Tối Chân Tâm

Chương 1: Q.1 - Chương 1: Mẹ trẻ con




“Trời ơi, chủ nhân ngất đi rồi, làm sao đây? Làm sao đây?” Một a hoàn túm chặt lấy tay bà đỡ. Bà đỡ giơ tay áo quệt mồ hôi trên trán, miệng khẽ lẩm bẩm: “Làm sao đây? Làm sao đây? Vốn đã là người không có phúc rồi…”, thấy a hoàn kia nhìn mình bằng ánh mắt căm hận, bà ta khẽ rúm người lại, dù sao cũng là thiếp của Tứ gia…, nói thế nào cũng còn có phúc hơn bà, trời lạnh cắt da cắt thịt thế này vẫn bị kéo ra ngoài đi đỡ đẻ cho vợ bé nhà người ta. Mặc dù nghĩ như thế, nhưng không dám khinh suất thêm nữa, bà ta nhìn nhìn a hoàn: “Bất kể là dùng cách gì cũng phải làm cho chủ nhân tỉnh dậy…”. A hoàn nhìn khuôn mặt đang dần nhợt nhạt không còn sắc máu của Cách cách, bất ngờ cầm lấy tay nàng lên và… cắn mạnh!

Cảm giác cưỡi trên lưng ngựa lao đi như bay thật tuyệt, nhưng trong lúc ấy mà mắc tiểu thì có lẽ chẳng ai dám nói là tuyệt cả…, La Tử Nhan thầm nghĩ. Có người tốt bụng nào nói cho nàng nhà vệ sinh ở đâu không? Mặc dù nơi này trời đất bao la, xung quanh là thảo nguyên rộng lớn, cúi mình xuống là cả người mất hút, nhưng dù sao nàng cũng được hưởng một nền giáo dục tốt, là nghiên cứu sinh chuẩn bị bước ra ngoài xã hội báo đáp công ơn Tổ quốc, hiểu lễ nghĩa liêm sỉ, cho dù nơi đây có là một cái “toilet thiên nhiên” đi nữa, cũng đừng ép nàng, xin đừng ép nàng, nàng vẫn thích một nhà vệ sinh sạch sẽ của thế giới văn minh hơn. Hi hi, quả nhiên là có người, nhìn thấy chưa, chẳng phải có người đang nắm tay nàng kia sao…

Một tiếng thét có thể gọi là vô cùng “thảm thiết thê lương” bỗng nhiên vang lên từ trong nội thất.

“Tỉnh rồi, tỉnh rồi, tỉnh rồi…”, giọng nói reo vui mà run rẩy. Mong là Cách cách sẽ không ghi thù, a hoàn này cũng chỉ muốn tốt cho người thôi.

“Đau chết đi được!… Sao lại cắn ta?… Không nói thì không nói… Ai thế?”, giọng nói của nàng vang lên trong vô thức.

La Tử Nhan mở bừng mắt, sắc đỏ bao trùm cả căn phòng khiến nàng còn tưởng nó đang bốc cháy, sau đó một đám người, với những mái đầu được bới một cách kì quái, đương nhiên là cũng không kì quái lắm, bởi vì đó là những mái đầu được bới theo kiểu nhà Thanh mà nàng thường thấy trên tivi. Nhìn trên ti vi là một chuyện, nhưng khi nó sống động hiện ngay ra trước mắt, La Tử Nhan bất giác rùng mình, có một dự cảm xấu.

“Chủ nhân, người tỉnh lại rồi…”, một cô gái nhìn rất thanh tú nói với nàng, tay cô ta đang nắm chặt lấy tay nàng. La Tử Nhan cố gắng quay đầu lại nhìn vào tay mình, được lắm, trên tay toàn là vết răng. Tiểu nha đầu này răng miệng cũng khá đấy!

Cô gái kia liền quỳ sụp xuống, liên miệng: “Chủ nhân, nô tỳ đáng chết, nô tỳ chỉ vì muốn đánh thức người tỉnh lại”, giọng nói càng lúc càng nhỏ đi.

La Tử Nhan gật gật đầu, đang định hỏi cô ta xem nhà vệ sinh ở đâu, thì một người phụ nữ ăn mặc trang điểm giống hệt bà mối, mặt mày nhăn nhúm châu đầu lại gần. La Tử Nhan hít thở khó khăn, ha ha, không sợ, không sợ, không phải ma, chỉ là một bà già có dáng vẻ kì quái mà thôi… Vừa tự nói với bản thân mình, La Tử Nhan vừa cố gắng tỏ ra thân thiện nhất có thể: “Cái đó… thật ngại quá, nhưng tôi rất đau bụng…”. Thấy vẻ mặt của bọn họ còn kì quái hơn, lòng La Tử Nhan càng buồn thảm. Không phải đấy chứ! Ám chỉ rõ ràng như vậy mà còn không hiểu sao? Có điều tại sao vẻ mặt của bọn họ lại như muốn nói với nàng rằng câu hỏi đó thật “vớ vẩn” nhỉ?

A hoàn với bà đỡ, tất nhiên rồi, đương nhiên rồi, tất cả những sinh vật có khả năng hít thở trong căn phòng này đều mở to hai mắt, quay sang nhìn nhau. Đau bụng? Chưa từng nghe nói ai sinh con mà không đau bụng cả?

La Tử Nhan cảm thấy bụng lại đau thắt từng hồi, khóe miệng cũng giật giật theo: “Này, tôi biết là đang có lễ hội hóa trang, nhưng giờ tôi đau bụng lắm, có thể cho tôi biết nhà vệ sinh ở đâu trước không?”

Thấy vẻ mặt kinh ngạc của họ còn tăng thêm vài phần, La Tử Nhan thử nói cách khác: “Toilet”.

Hoang mang…

“Nhà vệ sinh”

Không hiểu…

“Cầu tiêu?” Cứ ép tôi phải nói thẳng ra thế sao, cơ mặt nàng co rút lại, thầm lẩm bẩm Tam tự kinh.

“Ồ!”

Khuôn mặt La Tử Nhan cuối cùng cũng có thể khôi phục lại vẻ “thuần khiết”, đang định nặn ra một nụ cười thoải mái như vừa trút xong gánh nặng, thì phát hiện bộ dạng của những người trong phòng lại vẫn đang… hoang mang.

Cơn đau dữ dội ập đến ngay sau đó khiến La Tử Nhan vô thức đưa tay lên ôm bụng, và thế là nàng phát hiện ra… Có vấn đề lớn rồi!

Tại sao bụng nàng lại sưng lên thế này? Xin thứ lỗi cho nàng vì đã dùng từ “sưng”, bởi vì nàng biết thực tế nàng vẫn chưa kết hôn, thậm chí còn chưa có bạn trai, cuộc sống riêng rất nghiêm túc lành mạnh, dù thế nào cũng không lang chạ vớ vẩn với một kẻ chẳng ra gì. Ông Trời ơi, đừng đùa nữa mà, nàng rõ ràng vẫn còn trong sạch. Và để xác định lại, nàng run run ấn ấn tay vào bụng. Mẹ ơi, đau quá! Ôi, tha cho nàng đi mà, tại nàng lo lắng quá mà.

Đám a hoàn và bà đỡ đứng nhìn những biểu hiện phong phú thay đổi liên tục trên khuôn mặt Cách cách. Không phải đau quá mà thành ngớ ngẩn rồi đấy chứ? Bọn họ thầm thắc mắc, nhưng chẳng ai dám lên tiếng chứng thực. Nhìn Cách cách nhắm chặt mắt lại hít thở sâu, đến bà đỡ cũng quên cả việc đỡ đẻ, chỉ chờ đợi xem vẻ mặt tiếp theo của nàng. Quả nhiên, nàng không phụ lòng mong đợi của mọi người…

La Tử Nhan yếu ớt giật giật khóe miệng, “Vậy là tôi đang sinh con hả?”. Mau, hãy mau cho nàng một câu trả lời phủ định… Nhưng có lẽ, ông Trời cảm thấy mình đùa hơi quá lố, đùa mãi một người thì cũng không tử tế lắm, bởi vậy…

Đám a hoàn và bà đỡ cùng gật đầu một cách trịnh trọng. Cảnh tượng ấy, còn diễm lệ hơn, bi thương hơn cả cảnh tiễn biệt Kinh Kha qua sông Dịch. Sau khi đón nhận cú sốc không chút nhân đạo này, La Tử Nhan xinh đẹp lại ngất đi…

“Chủ nhân? Chủ nhân?”, a hoàn thảng thốt thét gọi.

“Sinh một đứa con thôi mà cũng tới mức này?”, giọng bà đỡ đầy bất mãn “Làm nàng ta tỉnh lại đi!”.

Lại một tiếng thét xé gan xé ruột vang lên…

Mở mắt ra, La Tử Nhan nhấc cánh tay kia của mình đưa lên nhìn, đúng là một sự đối xứng hoàn mỹ. Nàng liếc về phía a hoàn đang cúi gằm đầu, cô ta quả thật đang co rúm lại, run rẩy vì sợ hãi. Tốt lắm, hóa ra vẫn còn biết sợ!

Sau đó, nàng đảo mắt, chỗ nào cũng thấy một màu đỏ nhức nhối, lòng thầm bất bình, tại sao lần thứ nhất ngất đi khi tỉnh dậy đã nằm ở một nơi khác, còn lần thứ hai ngất mà lại không có thay đổi gì thế này? Thôi được, nàng thừa nhận, lần ngất xỉu này đúng là có hơi… kịch, nhưng mà… thật là khóc không ra nước mắt. Đằng nào cũng không quay lại ngay được, giải quyết chuyện trước mắt quan trọng hơn. Quyết định xong, nàng nghiêng đầu nhìn nhìn bà già có mái đầu kì quái. Trong ấn tượng của nàng, đây có lẽ là bác sĩ sản khoa thời cổ đại, thường gọi là bà đỡ thì phải? Nhưng một bà đỡ hà cớ gì phải ăn vận giống như bà mai thế này? Không lẽ đấy chính là nghề tay trái của bà ta? Mặc dù đang rất muốn quay về, nhưng trước khi chắc chắn chết đi có thể quay trở lại hay không, nàng thật sự không thể mạo hiểm. Vì vậy…

“Bà biết đỡ đẻ đấy chứ?” Dù hỏi vậy nghe có vẻ “sỉ nhục” trình độ chuyên môn của người ta quá, nhưng chẳng còn cách nào khác, nàng không muốn chết. Quả nhiên, vẻ mặt bà đỡ nhìn như rất ấm ức, a hoàn đứng bên cạnh vội nới: “Chủ nhân yên tâm, bà Ô rất mát tay”.

La Tử Nhan yên tâm phần nào, sau đó nói bằng giọng điệu của một tráng sĩ chuẩn bị hi sinh vì việc nghĩa: “Thế thì đẻ thôi!”.

“…”

Không ai biết phải nói thế nào, thành ra mặt mọi người trong phòng đều nhăn nhó.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.