Toàn Hệ Linh Sư: Ma Đế Thích Sủng Thần Thú Phi

Chương 64: Chương 64: Không phải chỉ có linh thú sao?




Edit by Điệp Y Vi

Ba người ở trong phòng chờ Vân Hoàng tỉnh lại, Thập Thất một lát sau cũng tới phòng Vân Hoàng.

Tuy rằng sau khi Vân Hoàng ở đây, Thập Thất không có tiến vào phòng này, nhưng lúc trước, khi Thập Thất quét tước sẽ đến phòng này, trước kia hắn cũng ở tại bên này, sau khi bước vào, liền tính là nhìn không thấy, cũng thực đi nhanh tới trước giường.

Ở mép giường ngồi xuống, Thập Thất cầm tay Vân Hoàng, nỉ non nói, “Vân Hoàng, ngươi nhất định phải không có việc gì.”

Đế Mặc Trần đứng ở trước giường, trên cao nhìn xuống Thập Thất.

Một khắc nhìn thấy Thập Thất cầm tay Vân Hoàng, Đế Mặc Trần nhướng mày, thần sắc có chút ngạo mạn.

Quả nhiên cùng cảm giác vừa rồi thấy hắn giống nhau.

Hắn không thích người nam nhân này.

Nói là không thích người này, chi bằng nói là không thích khí tức phát ra từ trên người hắn.

Vân Hoàng mở mắt, vừa mở mắt liền thấy được Đế Mặc Trần đứng ở mép giường, ngay sau đó nghiêng đầu thấy được Thập Thất.

“Thập Thất.” Vân Hoàng rút ra tay bản thân, ngồi dậy, “Ngươi như thế nào lại ở chỗ này?”

“Ngươi ngất đi, ta lo lắng ngươi.” Thập Thất lui về phía sau một ít, ôn nhu hỏi, “Hiện tại khá hơn chút nào không?”

Vân Hoàng nhìn thoáng qua ba người trong phòng khác, nhíu mày nói, “Ta không có việc gì, chỉ là có điểm đói bụng, ngươi giúp ta nấu cháo đi.”

“Hảo, ta lập tức liền đi.” Thập Thất nói xong, đứng lên liền hướng tới bên ngoài đi đến.

“Tuy rằng thân thể của ngươi thoạt nhìn thực suy yếu, nhưng ngươi so với trong tưởng tượng của ta còn muốn nhu nhược hơn, xem một bức họa đều có thể xem đến ngất?” Đế Mặc Trần cười như không cười nhìn Vân Hoàng, biểu tình kia, ẩn ẩn có chút chế giễu.

Vân Hoàng nghe vậy nhìn về phía Đế Mặc Trần, “Ta ngất, chẳng lẽ không phải bởi vì ngươi cho ta một cái đánh sao?”

Tuy rằng ký ức trước đó có chút hỗn loạn, nhưng điểm này nàng vẫn là nhớ rõ.

“Ngươi nên cảm tạ ta.” Đế Mặc Trần nhìn Vân Hoàng, khóe miệng khẽ nhếch, “Nếu không phải ta, ngươi sẽ không chỉ là ngất xỉu đi.”

Một khi si ngốc, phải chịu ngoại lực tác động từ người khác mới có thể tỉnh táo lại, nếu nghiêm trọng một chút lâm vào si ngốc, sẽ chết.

Vân Hoàng nghe vậy hừ lạnh một tiếng, “Ta xác thật nên cảm tạ ngươi, nếu không phải ngươi lấy ra bức họa kia, ta lại như thế nào sẽ có việc, ngươi nói phải không?”

Nhìn Vân Hoàng, Đế Mặc Trần cười cười, “Thật đúng là tiểu miêu giương nanh múa vuốt không buông tha người.”

“Đa tạ khích lệ.”

Đế Mặc Trần nhìn Vân Hoàng, trên mặt ý cười dần dần gia tăng.

Nữ tử này, thật sự cùng hắn dĩ vãng nhìn thấy đều không giống nhau.

“Đúng rồi, bức họa kia vẽ thú, là long đi?” Vân Hoàng nhìn về phía Đế Mặc Trần, “Một con hắc long.”

“Ân.” Đế Mặc Trần gật đầu.

“Nhưng con hắc long kia giữa trán màu đen ấn ký là cái gì?” Vân Hoàng có chút để ý ấn ký kia.

Thời điểm vừa rồi nàng có biểu hiện không thích hợp, chính là bởi vì thấy được ấn ký kia.

“Đó là huyết thống cao quý, hơn nữa thân là ma thú cường đại mới có thể có được ấn ký, tượng trưng cho địa vị nó.” Đế Mặc Trần đạm mạc nói.

“Ma thú?” Nghe xong Đế Mặc Trần nói, Vân Hoàng nhíu mày hỏi, “Không phải chỉ có linh thú sao?”

Như thế nào lại chạy ra ma thú?

“Trên thế giới này, không chỉ có linh thú, ma thú, còn có thần thú.” Phong Nhị ngồi ở trên ghế bàn bên cạnh, chống đầu nhìn Vân Hoàng, “Rốt cuộc là người của tiểu quốc gia, không biết cũng bình thường.”

“Kia không biết các ngươi người của đại quốc gia tới tiểu quốc gia có gì phải làm sao?” Vân Hoàng nhìn Phong Nhị, không khách khí nói móc một câu.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.