Toàn Thủ Đô Đế Quốc Đều Biết Tướng Quân Muốn Ly Hôn

Chương 22: Chương 22: Gặp nạn




Iven nằm ở trên nệm vẫn không nhúc nhích, bóng đen kia chậm rãi tới gần, lúc đi đến bên Iven, Iven đột nhiên nhảy lên một cái, hướng bụng người kia đánh qua. Người nọ nhanh chóng tránh, sau đó bắt lấy hai tay của Iven, cẩn thận ôm cả người y vào trong lòng.

"Đừng cử động, là tôi." Thanh âm của Corrine tận lực hạ thấp, hết sức cẩn thận.

Luồng khí ấm áp phả vào trên cổ, Iven vẫn không thả lỏng, thế nhưng thân thể lại không nhúc nhích. Corrine buông y ra, hai người đi tới cửa. Thanh âm kia từ đàng xa truyền tới, chính là hướng khe Ác Long. Khoảng chừng qua năm phút, thanh âm kia rốt cục ngừng. Hai người đều thở dài một hơi.

Ánh mắt của Corrine vẫn ở phía xa, Iven mở đèn, thẳng tắp nhìn về phía Corrine, trong ánh mắt mang vẻ dò xét.

Lúc này mắt Corrine có chút đỏ lên, thế nhưng nhãn thần lại như hổ báo.

"Corrine, anh không phải đang đi nghỉ." Iven đột nhiên nói.

Ngạc nhiên trong mắt Corrine lóe lên rồi biến mất, quay đầu nhìn lại, Iven đã mở cửa ra ngoài. Corrine đi tới cửa, nhìn Iven đi vào lều, mới quay đầu lấy máy đo ra ngoài, kim trên mặt đồng hồ chỉ hướng khe Ác Long, lần này tốc độ so với lần trước còn nhanh hơn! Corrine mở ba lô, muốn tìm thứ gì đó ở bên trong...

Một lát sau, Corrine nghe được tiếng cửa mở, ngẩng đầu liền thấy Iven đi đến.

"Đây là lều của tôi." Iven nói, trong thanh âm mang vẻ phiền muộn.

Corrine cúi đầu nhìn túi mình đang tìm, kiểu dáng màu sắc đều giống cái của mình, nhưng là lại không phải là của mình...

Corrine dừng tay một chút, kéo khóa túi lại xong, nhìn Iven có vẻ còn buồn ngủ, trong đôi mắt ngập nước kia hàm chứa lời mời vô thanh: "Cậu muốn tôi lưu lại cùng cậu? Thế nhưng nệm quá nhỏ, có thể hai người chúng ta đều sẽ ngủ không ngon."

Corrine tiếc nuối nói, sau đó xoay người rời đi.

Iven: "..." Y chỉ là đơn thuần có chút mệt!

Rạng sáng ngày thứ hai, bọn họ kế tục đi, lúc này đây dừng tại khu vực bên cạnh khe Ác Long.

"Dừng ở chỗ này." Lần này là Corrine nói.

Thỉnh thoảng sẽ có người thám hiểm đi qua bọn họ, bây giờ là buổi trưa, đối với việc bọn họ bắt đầu dựng lều đều hết sức tò mò.

"Người anh em, dựng lều ngủ trong thung lũng mới có thú, có loại cảm giác kích thích không biết ngày mai có thể tỉnh lại không thực sự quá tuyệt vời!" Người thám hiểm đi ngang qua nói.

"Mấy người thường xuyên đến?" Iven hỏi.

"Lúc rảnh rỗi sẽ đi, dù sao cuộc sống này quá nhàm chán!"

"Vậy có gặp được chuyện thú vị gì không?"

"Đương nhiên là có, hổ báo nguyên sinh rất dễ gặp, còn có..." Người nọ thấp giọng, thần bí nói, "Tôi thấy được 'ác long', hình thể rất lớn, có thể bay, một người bạn của tôi đã chết trong miệng ác long."

Lúc Iven và người thám hiểm nói chuyện, Corrine đã dựng xong lều, đem mọi thứ cất xong. Người thám hiểm rời đi, Corrine mới từ trong lều đi ra.

"Trong khe Ác Long này đến tột cùng là có cái gì?" Iven hỏi.

Mắt Corrine hơi nheo lại, hiện lên một tia sắc bén: "Vào xem sẽ biết!"

Để giảm bớt gánh nặng, vì thế bữa trưa mỗi người một bịch dịch dinh dưỡng. Corrine nhíu mày nhìn bịch dịch dinh dưỡng kia hồi lâu, cuối cùng ném sang một bên.

"Iven, cậu sẽ nướng thịt sao?" Corrine hỏi.

Iven trong nháy mắt hiểu ý của Corrine, buông dịch dinh dưỡng: "Sẽ."

Iven nói xong, Corrine liền đứng dậy đi vào núi, lúc trở lại, trong tay thêm hai con gà. Theo tiến hóa và thay đổi của sinh vật, cũng chỉ có ở khe Ác Long, trong loại rừng rậm nguyên thủy này mới có thể tìm được loài cổ xưa như vậy.

Corrine ném gà cho Iven, Iven bắt đầu động thủ xử lý, một giờ sau, một mùi hương xông vào mũi, Corrine lập tức từ trong lều đi ra, Iven ném cho hắn một con gà.

Corrine nhìn gà trong tay mình, lại nhìn của Iven , đột nhiên có chút bất mãn nói: "Vì sao của tôi nhỏ như vậy?"

"Bởi vì tôi nướng." Iven mặt không chút thay đổi nói.

Bất quá mùi này vẫn khá hơn dịch dinh dưỡng, Corrine hai ba cái liền gặm xong một con gà, Iven lại nhã nhặn hơn nhiều, từng miếng nhỏ từng miếng nhỏ, ăn say sưa.

"Iven, cậu còn đang giận tôi?" Corrine hỏi.

Iven quả thực có chút khó hiểu: "Tôi tại sao phải giận?"

"Vì chuyện ly hôn, Iven, cậu có trách tôi không?" Corrine nhíu, "Thế nhưng..."

"Trước đó chúng ta đã ký hiệp ước, anh không thích tôi, cho nên ly hôn. Tôi sao muốn trách anh?" Iven nói.

Iven thản nhiên lại khiến Corrine thấy một luồng khí nghẹn trong lòng, ở một khắc kia, Corrine đột nhiên có một cảm giác sợ hãi. Nếu như không phải là bởi vì tức giận, vậy Iven đối với hắn như thế chỉ có một nguyên nhân... Không, không có khả năng, Iven không có khả năng không trách hắn, vì thế Iven không nói thật. Nghĩ như vậy, nỗi sợ hãi trong lòng Corrine mới tốt hơn chút.

"Iven, lúc trước cậu nói ước mơ của cậu là muốn trở thành chỉ huy chiến đấu, vậy tại sao lại muốn dạy học ở Wriston chứ?" Corrine hỏi, "Đến thành Oss thành, có lẽ sẽ tốt hơn một chút."

Corrine lại bắt đầu khuyên y quay về thành Oss...

Iven tự động bỏ qua lời của hắn, thu thập rác xong ném vào trong túi rác, ở thời đại này, rừng nguyên thủy còn tồn tại cực kỳ hiếm, vì thể rừng nguyên thủy không thể bị ô nhiễm, bọn họ sẽ đem rác thu lại, đem về chỗ hiện đại văn minh.

Buổi trưa, bọn họ đi dạo xung quanh, đây là khu vực sát biên giới, lại là ban ngày, vì thế không gì nguy hiểm. Corrine lấy thực vật trên đất và bùn đất bỏ vào bình thủy tinh, Iven lặng lẽ nhìn hắn. Tướng quân đế quốc, ở lại trấn Johan, sao có thể là nghỉ phép đơn thuần chứ?

Sau khi trời tối đi, Iven ở trong lều, đang xem ảnh của Ryan, Corrine đột nhiên gõ cửa đi vào. Iven chưa kịp đóng di động, ánh mắt của Corrine đã đặt trên di động của Iven.

"Nguyên lai cậu thích trẻ con?" Một câu này nói ra, hai người đều hết sức khó xử.

Sắc mặt Iven có chút u ám, Corrine vội vàng nói: "Đó là mầm non mới của đế quốc sao? Rất khả ái."

Tay của Iven run một cái, cất di động xong, không nói gì.

"Tôi đợi chút nữa ra ngoài, buổi tối là lúc dã thú sinh hoạt, cho nên cậu ở trong lều, đâu cũng không được đi." Corrine nói.

"Anh muốn đi vào trong?" Iven hỏi.

Quen thuộc với cách bảo vệ cơ mật đế quốc của tướng quân Corrine, lúc này hẳn là im miệng không nói.

"Tôi phải đi xem, rốt cuộc là vật gì." Corrine nói.

Corrine nói xong liền đi ra ngoài. Iven biết rõ sức lực của mình, tuyệt đối không phải là đối thủ của những dã thú kia, vì thế đóng chặt cửa và cả cửa sổ. Iven ngồi ở trên nệm, xuyên qua kính trong suốt nhìn ra ngoài. Bầu trời trong rừng nguyên thủy rất đẹp, rất nhiều ngôi sao lấp lánh.

Trời vừa tối, Iven sẽ điên cuồng nhớ Ryan, một cuộc gọi cũng không có thể giảm bớt nhớ nhung của y. Lúc cúp máy, Iven càng thêm thanh tỉnh, cho nên vẫn ngồi trên nệm ngắm sao.

Không biết qua bao lâu, Iven có chút mệt, vừa mới chuẩn bị nằm xuống, ánh mắt của Iven đột nhiên co rúm lại, trên bầu trời đột nhiên xuất hiện một vệt hồng, nó dần dần tản ra, hóa thành một mũi tên.

"Iven, mũi tên nhọn chỉ thị người ngoại lai xâm lấn. Người ngoại lai tựa như mũi tên nhọn tiến quân thần tốc, lúc này, tất cả mọi người phải đề cao cảnh giác, chờ ở lúc thích hợp cho người ngoại lai một kích trí mạng." Một thanh âm vang trong đầu Iven, loại thanh âm này thập phần xa lạ, Iven cố nhớ toàn bộ giáo sư thời đi học của y, cũng không phải! Loại thanh âm này rất cổ xưa, nhưng lại rất rõ ràng.

Thanh âm kia tựa như ma âm, mỗi lần vang trong đầu Iven, Iven đột nhiên đứng lên, từ trong túi chọn ra một ít đồ phòng vệ, sau đó đặt trong một túi nhỏ, mang túi nhỏ lên liền đi ra ngoài. Iven thẳng tắp hướng phía vệt hồng đó đi đến.

Đoạn đường này cũng không dễ đi, cũng may thể lực của Iven cũng không kém. Xuyên qua thạch bích và khu rừng rậm rạp, tai cũng thời khắc chú ý động tĩnh xung quanh, đi chừng hai giờ, Iven đột nhiên thấy phía trước có một tia sáng. Iven chần chừ chốc lát, trực giác nói cho y biết phải tiếp tục đi về phía trước, nơi đó có thứ y muốn biết.

Đi về phía trước khoảng chừng 200m, trước mắt đột nhiên xuất hiện một lưới sắt. Trải qua khảo nghiệm, những lưới sắt này dẫn điện , Iven đột nhiên phát hiện một chỗ hổng, hơn nữa còn là vừa được tạo ra, chẳng lẽ là Corrine... ,

Iven từ cái lỗ kia chui vào, hiện ở trước mặt y lại là một con đường xi măng. Trong rừng nguyên thủy xuất hiện thứ của văn minh hiện đại, Iven ít nhiều cũng đoán được. Hơn nữa dọc đường đi còn có máy giám sát, Iven chỉ có thể tận lực tránh khỏi tầm nhìn của máy giám sát, thế nhưng những thứ đó nhìn không thấy, cũng không biết bây giờ đang ở chỗ nào.

Iven tiếp tục đi về phía trước, đột nhiên ngửi thấy mùi máu tươi!

Người ngoại lai xâm lấn... Một kích trí mạng... Corrine...

Ba từ liên tiếp hiện trong đầu Iven, tim Iven đập kịch liệt, Iven dọc theo vết máu kia đi về phía trước, thẳng đến khi tới trước một vật thể hình tròn. Cái vật thể hình tròn kia đường kính ước chường khoảng 10m, loại vật này, Iven đã từng thấy qua ở triển lãm phi thuyền của đế quốc.

Phi thuyền tinh tế.

Cửa phi thuyền đột nhiên mở, Iven vừa định lách mình, thế nhưng một người từ bên trong đi ra.

Đó là một nam nhân cực kỳ đẹp, bất đồng với Corrine anh tuấn, người nọ là đẹp một cách tinh xảo, tóc vàng mắt xanh, ngũ quan tinh xảo, da trắng nõn, thậm chí đẹp hơn cả Elise. Thế nhưng có chút, mi tâm của người này mang theo một tia lãnh khí, khí thế khiến người sợ hãi. Nếu như nói Corrine là liệp báo, người trước mắt lại là độc xà. Rất đẹp hơn nữa ánh mắt quá lạnh quá sắc bén, phản ứng đầu tiên của Iven cư nhiên không phải chạy trốn, mà là theo bản năng híp mắt lại.

"Cậu là ai?"

Lời này không phải Iven hỏi, mà là người nam nhân kia hỏi, thanh âm êm tai gần như muốn mê hoặc.

—-¤—-

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.