Tôi Chạy Trốn Cùng Người Tình

Chương 70: Chương 70




**********

Quốc sư cùng với các đệ tử ở tại khu vực nhà chùa dành riêng cho bọn họ. Sân có cổng sau, khi Ninh Lộc đi ra ngoài, hoàn toàn không cần đụng phải các hòa thượng ở phía trước.

Trong đêm khuya Ninh Lộc cõng Quốc sư, vác theo tay nải của chính mình, nàng vô cùng nhẹ nhàng đi qua sân nhỏ.

Trong viện treo đèn ánh lên màu vàng hơi đỏ, mờ ảo.

Các đệ tử vốn hẳn là đang tỉnh táo trực đêm đều mơ mơ hồ hồ, lâm vào ngủ say. Bọn họ hoàn toàn không biết gì việc Quốc sư bị Ninh Lộc bắt đi.

Ninh Lộc cõng người, đã ra khỏi chùa, nhìn thấy xe ngựa mình giấu trong rừng cây. Nàng mới thở phào nhẹ nhõm, ánh mắt lại chợt ngưng lại.

Bởi ở góc nghiêng đối diện, bỗng nhiên hiện ra một tiểu hòa thượng không biết vì sao sẽ xuất hiện ở chỗ này.

Tiểu hòa thượng thấy nàng, cũng thấy được nàng cõng Quốc sư đang hôn mê. Hơn nữa một tay kia của Ninh Lộc còn mang theo tay nải, tư thế này… Tiểu hòa thượng trợn mắt há hốc mồm.

Sau một lúc lâu hắn mới lấy hết can đảm tiến lên, truy hỏi: “Đêm quá canh ba, đã trễ thế này, nữ thí chủ muốn mang Quốc sư đại nhân đi nơi nào?”

Ninh Lộc quá đúng lý hợp tình.

Nàng nhướng mày, liếc mắt một cái tay nải trên tay chính mình: “Ngươi không nhìn ra?”

Tiểu hòa thượng sắp khóc.

Chỉ sợ hắn đang hối hận vì sao mình lại xuất hiện ở chỗ này, càng hối hận chính mình thấy được một màn tiểu công chúa muốn chạy trốn.

Tiểu hòa thượng nói: “Nữ thí chủ này, này… Như vậy không hợp với luân lý! Nếu phương trượng biết… Dù nữ thí chủ phải đi, cũng xin hãy để Quốc sư đại nhân lại đi.”

Ninh Lộc hừ một tiếng.

Nàng uy hiếp: “Ít nói nhảm, nói thêm một câu nữa, ta sẽ đánh ngất cả ngươi mang đi đấy.”

Tiểu hòa thượng: “…”

Ninh Lộc vênh váo tự đắc đi qua bên cạnh tiểu hòa thượng đang rối rắm, nàng đã đi ngang qua hắn, mũi chân đột nhiên đá vào một hòn đá giấu trong lá rụng trên mặt đất.

Hòn đá kia bay về hướng phía sau Ninh Lộc, chuẩn xác không nhầm, ngay sau đó, Ninh Lộc nghe được âm thanh tiểu hòa thượng phía sau “Rầm” một tiếng ngã gục xuống đất.

Ninh Lộc vừa lòng gật gật đầu.

Ít nhất nàng phải tranh thủ thời gian một đêm này cho chính mình trốn đi.



Quốc sư không biết bị hôn mê bao lâu, đầu óc hắn nặng nề, vừa mơ hồ tỉnh lại, đã cảm giác được xóc nảy dưới thân.

Là ở trên một chiếc xe ngựa đang di chuyển.

Dưới bất kỳ tình huống không biết rõ nào, Quốc sư đều theo thói quen muốn bặc một quẻ cho chính mình. Lại phát hiện mình không thể động đậy, đã bị trói chặt hoàn toàn. Hắn chỉ có thể đại khái bấm đốt ngón tay một chút, tính ra việc này có quan hệ với Ninh Lộc.

Quốc sư mở mắt ra, đánh giá hoàn cảnh trong xe ngựa này.

Chỉ có một mình hắn bị trói ngồi.

Bên cạnh đặt một cái tay nải cực to.

Quốc sư cúi đầu, nghĩ tới trước khi mình bị đánh ngất, là Ninh Lộc tới hôn hắn. Lúc ấy hắn mềm lòng, nghĩ dù sao cũng là lần cuối cùng, liền cam chịu nàng đòi lấy. Hiện tại nghĩ đến, hắn thật là quá ngốc!

Nàng căn bản không phải động tình đến cực điểm cho nên rơi lệ, hôn hắn, nàng là có dự mưu mới rơi lệ, mới hôn hắn!

Mà hoàn toàn bị cảm xúc của nàng ảnh hưởng, Quốc sư cảm thấy chính mình giống như thằng ngốc, bị nàng tùy ý đùa bỡn!

Còn bị nàng trói lại!

Trong mắt Quốc sư sinh giận, thanh âm hắn hơi khàn, giận mà quát: “Ninh Lộc!”

Xe ngựa dừng lại.

Cửa xe xốc lên, một tiểu cô nương áo hồng váy trắng chui vào trong thùng xe. Mắt nàng giống như hắc diệu thạch bị nước mưa cọ rửa, trong trẻo xinh đẹp, bắn ra ánh sáng. Mà nàng cười tủm tỉm, mặt trắng môi hồng, chẳng phải chính là Cửu công chúa Ninh Lộc đã thay đổi một thân quần áo xinh đẹp sao?

Ninh Lộc cùng hắn chào hỏi: “Quốc sư tỉnh rồi.”

Nàng nói: “May nhờ Quốc sư đại nhân sửa lại lộ trình cho ta, chúng ta đi một ngày rồi, cũng chưa gặp được một tên truy binh nào của Vệ Quốc. Ta còn đi ngang qua một hàng bán rong bán quả hồng, mua rất nhiều quả hồng, Quốc sư muốn ăn không?”

Thần sắc Quốc sư lãnh đạm, nhìn nàng thong thả ung dung ngồi xuống đối diện hắn, từ trong bao quần áo lấy ra một quả hồng như lửa đỏ.

Quốc sư nói: “Ngươi đối xử với ta như thế, hoàn toàn không áy náy sao?”

Ninh Lộc cười một cái.

Nàng nói: “Không có biện pháp, nước đã mất nhà đã vong, không còn tiểu công chúa ngày xưa nghĩ muốn cái gì cũng có thể có được. Đạo đức của ta bị đổi mới hạn cuối, hiện tại với ta mà nói, cái gì có lợi nhất, ta sẽ làm cái đó.”

Nàng hỏi hắn ăn quả hồng hay không, hắn hoàn toàn không tiếp lời nàng. Ninh Lộc nhún vai, chính mình xoa xoa quả hồng, bắt đầu gặm lên.

Ninh Lộc an ủi hắn: “Quốc sư đại nhân cũng không cần lo lắng, ta chỉ muốn mang ngươi cùng đi Việt Quốc. Ta muốn ngươi giúp ta nói chuyện với Việt Vương, đu sao ta cũng không quen biết Việt Vương, vẫn là một tiểu cô nương, ta đi một mình, nói không chừng người ta còn không muốn phản ứng ta.”

Sắc mặt Quốc sư hơi hoà hoãn một chút.

Chỉ là đi Việt Quốc, không phải muốn, muốn… Đùa bỡn thân thể hắn, hắn còn tương đối có thể tiếp thu một chút.

Đúng rồi, là trước đó hắn nghĩ sai rồi.

Rốt cuộc là một công chúa, Ninh Lộc không hư đến mức như vậy.

Quốc sư nói: “Vậy ngươi trói ta là có ý gì?”

Ninh Lộc nói: “Ngươi biết bói toán, ta sợ ngươi có thủ đoạn gì liên hệ với các đệ tử của ngươi, làm bọn họ đuổi theo cùng ta đoạt ngươi. Nhiều người như vậy, ta không đoạt nổi. Hơn nữa ta cũng không có trói ngươi chặt đến vậy… Có phải ngươi bị trói không thoải mái không? Ta đây…”

Quốc sư chờ mong nàng mở trói cho hắn.

Nhưng mà Ninh Lộc nghĩ nghĩ, thò qua tới nói: “Ta đổi loại trói khác, giúp ngươi đổi tư thế.”

Quốc sư kháng cự, mặt không biểu tình: “Cút.”

Ninh Lộc ủy khuất, thở dài.

Hai người liền ngồi ở trên xe, mặt đối mặt. Quốc sư đầy mặt sương hàn, nhìn tiểu cô nương đối diện nghiêm túc ăn quả hồng của nàng, một ngụm lại một ngụm. Nàng ăn còn không ăn cẩn thận, có nước quả hồng chảy ra, nàng trực tiếp vươn đầu lưỡi đi liếm. Phấn hồng như linh xà, nhẹ nhàng vươn ra.

Đông chọc chọc, tây cắn cắn.

Lông mi thiếu nữ như cánh quạt ở trên mắt, cánh môi nàng đỏ bừng, bên má phồng lên như bị nhét đến tràn đầy. Tựa nhận thấy được hắn nhìn chăm chú, nàng bỗng nhiên nâng lên con mắt sáng, cười nhìn hắn như muốn câu hồn người.

Quốc sư chịu không nổi dời đi ánh mắt — đây là cách ăn quỷ dị gì! Nào có cô nương tử tế nào ăn thứ gì như vậy!

Mặt hắn lập tức bị nàng làm cho đỏ lên.

Mà cảm nhận được khô nóng trên mặt, trong lòng Quốc sư càng bực.

Hắn hít một hơi thật sâu, trong lòng mặc niệm Thái Thượng Vong Tình, làm chính mình không để cho tiểu yêu tinh Ninh Lộc này ảnh hưởng đến.

Sau khi Quốc sư bình tĩnh trở lại, ý đồ câu thông cùng Ninh Lộc: “Ngươi đối xử với ta như vậy, là hoàn toàn không nghĩ cùng ta ở chung cho tử tế sao?”

Ninh Lộc quá ủy khuất.

Nàng nói: “Ta muốn cùng ngươi ở chung cho tốt, nhưng ngươi không chịu mà. Ta là bị ngươi bức đến bước này.”

Quốc sư: “Yêu một người, tự nhiên là muốn tôn trọng hắn. Ngươi luôn mồm thích ta, nhưng lại tôn trọng ta như vậy?”

Ninh Lộc ngẩn ra.

Quốc sư thấy nàng nghiêng đầu tự hỏi, tựa hồ như có ý động, hắn làm trầm trọng thêm: “Nếu ngươi còn trói ta như vậy, đó là không thích ta. Ngươi tính từ đây về sau sẽ không thích ta nữa?”

Ninh Lộc nhìn hắn, nàng lộ ra thần sắc khó xử.

Nàng nhỏ giọng: “Quốc sư đại nhân, ta cho rằng ngươi biết giữa chúng ta có ăn ý.”

Quốc sư nghi hoặc.

Đôi mắt thanh triệt của Ninh Lộc nhìn chằm chằm hắn, lại lần nữa nhỏ giọng: “Ta cho rằng ngươi không thích ta đến vậy, ta cũng không thích ngươi như vậy. Trong lòng ngươi ta đều biết rõ ràng, vì nguyên nhân của từng người mà ứng phó đối phương.”

Quốc sư: “…”

Ninh Lộc thực nghi hoặc: “Chẳng lẽ giữa hai chúng ta không phải loại quan hệ hư tình giả ý này sao? Chẳng lẽ thật đúng là ngươi đặc biệt thích ta giả dạng thành ca ca ta? Ta cho rằng ngươi chỉ là ỡm ờ, tưởng giúp Lê Quốc lưu lại một hạt giống mà thôi. Nếu ngươi xác thật thiệt tình thực lòng thích ca ca ta, vậy năng lực biểu đạt của ngươi thật sự quá mức uyển chuyển, thứ cho ta không nhìn ra được.”

Quốc sư: “…”

Ninh Lộc đồng tình nói: “Nếu ngươi thật sự đơn thuần như vậy, ta đây xác thật là vẫn luôn chỉ ứng phó lừa gạt ngươi. Thật xin lỗi, ta không biết ngươi là một vị Quốc sư đại nhân thiện lương thuần khiết như vậy.”

Quốc sư mộc mặt.

Được rồi, là hắn yêu cầu cao.

Thì ra tiểu công chúa vẫn luôn nhìn thấu tâm tư hắn. Hắn cùng nàng, xác thật là lợi dụng lẫn nhau, thoả mãn đối phương.

Nhưng lúc hắn trầm mặc, Ninh Lộc ngược lại cười hì hì: “Nhưng mà những chuyện trước kia, đã qua là đã qua. Hiện tại ta dùng thân phận của chính mình đối mặt với ngươi, ca ca ta có thích người hay không ta không biết, nhưng mà ta còn tính thích ngươi. Ngươi yên tâm, tuy là bất đắc dĩ phải trói người một đường, ta cũng sẽ đối xử tốt với ngươi.”

Quốc sư: “Ha hả.”

Ninh Lộc thở dài, nghĩ bây giờ hắn không tin nàng, nhưng mà không vấn đề gì, để tới được Việt Quốc còn rất lâu, bọn họ nhất định có thể tìm được phương thức ở chung thích hợp nhất với hai người.

Ninh Lộc bỗng nhiên nói: “Không biết ca ca ta hiện tại ở nơi nào, tình huống như thế nào. Hắn thật là kỳ quái, lâu như vậy, hắn cũng không có ý đồ liên hệ ta. Quốc sư đại nhân, ngươi có thể tính ra ca ca ta ở nơi nào không?”

Quốc sư trầm mặc.

Lúc này đây, hắn thật sự một câu cũng không nói ra lời.

Trong lòng hắn biết rõ ràng Ninh Nghiệp vì Ninh Lộc, muốn đi làm cái gì.

Hắn nhìn khuôn mặt tiểu công chúa, trong lòng sinh ra rất nhiều thương tiếc. Hắn nhẹ giọng: “… Ăn xong quả hồng liền đi ra ngoài đánh xe đi.”

Ninh Lộc:… Sao đột nhiên trở nên dễ nói chuyện như vậy? Nhắc tới ca ca nàng, hắn liền trở nên dễ nói chuyện?

Hắn sẽ không thật sự thích ca ca đi… Không, nàng không tin.

Ninh Lộc hồ nghi chui ra ngoài thùng xe, tiếp tục đánh xe.



Không đề cập tới sau khi Quốc sư biến mất, các đệ tử trong chùa nôn nóng như thế nào, đuổi xuống núi đi tìm người như thế nào, Ninh Lộc mang theo Quốc sư rời đi, Ninh Nghiệp bên này, tình huống xác thật có chút nguy cấp.

Vệ Vương tự cho là tìm được Cửu công chúa rồi, liền không dừng lại đây nữa. Hắn một bên phái quân đội đi sắp xếp lại các thành trì Lê Quốc, một bên lại đi vòng vèo, tính toán trở về Vương đô Vệ Quốc.

Mà trong lúc này, Ninh Nghiệp vẫn luôn bị nhốt lại, bị quất roi.

Vệ Vương mỗi ngày đều hỏi Cửu công chúa có khuất phục hay không, nhưng mà trước sau không được đến hồi đáp khẳng định, làm hắn giận mà lo lắng.

Không thể tưởng được tâm tính một tiểu cô nương có thể mạnh mẽ đến mức này.

Đổi lại là một cấp dưới bất kỳ của hắn, bị người đối xử như vậy mỗi ngày, liền tính không khuất phục, ít nhất cũng nên làm người truyền lời tới, muốn nói chuyện với hắn chứ?

Chẳng lẽ hắn thật đúng là muốn giết Cửu công chúa?

Mấy ngày nay, lửa giận của Vệ Vương đối với việc Cửu công chúa muốn giết chính mình, càng lúc càng mờ nhạt. Cũng bởi hắn đã bắt được Cửu công chúa, hắn còn sai người quất nàng… Lúc này hắn chỉ muốn khiến nàng khuất phục mà thôi.

Ở một khu trạm dịch nghỉ ngơi, Vệ Vương không nghe được tin tức tốt, lúc sắc mặt xanh mét, cấp dưới được lệnh trông coi Cửu công chúa hoang mang rối loạn tới báo: “Vương quân, không ổn, Cửu công chúa ngất rồi!”

Vệ Vương không kiên nhẫn: “Vậy chờ nàng tỉnh lại ép hỏi là được.”

Sắc mặt cấp dưới càng trắng: “Nhưng mà, nhưng mà nàng… Nàng sắp không thở nữa rồi.”

Sắc mặt Vệ Vương thay đổi: “Cái gì?! Mau đi thỉnh y sư!”

Trên đường Vệ Vương trở về Vương đô, Ninh Nghiệp không phải bị nhốt ở trên xe ngựa, thì là sau khi tới trạm dịch, bị khóa ở trong phòng tối. Vệ Vương chưa từng cẩn thận cung cấp nơi nghỉ ngơi cho hắn, lúc này nghe được tình huống Ninh Nghiệp không ổn, hắn mới vội vàng đưa người ra khỏi hoàn cảnh không tốt, chuẩn bị một gian phòng sạch sẽ.

Vệ Vương tự mình đi thăm Ninh Nghiệp.

Dưới đệm chăn, thiếu niên nhắm mắt, tóc dài đen đặc rải ra giữa gối, mấy dúm tóc đen dán vào bên mặt, trên mặt toàn là mồ hôi lạnh, môi cùng sắc mặt tái nhợt giống nhau. Phần cổ hắn tú mỹ, lại nhìn xuống dưới, cũng đã có thể nhìn đến vết roi đỏ tươi, sắc bén chói mắt.

Thiếu niên như một vốc tuyết, dần dần hòa tan dưới ánh mặt trời.

Vệ Vương ôm nàng, không dám nhìn vết thương trên người nàng, trong lòng hắn sinh ra cảm giác sợ hãi, cảm thấy chính mình sắp mất đi nàng. Hắn ngồi ở cạnh giường, ôm người vào trong ngực, tay run run duỗi đến dưới mũi thiếu niên trong lòng ngực.

Khóe mắt Vệ Vương như muốn nứt ra: “Ninh Lộc! Ninh Lộc! Ngươi tỉnh lại cho ta! Ta tuyệt không cho phép ngươi chết ở trong tay ta!”

Hắn lại chụp ván giường, quay đầu làm khó dễ người phía sau: “Y sư đâu? Vì sao còn chưa tới?”

Y sư cõng thùng thuốc, vội vàng bị gọi tới. Vệ Vương nhường ra vị trí, để y sư trị liệu.

Mà Vệ Vương đứng ở ngoài phòng đi qua đi lại, nghĩ đến vóc người thiếu niên trong phòng, trong lòng hắn nổi lên hối hận. Nghĩ Ninh Lộc chỉ là một tiểu công chúa không rành thế sự mà thôi, chính mình hà tất so đo với nàng chứ? Nếu nàng có thể khoẻ lên… Nếu nàng có thể khoẻ lên…

Sau nửa canh giờ, y sư mồ hôi ướt đẫm ra tới, quỳ trên mặt đất nói cho Vệ Vương, đã bảo vệ được tánh mạng của người phòng trong.

Vệ Vương thở phào nhẹ nhõm, vừa muốn nhảy vào trong phòng.

Y sư liền nói: “Vương quân, khi thuộc hạ trị liệu cho người phòng trong, phát hiện một chuyện…”

Vệ Vương đang nhớ mong người trong phòng, thất thần: “Chuyện gì?”

Đầu y sư chống trên mặt đất, không dám ngẩng đầu nhìn biểu tình của Vệ Vương, một tiếng trống làm tinh thần hăng hái thêm nói: “Người trong phòng là một thiếu niên, chứ không phải thiếu nữ. Hơn nữa hắn không phải Cửu công chúa Ninh Lộc mà Vương quân muốn tìm, mà là một người khác.”

Vệ Vương: “…”

Hắn buột miệng thốt ra: “Tuyệt đối không thể!”

Sau đó hắn lại bỗng nhiên cứng đờ, bởi nhớ tới các thuộc hạ đã nói với chính mình, chạy khỏi vương cung Lê Quốc, là một đôi song bào thai.

Nếu người này không phải Cửu công chúa Ninh Lộc, tất nhiên sẽ là ca ca nàng, Thất hoàng tử Ninh Nghiệp…

Sắc mặt Vệ Vương khó coi đến cực điểm.

Y sư run bần bật hỏi: “Vương quân, như thế, còn tiếp tục chữa thương cho hắn sao?”

Sau một hồi trầm mặc, Vệ Vương nghiến răng nghiến lợi: “… Tiếp tục trị liệu!”

Khi Ninh Nghiệp tỉnh lại, là vào đêm khuya. Giữa bóng đen như mực, hắn mở mắt ra, khi đang phán đoán nơi này là nơi nào, trong bóng đêm, truyền đến giọng nam sâu kín: “Ngươi tỉnh?”

Nghe ra là thanh âm của Vệ Vương.

Vệ Vương canh giữ hắn ngày đêm?

Ninh Nghiệp kinh ngạc một chút, lại không lên tiếng.

Vệ Vương lạnh giọng: “Thất hoàng tử Ninh Nghiệp, ngươi thật sự quá thủ đoạn. Dùng tướng mạo hoàn toàn giống muội muội ngươi, đóng giả nàng, cùng muội muội ngươi, đùa bỡn bổn vương đến nay. Ngươi không lo rằng, bổn vương biết được thân phận thật sự của ngươi, sẽ giết ngươi sao?”

Ninh Nghiệp nằm ở trên giường, nghe được lời này, hắn mới nghiêng đầu, thấy được thanh niên ngồi ở trong góc phòng. Ánh trăng chiếu vào trên người thanh niên kia, gương mặt hắn có hình dáng thâm thúy, ánh mắt phức tạp.

Ninh Nghiệp hơi hơi mỉm cười, mở miệng: “Thì ra Vương quân rốt cuộc đã biết.”

Vệ Vương: “Nếu ngươi nói cho ta, Ninh Lộc hiện tại ở nơi nào, ta sẽ tha cho ngươi một mạng.”

Ninh Nghiệp cười.

Trong mắt thiếu niên hiên lên thần sắc nghịch ngợm: “Ngươi đoán đi.”

Vệ Vương đột nhiên đứng dậy, vài bước đi đến trước giường, một phen bắt lấy thiếu niên kia khỏi giường — hắn cùng khuôn mặt tái nhợt của thiếu niên tương dán, ánh mắt hung ác nham hiểm thập phần, thấp giọng nói: “Ngươi thật sự không sợ ta giết ngươi?”

Vệ Vương là quân nhân, sát phạt quyết đoán, trên người có khí chất hung tàn.

Khí thế của thanh niên lấn áp hắn, nếu là người bình thường sớm đã sinh sợ, nhưng Ninh Nghiệp lại không chút để ý: “Sao có thể? Ta là ca ca ruột của Lộc Nhi, ngươi không muốn hoàn toàn mất đi muội muội ta, dĩ nhiên không thể giết ta.”

Thần sắc hắn tái nhợt, con ngươi lại trong trẻo. Hắn tựa như một thiếu niên nghịch ngợm không thông thế sự, chỉ là cười đến có vài phần cổ quái: “Ngươi không những sẽ không giết ta, còn sẽ mang ta về Vương đô. Đúng hay không, Triệu Minh Tuyên?”

Trong mắt Triệu Minh Tuyên sinh bực, một tay thả người ra. Hắn đi đến phía trước cửa sổ thở dốc, tay chống trên cửa sổ, thật lâu không nói gì.



Đường núi không dễ đi, sau khi Ninh Lộc nhìn đường lên núi, nhanh chóng quyết định, bán xe ngựa của chính mình ở dưới chân núi.

Sau đó nắm dây thừng, vác tay nải, dẫn Quốc sư cùng nhau lên núi.

Ninh Lộc nhìn bản đồ, gật đầu: “Chờ leo qua ngọn núi này, lại qua một đoạn đường cuối cùng là chúng ta có thể đến Việt Quốc.”

Quốc sư sâu kín ở phía sau: “Bản đồ trong tay ngươi, là ta giúp ngươi sửa.”

Ninh Lộc quay đầu lại, cười xinh đẹp với hắn: “Đúng rồi! Cho nên ta mới ăn ngon uống tốt mà cung phụng ngươi, không phải sao.”

Ninh Lộc nghĩ đến cái gì, kéo hắn cùng nhau ngồi dưới tàng cây, từ trong tay nải lấy ra lương khô muốn hắn ăn.

Quốc sư lệch mắt.

Hắn mỗi ngày ăn loại lương khô này, đã sớm ghê tởm đến không muốn ăn. Cũng làm khó nàng một tiểu công chúa sống trong nhung lụa, lại có thể ăn bánh bột ngô khô cằn đến có tư có vị như vậy.

Thấy Quốc sư không chịu ăn, trong lòng Ninh Lộc mắng hắn quá nhiều tật xấu.

Nàng cầm bánh bột ngô, đưa đến bên môi hắn, hắn trốn tránh không ăn, nàng liền dụ dỗ hắn: “Ăn một chút được không, trong chốc lát lại phải cùng ta lên núi. Thể chất này của ngươi, vốn dĩ có thể leo lên núi hay không còn là vấn đề; lại không chịu ăn chút nào, nửa đường từ trên núi ngã xuống, rớt xuống vách núi, vậy không xong.”

Mặc kệ nàng nói như thế nào, biểu tình của Quốc sư đều là uể oải, không chịu ăn.

Trong lòng Ninh Lộc nôn nóng.

Ninh Lộc nói lời thấm thía: “Ngươi phải ăn cơm đầy đủ.”

Quốc sư: “Ngươi nói lời này, giống như sinh bệnh phải uống nước ấm, có hiệu quả diệu kỳ như nhau.”

Hắn đang mỉa mai nàng nói lời vô nghĩa.

Ninh Lộc vô ngữ nửa ngày, nói: “… Ngươi có cảm thấy miệng ngươi càng ngày càng độc hay không?”

Quốc sư hơi hơi mỉm cười, khoan thai không để ý tới nàng.

Ninh Lộc vô pháp, đành phải dùng ra đòn sát thủ: “Ngươi lại không ăn, ta liền miệng dán miệng đút cho ngươi ăn!”

Quốc sư nhìn về hướng nàng.

Hắn nói: “Ngươi biết loại thủ đoạn này của ngươi, là hành vi của sơn đại vương* dùng để ức hiếp phụ nữ nhà lành sao?”

(*sơn đại vương: thổ phỉ đừng đầu một ngọn núi, thường có kiểu đi bắt phụ nữ nhà lành về làm áp trại phu nhân)

Ninh Lộc quá ủy khuất: “Ai nguyện ý làm sơn đại vương, ức hiếp phụ nữ nhà lành ngươi này! Nếu không phải ngươi không muốn phối hợp, một tiểu cô nương nũng nịu như ta, phải làm đến như vậy sao?”

Quốc sư nhìn nàng tức giận đến dậm chân, hắn ngồi ở dưới tàng cây, trong mắt có ý cười.

Hắn châm chọc nàng nói: “Một tiểu cô nương nũng nịu? Một tiểu cô nương nũng nịu, không vác được tay nải to như của ngươi, còn trói theo một người nam nhân, buộc đi theo ngươi.”

Ninh Lộc: “Ta không muốn chim nhỏ nép vào người sao? Nhưng ngươi nhìn dáng vẻ của ngươi, ba bước thở dốc năm bước choáng váng, ta dựa được vào ngươi sao?”

Quốc sư tức.

Nghĩ nàng không biết tốt xấu!

Nếu không phải hắn khai thiên nhãn giúp nàng đoán mệnh, hắn sẽ suy yếu thành như vậy?

Ninh Lộc lại lần nữa ép hỏi: “Ăn hay không? Không ăn ta liền đút cho ngươi!”

Nói, nàng liền ngồi xổm xuống, cúi người về phía hắn.

Khuôn mặt mỹ lệ dán sát vào hắn.

Mắt Quốc sư nảy sinh hoảng sợ, lui về sau, khuất nhục nói: “Ta ăn.”

Tâm tình Ninh Lộc phức tạp, đành phải lưu một tiếng: “… Ai.”

Một ngày kia, nàng lại phải lợi dụng sự chán ghét của Quốc sư đối với mình, buộc hắn đi vào khuôn khổ, loại cảm giác này, quá sốt ruột.



Quốc sư trước sau là phe yếu giữa hai người bọn họ.

Ninh Lộc vốn dĩ bán xe ngựa, là nghĩ dù sao ngựa cũng không leo lên núi được. Nhưng mà trong những ngày tháng trước kia, Quốc sư vẫn luôn ngồi xe ngựa, rốt cuộc cũng chưa phải chịu khổ gì. Mà hiện tại, Ninh Lộc mới dẫn hắn leo núi, đến ban đêm khi nghỉ ngơi, Quốc sư liền bắt đầu phát sốt.

Ninh Lộc: “…”

Này cũng quá yếu đi?

Không phải mới đi được vài bước sao?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.