Tối Chân Tâm

Chương 16: Q.1 - Chương 16: Tiến bảo cung hỉ phát tài




Tháng Tám, không biết Nhan Tử La lại móc ở đâu ra một con chó nhỏ nữa, thế là nghiễm nhiên đặt tên cho nó: “Tiến Bảo”. Vậy là gần như mỗi ngày, ngoài việc dỗ dành dạy Ái Tân Giác La Khuynh Thành nhận biết mặt chữ, thì nàng còn có nhiệm vụ dắt hai con chó con đi dạo. Có điều, chỉ khổ cho Bách Hợp, Ám Hương, Sơ Ảnh và đám người dưới, lông của hai con cún vương vãi khắp nơi, hại bọn họ ngày nào cũng phải kiểm tra lại cẩn thận kĩ càng sau khi quét dọn.

Hôm nay, Nhan Tử La ngủ trưa dậy, nhìn thấy Chiêu Tài, Tiến Bảo đang nằm trong ổ thở hồng hộc từng hồi, không có chút tinh thần nào cả. Lúc này nàng mới nhớ ra có lẽ cũng đến lúc tắm cho chúng rồi. Thế là liền gọi đám a hoàn chuẩn bị nước tắm để trong sân. Đánh vật gần nửa canh giờ, nàng mới kéo được hai con chó ngang bướng không chịu đi kia ra ngoài. Sau khi tắm xong, Nhan Tử La lấy chăn mỏng quấn quanh người chúng rồi đặt vào ổ, sau đó đặt cả ổ chó lên trên bàn đá cho chúng tắm nắng.

Ái Tân Giác La Mẫn Chỉ đi vào sân liền nhìn thấy hai mẹ con Nhan Tử La đang nằm bò ra bàn, nàng ta cố ý ho khẽ để đánh tiếng, Nhan Tử La quay đầu lại nhìn, sắc mặt trở nên vui vẻ, nói: “Trời ơi, Tiểu Mẫn Mẫn, là ngươi đấy à!”. Ái Tân Giác La Khuynh Thành nhìn nàng ta khắp một lượt rồi mới chạy tới, Mẫn Chỉ bế Khuynh Thành lên, để cô bé có thể thơm vào má mình được dễ dàng, “Khuynh Thành mũm mĩm hơn rồi, ngạch nương con cũng thật khéo nuôi”. Sau đó nàng ta lại nhìn nhìn Nhan Tử La. Nhan Tử La trề môi: “Cứ làm như ta ngược đãi người nhà họ Ái Tân Giác La các ngươi không bằng. Tiểu Mẫn Mẫn, sức khỏe của ngạch nương thế nào rồi? Không có trở ngại gì lớn chứ?”

“Có thể gặp trở ngại gì?”, Mẫn Chỉ bất lực nói một câu, sau đó dừng lại không nói nữa, chỉ chơi đùa với Khuynh Thành.

“Không có gì là tốt rồi, không cần lo lắng nữa”, Nhan Tử La nói. Ái Tân Giác La Khuynh Thành bắt đầu chỉ về phía các bàn đá, sau đó quay đầu nhìn cô cô của nó gọi hết sức ngọt ngào: “Gâu gâu!”. Mẫn Chỉ cảm thấy trước mắt mình toàn sao là sao, đây là do Nhan Tử La dạy sao?

“Đừng có lườm ta, không phải ta dạy. Ta cũng đang sầu não muốn chết đây”, thấy Mẫn Chỉ trừng mắt nhìn mình, Nhan Tử La lập tức xua tay nói.

Mẫn Chỉ bế Khuynh Thành đến cạnh bàn, lúc này mới nhìn rõ hai thứ ở trong giỏ: “Ngươi… đây là cái gì?”, hai mắt nàng ta mở to như hai đồng xu.

“Chó chứ cái gì! Ngươi không phải đến chó cũng không biết đấy chứ?”, Nhan Tử La bực mình hỏi. Nha đầu này sao lại có vẻ mặt như thế, cứ như thứ mà nàng nuôi là hai con rắn chứ không phải hai con chó vậy.

“Ta biết là chó, nhưng chó ở đâu ra?” Mẫn Chỉ nhìn hai con chó đang lim dim mắt tận hưởng ánh nắng mặt trời ấm áp, tại sao nàng ta lại có cảm giác như tâm trạng hai con chó này rất thoải mái nhỉ?

“Không biết là ở đâu chạy tới, thấy hay thì nuôi chơi thôi.” Nhan Tử La đi đến ngồi xuống cạnh bàn, “Con chó màu đen, to hơn chút tên là Chiêu Tài, con nhỏ hơn, màu tro gọi là Tiến Bảo”. Nghe cứ như “Hiến bảo” ấy, Nhan Tử La cười thích thú.

“Không biết ở đâu ra mà ngươi cũng dám nuôi?” Mẫn Chỉ cũng ngồi xuống cạnh bàn, vẫn nhìn chằm chằm hai con chó đang nhắm mắt thảnh thơi hưởng thụ.

“Lẽ nào nuôi chó còn phải tra xem tổ tông tám đời của nó là ai?”, Nhan Tử La liếc xéo một cái nói. Vẫn biết đám người trong hoàng cung nhiều phép tắc, nhưng đến nuôi một con chó mà cũng phiền phức đến thế sao?

“Ngộ nhỡ là người ta cố ý thả vào đây để…” Mẫn Chỉ còn chưa nói xong, đã bị Nhan Tử La tiếp lời nói luôn, “Để hại mẹ con ta phải không?”. Mẫn Chỉ không nói gì, Nhan Tử La nói tiếp, “Tiểu Mẫn Mẫn, có phải ngươi lo lắng thái quá rồi không? Chẳng phải chỉ nuôi một con chó thôi sao. Hơn nữa, hai mẹ con ta chẳng thù chẳng oán với ai, kẻ nào nhàn rỗi, rảnh rang tới mức tìm cách hại chúng ta cơ chứ?”.

“Cẩn thận không phải là việc xấu. Nếu ngươi thích nuôi, ta sẽ bảo Tiểu Kim Tử tìm cho ngươi, hà tất phải nuôi chó không rõ lai lịch như thế!”, Mẫn Chỉ vẫn lo lắng, nhưng khi nhìn kĩ lại, bộ dạng ngờ nghệch ngốc nghếch của Chiêu Tài và Tiến Bảo thật không giống thứ chó xấu xa, có lẽ cũng chẳng ai ngu ngốc tới mức sử dụng loài chó quê mùa chưa qua huấn luyện này đâu.

“Thật không? Thật là có thể tìm thấy loài chó mà ta muốn chứ?”, Nhan Tử La lập tức rót trà cho Mẫn Chỉ.

“Hai con còn chưa đủ sao? Ngươi còn muốn nuôi nữa?”, Mẫn Chỉ đón lấy tách trà rồi lại đặt xuống, không uống.

“Đương nhiên rồi, ta vẫn luôn muốn có một con chó uy phong lừng lững! Có điều…”, nàng kéo dài giọng, cố ý đợi người ta hỏi.

“Có điều cái gì?”, Mẫn Chỉ ngẩng đầu nhìn nàng.

“Có thể xin thêm hai con không?”, Nhan Tử La hỏi.

“Hai con? Ngươi định làm gì, muốn làm trại chó à?”, Mẫn Chỉ kinh ngạc hỏi. Người phụ nữ này không phải định biến biệt viện của Tứ ca thành trại nuôi chó đấy chứ? Nếu để Tứ ca biết thì… liệu Tứ ca có dùng ánh mắt bức chết tỷ ta không? Tứ ca luôn rất ghét động vật.

“Không phải, nếu thêm hai con chó nữa, thì có thể đặt tên cho chúng là ‘Cung Hỉ’, ‘Phát Tài’. Ha ha, đến khi ấy, ta sẽ gọi một mạch ‘Chiêu Tài Tiến Bảo, Cung Hỉ Phát Tài’, nghe thuận tai thế còn gì”

“Ngươi…” Mẫn Chỉ bất lực, thật là … Đầu óc tỷ ta có phải có vấn đế rồi không?

“Đừng nhìn ta, nếu ngươi không giúp, thì ta sẽ tiếp tục nuôi những con chó không rõ lai lịch vậy. Dù sao sớm muộn gì ta cũng sẽ gom đủ bốn con.” Nhan Tử La cầm lại tách trà, vừa đưa lên đến miệng, thì nghe Mẫn Chỉ nói: “Hứ, coi như là ta nghĩ cho Tiểu Khuynh Thành, ta sẽ tìm cho người. Có điều sau này không được nuôi chó không rõ lai lịch nữa”. Sau đó nàng ta liền thấy, tách trà được dâng hẳn tới trước mặt mình.

“Ta biết ngay Tiểu Mẫn Mẫn cứng miệng nhưng mềm lòng mà. Tiểu Mẫn Mẫn là Cách cách tốt nhất trên đời. Ai mà lấy được Cách cách thì người đó quả là có phúc lớn!”, Nhan Tử La lập tức nịnh nọt. Người ta chẳng đã nói “Thiên xuyên vạn xuyên mã thí bất xuyên”[1] hay sao?

[1] Ý nói là mặt dày.

“Thôi đi! Đừng có nói linh tinh.” Mẫn Chỉ đảo đảo tròng mắt, vẻ mặt bối rối. Nhan Tử La thì lại lén mừng thầm.

Rất nhanh, chưa tới hai ngày, hai con chó to lừng lững oai vệ đã được đưa tới. Nhìn hai con chó lớn trước mặt, rồi lại nhìn Tiểu Kim Tử đầy nghi hoặc, Nhan Tử La nói: “Tiểu Kim Tử, ngươi có chắc là chúng sẽ không tấn công ta không?”. Hai con chó cao gần bằng nàng, mặc dù dắt chúng đi dạo thì sẽ vênh vang lắm, nhưng xem ra chúng không được thuần, liệu có ngoan ngoãn chịu để người ta dắt không đấy?

“Nhan chủ nhân xin hãy yên tâm, Truy Phong, Truy Vân là hai con chó đã được huấn luyện, chỉ nghe mệnh lệnh chủ nhân mà thôi.”

“Truy Phong, Truy Vân?” Nhan Tử La thầm cười ha ha hai tiếng, không biết chúng có vui vẻ đón nhận tên mới không nữa. Mẫn Chỉ liếc mắt nhìn nàng một cái, hiểu ngay nàng đang nghĩ gì, bất lực lắc lắc đầu. Truy Phong, Truy Vân đáng thương, thật có lỗi với chúng mày quá, để chúng mày phải đi theo vị chủ nhân đầu óc không bình thường thế này, haizz, tự cầu phúc cho mình đi.

“Ta có thể sờ sờ chúng không?”, Nhan Tử La nhìn Tiểu Kim Tử hỏi.

“Được ạ. Nhan chủ nhân, mời người. Truy Phong, Truy Vân rất nghe lời.” Tiểu Kim Tử làm mẫu vuốt đầu hai con chó.

Nhan Tử La mạnh dạn từ từ lại gần hai con chó lớn, giơ tay ra, rồi dừng lại, rồi lại nhìn Tiểu Kim Tử: “Ngươi chắc chắn?”

“Vâng”, Tiểu Kim Tử trả lời.

Nhan Tử La sờ sờ đầu hai con chó, thấy hai con chó lớn đó chẳng phản kháng gì, nàng lập tức mạnh dạn hơn, vuốt vuốt. “Ngoan quá, sau này ta là chủ nhân mới của chúng mày. Ha ha, chẳng phải nói người mới hoàn cảnh mới sao. Ta là chủ nhân mới của chúng mày, quyết định sẽ đổi tên cho chúng mày. Mày, là Cung Hỉ, còn mày là Phát Tài. Nhớ rõ chưa hả?”, Nhan Tử La vừa vỗ đầu hai con chó vừa nói, không để ý thấy miệng Tiểu Kim Tử đang há to tới mức có thể nhét vừa một quả trứng ngỗng và ánh mắt khinh bỉ của Mẫn Chỉ.

Khuynh Thành thấy mẹ mình chơi đùa vui vẻ cũng sán lại góp vui, đáng tiếc đầu nó còn chưa cao bằng đầu con chó, còn hai con chó tự nhận là cao quý kia dù có bị dụ dỗ thế nào cũng không chịu hạ thấp cái đầu cao quý của chúng. Nhan Tử La còn đứng bên cạnh luôn miệng khen ngợi: “Khá lắm khá lắm, nên làm một con chó đầy khí chất như thế, đúng là ‘uy vũ bất năng khuất’[2]

[2] Uy vũ bất năng khuất: Một câu trong lời dạy của Mạnh Tử (Mạnh Phu Tử), nói tới một trong những phẩm chất của người quân tử: Uy phong, không bao giờ bị khuất phục.

Mẫn Chỉ lắc lắc đầu, cũng may Mạnh Phu Tử sớm đi rồi, nếu không cũng sẽ bị Nhan Tử La làm cho tức chết.

Từ lúc có thêm hai con chó lớn, Nhan Tử La lại càng có thứ để chơi, Truy Phong, Truy Vân cũng dần dần chấp nhận tên mới. Để bày tỏ lòng biết ơn đối với Mẫn Chỉ, Nhan Tử La đích thân xuống bếp làm cơm đãi khách.

“Thật không nhìn ra, ngươi còn biết nấu ăn nữa?” Mẫn Chỉ uống thứ nước đỏ ngầu không biết là canh gì.

“Thế gọi là ‘chân nhân không lộ tướng’”, Nhan Tử La khoác lác.

“Đây là canh gì? Sao cay thế. Còn nữa, đấy là cái gì?” Mẫn Chỉ nhìn mấy món ăn trên bàn, món nào cũng đỏ ngầu.

“Đĩa này hả, cái này là ‘Hồng hà mãn thiên’, đĩa kia là ‘Trân châu ngọa tử cẩm’[3]. Đĩa bên này là ‘Nhân sinh bách vị’, cuốn với rau thơm thì ăn sẽ ngon hơn.” Nói xong, Nhan Tử La tự tay làm mẫu một lần. Chỉ thấy Mẫn Chỉ há mồm trợn mắt kinh ngạc. Ăn cơm như thế mà cũng được sao?

[3] Món kimbap

“Học được chưa? Có cần ta dạy ngươi không?” Nhan Tử La nuốt miếng thịt bò thơm ngon. Mặc dù không có nguyên liệu làm sẵn, nhưng dựa vào bản lĩnh của Nhan Tử La nàng vẫn có thể làm được mùi vị giống thế, thật đúng là thiên tài.

“Không cần đâu. Để ta tự làm.” Mẫn Chỉ lại nhìn đĩa rau thơm và đĩa thịt bò lần nữa, lấy hết dũng khí cầm một lá rau… Quả nhiên, rất ngon! Nàng ta nhìn nhìn Nhan Tử La, người phụ nữ này lẽ nào vì bị thất sủng nên mới luyện được khả năng nấu ăn ngon như vậy? Xem ra Tứ ca cũng có những lúc sai lầm.

“Nếm thử thêm cái này đi, rất ngon đấy.” Nhan Tử La gắp một miếng kimbap bỏ vào bát Mẫn Chỉ.

Sau đó, Mẫn Chỉ không cần Nhan Tử La phải chăm sóc nữa, bởi vì nàng ta còn đang bận nhai tới mức không ngừng nghỉ. Bách Hợp, Ám Hương đứng bên cạnh nhìn hai vị đại chủ nhân và tiểu chủ nhân ăn uống nhồm nhoàm ngon lành thì không nhịn được phải hé môi cười. Đây là vị chủ nhân đặc biệt nhất mà họ được hầu hạ từ khi vào phủ làm a hoàn tới nay.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.