Tôi Cùng Nhà Giàu Số Một Trói Tơ Hồng

Chương 17: Chương 17: Không dám nhảy sao? Ta giúp ngươi




Edit: sarang093

Beta: Ốc quế sầu riêng

Anh ta nói không có đầu đuôi gì, Trình Lê hơi sửng sốt một chút.

“Tôi và Tiểu Diệp từ nhỏ cùng nhau lớn lên, đã quen biết nhiều năm như vậy. vì cái gì mà anh lại muốn tôi tránh xa cậu ấy?”

Trình Lê suy nghĩ thông suốt: “Ý anh là, có phải vì nhà tôi phá sản, nên tôi không có tư cách làm bạn với cậu ấy sao?”

“Không liên quan gì đến việc phá sản hay không phá sản, cô không cần phải giả vờ trước mặt tôi.”

Giọng điệu Phong Lẫm lạnh băng.

“Tôi đã điều tra qua lý lịch của cô, bắt đầu từ cấp hai, cô đã có những mối quan hệ mập mờ với đủ loại đàn ông, cô muốn cái gì, tôi đều biết, cũng chỉ có Tiểu diệp đơn thuần như vậy mới có thể bị cô lừa.”

Trình Lê chớp chớp mắt, mỉm cười.

“Vậy anh nói cho tôi biết, tôi muốn cái gì?”

Phong Lẫm cười lạnh một tiếng: “Ngoài tiền ra thì cô còn có thể muốn gì được nữa?”

Trình Lê nhịn xuống ý muốn ném vào mặt anh ta một nắm kẹo sữa trong tay cô, ở trong lòng mặc niệm hai lần: Đây là anh trai của Tiểu Diệp, đây là anh trai của Tiểu Diệp.

Trình Lê kiên nhẫn nói chuyện nghiêm túc với anh ta.

“Anh vừa rồi có nói, ngay từ cấp hai tôi đã có quan hệ mập mờ với đàn ông, khi đó nhà tôi vẫn còn thuộc dạng nhà có tiền đi? Anh nói tôi vì tiền, điều đó không phải quá mâu thuẫn sao?”

Phong Lẫm nghẹn họng, cảm thấy cô gái nhỏ trước mặt có vẻ khó đối phó.

“Khi đó có lẽ không phải vì tiền.”

Phong Lẫm nghĩ ngợi.

“Vì hư vinh sao? Cảm thấy đám người theo đuổi mình đều là những người có mặt mũi?”

“Tôi đã tra qua. Khi cô còn học trung học, có người vì cô mà muốn nhảy lầu, sau lại động đao, cuối cùng lại nháo đến Cục Cảnh Sát, còn có người ly hôn đến tìm cô, cô đã trốn trong trường, vợ của người đàn ông kia thì vọt ra đường chặn đầu xe nhà cô, còn suýt bị đâm chết.”

Phong Lẫm nhìn chằm chằm Trình Lê: “Những chiến tích ngày đó của cô, tôi đều biết rõ ràng.”

Trình Lê câm nín: “Nếu biết tôi rõ ràng đúng như anh nói, vậy anh không nhận thấy là những người này đều tự đơn phương đến thần kinh sao? Đâu có gì liên quan tới tôi chứ?”

Phong Lẫm cười lạnh: “(*)Ruồi bọ không đinh vô phùng trứng, nếu như cô không ám chỉ cho bọn họ, bọn họ làm sao có thể......”

(*)Ruồi bọ không đinh vô phùng trứng: ý cơ bản là ruồi bọ không đậu vào quả trứng không bị nứt. Trứng gà bị nứt rất dễ hư thối, chính điều này sẽ thu hút ruồi bọ. Câu này muốn nói đến việc: không có chuyện gì là vô duyên vô cớ, chuyện gì cũng có nguyên nhân của nó.

Lời còn chưa nói xong, bên cạnh bỗng nhiên có người nói: “Có những loại người như thế này, dù không có ám chỉ gì cả, nhưng bọn họ vẫn tự suy diễn tự mình hành động, theo đuôi người kia như ruồi bọ, đuổi mãi không đi, trong trường hợp này, người bị theo đuôi đâu có liên quan gì, đúng không?”

Trình Lê bỗng nhiên phát hiện, Kỳ Thức không biết đã qua đây từ lúc nào.

Trình Lê muốn cười một chút.

Kỳ Thức vẫn luôn bị người khác đeo bám, lời anh ta vừa mới nói, chắc hẳn đều là tiếng lòng của anh ta.

Phong Lẫm liếc mắt một cái liền nhận ra Kỳ Thức, ánh mắt anh ta đảo qua đảo lại giữa Kỳ Thức và Trình Lê, không phát ra tiếng nào.

Kỹ năng mỉa mai của Kỳ Thức đã được kích hoạt.

“Cô ấy nếu muốn tiền, có ai giàu hơn tôi? Cô ấy muốn thỏa mãn tâm hư vinh của bản thân, còn ai phù hợp hơn tôi? Hà tất gì phải tính kế nhị thiếu làm việc không ra gì của Phong gia các người?

“Anh luôn miệng nói cô ấy làm vậy vì tiền, thế cô ấy đã bao giờ lấy phân tiền nào của nhà anh chưa?”

Kỳ Thức cười mỉa một tiếng: “Nếu không quản nổi em trai của anh, ít nhất hãy về nhà trị hết cái chứng vọng tưởng bản thân là người bị hại của anh đi.”

Phong Lẫm sắc mặt tái xanh.

Những điều Kỳ Thức nói đều chính xác.

Không cần phải nói tới Phong Diệp, ngay chính bản thân Phong Lẫm cũng không thể so với Kỳ Thức.

Kỳ Thức không để ý đến anh ta, nghiêng đầu về phía thang máy, ra hiệu cho Trình Lê: “Đi lên.”

Ông chủ đã lên tiếng, Trình Lê không nói hai lời liền đứng dậy đi theo anh.

Hai người đi vào thang máy, Trình Lê mới nói: “Cảm ơn anh.”

Kỳ Thức tùy tiện ừ một tiếng.

Trình Lê nhịn, rồi tiếp tục nói: “Mặc dù có anh trai như vậy nhưng Tiểu Diệp thực sự rất tốt.”

Kỳ Thức nhướng mày, ngưng lại một chút mới nói: “Đối với cành, lá gì đó tôi một chút cũng không hứng thú. Trong thời gian làm việc lại xuống sảnh cùng người khác nói chuyện phiếm, nếu lần sau dám tái phạm, tôi sẽ phê bình cô trước toàn thể công ty.”

Trình Lê có chút oan ức: Không có ai lại muốn lãng phí thời gian chạy từ tầng cao nhất xuống tận sảnh để tán gẫu với loại người như vậy đâu, rảnh rỗi sinh nông nổi sao?

Hai người cùng nhau trở lại văn phòng Nguyệt lão.

Anh vào đây làm gì? Trình Lê không dám hỏi. Ông chủ chắc tới kiểm tra công việc.

Kỳ Thức chuyện gì cũng không có, nhàn nhã nhìn trái nhìn phải, thưởng thức thành quả mà Trình Lê đã dùng hai ngày để gỡ, kết quả lại dẫm trúng tơ hồng mà Trình Lê đã đặt xuống sàn trước khi đi xuống sảnh hồi nãy.

“Này, này, này, anh cẩn thận!” Trình Lê muốn khóc.

Kỳ Thức nhấc chân lên —— quả nhiên, tơ hồng đã bị đứt, đầu sợi dính vào đế giày.

“Không sao, đứt thì đứt đi.” Kỳ Thức hờ hững cầm lấy tơ hồng đi đến góc tường.

Trình Lê thương cảm nhìn theo sợi tơ hồng kia, liếc nhìn qua sợi tơ hồng chui ra ngoài Sổ Nhân Duyên: “Không biết sợi tơ hồng bị đứt kia là của ai, cũng quá xui xẻo đi.”

“Kệ nó đi.” Kỳ Thức thản nhiên vòng sợi tơ hồng vừa đứt quanh cây gậy nhỏ một vòng.

Bên kia Phong Lẫm trở lại trong xe, ngồi ở ghế sau, trên đường về công ty vẫn luôn híp mắt không nói lời nào.

Lái xe và thư ký của anh cũng không dám lên tiếng, trong xe vô cùng an tĩnh.

Thư ký ngồi ở phía trước quay đầu lại nhìn Phong tổng, nhận thấy anh đang đè ngực mình, tựa như trái tim không được khỏe.

Anh không nói, thư ký cũng không dám hỏi.

Thư ký nghĩ thầm: Sếp vừa mới bị Kỳ Thức châm biếm, nên chắc cũng đang khó chịu, bởi vậy ngài ấy hẳn là đang cân nhắc việc làm thế nào để đoạt lấy vị trí nhà giàu số một sao?

Phong Lẫm kỳ thật không có.

Người mà anh đang nghĩ đến trong đầu không phải là Kỳ thức, mà là một người khác.

Nghĩ đến người đó, dù có đang tức giận cũng sẽ mỉm cười.

Cười lên, lộ ra hai má lúm đồng tiền nho nhỏ, vừa ngọt ngào, vừa trong sáng một cách không thể tin được.

Vẻ ngoài thuần khiết cùng với những trải nghiệm phức tạp kia tựa như hai thái cực, tựa như đen và trắng, vô cùng mâu thuẫn, làm mê hoặc lòng người, dụ dỗ người muốn tìm tòi đến tột cùng.

Lần đầu nhìn thấy ảnh chụp, liếc mắt một cái liền in sâu trong tâm trí, không thể nào quên. Đã lâu như vậy, nhưng vẫn ngay lập tức nhận ra cô ấy ở Ming Pavilion ngày hôm qua.

Người thật so với ảnh chụp còn xinh đẹp diễm lệ hơn nhiều.

Phong Lẫm hiện tại không biết tại sao, đầu óc anh chỉ tràn đầy hình bóng người đó.

Rốt cuộc là bị hạ cổ hay trúng tà?

Phong gia có một Tiểu Diệp trúng tà đã quá đủ, không thể nào mà cả hai đều không bình thường được.

Dù có chút nhận thức nhưng lại không thể khống chế chính mình.

Phong Lẫm nhíu chặt mày, dựa vào ghế sau thở dài một hơi, xoa xoa thái dương, trong đầu đột nhiên xuất hiện những lời Kỳ Thức đã nói.

“Có những loại người như thế này, dù không có ám chỉ gì cả, nhưng bọn họ vẫn tự suy diễn tự mình hành động, theo đuôi người kia như ruồi bọ, đuổi mãi không đi.”

Trình Lê trong nháy mắt đã vứt chuyện của Phong Lẫm ra sau đầu, mỗi ngày đều ăn ngủ ngon lành.

Gần đây, Kỳ Thức thường mang cô ra ngoài làm việc, có khi chỉ có hai người, có khi lại dẫn theo Triển Quyển, hoặc dứt khoát là một nhóm người của Bravo, cơm trưa cũng vì thể mà giải quyết ở bên ngoài.

Tất cả các món đều do Trình Lê đặt.

Kỳ Thức hoàn toàn không để ý đến khẩu vị của người khác, dưới sự dung túng của anh, Trình Lê muốn món gì thì gọi món đó.

Ở đế đô có không ít nhà hàng tốt, mỗi ngày ăn một nơi, Trình Lê cảm thấy mình lại béo lên vài kí lô.

Nhiếp Duẫn Sơ thực sự đã giới thiệu cho Trình Lê một nữ bác sĩ, Trình Lê được nghỉ nửa ngày mỗi tuần, cô đã đến gặp bác sĩ tâm lý và cùng cô ấy nói chuyện cả buổi sáng.

Vì luôn không ở công ty nên tiến độ gỡ rối tơ hồng liền chậm đi.

Mấy ngày nay cô gặp phải không ít nút thắt khó, các sợi tơ hồng cứ quấn lấy nhau, cô đã dành mấy ngày nhưng vẫn chưa gỡ được chúng. Xem ra không còn cách nào khác ngoài việc cắt chúng ra, rầu ơi là rầu.

Đối với Kỳ Thức, nếu như anh ta thấy mình không xử lý được những nút thắt đó, anh ta sẽ vứt hẳn sang một bên, không thèm để ý nữa.

Trình Lê thì lại không đành lòng.

Suy cho cùng, hai đầu của những nút thắt ấy, là hai con người đang sống sờ sờ được kết nối với nhau.

Trong giấc mộng ngày hôm nay, Trình Lê thấy mình đang gỡ rối tơ hồng, khi cô đang lo lắng vì không thể gỡ được các nút thắt, thì chợt nghe thấy giọng nói của một cô gái.

Trình Lê cố gắng nhìn xung quanh, rốt cuộc thấy rõ, đây chính là biển hoa lần trước.

Biển hoa nở rộ như kéo dài đến tận chân trời, chạy mãi cũng không thấy điểm cuối.

“Này cũng quá độc ác đi.”

Trình Lê quay đầu, cô thấy mình đang ngồi dưới tàng cây, bên cạnh chính là Đào Đào.

Chính xác là Đào Đào, nhưng cách ăn mặc của cô ấy lại rất khác, cả người mặc một chiếc váy cổ trang màu hồng nhạt, mái tóc dài thướt tha được cột gọn, trông rất xinh đẹp.

Cái gì quá độc ác thế nhỉ? Trình Lê nghĩ thầm.

Cùng lúc đó, cô lại nghe thấy chính mình đang hỏi: “Cái gì quá độc ác cơ?”

“Kỳ Thức đấy.” Đào Đào đáp: “Cậu chưa nghe nói về chuyện đó à? Chuyện nhảy hồ Nghiệt Viêm ấy.”

Trình Lê có chút hoang mang: Đây là giấc mơ gì vậy? Đào Đào và Kỳ Thức thế mà cũng xuất hiện ở đây. **Niết hồ nước mặn lại là thứ gì?

**Emm không hiểu câu này nên để convert ạ. Đây là raw gốc của câu này:

捏盐湖又是什么东西?, nhờ mn chỉ giáo giúp emm, emm cảm ơn nhiều ><

Trình Lê nghe thấy chính mình đang hỏi: “Ai lại nhảy xuống hồ Nghiệt Viêm? Muốn tìm chết sao?”

Dường như bản thân có thể tự nói, Trình Lê không thể kiểm soát được.

“Cậu chưa nghe qua thật sao? Đúng vậy, nhưng người đó không đi tìm chết.”

Đào Đào cảm khái.

“Cậu chắc cũng thấy Kỳ Thức khi mới thắng trận trở về Cửu Trọng Thiên đúng không? Toàn bộ người Thiên cung đều đi xem, nhưng có một tiên nữ trong điện Giác Vũ lại phát điên, nàng ta trấn thủ ở cổng vào suốt hai ngày nhưng lại không gặp được người, rồi lại nói bản thân muốn nhảy xuống hồ Nghiệt Viêm để buộc Kỳ Thức phải đến gặp nàng ta lần cuối.”

Cửu Trọng Thiên? Tiên nữ? Trình Lê buồn bực: sao bản thân lại lợi hại như vậy, mơ thấy được cả phim tiên hiệp luôn cơ?

“Nhảy chỗ nào không nhảy, tại sao cứ phải một hai nhảy xuống hồ Nghiệt Viêm chứ?” Đây là giọng nói của Trình Lê, “Một nơi như hồ Nghiệt Viêm, nếu thật sự nhảy xuống, đến xương cũng không còn.”

“Đúng vậy. Không tìm được biện pháp nên ngốc sao. Chuyện này sau được lan truyền, mọi người đều chạy đến hồ Nghiệt Viêm xem náo nhiệt.”

Trình Lê nghĩ thầm, các vị thần trên Cửu Trọng Thiên trong giấc mơ này cũng hóng chuyện thật.

“Có rất nhiều người tụ tập quanh hồ Nghiệt Viêm, tiên nữ kia thì đứng trên tảng đá lớn ở bên hồ, không ai dám qua bên đó, một phần vì sát khí từ trong hồ tỏa ra quá nhiều, một phần khác là vì sợ mình sẽ khiến nàng ta sợ hãi đến mức ngã xuống.”

“Sau đó thì sao? Kỳ Thức có đến không?” Trình Lê đang hỏi.

“Những người đến xem náo nhiệt cũng đi tìm ngài ấy rất nhiều lần, sau khi đợi cả một buổi sáng, cuối cùng ngài ấy cũng chậm rì rì đi tới. Tiên nữ kia đã đứng ở bên hồ quá lâu, nên cũng bị ảnh hưởng bởi khí tức của hồ Nghiệt Viêm, nhìn thấy ngài ấy liền bật khóc.”

Đào Đào thở dài một hơi.

“Tiên nữ ấy một phen nước mắt nước mũi, khóc đến thương tâm và nói: 'Ta không có yêu cầu gì khác, chỉ xin ngài hãy cùng với ta ngồi bên sông Thiên Hà, nếu như ngài không đáp ứng yêu cầu của ta, hôm nay ta liền nhảy xuống, (*)hôi phi yên diệt.”

(*)Hôi phi yên diệt: đây là một thành ngữ Trung Quốc, có nghĩa là: tan thành tro bụi.

Đào Đào bóp bóp cổ họng giả giọng khóc sướt mướt, quả thật rất giống.

Trình Lê nghe thấy chính mình nói: “Cho dù có rất nhiều người vây xem, tiên nữ kia cũng rất đáng thương, nhưng theo tớ thấy với tính tình của Kỳ Thức, hẳn là đã cự tuyệt đi?”

Trình Lê cũng thấy đúng, nếu đây là một giấc mơ hợp lý, chắc chắn Kỳ Thức sẽ không bao giờ đồng ý.

“Cự tuyệt sao?” Đào Đào thờ dài: “Không chỉ cự tuyệt, ngài ấy còn nói với vị tiên nữ kia —— 'ngươi nhảy đi' “.

“Khiêu khích luôn sao? Vị tiên nữ kia sau đó có nhảy xuống không?”

Đào Đào lắc đầu: “Không có, nàng ta cứ đứng ở đó khóc, khóc càng thương tâm hơn, ai nghe cũng thấy buồn, cũng muốn khóc theo.”

“Nếu Kỳ Thức không đáp ứng, nàng ấy cũng không nhảy, vậy mọi chuyện coi như xong đi?

“Nào có đâu? Nếu Kỳ Thức chỉ đơn giản cự tuyệt thôi thì cũng không bị người người mắng như thế.”

Đào Đào tiếp tục.

“Thấy vị tiên nữ kia không nhảy, Kỳ Thức liền nói với nàng ta: 'Ngươi không dám nhảy sao? Ta giúp ngươi.' vẫy tay áo một cái, thẳng tay đẩy vị tiên nữ kia xuống luôn. “

“Đẩy xuống? Đẩy xuống thẳng thừng thiệt sao??” Trình Lê thấy mình nói: “Đó chính là hồ Nghiệt Viêm, bị rơi xuống thì cả hồn cũng không còn đó!”

“Còn không phải sao. Mọi người đều cách khá xa nên không kịp cứu nàng ấy, may sao Thiên Hậu cũng núp trong đám người để xem náo nhiệt, ngài ấy tiên pháp cao thâm, đã dùng một cái roi dài cuốn lấy vị tiên nữ đó trở lại.”

Đào Đào mặt đầy cảm khái: “Suýt chút nữa thì mất mạng, nhưng nàng ta vẫn bị bỏng, đến giờ vẫn còn nằm.”

Trình Lê nghe thấy giọng nói đầy phẫn nộ của mình.

“Kỳ Thức chính là một kẻ xấu. Vậy mà lại có rất nhiều tiên nữ thích hắn, căn bản chính là mắt bị mù. Nếu như người khác thích hắn, dù hắn cũng không thích người đó, cũng nên từ chối đàng hoàng chứ, sao lại có thể xuống tay tàn nhẫn như vậy?”

“Hình như cũng đã từ chối nhiều lần, nhưng vị tiên nữ kia cũng rất cố chấp.”

“Vậy cũng không thể tàn nhẫn như vậy chứ? Bình tĩnh nói chuyện, dù sao cũng sẽ có lúc đối phương thông suốt, hà cớ gì lại thẳng tay đẩy người xuống hồ Nghiệt Viêm? “

Trình Lê có chút câm nín.

Trong giấc mộng này, Đào Đào, Kỳ Thức, mỗi người đều rất bình thường, chỉ có bản thân cô cực kỳ ngu ngốc.

Trình Lê đã bị người khác bám đuôi từ nhỏ đến lớn, quả thật vô cùng đau khổ.

Khi Trình Lê còn học trung học, có một nam sinh đã trèo lên chỗ cao nhất của tòa nhà dạy học, nói trước mặt mọi người rằng nếu Trình Lê không đồng ý hẹn hò cùng cậu ta thì cậu ta sẽ nhảy lầu. . Truyện Sắc

Những người xung quanh đều khuyên Trình Lê, buộc cô phải trấn an người nọ trước, khuyên cậu ta xuống đây rồi nói tiếp sau.

Khi ấy, một phần do Trình Lê cảm thấy mềm lòng, một phần khác là vì thấy có quá nhiều người vây xem, cô cảm thấy xấu hổ nên đã thực sự đồng ý với cậu ta, nhưng cô chỉ đồng ý cùng cậu đi mua sắm và xem phim thôi.

Kết quả cậu ta lại (*)thực tủy biết vị, càng ngày càng có nhiều yêu cầu hơn.

(*)Thực tủy biết vị: nghĩa đen là: khi biết vị ngon của tủy rồi thì người ta cứ muốn ăn tiếp. Nghĩa bóng là: sau khi trải qua việc gì đó một lần, lại tiếp tục muốn thử lại chuyện đó lần nữa.

Cô không chịu làm thì cậu ta lại lấy dao cắt cổ tay mình, cuối cùng nháo đến trước nhà của Trình Lê, không tự cắt mình nữa mà đe dọa sẽ cắt cổ Trình Lê.

Sau đó cậu ta liền bị ba Trình đưa thẳng đến đồn cảnh sát, mới chịu ngoan ngoãn lại.

Từ đó về sau, Trình Lê gặp phải không ít loại người như vậy, nhưng Trình Lê cũng không chấp thuận, dần dần luyện cho mình ý chí sắt đá.

Đối phương không thích mình thì lại dùng biện pháp là tỏ tình họ ở nơi công cộng, nếu người kia mà đồng ý thì có lẽ họ là người mềm lòng, hoặc là dạng da mặt mỏng.

Lợi dụng quần chúng vây xem để tạo áp lực buộc đối phương phải đồng ý, đây chính là lối chơi xấu.

Gặp phải những hạng người như vậy, từ chối một lần không được, Trình Lê sẽ trực tiếp hất một chậu nước lạnh, một chậu không được thì hai chậu, sẽ có lúc họ tự hiểu mà lui.

Vì vậy, Trình Lê rất hiểu cho hành động của Kỳ Thức trong giấc mơ.

Trực tiếp đẩy xuống, chặt đứt hoàn toàn tâm tư của vị tiên nữ kia, vậy là xong chuyện.

Vả lại, Kỳ Thức vốn là người thông minh, hẳn đã sớm nhìn thấy Thiên Hậu đang trốn trong đám đông xem náo nhiệt, biết chắc rằng ngài ấy sẽ ra tay cứu người, không chết được.

Tuy nhiên, Trình Lê trong giấc mơ lại không chịu sự kiểm soát của Trình Lê, đối với Kỳ Thức đều là một bụng bất bình, tức run người.

Đào Đào giúp Kỳ Thức nói: “Ngài ấy cũng khó chịu vì bị theo đuổi.”

Trình Lê nghe thấy mình hừ một tiếng: “Nếu tớ là hắn, tớ khẳng định sẽ không hành xử như vậy, đúng là quá đáng.”

Trình Lê buồn bực trong lòng: Vì sao bản thân mình ở trong mộng, trí thông minh lại tụt xuống thảm như thế?

Kỳ quái thật.

Chỉ nghe thấy Đào Đào nói lại: “Thiên Đế cũng nói, hành động lần này của Kỳ Thức quá (*)lãnh tình, không có lòng từ bi nên muốn trừng phạt ngài ấy.”

(*)lãnh tình: có thể hiểu là: lãnh khốc vô tình.

Đào Đào dừng một chút: “Nhưng Thiên Hậu đã giúp ngài ấy nói chuyện. Thiên Hậu nói, Kỳ Thức đây là đại từ đại bi. Ở Cửu Trọng Thiên người thích hắn nhiều như vậy, nếu hôm nay hắn không đẩy người ta xuống mà đồng ý với nàng ta, vậy ngày mai ở hồ Nghiệt Viêm sẽ xuất hiện một hàng người làm bộ muốn nhảy xuống, lỡ đâu lại vô tình có người ngã xuống thật thì sao?”

Trình Lê vô cùng đồng ý với lời của “Thiên Hậu” này, cô cố gắng giành lấy quyền kiểm soát thân thể, liều mạng lên tiếng tán đồng: “Tớ! Cũng! Nghĩ! Vậy!”

Bốn chữ vừa được nói ra, giấc mộng liền thay đổi.

Truyện chỉ được đăng duy nhất tại: https://www.wattpad.com/user/sarang093

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.