Tôi Bị Ánh Trăng Của Nam Chính Coi Trọng

Chương 44: Chương 44: Anh Đừng Nghe Lời Anh Ấy




Edit: Ry

Mặt đen cau mày, xoắn xuýt trong chốc lát, một cuộc gọi thôi mà mang đi những ba đứa, thôi được rồi, vẫn còn hai đứa nữa.

Chú ta xua tay: “Mấy đứa đi đi.”

Thẩm Chiếu giữ chặt Cố Vọng, nhìn về phía mặt đen, nó nói: “Chú cảnh sát ơi, không giấu gì chú, cháu cũng là người nhà cậu ấy.”

Tống Chi Ngôn quay đầu, rất là kinh ngạc. Cậu ta không thể ngờ được Thẩm Chiếu lại không có liêm sỉ như thế! Không thua kém gì cái trò giả vờ ngất lúc đi đánh nhau với cậu ta, lần nào nó cũng diễn trò.

Mặt đen còn chưa kịp phản ứng, Tống Chi Ngôn đã phụ họa: “Chú ơi, cháu cũng thế, bọn cháu đều là người một nhà!”

Mặt đen: “...” Trông tôi dễ bị lừa lắm à?

Thẩm Chiếu và Tống Chi Ngôn không phải là không ra được, chẳng qua là về nhà cầm chắc sẽ ăn đòn, ba mẹ bọn nó không có nhã nhặn như Cố Đại Chí và Đỗ Lệ Bình, đánh nhau bị thương thì không nói, còn vào đồn cảnh sát, không đánh chết không được.

Nếu là trước kia thì cũng chẳng sao, trước kia da dày thịt béo ngày nào cũng ăn đòn, nhưng từ khi bắt đầu đi theo Cố Vọng bước lên “con đường đúng đắn”, đã lâu lắm rồi bọn nó không bị đánh, da mịn thịt mềm không chịu nổi tàn phá.

Cái này cần Hạ Thanh Hoàn mở miệng nói chuyện, dù sao thì tất cả đều nói là người nhà anh.

Thẩm Chiếu và Tống Chi Ngôn phản bội tới tấp: “Bố ơi, bố không để ý mình có thêm hai đứa con trai đâu nhỉ?”

Cố Vọng: “...”

Mặt đen nhìn cậu chủ nhà họ Hạ này có vẻ cũng không phải người dễ mềm lòng dễ thương lượng, anh vẫn luôn ngồi yên trên ghế, ung dung vừa sửa sang vừa nhìn bọn họ, chắc chắn sẽ không đùa giỡn.

Nhưng lần này mặt đen đã đoán sai, Hạ Thanh Hoàn nhìn về phía chú ta, thản nhiên nói: “Hai người này, tôi cũng muốn dẫn đi.”

Mặt đen: “!”

Nhưng mà, cậu mang nốt cả hai đứa kia thì làm gì còn ai.

Nhưng Hạ Thanh Hoàn đã nói muốn dẫn người đi, mặt đen cũng không thể ngăn cản, chú ta khó khăn làm ra vẻ đừng khách sáo, cuối cùng vẫn phải thả người.

Thẩm Chiếu ôm theo đống quà sinh nhật của nó, ngồi xổm với Tống Chi Ngôn ở bên lề đường, Cố Vọng đi từ tiệm thuốc ra, mua một hộp băng dán cá nhân với một bình cao trắng Vân Nam. Ngoài Thẩm Chiếu ra thì tất cả bọn họ đều bị thương bầm tím khắp người, bao gồm cả Hạ Thanh Hoàn.

Hạ Thanh Hoàn vốn sẽ không bị ăn mấy đòn đánh kia, nhưng anh đối phó với Đỗ Chu mà tâm tư lại đặt ở trên người Cố Vọng, khó tránh khỏi sẽ có nhiều sơ hở. Trên mặt anh có một vệt tím xanh kéo từ khóe mắt xuống giữa má, bộ dáng thanh cao lạnh lùng bình thường đã bị quét sạch sẽ, còn tạo nên mấy phần cảm giác phô trương, ngông cuồng.

Việt Phong chùi máu mũi đi, xé hai cái băng cá nhân ấn lên miệng vết thương, gào khóc kêu đau, Thẩm Chiếu cau mày nhìn hắn, cực kì ghét bỏ.

So với sự cẩu thả của Việt Phong, Hạ Thanh Hoàn nhã nhặn hơn rất nhiều.

Con trai nói chung đều như vậy, mặc kệ trước kia có quan hệ như thế nào, chỉ cần sát cánh bên nhau đánh một trận, độ thân mật sẽ xoèn xoẹt bay lên cao, Cố Vọng cũng không ngoại lệ, ngay cả khi Hạ Thanh Hoàn nhờ cậu bôi thuốc cậu cũng không từ chối.

Trên lưng Hạ Thanh Hoàn có một vết tím bầm rất dài, là Đỗ Chu đánh, anh đỡ thay Cố Vọng. Đỗ Chu không nhằm vào Cố Vọng, gã đánh Cố Vọng là vì biết Hạ Thanh Hoàn sẽ đỡ đòn thay cậu.

Hạ Thanh Hoàn chính là người như vậy, khi anh thích một người, nếu số điểm cao nhất là một trăm, dù anh chỉ được ba mươi, năm mươi điểm, anh cũng sẽ làm được việc mà một trăm điểm nên làm.

Bởi vì gần như không ai có thể khiến Hạ Thanh Hoàn thích đến ba điểm, năm điểm, nên ba mươi, năm mươi điểm của anh sẽ tương đương với mức thích ba trăm năm trăm điểm của người khác.

Cố Vọng xem giờ: “Về nhà à? Mười một giờ rồi.”

Thẩm Chiếu nhìn về phía Cố Vọng: “Tôi với chó Ngôn không dám về đâu, kiểu gì cũng ăn đòn. Tôi còn đỡ, nhưng chắc chắn chó Ngôn sẽ khai ra tôi, kéo tôi xuống bùn với nó.”

Tống Chi Ngôn: “Tao không phải là người như thế.”

Cố Vọng nhìn hai người bọn họ: “Vậy hai người đến nhà tôi nhé?”

Thẩm Chiếu lại nhíu mày: “Vọng Vọng, ông cứ thế về nhà, ông chắc là cô chú sẽ không lo lắng chứ?”

Trong khoảng thời gian này Cố Vọng rất ngoan ngoãn nghe lời, Cố Đại Chí lại càng thêm cưng chiều sợ ngược sợ xuôi. Trên mặt Cố Vọng có nốt muỗi đốt thôi ông cũng sẽ lo sốt vó là con muỗi mang theo mầm bệnh.

Hạ Thanh Hoàn xắn tay áo lên, thản nhiên nói: “Đến nhà tôi đi.”

Cố Vọng chớp mắt, nhìn về phía Hạ Thanh Hoàn.

Hạ Thanh Hoàn rũ mắt: “Nhà tôi có phòng cho khách, không cần phải lo.”

Thẩm Chiếu và Tống Chi Ngôn cộng thêm Việt Phong có tốc độ nghe hiểu còn nhanh hơn Cố Vọng, ba người bọn họ ho khan nhìn sang chỗ khác. Việt Phong đi bắt xe, Thẩm Chiếu và Tống Chi Ngôn đứng dậy đi cùng: “Sao một mình cậu đón xe được? Để bọn tôi đi chung luôn.”

Chỉ còn lại Cố Vọng và Hạ Thanh Hoàn.

Băng dán trên mặt Cố Vọng là Hạ Thanh Hoàn dán cho, anh chưa từng hầu hạ người khác nên động tác vừa chậm vừa cẩn thận từng chút một.

Nếu là Cố Vọng ồn ào gây chuyện vô tội vạ trước kia, khiến Hạ Thanh Hoàn thỉnh thoảng sẽ cảm thấy có hứng thú, có thể giam lại để quan sát; thì Cố Vọng hiện giờ lại khiến Hạ Thanh Hoàn hiểu được cái gì là kiềm chế và bảo vệ.

-

Hạ Thanh Hoàn chưa từng dẫn ai về nhà, ngoại trừ mấy người bạn chơi từ bé ra.

Biệt thự nhà anh còn lớn hơn cả nhà Cố Vọng, nhưng cách trang trí rất đơn giản khiêm tốn, không giống với sự khí phách của nhà Cố Vọng.

Trong phòng khách vẫn còn vài người phụ nữ đang chơi mạt chược, trên ghế sô pha có hai đứa con trai trạc tuổi Hạ Thanh Hoàn đang chơi game, bên cạnh còn có Tiểu Lục chơi búp bê đồ hàng với Tiểu Thất vừa mới gia nhập gia đình này.

Thẩm Chiếu vừa vào cửa đã chửi bậy: “Hạ Thanh Hoàn, nhà cậu náo nhiệt thật đấy!”

Tiểu Lục ngồi dưới đất, tò mò nhìn bạn của anh trai, bé con chỉ nhận ra mỗi Việt Phong. Sau khi nhìn thấy vết thương trên mặt Hạ Thanh Hoàn, cô bé vụng về đứng dậy, còn chưa cao quá đầu gối của Hạ Thanh Hoàn. Cô bé vẫn duy trì một khoảng cách với Hạ Thanh Hoàn, muốn tới gần mà không dám tới gần, cẩn thận hỏi: “Anh ơi anh bị sao thế ạ?”

Trước giờ Tiểu Lục chưa từng chủ động nói chuyện với Hạ Thanh Hoàn, bởi vì bé sợ.

Hạ Thanh Hoàn liếc nhìn Tiểu Lục, đi thẳng qua cô bé: “Tôi bảo dì giúp việc đưa mấy người lên phòng cho khách.”

Cố Vọng lại có cảm tình tốt đến bất ngờ với cô bé này. Cậu ngồi xuống, lấy từ trong cặp ra một nắm kẹo: “Anh trai em không sao đâu, anh ấy vừa đánh đuổi người xấu đấy, lợi hại lắm.”

Tiểu Lục lấy kẹo trong lòng bàn tay Cố Vọng, tay bé con nhỏ, một bàn tay không đủ, bèn dùng cả hai tay, chùm tóc nho nhỏ trên đầu lay động trước sau theo động tác của bé con.

Áo khoác của cô bé có một cái túi nhỏ, Tiểu Lục cẩn thận bỏ từng viên kẹo vào. Khi đối mặt với Cố Vọng, bé con không hề cảm thấy sợ hãi, bởi vì Cố Vọng không chỉ xinh đẹp mà còn rất dịu dàng.

Tốt hơn anh trai nhiều. Tiểu Lục phản bội cực kì nhanh.

Trương Bạch Lộ giơ tay lên đối diện với đèn trần, nhìn bộ móng tay mới làm, chẹp miệng: “Hạ Thanh Hoàn còn có bạn cơ à?”

Một người phụ nữ trông rất dịu dàng, mặc váy có thắt lưng, khoác thêm chiếc áo choàng len, cô đánh ra một quân bài xong, nhìn về phía cậu bé đang ngồi xổm trò chuyện với Tiểu Lục, hơi kinh ngạc: “Đứa bé kia, sạch sẽ quá, sao A Hoàn lại quen được vậy?”

Theo lý mà nói, xung quanh Hạ Thanh Hoàn không nên xuất hiện một người đơn thuần và lương thiện như vậy, phải là đám người hám lợi không từ thủ đoạn như Đỗ Chu mới đúng.

“Chắc là bạn học, còn mặc đồng phục kìa, mấy người không thấy à?”

“Ý tôi là, sao A Hoàn lại có người bạn như vậy?”

Trương Bạch Lộ liếc người kia: “Cô quản nhiều quá nhỉ, quản đến cả việc Hạ Thanh Hoàn kết bạn với ai, cô là mẹ cậu ta à?”

Tiểu Lục kéo tay Cố Vọng, lặng lẽ nói: “Anh trai em hơi hung dữ, nếu anh ấy đối xử không tốt với anh thì anh nhớ phải chạy đi nhé.”

Cố Vọng không nhịn được cười, bé con này đang nói gì đây?

“Anh đừng nghe lời anh ấy, càng nghe lời, anh ấy sẽ càng đáng sợ.”

“Ầy, anh trai của em ấy...”

Cố Vọng sửng sốt, sao một cô bé mới vài tuổi lại có thể nói những lời này? Thậm chí, ngay cả chính Cố Vọng cũng không rõ ý của Tiểu Lục.

Cái gì là càng nghe lời, anh ấy sẽ càng đáng sợ?

Lúc Hạ Thanh Hoàn lấy nước cho mấy người bọn họ ở trong bếp, Hạ Chi Nham mặc áo choàng tắm đi từ trên lầu xuống, trong phòng khách chỉ còn lại Cố Vọng. Cảm giác ngột ngạt mà người bề trên có thể mang tới không thể đùa được, ánh mắt gã hờ hững quét lên mặt Cố Vọng, rồi nhìn về phía Hạ Thanh Hoàn đang đi ra khỏi phòng bếp, mỉm cười, gã nói: “A Hoàn, anh biết quy củ rồi.”

Hạ Thanh Hoàn gật đầu: “Tôi biết.”

Hạ Thanh Hoàn lấy sữa bò cho Cố Vọng, anh đưa cái cốc cho Cố Vọng, khẽ nói: “Đi lên ngủ đi.”

Sữa còn nóng.

Hạ Thanh Hoàn đi lên lầu thì Việt Phong mặc áo choàng tắm, tóc vẫn còn ẩm ướt, lăn một vòng từ trên lầu xuống. Lúc trông thấy Cố Vọng thì sửng sốt: “Cậu còn chưa ngủ à?”

Cố Vọng chỉ vào Tiểu Lục: “Trêu con bé cho vui.”

Tiểu Lục ngốc nghếch: “Trêu em cho vui.”

Việt Phong phì cười, cũng ngồi xuống, nhéo bím tóc của Tiểu Lục: “Mai em không phải đến nhà trẻ à? Đó là bạn mới của em à?”

Tiểu Lục sửa lại cho hắn: “Là em gái mới.”

Cố Vọng and Việt Phong: “...”

Việt Phong thở dài: “Mấy hôm trước sang chơi còn chưa thấy em gái mới này đâu, chú Hạ đúng thật là, lợi hại.”

Cố Vọng gật đầu, làm như lơ đãng hỏi: “Muộn như vậy rồi mà Hạ Thanh Hoàn còn chưa ngủ à?”

Việt Phong xua tay, lấy kẹo trong túi áo Tiểu Lục: “Đêm nay cậu ta không ngủ được đâu, bị nhốt trong phòng tối.”

“...” Cố Vọng xoa đầu Tiểu Lục đang mếu máo chực khóc, hơi nghi hoặc: “Nhốt trong phòng tối?”

“Ừm.” Việt Phong bóc kẹo ném vào trong miệng, nằm ra ghế sô pha, hai đứa con trai đang ngồi trên đó mất tự nhiên né tránh, Việt Phong xì một tiếng mới nói: “Đây là quy củ của nhà bọn họ. A Hoàn ở bên ngoài đánh nhau như thế nào cũng không sao, nhưng một là để bị bắt, hai là không thể tự mình thoát thân thì, tôi không biết nên miêu tả như thế nào, cậu cứ xem như là, sẽ bị trừng phạt đi.”

Cố Vọng có dáng vẻ sắp bùng nổ, đây là quy củ dở hơi gì vậy?

Nếu là cậu phải vào đồn cảnh sát, Cố Đại Chí chắc chắn sẽ lo đến phát điên, nhưng đến lượt ba Hạ Thanh Hoàn lại cho rằng Hạ Thanh Hoàn không thể tự giải quyết tốt chuyện của mình.

Cố Vọng nhớ lại, vừa rồi khi Hạ Chi Nham xuống lầu, gã thấy vết thương trên mặt Hạ Thanh Hoàn, vẻ mặt không hề biến hóa, không có chút mảy may thương xót đau lòng.

Người nhà quá máu lạnh.

Trong lòng Cố Vọng dâng lên sự khó chịu, vừa rồi Hạ Thanh Hoàn đã đi lên tầng ba, đi vào căn phòng ở phía trong cùng, sau khi đóng cửa lại chưa từng bước ra.

Cậu nhìn về phía Việt Phong: “Sẽ phải ở trong đó bao lâu?”

Việt Phong: “Một đêm.”

“Bên trong có giường hay là...”

Việt Phong đứng dậy xoa đầu Cố Vọng: “Mơ đẹp lắm, ngay cả cái ghế cũng không có, hoàn toàn trống không, không có cửa sổ cũng không có đèn, nếu không thì ai gọi là phòng tối?”

Đầu óc còn chưa kịp vận hành người đã di chuyển, Cố Vọng đứng dậy: “Tôi đi lên xem một chút.”

Khi còn bé Hạ Thanh Hoàn đã bị giam không biết bao nhiêu lần, lúc bé không tình nguyện bị nhốt, cửa còn phải khóa lại, sau này trưởng thành, mỗi lần phạm sai lầm, Hạ Thanh Hoàn sẽ chủ động đi vào đó kiểm điểm một đêm, hoặc là vài đêm.

Cách âm của căn phòng rất tốt, anh không nghe được bất kì tiếng động nào của bên ngoài, cũng không nhìn thấy một chút ánh sáng nào.

Cho nên, khi cánh cửa vang lên tiếng gõ khẽ khàng, rồi nhẹ nhàng mở ra, Hạ Thanh Hoàn nhìn thấy ánh sáng tràn vào, cùng với nét mặt dè dặt của cậu bé, đất trời trong lòng anh sụp đổ.

Cố Vọng không ngờ căn phòng này lại tối đen như vậy, cậu hoàn toàn không thấy được Hạ Thanh Hoàn ở đâu, cậu gọi tên Hạ Thanh Hoàn, lại không có ai trả lời.

Đừng nói là chết rồi nhé? Cố Vọng suy nghĩ viển vông.

Không có ai trả lời, Cố Vọng chuẩn bị đóng cửa lại, cậu chỉ định đến xem thôi, một là tò mò, hai là cái nguyên nhân mà chính cậu cũng không muốn thừa nhận.

Cậu thấy hơi lo lắng.

Cửa còn chưa kịp đóng lại, một bàn tay lành lạnh bắt lấy cổ tay cậu, kéo cậu vào trong, cánh cửa “cạch” một tiếng đóng lại. Cố Vọng bị người kia đặt ở trên người, mặt cậu bị ép vào tường, người sau lưng siết chặt cổ tay cậu.

“Vọng Vọng, em không sợ ư?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.