh chóng hoàn thành, đem mọi người bảo vệ ở bên trong.

“Những bức tường thực vật xung quanh đang dần thu hẹp, nếu như để chúng hoàn toàn khép lại thì chúng ta sẽ có chung số phận với những thợ săn pháp sư kia, nếu không muốn chết ở chỗ này thì phải nhanh chóng mở ra một con đường máu!” Triệu Mãn Duyên nói.

“Trong nhóm có ai có trảm ma cụ, vào thời điểm này đừng ẩn giấu nữa!” Mục Ninh Tuyết hỏi.

Băng Tỏa lĩnh vực của nàng chỉ có thể đem đến tác dụng bảo vệ, còn nếu muốn mở ra bức tường thực vật dày đặc trước mặt thì lại tương đối khó khăn.

“Mục Ninh Tuyết, ngươi hãy đóng băng những thực vật này lại, như thế thì Quang trảm của ta sẽ có hiệu quả mạnh mẽ hơn.” Minh Thông nói.

“ Được!”

Hai người nắm giữ Băng hệ lực lượng là Tinh Tinh và La Tống vào lúc này cũng phối hợp với Mục Ninh Tuyết thả ra Băng Mạn.

Nhờ hiệu quả chúc phúc của Lĩnh vực, Băng Mạn của 3 người đều có được sự tăng cường nhất định, tốc độ bao trùm và thâm nhập của băng hệ lực lượng cũng nhanh hơn, ngắn ngủi mấy giây thời gian liền đem mấy tầng thực vật dày đông lại.

“Liệt quang trảm!” Minh Thông ý nghĩ hơi động, triệu hồi ra một thanh trường đao màu vàng óng.

Trường đao này chỉ là một đường viền ánh sáng, nhưng khi mọi người thấy thứ vũ khí sắc bén sáng loáng này xuất hiện, đều rối rít tránh ra một lối đi.

Loại trảm ma cụ này nhất định là đắt đỏ vô cùng, dường như đã nghĩ tới chuyện lần lịch luyện ở bên ngoài này sẽ cực kỳ nguy hiểm, nên thế gia của Minh Thông đối với hắn không dám keo kiệt chút nào.

“Hây A...!!”

Ma cụ dựa vào ma năng để khởi động, phải rót vào ma năng đủ nhiều mới có thể đem uy lực của trảm ma cụ toàn bộ thi triển ra.

Trảm ma cụ trên tay của Minh Thông tuyệt đối có giá trị khoảng mấy chục triệu, những vầng sáng khuếch tán ra nóng bỏng vô cùng, khiến cho những đoàn thực vật xung quanh đều không dám mạo hiểm tiến đến gần.

Minh Thông đem Kim sắc quang đao chém xuống, một cái đao ảnh màu vàng rực rỡ thẳng tắp bay ra, miễn cưỡng bổ ra được bức tường thực vật dày đặc, nhiệt lượng nóng bỏng càng làm cho những đầu dây leo đó bắt đầu cháy rụi...

Rõ ràng đường kim sắc đao ảnh này mở ra một con đường cũng không quá rộng rãi, nhưng những dây leo kia đã có dấu hiệu sợ hãi chuôi trảm ma cụ mang theo Thánh Quang Chi Lực này, cho nên những cành dây leo còn chưa bị chém tới cũng có dấu hiệu tản ra.

“Vậy mới tốt chứ!”

“Nhanh, chạy mau, nơi này sắp co rút càng lúc càng chặt rồi!!” Cảm ơn các bạn đã thưởng thức!

Nếu các bạn thấy hay thì hãy nhấn tim hay thả đề cử để mình có động lực dịch tiếp nha.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.