Toàn Chức Pháp Sư

Chương 451: Chương 451: Nộ chiến dracula!




Dịch: Thiên Hạ Địa Thượng

Liễu Như ngẩng đầu lên, phát hiện Mạc Phàm đang từ trong dư quang của ngọn lửa chậm rãi đi về phía nàng.

Nàng giống như ý thức được điều gì đó, vội vàng dùng tay che lại khuôn mặt của mình.

Nàng lo sợ Mạc Phàm sẽ nhìn thấy Huyết Nha của mình, cho đến tận bây giờ nàng vẫn còn không biết làm sao để đem hai cái Huyết Nha đang ghét này thu hồi lại, việc bại lộ chúng ra ngoài làm nàng cảm giác mình như mình là một con quái vật từ đầu đến đuôi vậy, hơn nữa nàng còn từng dùng những cái Huyết Nha này để hút máu của Mạc Phàm.

“Đáng hận, đáng hận, đáng hận. Kẻ đáng hận nhà ngươi đây là đang tự mình tìm chết!” Từ phía ngoài đống miểng thủy tinh truyền đến âm thanh rít gào của Dracula Niếp Đông.

Hắn té xuống từ địa phương cao như vậy nhưng lại không có biến thành một đống thịt nát, trái lại còn hóa ra một đôi cánh dơi thẳng tắp bay lên.

Đó là một đôi cánh vô cùng dữ tợn và đáng sợ, giống như là đem một tấm da thuộc bôi mỡ trơn bóng bọc lên một cặp cốt sí lởm chởm nhô ra, tại thời điểm nó hoàn toàn mở ra dĩ nhiên có thể đạt đến độ rộng của một bức tường lớn.

Niếp Đông phẫn nộ phi tới, cặp mắt tỏa ra ánh sáng màu xanh lục hung tàn kia khóa chặt lấy vị trí Mạc Phàm.

Đều là do tên thợ săn pháp sư đáng chết này làm hỏng chuyện tốt của mình, khiến cho mình bị trục xuất khỏi gia đình, ngay cả con mồi ưa thích nhất của mình cũng bị hắn cướp mất. Những kẻ dám to gan chọc giận Dracula như vậy nhất định đều sẽ phải chết rất thảm, cả hài cốt lẫn linh hồn đều sẽ không còn một mảnh nào, nếu như không phải là do giới luật quản thúc, Niếp Đông chắc chắn sẽ không đi bận tâm đối phương có phải là một tên pháp sư hay là không!

“Diệt trảo!”

Xung quanh thân thể của Niếp Đông bắt đầu xuất hiện những quả cầu máu sền sệt, những quả cầu máu này lại cấp tốc biến ảo thành một cái móng vuốt khổng lồ dữ tợn, theo động tác vung ra của Niếp Đông, cái móng vuốt do huyết dịch này biến thành này cũng liền chộp về phía Mạc Phàm!

Huyết trảo nhanh chóng xẹt qua tầng lầu, muốn trực tiếp bắt lại Mạc Phàm vào trong lòng bàn tay.

Mạc Phàm thấy thế càng là không dám thất lễ, thân thể lập tức chìm vào trong quang ảnh chằng chịt ở một chỗ khác.

Huyết trảo đột nhiên nắm chặt, tựa như đã đem Mạc Phàm trực tiếp bóp nát, nhưng đáng tiếc thứ nó bắt được bất quá chỉ là một cái tàn ảnh do Mạc Phàm để lại, chân chính Mạc Phàm lúc này đã hóa thành một đoàn bóng ảnh màu đen dán vào mặt tường bên cạnh để trượt tới một vị trí khác.

“Múa rìu qua mắt thợ!” Niếp Đông thấp giọng châm biếm, hắn là một người đã thấu triệt hết sức mạnh của Ám Ảnh hệ, thể loại bóng đen vị di như Mạc Phàm lúc này căn bản là trốn không thoát cặp mắt được hắc ám xâm nhiễm qua của hắn!

Niếp Đông giương lên hai tay, thoáng chốc từ trong bóng tối của mảnh tầng lầu này truyền ra từng trận từng trận rít rít chói tai.

“Chít chít chít chít chít chít ~~~~~~~ ”

Hàn mang lấp lánh trong bóng tối, đôi cánh tựa như hai lưỡi dao sắc liên tục đập với tần số cao, từng cặp mắt phát ra hồng quang như đang tô điểm thêm cho vẻ đẹp chết người của nó, đó chính là Dạ Nhận Dơi!

Niếp Đông có thể một hơi điều khiển trên trăm con Dạ Nhận Dơi như thế này, tại thời điểm chúng nó cùng nhau hợp quần tập kích liền có thể dễ dàng đem người sống phân chia thành mảnh vụn!

Dạ Nhận Dơi từ bốn phương tám hướng bay tới, cấp tốc tụ tập rồi xông về phía Mạc Phàm, Mạc Phàm nhận thấy tầng lầu này quá ư là thấp và hẹp, ở chỗ này sức mạnh của hắn không có cách nào hoàn toàn triển khai ra được, vì vậy hắn liền không chút nghĩ ngợi ôm lấy Liễu Như thương tích đầy mình đang nằm cách đó không xa, sau đó trực tiếp lao về phía vết nứt trên mặt tường thủy tinh!

Bức tường làm từ thủy tinh cao cấp bị Mạc Phàm phá tan, những mảnh vỡ bị cuốn theo thân ảnh của Mạc Phàm từ độ cao bốn mươi tầng lầu hạ xuống mặt đất.

“Ngươi cho rằng làm như vậy thì các ngươi có thể chạy thoát à!” Thanh âm của Niếp Đông từ phía sau truyền đến, nương theo một tiếng rít khủng bố này, còn có những tiếng thét chói tai của Dạ Nhận Dơi không ngừng vang lên.

Những con dơi này tựa như một đoàn hắc khí hết thảy lao ra khỏi mặt tường thủy tinh, theo sát Mạc Phàm đang từ trên trời cao rơi xuống, không hề có một chút ý tứ nào muốn bỏ qua cho hắn.

Tốc độ rơi xuống của Mạc Phàm cũng không tính là rất nhanh, thân thể vẫn còn đang lơ lửng giữa không trung của hắn đã có vài chỗ bị những cái cánh bén ngót của Dạ Nhận Dơi rạch ra.

Liễu Như thấy thế thì liền vội vàng dùng thân thể mình để giúp Mạc Phàm ngăn trở đi công kích của những con Dạ Nhận Dơi này, vết thương trên người nàng tuy nhiều, thế nhưng Dạ Nhận Dơi khi không thể tụ tập lại thành một đám chỉ có thể lưu lại trên người Liễu Như những vết thương rất cạn, thể chất hiện tại của nàng đã khác hẳn với người thường, thậm chí so với pháp sư còn muốn mạnh hơn!

“Chít chít chít chít chít chít ~~~~~~~~~~ ”

Một đoàn đồ vật màu đen theo sát xung quanh người Mạc Phàm, ngay tại một khắc sắp rơi xuống đất đó, Mạc Phàm ngay lập tức thi triển ra Độn Ảnh, làm cho thân thể của hắn cấp tốc dung nhập vào bên trong cái bóng của tòa nhà này, đồng thời nhanh chóng di động đến khu vực có đèn đường đang chiếu sáng!

Đường phố trống trải, nơi đây là một khu phố tài chính 9h đi 5h về, sau khi hoàng hôn buông xuống thì nơi này liền rất khó trông thấy được người đi đường qua lại, ngay cả khu dân cư cũng cách nơi này ít nhất là nửa km.

Trên đường phố xe cộ vãng lai cũng hầu như là số không, đèn xanh đèn đỏ ở ngã tư đường cũng chỉ dùng để trưng ra vậy thôi.

Mạc Phàm vận dụng Độn Ảnh một mực đi nhanh đến ngã tư đường, vừa vặn đến điểm trung ương nhất lại không còn chỗ bóng mờ nào, khiến cho hắn không có cách nào để tiếp tục hành động.

Trong khi những con Dạ Nhận Dơi kia lại là những sinh vật vẫn luôn sinh hoạt trong bóng tối, vì vậy chúng nó có thể bắt được chuẩn xác vị trí di động của Mạc Phàm, đuổi tận không buông, đèn đường ảm đạm có thể chiếu rọi rõ ràng được những cái bóng màu đen lít nha lít nhít của bọn chúng!

“Còn muốn truy nữa sao, chết hết đi cho ta!”

Mạc Phàm không chạy nữa, hỏa diễm Tinh đồ được phác họa nhanh chóng ở dưới chân hắn, đồng thời diễm lực lượng bắt đầu điên cuồng tụ tập lên trên hữu quyền của hắn.

Tinh đồ phác hoạ hoàn thành, liệt diễm hừng hực liền tụ lại ở nơi cổ tay của Mạc Phàm.

“Địa sát ~~~~~!”

Một quyền đánh về phía mặt đất, trong thoáng chốc nền xi măng ở trung ương của ngã tư trung ương từng khối từng khối rạn nứt khai mở ra, có thể nhìn thấy bên trong những vết nứt là những dòng dung nham nóng bỏng đang chực chờ phun trào lên phía trên, tạo thành một vùng lĩnh vực đỏ rực vô cùng bắt mắt!

Nóng bỏng, hung bạo, mãnh liệt, một đóa Địa Sát hoa nhìn thấy mà giật mình tràn đầy khí tức tử vong nở rộ ra xung quanh thân hình của Mạc Phàm.

Cú đấm này của Mạc Phàm là trực tiếp oanh xuống phía dưới chân của hắn, ngọn lửa kịch liệt dâng lên cũng nuốt mất cả người của Mạc Phàm, giống như thân thể hắn đang khai mở ra hỏa diễm ngục vậy.

Những con Dạ Nhận Dơi kia điên cuồng xông lên muốn đem Mạc Phàm xé thành phấn vụn, kết quả bị Địa Sát hỏa diễm phun trào ra cấp tốc đốt thành tro tàn, số lượng dù có nhiều hơn nữa cũng không làm nên được chuyện gì!

Từng phiến từng phiến Dạ Nhận Dơi bị thiêu chết, trong khoảnh khắc liền bị tiêu diệt sạch sành sanh.

Ngọn lửa rực rỡ kia còn đang bay múa, Mạc Phàm toàn thân càng là bị thiêu đến hoả hồng, cả người giống như một toà núi lửa lúc nào cũng có thể bộc phát, còn tàn dư lại vài con Dạ Nhận Dơi lẻ tẻ bay loạng choạng như mấy con ruồi bay loạn, căn bản không còn dũng khí để khiêu khích Mạc Phàm nữa.

Mạc Phàm hừ một tiếng, ngẩng đầu lên, trong giây lát liền phát hiện mình đã bị một đôi cánh thuộc da càng thêm khổng lồ bao phủ lại.

Bên trong cặp cánh màu đen đó là một khuôn mặt vô cùng dữ tợn, những cái răng nanh từ trên môi bạo lộ ra khiến dáng vẻ của hắn càng làm cho người khác khiếp đảm.

Niếp Đông há miệng ra, dĩ nhiên liền táp vào chỗ cái cổ của Mạc Phàm!

Một cắn này tuyệt đối không phải là để hút máu, mà là muốn sinh sinh cắn đứt cái cổ của Mạc Phàm.

“Quang Hữu – Thánh Thuẫn!”

Ngay khi Mạc Phàm còn đang hoảng sợ suy nghĩ cách làm sao để né tránh một đòn này thì từ cách đó không xa chợt truyền tới thanh âm đọc thần chú của Triệu Mãn Duyên đang lái xe chạy tới.

Một vòng khiên tạo bởi ánh sáng thánh khiết cấp tốc xuất hiện quanh người Mạc Phàm, hình thành một đạo bình phong triệt để ngăn cách hắc ám cùng tà vật đang muốn tiến đến.

“Khanh!!!”

Những cái răng nanh sắc nhọn mạnh mẽ cắm lên vầng thánh thuẫn kia, sau đó hàm răng của tên Dracula Niếp Đông kia lập tức bốc lên khói trắng, khiến hắn sợ đến mức phải vội vàng lui sang một bên.

Quang hệ dù sao cũng là khắc tinh của Dracula, từ dáng vẻ hoang mang lo lắng của tên Niếp Đông kia liền có thể thấy được.

* ———————————————————————————————————————————————————–*

Cảm ơn các bạn đã thưởng thức!

Nếu các bạn thấy hay thì hãy nhấn tim hay thả đề cử để mình có động lực dịch tiếp nha.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.