Toàn Thủ Đô Đế Quốc Đều Biết Tướng Quân Muốn Ly Hôn

Chương 29: Chương 29: Hiểu lầm




Lúc chuông điện thoại vang lên, vừa đúng bốn giờ, cách giờ tan sở còn một tiếng. Iven mắt đảo qua, cũng biết là điện thoại của ai. Iven không nhận, mà tùy ý để điện thoại reo. Mỗi một lần nói chuyện với Corrine nói, Iven đều có cảm giác rất mệt mỏi. Nhất là lúc biết ngày hôm qua Ryan gặp Corrine, Iven càng có cảm giác bài xích. Y sợ Corrine biết Ryan tồn tại, sợ Corrine sẽ đoạt Ryan đi.

"Thân ái, sao lại không nghe điện thoại?" Elise đến bàn làm việc của Iven, vừa ngồi xuống bên cạnh y, nghe chuông điện thoại reo liên tục, có chút hiếu kỳ hỏi.

"Có lẽ di động của người ta trục trặc." Iven nói.

Câu trả lời này rất kỳ quái, Elise nhún vai liền không hỏi nữa. Liên tục reo năm sáu lần, điện thoại cuối cùng không reo nữa. Năm phút sau, Colin vội vả vọt vào phòng làm việc, trong tay cẩn thận cầm di động, như đang cầm một viên trân bảo.

"Iven di động của cậu đâu? Tướng quân Corrine gọi cho cậu, cậu sao lại không nghe?" Colin cười trách cứ, sau đó đưa di động đưa tới trước mặt Iven.

Iven mặt không thay đổi nhìn Colin, nhưng không nhận lấy.

Sắc mặt Colin có chút không nhịn được: "Iven, tướng quân Corrine đang chờ đó!"

Iven rốt cục nhận lấy di động, Colin thở dài một hơi. Iven cầm di động ra khỏi phòng làm việc, đi tới cuối hành lang. Gió lạnh thổi qua hàng lang, Iven đột nhiên cảm thấy có chút lạnh.

"Vì sao không nghe điện thoại của tôi?" Corrine dùng ngữ khí chất vấn hỏi.

"Không nghe thấy." Iven mắt cũng không chớp nói.

Ngữ khí của Corrine khá hơn một chút: "Hôm nay là 23 tháng 12, ngày kia là lễ Giáng Sinh rồi."

"Nga." Corrine lại rảnh rỗi đến nỗi muốn nhắc mấy ngày khác sao?

Giọng Corrine đột nhiên thâm trầm một chút: "Iven, cậu không có gì muốn nói với tôi sao?"

Iven nghiêm túc suy nghĩ một chút: "Không có."

Điện thoại bên kia đột nhiên yên tĩnh, nếu không phải còn chút tiếng động, y cơ hồ cho rằng Corrine đã cúp máy.

"Tôi đang ở cồng trường, cậu bây giờ đi ra." Corrine nói thẳng.

"Tôi còn chưa tan tầm." Iven nói.

"Mười phút sau, gặp ở cồng trường." Corrine nói thẳng, "Tôi có việc cần bàn với cậu. Gặp lại."

"..."

Iven nhìn di động kia một lát. Có việc cần bàn? Giữa bọn họ có thể có chuyện gì chứ? Liên hệ duy nhất bây giờ đó là... Ryan.

Sắc mặt của Iven chợt thay đổi, lẽ nào Corrine biết chuyện của Ryan? Iven là một người rất cẩn thận, vì thế lúc Ryan ra đời, y liền lo lắng có một ngày gia tộc Gris sẽ biết đến sự tồn tại của Ryan, tất cả đều che dấu cẩn thận. Biến cố duy nhất là Corrine gặp Ryan. Iven không biết biến cố này có thể xảy ra cái hậu quả khó có thể dự liệu hay không.

Nếu như là điều y sợ nhất...

Iven cơ hồ vọt vào phòng làm việc, cầm túi liền đi xuống. Chạy đến nửa đường, Iven đột nhiên ngừng lại, nỗ lực trấn tĩnh lại, lúc gặp mặt, Iven đã khôi phục bộ dáng bình thường.

Thân thể thon dài của Corrine tựa trên xe, trên đầu đội mũ quan, gần như che nửa bên mặt, chỉ lộ ra một bên gò má anh tuấn.

Corrine trong tay cầm một điếu thuốc, ánh mắt có chút phiêu tán. Lúc Iven đến gần, ánh mắt của Corrine đột nhiên tập trung ở trên người y. Ánh mắt củaCorrine sâu thẳm đến lợi hại, thấy Iven rất khó chịu.

"Bàn cái gì?" Iven trực tiếp hỏi.

Corrine mở cửa sau: "Đi vào."

Iven dò xét nhìn hai mắt của Corrine, sau đó ngồi lên xe.

Dọc đường đi, Corrine không nói gì. Iven kiềm chế bất an trong lòng, mắt nhìn ra bên ngoài cửa sổ.

"Tôi hôm qua gặp hai nhóc con, rất khả ái." Corrine đột nhiên nói.

Tay của Iven theo bản năng nắm chặt lại, hít một hơi thật sâu, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm phong cảnh ngoài cửa sổ, thanh âm khẩn trương đến khàn khàn: "Tôi nhớ rõ anh trước đây không thích trẻ con."

Iven trả lời xong, tâm tình của Corrine đột nhiên sung sướng: "Tôi trước đây cũng không hiểu vì sao cậu lại muốn một đứa bé, thế nhưng hiện tại, tôi đột nhiên hiểu được."

"Hai đứa bé kia... Anh còn biết cái gì?"

"Tóc vàng mắt xanh, lớn lên có chút giống tôi." Corrine suy nghĩ một chút nói. Bởi vì một số nguyên nhân, hắn rất ghét trẻ con. Thế nhưng hiện tại hắn đang suy nghĩ, nếu có một đứa nhỏ, cũng tốt vô cùng. Đáng tiếc... Sắc mặt Corrine có chút âm trầm.

Cái loại tâm tình khẩn trương này gần như khiến Iven tan vỡ, Iven rốt cục nhịn không được hỏi: "Corrine, anh rốt cuộc muốn nói cái gì? Hai đứa bé kia..."

Ngữ khí của Iven cũng không tốt, sắc mặt Corrine cũng nghiêm túc: "Nói chuyện phiếm cũng không thể sao?"

Iven hít sâu một hơi: "Vậy anh vì sao lại nói chuyện về trẻ con?"

Hắn rõ ràng đang tìm đề tài để nói chuyện phiếm với Iven, chỉ là không nghĩ tới Iven sẽ phản ứng như vậy. Corrine đè cơn giận xuống: "Tôi nhớ cậu thích trẻ con." Ở trước mặt người khác, Corrine vẫn là một thân sĩ, thế nhưng đối mặt với Iven, luôn luôn sẽ có ngoài ý muốn...

Corrine trả lời thuyết phục khiến Iven an tâm hơn, xem ra Corrine cũng không biết thân phận của Ryan. Đây là một tin tốt với Iven.

Iven không nói gì thêm, bởi vì yên lặng mới là lựa chọn chính xác. Năm năm trước, Corrine rất ít nói chuyện với y; năm năm sau, hai người hầu như trò chuyện không được một chút. Nếu như nói thêm gì nữa, bọn họ rất có khả năng sẽ cãi nhau. Iven cúi đầu gửi tin nhắn cho Daniel, để hắn đi đón Ryan và Edda, mà y, hôm nay sợ là không thể cùng đi xem phim rồi.

Xe dừng lại trước một nhà hàng.

Đây là một nhà hàng tình nhân, bên trong trang trí rất đẹp, rất nhiều cặp đôi đang dùng bữa, trong không khí tựa hồ tràn ngập một tầng khí phấn hồng. Mũ đội trên đầu Corrine, cơ hồ che nửa bên mặt. Một thân tây trang màu đen, Corrine rất dễ bị nhận ra, Corrine rốt cục học được khiêm tốn. Iven cũng thở dài một hơi, y sẽ không lên báo vì quan hệ với Corrine.

Chỉ là hai người bọn họ đi vào vẫn kéo tới rất nhiều ánh mắt của người khác, rất nhiều ánh mắt mập mờ quét qua người bọn họ, thấy Iven có chút khó chịu. Lúc trước Iven không phải không có tưởng tượng qua đi vào nhà hàng tình nhân với Corrine, trước tình yêu, mọi người đều sẽ trở nên cực đoan . Khi đó Iven mong muốn tất cả mọi người biết quan hệ của y và Corrine, không ngại trở thành một vở hài kịch. Thế nhưng Corrine không hề cho y cơ hội này. Vì thế sau này, hầu như không có mấy người nhận ra y.

Đương nhiên,cũng vì điều này, cuộc sống về sau của y bớt đi nhiều phiền toái.

Vừa đi vào đại sảnh, ánh mắt của Corrine rơi vào giữa đại sảnh. Iven theo ánh mắt hắn nhìn lại, ở giữa là một loạt tủ kính, bên trong bày đầy bánh ngọt, tất cả các loại hình dạng, tinh xảo đến đẹp. Iven đối nghệ thuật làm bánh có chút nghiên cứu, không thể không thừa nhận thợ làm bánh ở đây có tay nghề tốt.

"Mùi vị thoạt nhìn không tệ." Corrine nói.

Iven không nói gì.

"Iven, cậu thấy thế nào?"

"Không tệ." Iven có lệ nói.

"Hôm nay là ngày 23 tháng 12." Corrine tiếp tục nói.

"... Tôi biết."

Corrine đứng đó một lúc lâu, thấy Iven vẫn đứng bên cạnh hắn không có bày tỏ gì, trên mặt đột nhiên có chút thất vọng. Corrine không nói gì, đi vào trong.

Corrine đã đặt chỗ trước, qua khúc quanh đến chỗ cửa sổ, để một cái bàn, bốn phía cũng không người, rất an tĩnh.

Hai người ngồi xuống.

"Corrine, có chuyện nói thẳng đi." Bầu không khí áp lực như vậy y thở không nổi.

"Iven, tôi muốn nói chuyện giữa chúng ta một chút, tôi nghĩ chúng ta hẳn là hảo hảo nói chuyện." Corrine nói.

"Tôi cho là giữa chúng ta đã nói quá nhiều rồi. Năm năm chúng ta nói chuyện trực tiếp cũng không quá vài lần." Iven có chút không kiên nhẫn nói. Y sắp không nhịn nổi.

"Iven, vì sao cậu nói chuyện với tôi đều có vẻ kích động? Bởi vì sợ bị thương, vì thế kích động sao?" Corrine mặt không chút thay đổi nói.

Iven đột nhiên mỉm cười: "Corrine, tôi không nghĩ giữa chúng ta lại sẽ biến thành như vậy."

"Iven, sau khi cậu rời đi, tôi thường mơ thấy cậu." Corrine nói.

Iven lộ ra vẻ mặt kinh ngạc, y cho là bọn họ ly hôn, đối với Corrine mà nói là một loại giải thoát. Corrine lại nói mơ thấy y, nếu là năm năm trước nghe nói như vậy, y nhất định sẽ vui vẻ nhảy dựng lên. Thế nhưng hiện tại...

"Thì sao?" Iven hỏi.

Corrine đột nhiên đứng lên, hai tay chống bàn, khom lưng đến gần Iven, đôi mắt xanh thẳm chăm chú nhìn Iven. Khoảng cách giữa hai người trong nháy mắt trở nên quá gần, Iven theo bản năng muốn lui về phía sau.

"Iven, tôi biết một cách thức ám chỉ tâm lý, một người, mỗi ngày đều ám chỉ cho bản thân một vài thứ, sau đó, hắn sẽ cảm thấy đó là thật, thế nhưng thực tế là một phương pháp lừa mình dối người, Iven, tôi vừa thấy được suy nghĩ chân thật của cậu." Corrine híp mắt nói.

Iven thôi né tránh, ánh mắt thẳng tắp nhìn Corrine, ở một khắc kia, ai cũng không tỏ ra yếu kém. Đây là một trận đấu tình cảm, ai cũng sẽ không chịu thua. Corrine vẫn luôn không muốn thừa nhận Iven đã quên mất hắn, mà Iven lại muốn chứng minh mình không yêu Corrine nữa.

Người phục vụ đến cắt ngang tranh chấp của hai người, Corrine ngồi về ghế của mình. Người phục vụ đi rồi, Corrine cởi mũ.

"Corrine, tôi không biết anh tột cùng là có ý gì? Tôi nhớ kỹ năm năm trước lần cuối chúng ta gặp mặt cũng đã nói, tôi chúc anh và Harry hạnh phúc, mà tôi cũng có quyền lợi tìm hạnh phúc cho chính mình. Tôi buông đoạn tình cảm này, đối với bản thân tôi mà nói là chuyện tốt, đối với anh mà nói chưa chắc là chuyện xấu. Corrine, anh làm như vậy, thứ cho tôi vô lễ phỏng đoán, lẽ nào là bởi vì anh quen có tôi yêu anh, vì thế hiện tại tôi từ bỏ, anh thấy không quen?"

"Iven, cậu không nên tự cho mình thông minh, cậu ngay cả bản thân cũng không rõ." Sắc mặt của Corrine có chút lạnh.

"Anh ở trước mặt ai cũng đều là một thân sĩ, anh sẽ quan tâm đến một người xa lạ, ngươi sẽ nghĩ cho cảm nhận của người xa lạ, nhưng ở trước mặt tôi, bá đạo, □□, vô tình, thậm chí có thể phát điên. Corrine, anh có phải hoài niệm loại cảm giác này không, vì thế hiện tại luôn luôn tìm đến tôi?" Iven không ngừng nói.

"Iven, cậu đây là đang che giấu." Corrine mặt không chút thay đổi nói.

Iven sắp điên rồi.

"Iven, tôi không muốn cãi nhau với cậu vì những điều này, chúng ta đổi đề tài gì khác đi." Corrine cắt nagng lời của Iven, từ trong túi lấy ra một phần hiệp ước, đưa cho Iven.

"Tiền tài, ước mơ, thậm chí là..." Corrine không tiếp tục nói hết, mà ý bảo Iven nhìn hiệp ước.

Iven cũng không phải không có quyết định của chính mình, y là một người có kế hoạch, rất nhiều năm trước, y đã lên định xong cuộc đời của mình. Bởi vì Ryan sinh bệnh, vì thế y hiện tại phải lựa chọn một công việc có ưu thế về tiền lương và thời gian, vừa duy trì cuộc sống, vừa có thể ở cùng Ryan. Chờ lúc Ryan khỏi bệnh, y sẽ tiếp tục đi học, sau đó hoàn thành ước mơ của mình. Mà tất cả, y đều không cần Corrine giúp. Giúp đỡ của Corrine, tựa như một loại thương hại, một loại vũ nhục. Iven có tự tôn và niềm kiêu hãnh của mình, vì thế không sẽ chọn tiếp nhận.

Ánh mắt Iven rơi trên bàn hiệp ước, giữa Iven và Corrine, loại giấy hiệp ước này tổng cộng xuất hiện ba lần. Lần đầu tiên là lúc bọn họ kết hôn, lần thứ hai là lúc bọn họ ly hôn, mà đây là lần thứ ba, Iven căn bản không muốn liếc mắt nhìn lại nữa.

"Đây đối với cậu mới có lợi, mọi thứ cậu mất đi, đều có thể nhận được từ phần hiệp ước này." Corrine nói, đưa hiệp ước đến trước mặt Iven.

Iven trực tiếp xé phần hiệp ước kia. Ánh mắt của Corrine gần như muốn giết người, phần hiệp nước kia hóa thành một đống giấy vụn, rơi đầy đất, Iven xoay người rời đi.

Corrine giống như tượng ngồi ở đó chỗ, sắc mặt lạnh lùng đáng sợ. Thời gian từng giây từng phút trôi qua, Corrine không biết hắn đã ngồi bao lâu.

"Tiên sinh, bánh của ngài." Người phục vụ thận trọng nói.

Corrine hoàn hồn, nhìn bánh đặt trước mặt mình, từng miếng từng miếng mà ăn.

Lúc tám giờ, bên ngoài trời đã tối rồi, chẳng biết từ lúc nào lại có trận tuyết lớn, trời càng thêm lạnh. Thành Oss gần vùng nhiệt đới hơn, cho nên rất ít khi có tuyết rơi. Corrine đội mũ, đi ra, ánh sáng của cửa hàng chiếu sáng tủ kính, rất nhiều đứa trẻ ghé vào trước tủ kính, nhìn quanh.

Corrine kéo thấp mũ xuống, gió lạnh bị chắn bên ngoài, hắn cảm giác ấm áp hơn, đi đến tủ kính.

"Edda, mô hình cơ giáp cậu thích nhất!"

Thanh âm non nớt, hưng phấn hấp dẫn Corrine, Corrine quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một nhóc con toàn thân bị bao như một viên màu trắng ghé vào trước tủ kính, vươn tay nhỏ bé chỉ vào tủ kính nói. Tâm tình kiềm nén gần như phát điên, lúc nhìn thấy nhóc ki, đột nhiên khá hơn một chút. Corrine xa xa nhìn, đem mọi cử chỉ của nhóc nhìn vào trong mắt. Hắn chưa từng thích một đứa trẻ như vậy, thích đến gần như muốn nắm trong lòng bàn tay. Đó là một cảm giác rất kỳ diệu.

"Ryan?" Corrine kêu lên.

Nhóc kia nghi ngờ quay đầu qua, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ ửng, thấy Corrine, mỉm cười rực rỡ: "Chú Corrine!"

"Ryan, nhóc sao lại ở chỗ này?" Corrine tò mò hỏi, nhóc con nhỏ như vậy, sao lại một mình đứng ở chỗ này chứ?

"Vừa đi xem phim!" Ryan chỉ vào rạp phim đối diện nói, "Cháu đang đợi người!"

Nhóc con đen đen tráng tráng chạy tới, sau khi ngạc nhiên kêu một tiếng 'chú Corrine', cũng nằm úp sấp bên người Ryan, "Tớ thích dạng này."

Thấy mô hình cơ giáp Edda chỉ, ánh mắt của Ryan càng thêm sáng: "Tớ ngày mai kêu ba ba mua cái này, sau đó chúng ta có thể cùng chơi."

Nhân viên cửa hàng đã đi tới, cầm mô hình mà Ryan và Edda chăm chú nhìn đi, sau đó bỏ vào trong túi, đưa cho khách nhân.

"Edda, mô hình cậu thích không còn..." Ryan thất vọng nói.

Edda sờ sờ đầu Ryan: "Chờ tớ buôn bán có tiền, mua một cơ giáp chân chính cho cậu."

Ryan trợn tròn mắt: "Tớ kiếm tiền, mua cho cậu!"

Cái túi kia đột nhiên đưa tới trước mặt bọn nó, hai nhóc ngẩng đầu, liền thấy Corrine lóe kim quang.

"Cho hai nhóc." Corrine cười nói.

Tay của Ryan nắm đã lâu, nhưng không cầm lấy.

Corrine nhìn về phía Edda: "Đây là quà Giáng sinh ba ba nhóc để chú tặng cho nhóc và bạn nhỏ của nhóc."

Mắt của Edda sáng lên, nhận lấy quà trong tay Corrine, lộ răng nanh lớn nói: "Cảm ơn chú Corrine!"

"Cám ơn chú!" Ryan nghiêng đầu nói.

Corrine đưa tay sờ đầu Ryan, Ryan ngoan ngoãn để hắn sờ.

"Ryan, Edda."

Ryan đột nhiên chạy tới một phía, Corrine xoay người, chỉ thấy Ryan đang chạy tới chỗ một người, trong tay người kia cầm đồ uống nóng, cúi người xuống, Ryan ôm lấy cổ của người nọ, trực tiếp bám trên người của người kia, thân mật khó tả.

Corrine đột nhiên có cảm giác ghen tỵ, lúc nam nhân kia đi tới, khuôn mặt lộ ra dưới ánh đèn, sắc mặt Corrine đột nhiên khó xem. Hắn nhận ra Daniel, nam nhân ở y viện cực kỳ thân mật với Iven.

Corrine tuy đội mũ, nhưng từ vóc người cao to và một bên mặt lộ ra, vẫn có thể thấy được. Daniel cũng nhận ra, đồng thời cảm thấy địch ý của Corrine, ánh mắt cũng nghiêm túc.

Daniel một tay ôm Ryan, sau đó đưa đồ uống nóng cho Edda.

"Cục cưng có ngoan không?" Daniel hỏi.

"Đều ngoan ngoãn giống lang cục cưng nha!" Ryan vỗ ngực nói.

"Chúng ta mau trở về thôi, nếu không ba ba sẽ nhớ nhóc." Daniel tận lực điều chỉnh thanh âm của mình, ôn nhu tới cực điểm nói.

Ryan nằm trên vai Daniel, hướng Corrine phất tay tạm biệt, biểu tình trên mặt Corrine rất u ám, nhìn Daniel dẫn hai nhóc rời đi. Tóc vàng mắt xanh, chết tiệt Daniel cũng là tóc vàng mắt xanh!

Daniel có quan hệ thế nào với nhóc kia? Hay là con của Daniel? Corrine cơ hồ giận hờn nghĩ, hai nhóc con kia tựa hồ không có khả ái như vậy.

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Trước có chút nóng nảy, hiện tại làm chậm quá trình TJ tra công (⊙o⊙). . . Cho hắn biết thụ thụ thực sự không yêu hắn, sau đó sẽ triệt để tỉnh ngộ (⊙o⊙). . .

—-¤—-

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.