Toàn Thủ Đô Đế Quốc Đều Biết Tướng Quân Muốn Ly Hôn

Chương 19: Chương 19: Gặp mặt




Quán cà phê Harise nằm ở trung tâm trấn Johan, phía trước là quảng trường rộng lớn với đài phun nước, xung quanh hoa lan tím nở đầy, quán cà phê ngập trong hương khá lãng mạn.

Iven đứng bên ngoài quán. Xuyên qua cửa kính tối màu, có thể nhìn thấy thân ảnh của mình, Iven chỉnh lại cà vạt một chút, thẳng đến khi hình bóng trên kính là một thân quân áo chỉnh tề, mới đẩy cửa quán.

Corrine và Roy cùng ngồi ở một góc, trước mặt Corrine là một ly cà phê. Ly cà phê, Corrine chỉ uống một ngụm liền không uống nữa. Vị đạo quá đậm, Corrine thì thích vị nhạt mà thơm ngát, hắn đã thật lâu không uống cà phê hợp khẩu vị.

Lông mày của Corrine nhăn lại, hắn đang suy tư. Ở chung năm năm, tính cách của Iven rất tỉ mỉ nghiêm cẩn, thế nhưng cũng không có chỗ nào khiến hắn nhìn khác đi phần nào. Vì thế lúc biết kỹ xảo của Roy là do Iven dạy, Corrine là có chút kinh ngạc.

Lúc biết Iven của Wriston là Iven · Winston, Corrine đột nhiên muốn gặp Iven. Đó là một loại tình tự hoàn toàn xa lạ, đột nhiên từ dưới đất chui lên, tập kích cả người hắn. Một buổi tối, Corrine cũng không ngủ. Trong đầu của hắn hiện lên rất nhiều đoạn ngắn kỳ kỳ quái quái, rất nhiều người xuất hiện trong đoạn ngắn này, thế nhưng hắn không nghĩ tới cư nhiên sẽ có Iven, hơn nữa số lần Iven xuất hiện rất nhiều.

Corrine nghĩ, bản thân tựa hồ bị ma ám.

Lúc Iven tiến vào quán cà phê, Corrine liền thấy được y. Iven bộ dạng vẫn như năm năm trước không có gì thay đổi. Trong ý thức của Corrine, Iven vẫn thuộc về hắn, chỉ cần một động tác hay ánh mắt của hắn, Iven liền biết hắn muốn cái gì. Xa cách năm năm, lần thứ hai nhìn thấy Iven, trong lòng Corrine có một loại cảm giác như tâm tình kích động. Lúc ngồi bình ổn phải dựa vào nghị lực để duy trì, Corrine liền cảm giác có chút không ổn.

Ánh mắt của hắn vô tình quan sát người trước mắt, một thân tây trang, tóc như đã lâu không cắt, tuy rằng được xử lý tốt, nhưng có chút quá dài, vành mắt lúc này có hơi đen, là dấu hiệu của việc thiếu ngủ. Một hồi quan sát, Corrine đưa ra kết luận, Iven cũng không quá tốt.

Lúc Corrine quan sát Iven, Iven cũng đang quan sát Corrine. Nhân loại trải qua kế hoạch mấy triệu năm, theo việc cải tiến gen và trình độ trị liệu tăng cao, tuổi thọ bình quân cũng tăng đến hai trăm tuổi. Corrine bốn mươi tuổi, so với năm năm trước càng có mị lực hơn. Lần thứ hai gặp Corrine, Iven cho là mình sẽ hận hắn, cho là mình sẽ nhịn không được tới đánh hắn một trận. Thế nhưng trên thực tế, Iven rất bình tĩnh. Tất cả nỗi lòng kia hóa thành bình tĩnh, Iven nghĩ, mình thực sự từ trong tình yêu say đắm mà tuyệt vọng đi ra. Mà bảo bối của y, cũng hoàn toàn không có quan hệ gì với người trước mắt.

Iven đi tới trước mặt Corrine, mỉm cười lễ phép, đưa tay phải về phía Corrine nói: "Tướng quân Corrine, xin chào."

Corrine nhìn chằm chằm mặt Iven, thanh âm của Iven quá mức bình thản, hoàn toàn không có kinh hỉ và kích động, Corrine muốn từ trên mặt y tìm ra kẽ hở.

Sau đó hắn thất bại.

Corrine nhăn mày, nhưng vẫn đưa tay ra, cầm tay Iven, thân sĩ nói: "Iven, xin chào."

"Nguyên lai các người quen nhau!" Roy kinh ngạc nói.

Một người là tướng quân đế quốc, một người là giáo viên của Wriston, không có chút liên hệ nào sao hai người có thể biết nhau? Hơn nữa vì sao thầy chưa từng nhắc đến?

Corrine ngồi trên ghế, tự tiếu phi tiếu nhìn Iven, tựa hồ muốn nghe giải thích của y. Đã từng là vợ chồng, sớm tối chung sống năm năm, vô luận điểm nào, Iven cũng không nên lãnh đạm với hắn như vậy.

Nhưng mà, Iven trả lời: "Tướng quân Corrine, ngài cứ nói đi?"

Trong trí nhớ của Corrine, Iven là người nghiêm túc ôn nhu, mà lúc nhìn hắn, trong đôi mắt đen của Iven sẽ có một tia sáng. Mà bây giờ, tia sáng kia đã biến mất, nhiều hơn chính là lãnh đạm và xa cách. Trong mắt Corrine lóe lên một tia lãnh quang, thanh âm cũng không dễ nghe: "Chúng ta vốn là bạn bè."

Roy nhìn Corrine một chút, lại nhìn Iven một chút, cậu vốn tôn kính Iven, nguyên lai Iven lại quen biết Corrine, Roy đối Iven sùng kính lại sâu thêm hai phần.

Corrine cúi đầu, bưng ly cà phê uống một ngụm. Iven không nói gì, Roy cũng thấy được cảm giác xấu hổ trong đó, không nói gì. Ba người liền lẳng lặng ngồi như vậy.

"Roy, cậu về trước đi." Corrine đột nhiên nói.

"Được!" Roy liền vội vàng đứng dậy, hướng Corrine và Iven nói tạm biệt liền rời đi.

Trong quán cà phê, Corrine và Iven ngồi đối mặt nhau.

"Iven, mấy năm này, cậu có khỏe không?" Corrine mở miệng nói.

"Không có gì tốt, cũng không có gì không tốt." Iven dựa vào ghế, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, có chút thờ ơ nói.

"Iven, cậu không quá tốt. Mười triệu Oss tệ đã dùng hết rồi sao?" Corrine hỏi.

Iven quay đầu nhìn Corrine, không nói gì.

"Iven, nếu như có gì cần giúp, cứ việc nói cho tôi biết. Chính như lời năm năm trước, tôi mong cậu sống tốt." Corrine nghiêm túc nói.

Iven đột nhiên cười. Iven cười rộ lên kỳ thực rất đẹp, hai lúm đồng tiền bên khóe miệng thoạt nhìn có chút khả ái. Corrine không chớp mắt nhìn theo y. Iven cười, trong quá khứ có đôi lúc tận tâm, khiến Corrine cảm thấy phiền chán, thế nhưng hiện tại, hắn đột nhiên có chút hoài niệm nụ cười như vậy.

"Harry có khỏe không?" Iven chuyển đề tài.

Corrine nhíu mi, Iven ân cần thăm hỏi chẳng biết tại sao khiến hắn có chút không hài lòng.

"Cậu ấy đến Cyperlise, khoa cơ giáp chiến đấu." Corrine nói.

"Khoa cơ giáp chiến đấu ở Cyperlise là tốt nhất toàn bộ đế quốc, sau khi tốt nghiệp khẳng định tiền đồ vô lượng." Iven khách quan nói.

"Đúng vậy, cậu ấy thích."

Nói đến chuyện này khiến Corrine có chút bực bội, Corrine trực tiếp đứng dậy rời đi, lúc trở lại lần nữa đã qua mười phút.

"Iven, đi theo tôi."Ngữ khí của Corrine khiến người không thể cự tuyệt.

Iven hơi có chút bất đắc dĩ đứng lên, đi theo sau Corrine, theo hắn đi vào bên trong quán cà phê. Corrine mang Iven trực tiếp đến trước máy pha cà phê.

"Iven, tôi muốn uống cà phê cậu pha." Corrine nói thẳng, "Máy pha cà phê ở chỗ này."

Iven đột nhiên mở to hai mắt nhìn, trên mặt biểu tình thập phần khó tin. Bọn họ lần thứ hai gặp mặt, Corrine lại muốn y pha cà phê, trong một quán cà phê? Lẽ nào Corrine dùng trăm phương nghìn kế muốn gặp y chính là vì muốn cà phê y pha?

Iven rất muốn quay đầu rời đi, thế nhưng y nhịn được.

Hơi nóng bên trong khiến Corrine có chút khó chịu, Corrine nói: "Tôi ở bên ngoài chờ cậu." Nói xong liền xoay người rời đi, lưu lại Iven và nhân viên công tác hai mặt nhìn nhau.

"Tiên sinh, vừa nãy vị tiên sinh kia đã mua máy pha cà phê này, ngài cần gì xin nói cho tôi biết, tôi sẽ chuẩn bị cho ngài." Nhân viên công tác mở miệng nói trước.

Iven hít sâu một hơi, hướng nhân viên công tác nói: "Lấy cho tôi một ít hạt cà phê."

Cà phê của Iven kỳ thực là bắt đầu từ hạt cà phê, từng chút từng chút xay thành bột, sau đó sẽ đặt vào máy pha cà phê. Mỗi một bước đều phải cẩn thận, bảo đảm hạt cà phê được xay mịn và thời gian, nhiệt độ khi nấu.

Một ly cà phê, Iven mất tròn một giờ. Iven nhìn cà phê đen trong ly bốc hơi nóng như lúc trước, đột nhiên nghĩ nếu như y trực tiếp đem ly cà phê này đổ xuống đầu Corrine thì thế nào nhỉ?

Iven hầu như có thể tưởng tượng, ngày mai lãnh đạo nhà trường sẽ luân phiên tìm y nói chuyện, sau khi phê bình y một phen liền sa thải hắn. Iven hít sâu một hơi, bưng ly cà phê ra ngoài.

Corrine mặc tây trang màu đen, tây trang buộc quanh đường cong cơ thể khiêu gợi, hắn dựa vào ghế, lộ ra vẻ lười biếng. Lúc Iven bưng ly cà phê đi ra, ánh mắt của Corrine liền tập trung trên người y.

Iven đặt ly cà phê xuống, sau đó khi ngồi xuống đối diện hắn.

Corrine gần như không chờ nổi bưng ly cà phê, uống một ngụm. Mùi vị xa cách năm năm, thập phần khiến người hoài niệm. Ở một khắc kia, buồn bực vẫn nghẹn trong lòng, cũng tựa hồ từ từ tản ra.

Tâm tình của Corrine không khỏi khá hơn, nhìn Iven ngồi đối diện, cũng cực kỳ thuận mắt.

"Đường bỏ nhiều hơn trước đây một chút, bất quá cũng không ảnh hưởng đến mùi vị." Corrine bình luận.

Iven càng không ngừng nhìn đồng hồ đeo tay, ý tứ muốn rời khỏi hàm xúc hết sức rõ ràng.

Ánh mắt Corrine rơi trên tay của Iven, ngữ điệu cơ hồ khẳng định: "Cậu còn dùng cái đồng hồ kia."

Cái đồng hồ đeo tay này tuy rằng không phải là Corrine tặng, thế nhưng dù sao cũng là thứ năm năm trước, ở trong mắt Corrine xem ra, đây cũng là biểu hiện Iven vẫn thích hắn. Có nhận thức này, khóe miệng Corrine hơi nhếch lên, đường cong gương mặt càng thâm thúy hơn.

Nhưng mà hắn không biết, đối với Iven mà nói, y chỉ là không đủ tinh lực và tiền tài để đổi một cái khác.

"Cậu vẫn luôn dạy ở Wriston? Ước mơ của cậu là trở thành một giáo viên?" Corrine tâm tình khoái trá, có tâm tư để nói chuyện phiếm.

Iven đột nhiên cảm thấy chút bực mình trong lòng, y thập phần không muốn trả lời vấn đề này.

"Cậu trước đây làm việc ở cục hành chính, loại công việc văn chức đó có phải rất buồn chán khôngn?" Corrine cho là mình đoán trúng, tiếp tục nói, "Giáo viên thì thú vị hơn nhiều đi? Ít nhất có học sinh khả ái. Roy là một học trò tốt, Iven, cậu dạy không tệ."

Iven miễn cưỡng mỉm cười: "Tướng quân Corrine, kỳ thực ước mơ của tôi là trở thành một chỉ huy chiến đấu, tôi không thích loại công việc văn chức, cũng không thích giáo viên, thế nhưng nhân sinh sao có thể để mọi chuyện như ý? Ngượng ngùng, tôi có việc muốn đi trước, ly cà phê này từ từ dùng."

Iven nói xong, liền đứng dậy, trong ánh mắt kinh ngạc của Corrine, xoay người rời đi.

Corrine hoàn hồn, nhìn bóng lưng của Iven rời đi, đây là hắn lần đầu tiên nhìn thấy Iven tức giận, Iven trước kia, luôn ôn hòa lễ độ, nghiêm túc đến cứng nhắc. Iven sẽ tức giận, ngược lại khiến người nghĩ thật khả ái.

Ánh mắt u ám của Corrine vẫn đặt trên người Iven, thẳng đến khi bóng lưng y biến mất.

—-¤—-

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.