Toàn Thủ Đô Đế Quốc Đều Biết Tướng Quân Muốn Ly Hôn

Chương 13: Chương 13: Xem phim




Từ sau khi sinh Ryan, Iven liền trở nên dị thường bận rộn, Toàn bộ tinh lực của y đều đặt ở Ryan và công việc, vì thế có rất ít thời gian để tiêu khiển.

Nhưng mà, lúc Iven chưa kịp phản ứng, Ryan đã trưởng thành, có lẽ đứa trẻ của gia đình độc thân (chỉ có cha/ mẹ) đều trưởng thành rất sớm, đứa nhỏ kia đã hiểu được quan tâm ba ba của mình.

"Ba ba, cục cưng muốn đi xem phim!" Ryan cầm điện thoại, lớn tiếng nói.

Iven kỳ thực cũng không phải là một ba ba đạt chuẩn, gặp Ryan, y liền trở nên thiếu lý trí, chỉ cần không phải yêu cầu quá phận hay không tốt, Iven cũng sẽ tận lực thỏa mãn nó.

Chỉ là xem phim, vì thế Iven không chút suy nghĩ đáp ứng. Ryan đóng điện thoại lại, hướng người ở trước mặt mình nháy mắt một cái.

"Đi xem phim, ba ba sẽ vui sao?" Ryan leo lên chỗ phó lái, vừa nói.

Daniel nhìn Ryan một bộ dạng khả ái, trong lòng không khỏi run rẩy. Trời biết hắn có bao nhiêu thích trẻ nhỏ, thế nhưng Daniel là một người trời sanh mặt liệt, trẻ nhỏ thấy hắn sẽ khóc lớn. Mà Daniel lấy lòng, thì sẽ bị đứa nhỏ này tưởng lầm là âm mưu của chú kì quái, thấy hắn cũng sẽ lẫn đi rất xa.

Daniel trời sinh không có duyên với trẻ nhỏ, có thể có được đứa trẻ khả ái ưu ái như Ryan, trong lòng hắn cao hứng thiếu chút nữa muốn bay lên. Daniel nỗ lực để vẻ mặt của mình nhu hòachút, hạ thấp giọng nói: "Ba ba chỉ là quá áp lực, thả lỏng một chút thì tốt rồi. Xem phim cũng là một cách thả lỏng."

Tiếng Daniel nói chuyện lại giống như tiếng muỗi kêu, Ryan phải đến rất gần mới có thể nghe thấy.

Thấy đầu nhỏ xù xù ở trước mặt lắc lư, Daniel rốt cục nhịn không được vươn tay, ở trên mặt của Ryan niết một cái.

Ryan chớp chớp hai mắt, Daniel vội vã rút tay về, cả người đều như lâm đại địch.

Nhóc kia thật là đáng yêu, thế nhưng hắn sợ một lúc sau nhóc kia sẽ khóc.

Sau mười lăm phút, Ryan ở vị trí của mình ngồi xong, lớn tiếng nói: "Chú Daniel, ba ba sắp tan việc, chúng ta cùng đi đón y!"

Daniel nhất thời thở dài một hơi, khởi động xe, đi đến đại học Wriston.

Cho nên khi Iven vừa ra khỏi Wriston, liền thấy một lớn một nhỏ đang chờ ở cửa, Ryan ngồi trên vai Daniel, hướng Iven vẫy tay.

"Ba ba, cục cưng tới đón người!" Ryan lớn tiếng nói.

Iven nhãn tình sáng lên, bước nhanh hơn tới, đem Ryan từ trên vai Daniel ôm xuống.

"Ryan, con sao có thể ngồi ở trên vai chú Daniel? Như vậy chú sẽ mệt." Iven nghiêm mặt nói.

Ryan ôm cổ Iven, đáng thương nhìn Iven, nói xin lỗi: "Ba ba, sau này sẽ không."

"Không sao, tôi rất thích Ryan ngồi trên vai tôi!" Daniel vội vàng nói, bởi vì vội vàng, mặt không thay đổi cư nhiên kỳ diệu phát đỏ, thấy Iven đang nhìn hắn, mặt Daniel càng thêm đỏ.

Một lớn một nhỏ, đều thật là đáng yêu... Daniel đỏ mặt liệt nghĩ.

Iven nghi ngờ nhìn Daniel, lại nhìn Ryan chu miệng, một đôi mắt to ướt nhẹp tội nghiệp nhìn y, Iven rốt cục lộ ra một nụ cười: "Vậy nếu như chú mệt, con không thể như ngày hôm nay."

Ryan vội vã gật đầu nói: "Được, ba ba. Ba ba ngày hôm nay có nhớ cục cưng không!"

"Nhớ." Iven nói.

"Nhớ bao nhiêu lần?" Ryan tò mò hỏi.

"Nhiều hơn bảo bối nhớ ba ba một lần." Iven nói.

Ryan nhăn khuôn mặt nhỏ nhắn, bắt đầu tự hỏi: "Lúc mới tới trường nhớ một lần, lúc ăn cơm nhớ một lần, lúc nghỉ trưa mơ tới ba ba, lúc học toán nhớ một lần..." Nói đến đây, Ryan đột nhiên che miệng, tội nghiệp nhìn Iven.

"Đi học cư nhiên không chuyên tâm!" Iven nghiêm túc nói.

"Cục cưng thực sự quá nhớ ba ba mà!" Ryan nhào mạnh vào trong lòng Iven, cọ cọ, lấy lòng nói.

Iven nhìn một đoàn xù xù trong lòng mình, trong nháy mắt không có trách cứ.

Ánh mắt của Daniel thẳng tắp dính trên người Iven và Ryan, hắn phải cố sức quản tay mình, mới có thể nhịn không trực tiếp đem một lớn một nhỏ ôm vào trong lòng.

Daniel mở cửa sau của xe, làm ra tư thế mời. Iven lễ phép cười cười, liền ôm Ryan ngồi xuống.

Daniel có chút thất thần, sự chú ý của hắn vẫn rơi vào cuộc đối thoại của hai người phía sau. Một khắc kia, trong lòng của hắn có cảm giác ấm áp.

Trong lòng hắn đột nhiên sinh ra một khát vọng mãnh liệt, nếu như một lớn một nhỏ này đều thuộc về mình, thật là tốt biết bao.

Daniel còn đang trầm tĩnh trong ảo tưởng của mình, bọn họ đã tới rạp chiếu phim.

Hôm nay là ngày thường (T2->T6), trong rạp phim cũng không nhiều người, phần lớn là các cặp tình nhân, hoặc là một nhà ba người. Daniel ngày thường anh tuấn, Iven văn nhã thanh tú, hơn nữa Ryan khả ái tới cực điểm, ba người này kéo tới rất nhiều sự chú ý của người khác.

"Oa, đứa nhỏ kia thật là đáng yêu! Thật là muốn sờ!"

Ryan hướng người khen nó lộ ra một nụ cười thật lớn.

"Ác, trời ạ, tôi không chịu nổi!" Có người ôm tim bỏ đi.

Daniel đột nhiên có chút ghen tị.

"Xem phim gì?" Nhìn đoạn phim ngắn không ngừng chiếu trên màn hình lớn, Iven hỏi.

Daniel nhìn Ryan nháy mắt, đề nghị: "Không bằng xem lang cục cưng cùng hùng mụ mụ đi." (bé sói và mẹ gấu =.=)

Lời nói của Daniel thu được ánh mắt khi dễ của Ryan.

Daniel: "..."

Nguyên lai Daniel lớn tuổi như vậy lại có đam mê như vậy, Iven là người có giáo dưỡng nên y nhịn xuống ý nghĩ khinh bỉ.

Trời biết Daniel chỉ là muốn lấy lòng Ryan. Nhưng mà Iven trì độn và Ryan đều không thể phát hiện thần kinh yếu ớt của Daniel, đều nghĩ hắn thích xem.

"Ba ba, cục cưng muốn xem chiến sĩ cơ giáp. Lang cục cưng quá ngây thơ, chỉ có Edda mới thích xem. Chú Daniel, lần sau chúng ta trở lại cùng chú xem được không?" Ryan hỏi ý kiến của Daniel.

Daniel khóc không ra nước mắt, chỉ có thể chỉa vào mặt liệt kiểm điểm gật đầu.

Chiến sĩ cơ giáp là một bộ phim lấy chiến tranh giữa các vì sao làm đề tài, nhân vật chính Henry kỳ thực là bản sao từ tướng quân Corrine tiếng tăm lừng lẫy khắp đế quốc. Trong chiến tranh giữa các vì sao, Henry lái phi thuyền rơi vào một hành tinh hoang phế, mất liên lạc với đế quốc. Mà địch nhân từng bước ép sát, Henry dựa vào trí tuệ và sức mạnh của mình, cùng với cơ giáp phối hợp hoàn mỹ, cuối thoát khỏi vòng vây của địch nhân, mà đế quốc cũng chiến thắng.

Hình ảnh chiến sĩ cơ giáp rất mạnh, chiến tranh cũng cực kỳ rất thật, trong đó đủ hình ảnh đáng sợ, kích thích. Daniel với bộ dạng hộ hoa sứ giả, ngồi bên cạnh một lớn một nhỏ, đang mong đợi có vị nào bị giật mình, sau đó nhào vào trong lòng mình.

Nhưng mà từ đầu tới cuối, một lớn một nhỏ đều thấy thú vị.

"Ba ba, cục cưng cũng muốn trở nên lợi hại như chiến sĩ cơ giáp!" Xem phim xong, Ryan nắm chặt quả đấm nhỏ, kiên định nói.

Kỳ thực chiến sĩ cơ giáp lợi hại, thường sẽ phối với một quan chỉ huy hoặc một người chỉ đạo chiến thuật, bởi vì người chỉ huy càng thêm lý trí, càng thêm hiểu biết phân tích chiến thế. Iven trước kia từng nghĩ đến việc ra chiến trường, chiến sĩ cùng mình phối hợp trở thành chiến sĩ ưu tú nhất. Nhưng mà, cái này chung quy chỉ là một mộng tưởng vĩnh viễn không thể thực hiện.

Iven sờ sờ đầu Ryan, cười nói: "Sau này Ryan sẽ trở thành chiến sĩ cơ giáp lợi hại nhất, để ba ba tự hào về con."

"Ryan, chú Daniel cũng sẽ tự hào về cháu." Daniel rốt cục có cơ hội chen vào nói, vì mình tìm về một ít cảm giác tồn tại.

"Ba ba thật tốt, chú Daniel cũng tốt, lần sau cục cưng cùng chú xem lang cục cưng và hùng ba ba."

Daniel: "... Được."

Ba người cùng nhau ăn cơm tối, Daniel đưa Iven và Ryan trở về nhà. Iven giúp Ryan tắm, đem nhóc con kia bao thành một đoàn ném vào trong chăn.

"Iven, tâm tình của anh hôm nay không tệ nga." James mặc áo ngủ, lắc lư.

"Kỳ thực trên đời này cũng không có nhiều tuyệt cảnh như vậy, luôn sẽ có hy vọng. Tâm hoài hy vọng, có thể liền sẽ không sống mệt mỏi như vậy. James, em còn trẻ, không nên sớm coi như mình đã chết." Iven cười nói.

"Tâm hoài hy vọng..." James khẽ cười ra tiếng.

Có người đưa cậu kéo vào địa ngục, cậu trong bóng đêm đi lâu lắm, đã quên cái gì là hy vọng.

"Iven, em gặp được kẻ lừa đảo hoàn mỹ nhất trên đời này, hắn lừa em, sau đó biến mất không còn dấu vết." James đột nhiên nói.

Iven kinh ngạc nhìn James, quá khứ này, James chưa bao giờ nói ra. Iven còn muốn nói nữa, thế nhưng James đã xoay người rời đi.

—-¤—-

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.