Tối Chân Tâm

Chương 18: Q.1 - Chương 18: Vấn đề giáo dục




Đồng Thuận trai, Vĩnh Hòa cung.

Mẫn Chỉ ngồi trước cửa sổ than vắn thở dài, haizz, thật là nhàm chán, ngày hôm nay sao chẳng có gì thay đổi thế này? Vô vị quá. Lẽ nào bị dính chặt lại rồi, trời âm u tới mức tuyết chẳng thể rơi? Haizz, vô vị.

Người phụ nữ vừa bước vào nhìn nhìn Mẫn Chỉ, khẽ lắc lắc đầu. Không cẩn thận lại ho một tiếng. Người đứng trước cửa sổ lập tức giật mình quay lại, vội vàng đi tới đỡ lấy người phụ nữ, khẽ chau mày, rồi nhẹ nhàng trách: “Ngạch nương, trời lạnh thế này người lại ra đây làm gì? Người sao có thể chịu đựng được?”. Đỡ người phụ nữ ngồi xuống, lệnh cho cung nữ bỏ thêm than vào trong lò sưởi tay rồi đích thân đặt vào tay người phụ nữ đó, nàng ta quay đầu lại khẽ tiếng trách cứ: “Ngạch nương muốn ra ngoài, các ngươi cũng nên khuyên can mới phải, thời tiết này là thời tiết gì chứ? Hay lời của bổn Cách cách ta các ngươi nghe không lọt tai?”.

Đám cung nữ thái giám lập tức quỳ xuống, một a hoàn xem chừng lớn tuổi hơn cả vội nói: “Bẩm Cách cách, Quý nhân nương nương nghe nói mấy hôm nay tâm trạng của Cách cách không được tốt nên mới nhất định đòi ra ngoài. Bọn nô tỳ khuyên rồi, nhưng…”. Còn chưa nói xong, người phụ nữ đã lên tiếng: “Đừng trách bọn họ, là ta tự ra đây. Muốn trách con cứ trách ngạch nương, có được không hả? Nào, ngồi đây, nói cho ngạch nương nghe xem tại sao lại không vui?”. Thông quý nhân kéo Mẫn Chỉ ngồi xuống cạnh, dịu dàng hỏi.

“Thưa ngạch nương, cũng chẳng có gì, chỉ là cảm thấy cuộc sống thật nhàm chán vô vị mà thôi.” Mẫn Chỉ cúi đầu, trước mặt ngạch nương mình, nàng ta lúc nào cũng rất ngoan ngoãn dịu dàng.

“Haizz”, Thông quý nhân lại thở dài, buồn buồn nói: “Ở đây có ai không thấy nhàm chán vô vị đâu?”, sau đó kéo tay Mẫn Chỉ: “Mẫn Nhi, nếu thật sự thấy buồn chán quá thì đi chơi với các Cách cách khác đi. Tính Cách cách nhà Nghi nương nương, Tuyên Ngọc cách cách của phủ Thuần bối lặc cũng đều đang ở trong cung mà”.

“Thôi ạ, thế lại càng chán hơn.” Hứ hứ, lúc nào cũng phải uốn éo dịu dàng, lại so y phục, trang sức… đúng là vô vị.

“Con cũng thật là, haizz” Thông quý nhân cúi đầu cụp mắt, nếu trách chỉ trách con bà số mệnh chẳng ra gì, Mẫn Nhi lại chẳng có tỷ đệ thân thích. Bản thân bà sớm đã bị thất sủng, Hoàng thượng cũng chẳng quan tâm tới Mẫn Nhi, giờ Mẫn Nhi đã hai mươi mốt tuổi, nhưng vẫn chưa được chỉ hôn cho ai. Những Cách cách khác thì sớm đã gả đi cả rồi.

“Ngạch nương, người đừng thở dài nữa. Tự con sẽ biết tìm niềm vui cho mình. Chỉ là mấy hôm nay con nhớ tới một người bạn mà thôi.” Mẫn Chỉ nói qua quýt, nàng sợ nhất là ngạch nương cứ vơ hết trách nhiệm lên người rồi than thân trách phận.

“Bạn?” Thông quý nhân ngẩng đầu lên, “Sao chưa nghe thấy con nhắc đến bao giờ? Là con gái nhà ai?”

“Không phải con gái, là Cách cách của Tứ ca, đang ở biệt viện phía Tây ngoại thành. Lần trước con tới đó chơi nên vô tình gặp.” Mẫn Chỉ nhớ tới nguyên nhân hai người họ gặp nhau, bất giác mỉm cười.

“Ồ, Cách cách của Tứ a ca, sao nàng ta lại ở biệt viện mà không ở trong phủ?”, Thông quý nhân hỏi.

“Ở đó tốt biết bao, cũng chẳng bị ai quản”, Mẫn Chỉ khẽ đáp.

“Xem ra vị Cách cách này rất tự do tự tại nhỉ, tuổi còn trẻ mà đã nghĩ thông được như thế”, Thông quý nhân vẩn vơ nói.

“Tỷ ta? Tự tại? Hứ, con thấy là nhát gan thì đúng hơn. Có điều tỷ ta rất thú vị”, Mẫn Chỉ nói.

“Thú vị? Như thế nào?” Thông quý nhân cảm thấy rất hứng thú với vị Cách cách mà con gái mình nhắc đến.

“Tỷ ta đặt tên cho chó là ‘Chiêu Tài’, ‘Tiến Bảo’, ‘Cung Hỉ’, ‘Phát Tài”’, Mẫn Chỉ mím môi nói, “Một lần tỷ ta có thể ăn hết cả đĩa cam, ngủ trưa mà ngủ hết cả buổi chiều. Tỷ ta còn thường xuyên chơi đùa với Tiểu Khuynh Thành tới tận nửa đêm canh ba cũng chưa ngủ”.

“Tiểu Khuynh Thành?”, Thông quý nhân băn khoăn nhắc lại.

“Ồ, Tiểu Khuynh Thành là con gái của tỷ ta. Tiểu nha đầu này cũng rất thú vị, giống hệt ngạch nương của nó”, Mẫn Chỉ giải thích.

“Sao Tứ ca con lại đặt cho Tiểu cách cách một cái tên như thế? Thật khác lạ”, Thông quý nhân nói.

“Ai biết được chứ, lần sau con sẽ hỏi xem.” Mẫn Chỉ cũng băn khoăn. Theo lý, một người cổ lỗ như Tứ ca sao có thể đặt tên kiểu đó cho Tiểu cách cách chứ. Nhan Tử La mới là người có thể làm việc ấy, lẽ nào… Mẫn Chỉ tự nghĩ rồi tự phủ nhận, Tứ ca không phải đến cái tên cũng không chịu đặt cho con đấy chứ?

“Ta thấy con lại muốn đến biệt viện ở ngoại ô chơi rồi phải không?”, Thông quý nhân cười hỏi.

“Vẫn là ngạch nương hiểu con nhất. Nhan Tử La nói sẽ tổ chức sinh nhật cho con.” Mẫn Chỉ rót trà dâng ngạch nương.

“Thì ra là mơ tưởng tới quà của người ta! Được rồi, nếu ở trong cung khiến con chán chường đến thế thì qua đó đi. Có điều đừng gây thêm phiền phức cho người ta đấy. Nói gì thì nói cũng là ở trong phủ của Tứ ca con.” Thông quý nhân ý tứ muốn nhắc nhở con gái rằng, nếu không muốn bị sự lạnh lùng của Tứ ca ép chết thì đừng làm loạn thêm nữa.

“Đa tạ ngạch nương!” Mẫn Chỉ vui mừng ôm chầm lấy Thông quý nhân.

“Được rồi được rồi, lúc nào cũng ngọt lịm như thế. Có điều Mẫn Nhi, phải nhớ tháng sau là lễ vạn thọ của Hoàng a ma con, đừng quên đấy”, Thông quý nhân dặn dò.

“Vâng, con nhớ rồi. Ngạch nương, người cũng phải bảo trọng nhé.” Mẫn Chỉ vui vẻ hào hứng nói, sau đó dặn dò đám cung nữ sắp xếp một ít y phục, đồ dùng.

Thông quý nhân nhìn bộ dạng vui sướng của con gái, vẫn khẽ chau mày.

Nhan Tử La nhìn những chiếc áo màu sắc sặc sỡ, thỏa mãn vươn vai một cái. Đang vươn vai tới trạng thái dễ chịu nhất thì cảm thấy như có một cơn gió lướt qua, vội vàng mở mắt thì nhìn thấy Mẫn Chỉ đã đứng ở cửa.

“Phiền cô lần sau trước khi vào thì gõ cửa đánh tiếng, vừa mở mắt ra đã thấy một người lù lù đứng trước mặt mình thật đáng sợ, người mà dọa người sẽ dọa chết người đấy, tiểu Mẫn Mẫn. Có điều, cô đã luyện được cách đạp gió cưỡi mây từ bao giờ thế? Đi mà không gây ra tiếng động nào cả?” Nhan Tử La tiếp tục vươn vai, có vẻ như vươn hơi quá đà.

“Không làm chuyện khuất tất, không sợ quỷ gọi cửa.” Mẫn Chỉ lạnh lùng nói, rồi tự ý ngồi xuống ghế, kéo gối ra tựa, trong phòng thật ấm áp.

“Cô cũng thừa nhận mình là quỷ rồi, coi như tôi xui xẻo, muốn dọa chết người thì cứ dọa đi.” Nhan Tử La vươn vai xong lại quay sang bóp bóp vai.

“Đó là cái gì?” Ánh mắt Mẫn Chỉ dừng lại trong đám hỗn độn màu mè kia, một đống mà tạm thời được gọi là “y phục”

“Nếu cô đã kịp tới đây rồi, thì tôi cũng chẳng phải gói ghém nữa, cô tự chọn đi. Quà sinh nhật tặng cho cô đó”, Nhan Tử La nghiêng người trên gối nói. Thật mệt quá, cánh tay sắp gẫy rồi, mắt cũng mờ tịt, đầu ngón tay thì sắp bị đâm nát tới nơi.

“Nhưng tỷ đã làm xong đâu?”, Mẫn Chỉ quét mắt qua một lượt nói. Không sai, cái nào cũng chưa hoàn chỉnh.

“Thật không ngờ, một Cách cách Đại Thanh như cô mà cũng chẳng biết thưởng thức như thế.” Nhan Tử La “hự” một tiếng ngồi bật dậy, cầm một cái lên giơ ra trước mặt Mẫn Chỉ, “Nhìn kĩ đi, chỗ này có quai, độ dài tới đây. Có chỗ nào là chưa xong?”.

“Nhưng thứ mà tỷ may mặc thế nào?”, Mẫn Chỉ nghi ngờ hỏi. Mặc thứ này vào có khác gì không mặc đâu?

“Khi nào đi ngủ thì mặc. Nào nào nào, đứng dậy, tôi dạy cô.”

Nhan Tử La sốt sắng muốn Mẫn Chỉ mặc thử. Hoàn toàn quên mất rằng trời mùa đông lạnh thế này không thích hợp cho việc ăn mặc hở hang.

“Không cần dạy, tỷ mặc thử vào người cho ta nhìn là biết thôi”, Mẫn Chỉ phản kháng. Đùa à, muốn ta mặc sao?

“Thôi được.” Vừa nói xong, Nhan Tử La lập tức nhận ra, “Hay là thôi đi, đây là đồ mặc mùa hè, đến lúc ấy sẽ mặc thử cho cô xem. Giờ cứ chọn hai chiếc mà mình thích, số còn lại tôi phải tặng người khác nữa”. Nhan Tử La đặt chiếc áo ngủ xuống, lại nghiêng đầu dựa vào gối.

“Cái nào cũng được.” Mẫn Chỉ không nhiệt tình lắm.

“Sao có thể cái nào cũng được, tôi phải vất vả mất mấy ngày mới làm xong đấy, cô nhìn đi.” Nhan Tử La chìa tay ra, “Cô xem tay thì bị kim đâm, mắt cũng đỏ ngầu đây này. Tôi vất vả như thế, mà cô lại nói cái nào cũng được? Thật chẳng biết điều gì cả”.

Nhìn những ngón tay đang khua khua trước mặt mình, Mẫn Chỉ bật cười, “Được rồi, ta chọn là được chứ gì? Mau thu tay của tỷ lại đi”.

Nhan Tử La thu tay về, nghiêng đầu nhìn Mẫn Chỉ chọn áo.

“Cũng giống nhau cả mà!”, Mẫn Chỉ nói.

“Giống nhau? Rõ ràng là rất khác nhau đấy. Cô xem, cái này, hai dây hơi nhỏ, phần dưới khác ôm. Chiếc áo hai dây màu đen này lại hơi thô, phần dưới khác dài, trông rộng rãi hơn. Còn cả cái này, cái này là nâng ngực…”

“Được rồi, lấy hai cái tỷ đang cầm đi!”, Mẫn Chỉ nói. Căn bản chẳng thấy có gì khác biệt.

“Ha ha, Tiểu Mẫn Mẫn, cô cũng có mắt nhìn đồ đấy, hai cái này rất gợi cảm.” Nhan Tử La cười khúc khích.

“Cái gì cảm? Không lấy cái màu đen, đổi cái màu hồng đi”, Mận Chỉ nói, mặt tối sầm lại tỏ vẻ không vui.

“Được rồi được rồi, cho cô, cô tự gấp đi.” Nhan Tử La ném hai chiếc về phía Mẫn Chỉ.

“Nha đầu đâu?” Mẫn Chỉ hỏi.

“Đi chơi với Chiêu Tài, Tiến Bảo, Cung Hỉ, Phát Tài rồi. Nha đầu chết tiệt đó sắp không thèm nhận tôi là mẹ nữa rồi”, Nhan Tử La nheo mắt nói.

“Ha ha, bị so sánh với chó cảm giác thế nào? Trước kia đã nói với tỷ đừng có nuôi rồi mà”, Mẫn Chỉ cười hỏi.

“Cảm giác rất tuyệt, nó hành hạ lũ chó vẫn còn hơn là hành hạ tôi.” Lời vừa dứt, một bóng người nhỏ bé đã lao vào, ra sức trèo lên sập, bò vào lòng Nhan Tử La: “Mẹ! Đói!”.

“Đói? Đi mà hỏi Cung Hỉ, Phát Tài chứ?” Nhan Tử La bẹo bẹo cái má nhỏ xinh của Bảo bối, “Lại chạy đi chơi tận đâu không biết? Nhìn xem bị lạnh cóng cả rồi”.

“Trên băng ạ!”, Khuynh Thành ôm cổ mẹ lười biếng đáp.

“Nha đầu này, không phải đã nói với con không được chơi trên băng sao? Coi lời mẹ là không khí hả?” Nàng tức giận trừng mắt nhìn đứa con gái đang nằm co ro trong lòng mình, “Mau ra góc sập ngồi xuống cho ta, buổi tối không được ăn cơm”. Nhan Tử La túm lấy con gái đặt xuống góc sập.

“Mẹ…” Tiểu cách cách kéo dài giọng, trong giọng nói đã bắt đầu có chút nghẹn ngào.

“Đừng có kéo dài giọng ra với ta, ngồi cho nghiêm túc.” Nhan Tử La lại nằm xuống, con nhóc này không biết là giống ai, to gan lắm, xem ra thật sự nên ném cho cha nó đóng băng nó đi.

Mẫn Chỉ nhìn Nhan Tử La động tác dứt khoát, tay chân nhanh nhẹn ném Khuynh Thành ra góp sập, rồi lại lưu loát nói ra những lời trừng phạt khiến nàng ta phải sững lại. Đây là mẹ đẻ hay mẹ kế vậy? Nàng ta liếc nhìn Nhan Tử La với ánh mắt không tán đồng. Nhan Tử La bĩu bĩu môi rồi ngủ mất.

Đến giờ cơm tối, đám a hoàn bày xong bát đũa, Nhan Tử La rửa tay rồi ngồi xuống bàn, Mẫn Chỉ lại nhìn cái bóng nhỏ nhắn rất nghiêm túc của Khuynh Thành. Nhan Tử La gọi nàng ta: “Tiểu Mẫn Mẫn, ăn cơm thôi, sắp nguội cả rồi”. Mẫn Chỉ ngồi xuống bàn, khẽ hỏi: “Thật không cho ăn sao?”

“Đương nhiên. Nói lời phải giữ lời.” Nhan Tử La cầm bát đũa lên bắt đầu chầm chầm nhai cơm.

“Tỷ không sợ nó bị đói à? Hơn nữa, đã ngồi lâu như thế, cũng tạm được rồi mà?” Mẫn Chỉ thật sự không hiểu, một Cách cách phạm lỗi còn có thể coi là phạm lỗi sao?

“Không phạt nó, nó sẽ mãi bướng bỉnh không nghe lời, đến khi lớn rồi thì phải làm sao. Tôi làm thế là vì muốn tốt cho nó thôi.” Nói thì nói thế, nhưng ánh mắt vẫn liếc về phía bóng lưng đang ngồi thẳng ở góc sập, tính khí này của nó cũng không biết là giống ai, không giống nàng gì cả. Ha ha, nhất định là giống cha nó. Vậy cũng may, trở thành một Cách cách không được người khác yêu quý, nguyên nhân không phải xuất phát từ nàng, ai bảo nó có một người cha như thế chứ.

“Nhưng…”, Mẫn Chỉ vẫn còn định nói tiếp.

“Còn không ăn là cơm canh nguội đấy”, Nhan Tử La tiếp lời.

Bóng lưng ngồi nơi góc sập vẫn không động đậy.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.