Tôi Bị Ánh Trăng Của Nam Chính Coi Trọng

Chương 1: Chương 1: Xuyên Sách




Tháng chín xem như cái đuôi của mùa hè, hơi nóng hừng hực, trong phòng học không chỉ bật điều hòa máy lạnh, mấy cái quạt trên trần nhà cũng đang kẽo kẹt quay.

Cố Vọng bị tiếng trò chuyện không dứt bên tai đánh thức, cậu chôn mặt trong khuỷu tay, mở to mắt lùi ra sau một chút, tiến vào trong tầm mắt là một quả bóng rổ trầy xước nằm trong gầm bàn, dưới đất là đống bài tập tán loạn.

- --- Trường cấp ba Kim Dương, bài tập tiếng Anh lớp 11 (3).

Cố Vọng ngu luôn.

Cậu dùng sức cắn vào đầu lưỡi mình, không phải đang mơ ư?

Cậu lên đại học rồi! Ở đâu tòi ra bài tập tiếng Anh lớp mười một vậy, thêm nữa, cấp ba Kim Dương là cái trường chó má nào?

Cậu nhìn sang cột tên của bài tập kia, chật vật nhận ra hai con chữ gà bới: Cố Vọng.

Cố Vọng: “...” Mặc dù tên đúng, nhưng cái nét chữ này! Chữ bình thường mà Cố Vọng viết là kiểu chữ Sấu Kim Thể*, từ trước tới giờ trong trí nhớ của cậu chưa từng viết ra cái loại chữ xấu kinh xấu khủng thê thảm nhìn không nổi như này!

*Sấu Kim Thể (瘦金体) là một kiểu chữ thư pháp do hoàng đế Tống Huy Tông sáng tạo ra, hay còn được gọi là “nét chữ Vàng mảnh mai“.

Cậu nhớ lại tối hôm qua trước khi ngủ bạn cùng phòng chia sẻ cho cậu một bộ tiểu thuyết. Vì trong đó có một nam phụ cũng tên là Cố Vọng, nên bạn cùng phòng mới cho cậu xem.

Cố Vọng ở trong sách cũng được coi là đứa con cưng của trời, ông nội hắn là hộ di dời*, được cho hẳn hai tỷ nhân dân tệ, Cố Vọng cứ thế trở thành di dời đời thứ ba. Thế hệ trước của nhà Cố Vọng đều buôn bán làm ăn, hai tỷ như một quả cầu tuyết càng lăn càng to, mặc dù bản chất bên trong vẫn là đạo đức của nhà giàu mới nổi, nhưng bọn họ đã cố gắng hết sức để đến đời Cố Vọng nhà họ Cố được thay đổi địa vị, trở thành một gia đình quyền thế.

*cụm từ này dùng để ám chỉ những hộ gia đình (thường là nông dân) bị nhà nước thu hồi đất, được đền bù bằng một số tiền nhất định. Ở bên Trung thì số tiền này khá lớn nên nhiều gia đình phất lên trong đêm bằng cách đó.

Cố Vọng là nam phụ, là một vai phụ chuẩn soái ca, cái mặt hoàn toàn hạ gục nhân vật chính, gia thế ưu tú, còn coi trọng người mà nam chính thích, nhưng tiếc thay hắn chỉ là cái bình hoa, không chỉ đắc tội với nam chính mà người Cố Vọng thích cũng cực kì ghét hắn.

Kết cục của Cố Vọng trong truyện là hắn bỏ thuốc “ánh trăng sáng” của nam chính, nam chính ra tay với nhà họ Cố, nhà họ Cố sụp đổ, khoảnh khắc nhà họ Cố sụp đổ, nguyên thân cũng gặp tai nạn giao thông rồi qua đời trên bàn mổ.

Cố Vọng đang nghĩ lại lúc đó mình nói cái gì, hình như là cậu nói: “Nếu là tôi thì nam chính của quyển truyện này sẽ phải đổi người.”

Bây giờ Cố Vọng hiểu ra, đời người không nên tùy tiện lập flag*, lập là sẽ phải trả giá.

*flag - cờ: cụm từ này xuất phát từ anime, manga, light novel Nhật Bản (bạn nào đọc nhiều sẽ biết), ý chỉ những cột mốc quan trọng thường là không thể tránh khỏi và bị buộc phải hoàn thành, phổ biến hay dùng là death flag lol.

Bây giờ còn có thể làm gì nữa? Nước đến đất ngăn thôi, chưa biết chừng cậu thay đổi vận mệnh của nguyên thân xong là có thể trở về.

Cố Vọng đành phải chấp nhận hiện thực, ngẩng đầu khỏi mặt bàn. Cậu theo thói quen dựa người vào ghế, trông có vẻ bình tĩnh nhưng thật ra là cuống đến chết rồi nhìn một vòng quanh lớp học.

Không khác lắm với lớp cấp ba của cậu, nói thẳng ra là tất cả cấp ba đều như này, trên mặt bàn chất một đống sách che lấp cả người, trên đất cũng một chồng, trên bảng đen viết bài tập về nhà.

Bây giờ chắc đã tan học rồi, có vài chỗ ngồi đã trống, còn có vài nữ sinh tụ tập lại buôn chuyện, cười nói vô cùng thoải mái.

Cố Vọng nhìn thấy khung cảnh này thì hơi giật mình, thật ra cậu đang học năm ba đại học, còn đang đau đầu không biết nên đi làm hay thi lên thạc sĩ, một đống tín chỉ học không hết, một đống luận án làm chưa xong, quan hệ xã hội này kia rắc rối, khiến cho Cố Vọng mau chóng quên đi quãng thời gian tinh khiết kia.

Cố Vọng đần người, người bên cạnh đều đi vòng qua ông giời con này, dù sao thì vị công tử bột quần là áo lụa này không vui cái đánh vỡ đầu con nhà người ta là chuyện bình thường.

Cố Vọng tựa lên bức tường phía sau, nhắm mắt lại, thầm nghĩ, nguyên thân trong truyện vì cứ cố chấp thò ra trước mặt vị “ánh trăng sáng” kia nên mới rơi vào cảnh thê thảm như vậy, còn hại người trong nhà cũng gặp nạn theo.

Vậy thì bây giờ, rời xa nam chính và “ánh trăng sáng” là được.

Bằng khả năng của Cố Vọng cậu đây, về sau chắc chắn nguyên thân sẽ có tương lai rộng mở...

Trên mặt người thiếu niên mang theo nụ cười, không giống với nụ cười xấu xa muốn chỉnh người khác trước kia, Cố Vọng có một gương mặt cực kì sạch sẽ, nếu như cậu tận dụng gương mặt này để đi khoe mẽ gạt người thì đúng là lừa phát nào chuẩn phát nấy.

Ánh nắng bị bóng người ngăn lại, Cố Vọng bị bao trùm dưới bóng của người vừa đi tới.

“Nộp bài.” Người vừa tới gõ lên mép bàn Cố Vọng, ánh mắt lóe lên một chút không kiên nhẫn.

Cố Vọng mở to mắt, vô thức hỏi: “Bài gì cơ?”

Bạn cùng bàn của cậu chính là anh em tốt của Cố Vọng ở cấp ba, vỗ vai Cố Vọng, dùng giọng điệu cực kì thương xót mà nói: “Vọng Vọng, là mấy tờ bài tập ở dưới chân mày đấy.”

Cố Vọng dùng tốc độ cực nhanh liếc sang tên của bạn cùng bàn: Tống Chi Ngôn.

Người này, ở trong sách tính ra cũng tương đối trọng nghĩa khí, với việc Cố Vọng theo đuổi “ánh trăng sáng” như thiêu thân lao đầu vào lửa, cậu ta cũng đã từng ngăn cản biết bao lần. Tống Chi Ngôn là người một nhà, Cố Vọng đưa ra kết luận.

Bây giờ không phải lúc để lo về chuyện đấy.

Nghĩ đến đó, Cố Vọng ngửa mặt lên, cười với nam sinh trước mắt: “Ngại quá, tôi không làm.”

Ánh mắt Hạ Thanh Hoàn lướt qua mắt Cố Vọng, cười nhạo một tiếng: “Tôi sẽ báo với giáo viên.”

Mặc dù trong lòng Cố Vọng cũng rất khiếp sợ với giá trị nhan sắc của bạn nam này, ngũ quan của cậu ta rất tinh tế, kết hợp lại một chỗ có thể dùng từ xinh đẹp để hình dung. Nhưng lại không hề nữ tính, thậm chí còn mơ hồ có chút lạnh lẽo, khiến cho người khác không dám có ý khinh nhờn.

Nhưng sao cậu ta lại có ác ý lớn như vậy với mình?

Hạ Thanh Hoàn vốn không mong đợi Cố Vọng sẽ thật sự làm bài, anh chỉ đang thực hiện nghĩa vụ của lớp trưởng thôi. Anh quay người đi, cầm chồng bài tập đặt ở trên bàn của mình, ra khỏi phòng học.

Ở trong nhà vệ sinh vặn nước tỉ mỉ rửa tay, vừa rồi, anh chạm vào bàn của người kia.

Cố Vọng vừa thu tầm mắt nhìn theo bóng lưng của thiếu niên đi ra khỏi phòng học lại, lập tức bị Tống Chi Ngôn véo hai bên má.

Tống Chi Ngôn chậc chậc hai tiếng, không thể tin nổi nói: “Tao không nhìn nhầm chứ, mày vẫn là Vọng Vọng mà tao biết sao?”

Trong lòng Cố Vọng “thịch” một tiếng, lập tức đập cái tay của Tống Chi Ngôn, xoa hai má bị Tống Chi Ngôn véo ê ẩm: “Không phải tao thì là mày à?”

“Quả nhiên vẫn là mày.” Tống Chi Ngôn lắc đầu: “Nếu không phải vừa rồi mày lạnh lùng với Hạ Thanh Hoàn như thế, tao còn tưởng mày bị quỷ nhập vào người.”

Hạ Thanh Hoàn?

Hạ Thanh Hoàn!

Cố Vọng hít sâu một hơi trong lòng, người vừa rồi tới thu bài là Hạ Thanh Hoàn, là “ánh trăng sáng” của nam chính, trông trăng thanh gió mát nhưng thật ra lại là một nam sinh có lòng dạ ác độc!

Nghĩ đến đây, Cố Vọng quay đầu, hết sức nghiêm túc nhìn Tống Chi Ngôn, cậu hỏi: “Vừa rồi trông tao lạnh lùng lắm à?”

Tống Chi Ngôn sững sờ, tưởng là Cố Vọng lo thái độ vừa rồi của mình sẽ khiến Hạ Thanh Hoàn tổn thương, cậu ta cau mày, do dự nói: “Vọng Vọng, nói thật nhé, không phải anh muốn làm tổn thương mày, nhưng mày với Hạ Thanh Hoàn thật sự không cùng một thế giới. Mày xem mày tặng thằng đó nhiều thư tình quà tặng như vậy, có lần nào nó không vứt đi? Mày nói đi, với điều kiện của mày, kiểu người gì còn không tìm được, sao cứ phải treo cổ trên người Hạ Thanh Hoàn thế?”

Cậu không thể đồng ý ngay lập tức được, như thế chắc chắn sẽ bị Tống Chi Ngôn nhìn ra. Cố Vọng cố ý do dự mấy giây rồi mới nhẹ nhàng gật đầu, dùng giọng điệu cực kì đau buồn: “Tao sẽ suy nghĩ một chút, dù sao...”

Tống Chi Ngôn nghe vậy kích động kéo Cố Vọng vào trong ngực, vui mừng nói: “Đều là anh em, mày không cần nói đâu, tao hiểu, tao hiểu mà!”

Cố Vọng: “...”

Hạ Thanh Hoàn vừa từ nhà vệ sinh về, đứng ở sau cửa một lát, sự trào phúng trong mắt bị tóc mái che lại, nói thì hay nhưng có làm được hay không, Cố Vọng nói mấy lời này cũng không phải lần một lần hai.

Tác giả có lời muốn nói:

Cố Vọng: Ông đây nói thật, phải tin chứ!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.