Tôi Chỉ Muốn Nói Chuyện Yêu Đương

Chương 65: Chương 65: Anh rất lợi hại




Sau khi biết rõ ngọn nguồn, Úc Thanh Hoan gọi điện thoại cho Hoắc Vanh trước, báo cho hắn biết đã tìm được Hoắc Cừ để hắn yên tâm.

Sau đó kéo Hoắc Cừ tới khu vực nghỉ chờ của sân bay.

Trong lúc đi, Hoắc Cừ vẫn luôn cúi đầu, môi mím chặt, giống như con hươu nhỏ bị thương, lại trở về cảnh giác, chống cự với toàn thế giới.

Úc Thanh Hoan không vội an ủi hắn, mà trước hết mở nắp cặp lồng, từ ngăn kép bên trong lấy ra hai cái muôi, đưa cho Hoắc Cừ một cái, nói: “Nào, uống ngụm canh giữ ấm trước đã.”

Cặp lồng giữ nhiệt rất tốt, đã qua lâu như vậy nhưng canh bên trong vẫn còn đang bốc khói, ngửi mùi thơm ngon vô cùng.

Nghĩ đến việc Hoắc Cừ dù đang bị lạc đường vẫn ôm chặt cái cặp lồng này, ngực Úc Thanh Hoan ấm áp lên rất nhiều. Hắn cúi đầu uống một muôi canh, chỉ cảm thấy từ đầu đến chân đều thoải mái hẳn ra.

“Anh nếm thử đi, canh rất ngon.” Thấy cái tay cầm muôi của Hoắc Cừ vẫn bất động, Úc Thanh Hoan hơi hơi kéo hắn, rồi tự mình múc lấy nửa muôi canh đưa tới bên miệng hắn, “Há miệng nào.”

Hai chữ “rất ngon” cuối cùng cũng kéo được thần trí Hoắc Cừ về, hắn chần chờ há miệng, nhấp một ngụm canh.

“Thế nào? Không lừa anh đúng không.” Úc Thanh Hoan cười với hắn, “Anh hai anh dẫn anh đi mua sao?”

Hoắc Cừ lắc đầu, “Không phải, mẹ anh làm.”

Đầu Úc Thanh Hoan oanh một tiếng, suýt nữa thì làm rơi muôi canh.

Thế mà lại là Hoắc phu nhân tự làm... Hắn không tự chủ được nuốt một ngụm nước bọt, đang muốn hỏi Hoắc Cừ nói với mẹ thế nào, nhưng khi nhìn khuôn mặt ảm đạm của hắn, lại vứt hết mấy suy nghĩ linh tinh kia đi.

Hiện tại chuyện quan trọng nhất là phải giúp Hoắc Cừ lấy lại sự tự tin để tiếp tục giao tiếp với người khác. Vất vả lắm mới có được một lần hắn chủ động bước đi, dù thế nào cũng không thể để hắn lại quay về vạch xuất phát được.

Nghĩ tới đây, Úc Thanh Hoan lựa chọn câu chữ, cẩn thận nói: “Hoắc Cừ, vừa rồi anh không mượn được điện thoại, thực ra là có nguyên nhân…”

Hắn mới vừa nói xong liền thấy Hoắc Cừ lập tức lộ ra khuôn mặt “Quả nhiên là thế”, vội vàng tiếp tục nói: “Thế nhưng phần lớn nguyên nhân là do người khác.”

Hoắc Cừ không hiểu nhìn hắn: “Nguyên nhân do người khác?”

Úc Thanh Hoan gật đầu, “Bọn họ từ chối anh, rất có thể là do đang vội đi làm thủ tục, sợ lỡ mất thời gian, cũng có thể là do điện thoại hết pin thật.”

Hình như là do cảm thấy hắn nói có lý, Hoắc Cừ nắm nắm ngón tay, ngừng một lát mới nhỏ giọng hỏi: “Vậy, vậy nguyên nhân của anh là gì?”

“Anh à,“ Úc Thanh Hoan cười nói: “Nguyên nhân của anh là không nói với người ta tại sao anh lại muốn mượn điện thoại.”

Hoắc Cừ ánh mắt hơi động, hắn hình như đúng là đã không nói gì...

Úc Thanh Hoan lại nói: “Anh không nói, người khác đương nhiên không biết anh muốn lấy điện thoại làm cái gì nên mới có thể coi anh là tên lừa đảo,“ hắn kiên nhẫn giải thích: “Đặc biệt là ở sân bay, nơi có rất nhiều người, anh nghĩ thử xem, điện thoại của anh không phải là cũng bị trộm đi rồi sao? Vậy nên những người khác có sự cảnh giác cao hơn là chuyện rất bình thường.”

Thật đúng thế sao?

Không phải do hắn vô dụng...

Hoắc Cừ nhanh chóng liếc Úc Thanh Hoan một cái, lặng lẽ nắm chặt tay hắn, dường như muốn lấy thêm sức mạnh từ trên người hắn, “Thanh Hoan, em nói thật sao?”

“Dĩ nhiên.” Úc Thanh Hoan nắm lại tay hắn, dịu dàng nói: “Không tin thì chúng ta lại tìm một người thử xem, có được không?”

Nhớ tới cảm giác khó chịu vừa rồi, Hoắc Cừ theo phản xạ có điều kiện liền muốn lắc đầu, nhưng lại nghĩ tới đây là yêu cầu mà Thanh Hoan đưa ra, hắn cố gắng nhịn cảm giác muốn trốn tránh, gật đầu.

“Vậy chọn người kia đi.” Úc Thanh Hoan chỉ vào một nam thanh niên đang đi thanh cuốn xuống, nói: “Đi hỏi cậu ta thử xem.”

Lông mi Hoắc Cừ hơi run, có chút do dự đứng lên. Chậm rì rì tiến lên hai bước, liền dừng lại quay đầu lại nhìn Úc Thanh Hoan.

Úc Thanh Hoan mỉm cười, dùng khẩu hình nói với hắn: “Đi nào.”

Hoắc Cừ nắm chặt tay, giống như là đi ra chiến trường, thân thể cứng ngắc thừa thế xông lên đi tới trước mặt cậu thanh niên kia.

Thanh Hoan ở phía sau nhìn hắn, hắn không thể để Thanh Hoan thất vọng. Chẳng qua chỉ là mượn điện thoại của người lạ, hắn nhất định có thể làm được.

Dù hắn có bị từ chối nữa cũng không sao, Thanh Hoan nói, không phải nguyên nhân toàn bộ là do hắn...

Hoắc Cừ căng thẳng nuốt nước bọt một cái, trong ánh mắt ngạc nhiên của chàng trai, lấy dũng khí nói ra mục đích của mình: “Xin chào, điện thoại di động của tôi bị mất rồi, cậu có thể cho tôi mượn điện thoại để gọi điện không?”

Chàng thanh niên nhìn hắn từ đầu đến chân mấy lượt, không nhúc nhích.

Quả nhiên vẫn không được, Hoắc Cừ chậm rãi cúi đầu, mình vẫn không làm được...

Hắn khịt khịt mũi, đang muốn đi thì bên tai lại vang lên một giọng nam thẳng thắn, “Được!” Ngay sau đó, một cái điện thoại màu đen được đưa tới trước mặt hắn.

Sao? Hoắc Cừ bỗng nhiên ngẩng đầu, không dám tin nhìn người kia.

Chàng trai cười cười, nói: “Tôi cũng từng bị trộm điện thoại, biết chuyện đó khó chịu thế nào, không sao đâu, anh cứ dùng đi, gọi điện thoại cũng chỉ mất một hai đồng.”

Hoắc Cừ gần như là tay run run mà nhận lấy điện thoại của hắn, đầu hắn như đang nở ra từng đóa từng đóa hoa thơm ngát, rực rỡ và lộng lẫy.

Hắn làm được rồi! Hắn thật sự mượn được điện thoại rồi!

Hắn kích động đến mức hô hấp cũng có chút gấp gáp, nụ cười trên mặt làm thế nào cũng không che giấu nổi, không chút do dự nhấn số của Úc Thanh Hoan, gọi tới.

Trong suy nghĩ của Hoắc Cừ, nói mượn điện thoại để gọi điện thoại, thì phải gọi điện thoại, dù cho Úc Thanh Hoan cách hắn chỉ trong gang tấc, hắn cũng muốn gọi.

“Em thấy rồi.” Úc Thanh Hoan cầm điện thoại đi tới, vừa cười khen hắn, “Anh rất lợi hại.”

Tâm tình Hoắc Cừ ngay lập tức bay lên.

“Cám ơn cậu.” Để điện thoại xuống, hắn chân thành cảm ơn chàng trai kia.

“Ồ, không có gì.” Anh ta đứng bên cạnh Hoắc Cừ, hiển nhiên là thấy được hắn và Úc Thanh Hoan làm gì, không biết bọn họ đến cùng là đang làm trò gian gì, giật mình ngốc ngốc gật đầu, lấy điện thoại về.

“Điện thoại của anh ấy bị trộm thật, “ Úc Thanh Hoan nhìn cậu thanh niên, cười nói: “Tôi vừa mới tìm được anh ấy, trước đó anh ấy mượn mấy người đều không được nên có chút ủ rũ, tôi liền để anh ấy thử lại, hôm nay thực sự cảm ơn cậu nhiều lắm.”

Chàng trai luôn cảm thấy Úc Thanh Hoan có chút quen mắt nhưng lại không nhớ ra được mình đã gặp hắn ở đâu.

Cậu ta ghe vậy, có chút ngượng ngùng gãi đầu, nói: “Các anh cũng đừng quá khách khí, đi ra ngoài đường thì ai cũng có lúc gặp khó khăn, có thể giúp thì tôi liền giúp một tay thôi.”

Úc Thanh Hoan gật đầu, từ đâu đó lấy ra một bức tượng gỗ, đưa cho chàng trai, nói: “Đây là đồ lưu niệm tôi mua từ nơi khác về, cậu cầm chơi đi.”

Chang trai từ chối, “Cái này, cái này thì không cần, cho mượn điện thoại thôi mà.”

“Không sao đâu, cũng không quý giá gì, coi như là lưu lại một kỷ niệm đi.” Úc Thanh Hoan cười với hắn, lại nói cám ơn, liền dẫn Hoắc Cừ rời đi.

Lúc thấy dáng vẻ kia của Hoắc Cừ, hắn rất lo lắng nhưng lại không dám thể hiện ra mặt. Âm thầm quan sát hành khách đến đến đi đi, nhìn thấy chàng trai này ở trên thanh cuốn giúp một ông lão xách va li thì mới dám để cho Hoắc Cừ tới.

May mà, sự thực chứng minh lựa chọn của hắn không sai.

Chàng trai nhìn Úc Thanh Hoan và Hoắc Cừ càng đi càng xa, liền nhìn tượng gỗ hình cá chép trong tay, bỗng nhiên nhớ ra ——

Mẹ ơi! Lại nói tại sao lại thấy quen mắt!! Người kia là Úc Thanh Hoan mà!

A!!! Mình còn mỗi ngày share hình hắn cọ vận may mà!! Sao vừa rồi lại không nhận ra chứ??

Chàng trai ảo não xoa huyệt thái dương, quả thực hận không thể cho mình một cái bạt tai. Nhưng khi ánh mắt rơi xuống tượng gỗ trong tay, bỗng nhiên lại vô cùng vui vẻ.

Đây chính là tượng gỗ cá chép may mắn chính anh ta đưa cho mình!! Khẳng định là đã dính vận may rồi! Làm người tốt quả nhiên là có báo đáp tốt!

Sau khi Úc Thanh Hoan đưa Hoắc Cừ về nhà, làm một bữa cơm tối đơn giản, liền vội vã tắm rửa sạch sẽ chui vào trong chăn.

Hắn mấy ngày nay bôn ba khắp nơi, tối hôm qua còn mất ngủ cả một đêm, ngày hôm nay lại bị Hoắc Cừ dọa một trận, bây giờ mệt mỏi không chịu được nữa rồi.

Tắt đèn ở đầu giường, mơ mơ màng màng chúc Hoắc Cừ ngủ ngon, Úc Thanh Hoan gần như là đặt đầu xuống gối liền ngủ.

Giấc ngủ này kéo thẳng tới giữa trưa ngày hôm sau.

“Một đường sinh tử” đã bắt đầu chiếu, “Màu cam” thì vừa lúc kết thúc. Hai bộ phim này của Úc Thanh Hoan, tính ra được sắp xếp vô cùng hoàn mỹ.

Trong khi Úc Thanh Hoan ngủ, hai bộ phim này gần như chiếm hết đầu đề của giới truyền thông, kể cả trên mạng lẫn truyền hình.

“Màu cam” kết thúc với sáu trăm tám mươi triệu doanh thu phòng vé, hơn nữa danh tiếng vẫn luôn vượt xa các phim cùng chiếu khác. Cánh truyền thông thậm chí còn khoa trương nói “Màu cam” là ánh sáng mới trong nền điện ảnh mấy năm gần đây.

Còn “Một đường sinh tử” dù mới chiếu được nửa ngày, nhưng bởi vì bỏ công sức tuyên truyền nên tình thế cũng vô cùng mãnh liệt, đến mười hai giờ trưa, phòng vé đã đạt doanh thu 25 triệu.

Không chỉ như thế, đánh giá trên mạng đối với “Một đường sinh tử” cũng vô cùng cao.

Dân cư mạng vốn tưởng rằng “Một đường sinh tử” là bộ phim cuối cùng của một đạo diễn đã hết thời, ôm tâm lí trào phúng đi vào rạp chiếu phim, không nghĩ tới đến khi xem lại bị hấp dẫn.

Có không ít người đều nói xem một lần vẫn cảm thấy chưa hết thòm thèm, nhất định phải ra rạp xem thêm mấy lần nữa.

Kĩ năng diễn xuất của dàn diễn viên đều được khen ngợi, đặc biệt là cảnh Diệp Thịnh hi sinh, được rất nhiều người đề cập đến.

Vốn tưởng rằng “Màu cam” đã là đỉnh cao diễn xuất của Úc Thanh Hoan rồi, thế nhưng không nghĩ tới, hắn ở trong “Một đường sinh tử” cũng không hề kém cạnh.

Có thể lấy vị trí nam số ba không được bao nhiêu đất diễn, diễn đến trình độ khiến người khác khắc sâu ấn tượng, thật sự là làm người ta không thể không bội phục.

Úc Thanh Hoan không biết trong lúc mình ngủ đã xảy ra nhiều chuyện như vậy, hắn vốn đang định ngủ thêm một lát, lại bị miệng khô lưỡi khô ép tỉnh dậy.

Từ trên giường bò dậy rót chén nước, hắn vừa uống vừa cầm điện thoại lên, tất cả đều là tin nhắn chưa đọc của Triệu Khanh Uyên.

Triệu Khanh Uyên: Nhìn thấy thành tích phim của chúng ta không!! Tốt vô cùng! Ha ha ha ha, vui chết mất!

Triệu Khanh Uyên: Móa, gọi điện thoại cho cậu sao không nhận? Không phải là còn đang ngủ chứ!

Triệu Khanh Uyên: Còn chưa dậy?

Triệu Khanh Uyên: Mấy giờ rồi? Cậu còn đang ngủ sao?! Ngọa tào, tôi thực sự phục cậu rồi!

............

Úc Thanh Hoan mới từ miền nam trở về, còn có chút chưa thích ứng với thời tiết khô ráo của phương bắc. Hắn vốn định gọi lại cho Triệu Khanh Uyên nhưng cổ họng không thoải mái, liền đổi sang nhắn tin ——

Úc Thanh Hoan: Tôi mới vừa dậy.

Triệu Khanh Uyên gần như là ngay lập tức trả lười: Con heo nhà cậu, chuông điện thoại cũng không gọi dậy được! Lần này rốt cục là ngủ no rồi tự nhiên tỉnh đúng không?

Úc Thanh Hoan mới vừa rời giường, còn có chút mơ màng, cũng không nghĩ nhiều, thật thà trả lời Triệu Khanh Uyên ——

Úc Thanh Hoan: Không, bị khô làm tỉnh.

Nhìn thấy tin nhắn, Triệu Khanh Uyên tay run một cái, sợ đến mức trực tiếp vứt điện thoại đi!

Ngọa tào! Thanh Hoan vừa nói cái gì?!

Bị! Khô! Làm! Tỉnh!?!

Còn có loại tình thú này sao? Giới gay mỗi ngày đều có tính phúc như thế sao?

Thực sự là không nghĩ tới nha! Hoắc Cừ thoạt nhìn là bộ dạng cấm dục, trên thực tế lại trong nóng ngoài lạnh như thế! Vậy mà có thể trực tiếp hút “khô” được Thanh Hoan!

Đàn ông đích thực!

Thời khắc này, hình tượng của Hoắc Cừ trong mắt Triệu Khanh Uyên trong nháy mắt trở nên vô cùng vĩ đại!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.