Toàn Chức Pháp Sư

Chương 544: Chương 544: Nam nhân không biết xấu hổ




Dịch: ketonazon

“Băng băng!!!!!”

Lực vô hình nặng như ngàn cân, đem toàn bộ thân thể Cố Kiếm đánh sụp xuống, tạo nên một cái hố hình người, máu Cố Kiếm bắn tung tóe. Cố Kiếm dù gì cũng là một cái trung cấp đỉnh tiêm pháp sư, vậy mà đứng trước mặt Ngả Giang Đồ không hề có sức chống cự, nếu không phải tên này còn kiệp gọi ma cụ chiến giáp ra bảo vệ thân thể, trọng lực chùy cuồng phong vừa rồi đã ép hắn thành thịt vụn rồi!!

Đòn đánh này, Ngả Giang Đồ không có một điểm nào là hạ thủ lưu tình, thậm chí không để ý việc Cố Kiếm có ma cụ chiến giáp hay không.

Nếu như ma cụ của Cố Kiếm còn trong thời gian hồi, hắn đã trực tiếp toi rồi.

Xi măng vỡ tung tóe, một mảng bụi bặm xộc lên, xung quanh yên tĩnh không một tiếng động, không một người nào tiến ra ngăn cản, càng không ai dám lại gần kiểm tra tình huống Cố Kiếm.

Cả người ngăm đen Ngả Giang Đồ này bày ra thực lực không phải là cùng một cấp bậc với học viên bọn hắn, thậm chí rất nhiều người căn bản chưa từng thấy sức mạnh của hắn!

“Không… Hệ không gian!”

Qua hồi lâu, Mạc Phàm mới chậm rãi phun ra câu này.

Nếu không phải hỏa diễm Ma nữ – Khương Phượng cũng sở hữu loại sức mạnh này, Mạc Phàm cũng sẽ như học viên khác đầu óc mơ hồ.

Phép thuật hệ thứ nguyên – hệ không gian!

Hệ triệu hoán cũng là phép thuật hệ thứ nguyên, mà trong đó hệ không gian người ta nói rằng chỉ có cao cấp pháp sư mới thức tỉnh, đồng thời xác suất thức tỉnh cực thấp.

Nguyên tố phép thuật là thường gặp nhất, cao trung liền bắt đầu học tập, mà lên đại học sẽ thăng cấp. Mà ở đại học lại còn có thể học tập tri thức về quang minh, hắc ám cùng với thứ nguyên phép thuật. Quang minh, hắc ám, thứ nguyên phép thuật sơ, trung, cấp pháp sư sẽ không tiếp xúc nhiều, trong đó thứ nguyên phép thuật hệ khôn gian càng hiếm thấy!

Năng lực hệ không gian Ngả Giang Đồ bày ra quá mạnh mẽ, liền ba vị trọng tài cũng bị kinh sợ.

Mạc Phàm vẫn thật tò mò, một tên như mình là nội viện tuyển thủ rốt cuộc có bản lĩnh đặc thù gì, giờ thì hắn đã rõ rồi, còn hơn cả hắn nghĩ!!

Cố Kiếm bị chôn dưới nền xi măng, cũng không biết chết hay sống. Phỏng chừng chỉ còn nửa cái mạng là may phước rồi.

Kinh ngạc nửa ngày, Mạc Phàm rốt cuộc hồi phục lại tinh thần, lúc này mới phát hiện ma quỷ Ngả Giang Đồ một giây trước đã biến thành đại ca ca sủng ái muội muội, nhẹ nhàng dùng tay xoa xoa đầu Ngả Đồ Đồ, lộ vẻ yêu thương không hề che dấu.

“Hắn… Sẽ không chết chứ?”

Ngả Đồ Đồ hỏi nho nhỏ.

“không trị liệu chắc chắn sẽ chết.”

Ngả Giang Đồ hồi đáp.

“…”

Mạc Phàm là phục cái tên bạo lực bênh em gái này rồi, vội vàng liếc mắt ra hiệu cho trọng tài.

Trọng tại phỏng chừng cũng không phục hồi được tinh thần, mất nửa ngày mới đem Cố Kiếm từ bên trong kéo ra, vội vàng đưa tới phòng cứu thương. Học sinh nếu chết dưới sự trông giữ của bọn họ, bọn họ sẽ phải nhận trách nhiêm to lớn.

“Nhiều người ở đây, chúng ta rời đi trước đi ”

Ngả Giang Đồ nhìn lướt xung quanh, chậm rãi nói.

Bất quá, không chờ hắn rời đi, học viên xung quanh như gặp quỷ, trong khoảnh khắc biến mất không thấy tăm hơi, rất sợ tên biến thái này muốn được thanh tĩnh, đem người ở đây xử lý hết.

Lý Kiệt và Lưu Hân hai người lưu lại, thấy thảm trạng của Cố Kiếm đều âm thầm vui mừng, may mà họ chỉ oán giận nhưng không có mắng Ngả Đồ Đồ.



Mọi người cũng rời đi, Ngả Giang Đồ thật giống như một kẻ không liên quan gì, mời mọi người đi uống rượu. Ngả Giang Đồ rõ ràng tửu lượng cao, chưa nói được mấy câu đã uống mấy chén lớn, sau khi uống rượu xong hắn mất đi vẻ uy nghiêm, chỉ giống như những người trẻ tuổi ngồi cùng nhau tán dóc.

Cũng chỉ khi uống rượu, hắn mới bỏ xuống một thân khí chất quân nhân bao quanh mình.

“Há, ngươi chính là Mạc Phàm.”

Ngả Giang Đồ nhìn Mạc Phàm, tỏ vẻ phi thường bất ngờ. Toàn bộ Trung Quốc, nội viện tuyển thủ chỉ có hai cái, một cái là hắn Ngả Giang Đồ, xuất thân từ trường quân đội, một cái khác chính là chuẩn nội viện, hắn cũng thật hiếu kỳ xem người kia là ai, không nghĩ tới tên này là bạn cùng phòng muội muội mình.

“Ừm, nếu biết có ngươi, đại ca nàng ở đó, ta cũng sẽ không cần thiết vì Ngả Đồ Đồ ra mặt”

Mạc Phàm cười nói. tên Ngả Giang Đồ này thu thập người ta còn ác hơn nhiều.

“Không giống nhau, ngươi là bằng hữu, còn ta là đại ca….”

Ngả Giang Đồ lắc lắc đầu,nói thật lòng.

“Được rồi.”

Mạc Phàm cười khổ, chiếu theo phong thái của Ngả Giang Đồ, bằng hữu của Ngả Đồ Đồ, có nhiều thân thích như vậy, mỗi tên thu thập Cố Kiếm một lần, không biết tên đó chết mấy lần nữa?

“Mặc kệ thế nào, thật cao hứng khi sớm nhận thức ngươi, ta đối với đội viên rất hà khắc, không chỉ có thực lực, càng quan trọng hơn là khí phách, ngươi xem như hợp lệ.”

Ngả Giang Đồ nói.

“Đội viên?” Đinh Vũ Miên phát hiện một chi tiết nhỏ đáng nghi hoặc.

Ngả Giang Đồ sửng sốt một chút, vội vàng khoát tay áo một cái, dùng lời khác che dấu đi. Xem ra tên này uống hơi nhiều, lỡ miệng phun ra một ít tin tức.

Mạc Phàm cũng không ngu ngốc, trong nháy mắt liền rõ được tâm tình thổ lộ của Ngả Giang Đồ giấu diếm trong câu nói đó.

Nghĩ đến tên này xuất thân trường quân đội, hàng năm vào sinh ra tử, kinh nghiệm thực chiến khẳng định cường đại cùng cực. Năng lực chỉ huy cùng kỷ luật cũng không phải những học viên khác so sánh được, hơn nữa là bạn bè cùng lứa với những tên thực lực khủng bố cùng với hệ không gian thần bí.

Đội trưởng học phủ quân đội là người này, Mạc Phàm mơ hồ có chút chờ mong trận đấu thịnh yến của thế giới học phủ, sẽ có bao nhiêu tuyệt thế kỳ tài tụ tập, sẽ nghênh đón bao nhiêu cường địch!



Làm quen một phen, Ngả Đồ Đồ liền kéo đại ca nàng đi, Ngả Giang Đồ bận bịu trăm chuyện vẫn đến thăm muôi muội, những người khác tự nhiên không quấy rầy, trở lại nhà trọ, Mạc Phàm nằm trên ghế sa lông lầu bầu, cảm khái nói: ” Không nghĩ tới…”

“Cái gì không nghĩ tới?”

Mục Nô Kiều chẳng khác nào nữ ma trơi, từ đâu chui ra, bàn tay trắng nõn cầm một chén rượu màu đỏ rất đẹp.

“Ca ca của Ngả Đồ Đồ ngươi biết không? ”

Mạc Phàm nói.

“Ngươi nói là Ngả Giang Đồ?”

Mục Nô Kiều trong mắt lóe lên một tia kính nể.

“Đúng, người này thật mạnh.”

“Đúng vậy, lúc ta còn rất nhỏ đã nghe đến truyền thuyết của hắn… Hắn cũng là một tên cuồng nhân, đi trường quân đội, giết yêu ma, thực lực bỏ xa nhiều kẻ vùi đầu tu luyện như chúng ta.”

Mục Nô Kiều có chút uể oải tiều tụy nói, ngồi lên sa lông bên cạnh Mạc Phàm, đem chén rượu bỏ qua một bên.

“Người làm gì ở đây uống rượu?

Mạc Phàm thấy Mục Nô Kiều có gì đó không đúng, hỏi thăm.

Mục Nô Kiều nở nụ cười đau khổ, thở dài nói: ” Còn tại sao nữa… Ta sợ khó đoạt được đề danh. Không được một phiếu nào, ta nghĩ trong nhà cũng sẽ không bỏ tài nguyên ra tranh thủ cho ta chuyện này.”

Nói xong, Mục Nô Kiều lại muốn uống một ngụm rượu, ai ngờ Mạc Phàm mặt không đổi sắc, đoạt lấy chén rượu, một hơi ngửa cổ uống sạch. Mục Nô Kiều trợn tròng hai mắt, mang theo vẻ xấu hổ.

Cái đồ nam nhân không biết xấu hổ, đó là chén của mình!!!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.