Tối Cường Phản Phái Hệ Thống

Chương 321: Chương 321: Hủ nho Vương Thế Phong (1)




Linh Khiếu trùng kích Thần Cung cần cơ duyên đốn ngộ, hiện tại Tô Tín không thể nghi ngờ đang tiến vào trạng thái đốn ngộ.

Thần Cung mi tâm chính là nơi thân thể tiếp cận thiên địa nhất, cảm ngộ nguyên khí thiên địa lưu động luyện hóa Thần Cung mi tâm, đây cũng là Thần Cung Cảnh.

Một bước này nói khó cũng khó, nói đơn giản cũng đơn giản.

Có ít người đột phá Linh Khiếu Cảnh sau đó không lâu liền đột phá Thần Cung Cảnh, nhưng có ít người khổ tâm tìm kiếm nhưng không cách nào làm được.

Tô Tín xem như may mắn, ngẫu nhiên một lần đi dạo nghe hai ông cháu hát ca khúc buồn liền xúc động nội tâm, minh tâm kiến tính, ý niệm trong đầu hiểu rõ cho nên tiến vào trạng thái này.

Nhưng đáng tiếc hào quang may mắn của Tô Tín không kéo dài bao lâu liền bị cắt đứt.

Hai ông cháu hát rong cũng dừng hát, ngay sau đó tiểu cô nương thét lên.

Tô Tín mở to mắt xem xét, chỉ thấy hai tên lãng nhân giang hồ chừng bốn mươi tuổi đầy mùi rượu lôi kéo tiểu cô nương kia cười toe toét dâm đãng, không coi ai ra gì.

“Tiểu nương tử, ngươi ở chỗ này hát rong cả đêm có thể kiếm được bao nhiêu tiền? Nếu ngươi ngủ với hai huynh đệ ta một lần, ta cho ngươi một trăm lượng bạc, như thế nào?”

Tiểu cô nương hát rong ngây ngốc, nàng không ngừng lớn tiếng kêu khóc, gia gia của nàng vội vàng kéo hai tên lãng nhân giang hồ và cầu khẩn: “Hai vị đại gia hãy bỏ qua chúng ta đi,, chúng ta không muốn bạc, ngài muốn tiền của chúng ta hôm nay cứ lấy cả đi, buông tha cháu gái lão hủ có được hay không?”

Một người trong đó ném lão hán xuống đất, hắn hùng hổ nói: “Lão bất tử cút sang một bên! Ai mà thèm chút tiền của các ngươi chứ.”

Chung quanh có không ít người vây xem nhưng đáng tiếc chính thức đi ra hành hiệp trượng nghĩa lại không có một ai.

Người bình thường không dám quản, những võ giả tán tu không muốn quản, hai người này rõ ràng đã uống nhiều, quản nhiều chỉ gây phiền toái.

Nếu lúc này có đệ tử đại phái ở đây ngược lại rất có thể đứng ra hành hiệp trượng nghĩa một phen, cho dù thật cứu người hay tìm danh vọng cũng sẽ đứng ra, tối thiểu đại bộ phận bọn họ sẽ làm thế.

Nhưng đáng tiếc nơi này là thuộc về nơi tương đối vắng vẻ trong Giang Nam phủ, không có bao nhiêu phồn hoa, những đệ tử đại phái cũng không có đi ngang qua nơi này.

Hai tên giang hồ nhìn thấy không có người quản, khí thế lập tức hung hăng càn quấy, lúc này bọn chúng cảm giác có đôi mắt lạnh buốt nhìn bọn chúng, bọn chúng run rẩy và tỉnh rượu hơn một nửa.

Hai người ngẩng đầu nhìn sang, nhìn thấy người trẻ tuổi mặc y phục trẻ tuổi đang ngồi trên cầu lạnh lùng nhìn bọn họ.

Không rõ có phải hai tên gia hỏa này uống nhiều không chú ý hay không, căn bản không có điều tra thực lực Tô Tín.

Nhìn thấy Tô Tín lạnh lùng nhìn sang bọn chúng, một người trong đó khinh thường và nói: “Tiểu tử ngươi nhìn cái rắm gì? Có tin lão tử móc mắt ngươi hay không?

Một cơn gió lạnh thấu xương thổi qua, Tô Tín lại xuất hiện trước mặt tên võ giả giống như thuấn di, lập tức dọa hắn lui về phía sau vài bước.

“Nói đi, các ngươi muốn chết như thế nào?”

Tô Tín nói rất thản nhiên, trên mặt không có chút biểu lộ nào.

“Khốn kiếp! Ngươi dọa lão tử sợ sao?”

Hai gã võ giả lập tức rút binh khí muốn nhào tới.

Thiếu nữ hát rong kinh hô, vừa muốn nhắc nhở, chỉ thấy Tô Tín giống như nhàn nhã đi dạo vượt qua hai người này, hai tên giang hồ đứng ngây ngốc tại chỗ không nhúc nhích.

Tô Tín trực tiếp rời đi, hai người này còn đứng ở nơi đó, hai ông cháu hát rong sợ hãi, vội vàng thu dọn đồ đạc rời đi, hai người này cũng không có ngăn cản.

Lúc này những người khác cũng cảm thấy không ổn, có người đi tới đẩy hai người một cái, bỗng nhiên đầu lâu hai người lăn xuống đất, thi thể không đầu và máu tươi tuôn ra như suối dọa người nọ ngây ngốc.

Võ giả chung quanh hít sâu một hơi, hai tên gia hỏa ngu ngốc kia đa trúng cục sắt, bị giết cũng chỉ có thể nói là đáng đời.

Lúc này Tô Tín đã đi xa nhưng lửa giận của hắn không giảm xuống.

Ngoài ý muốn tiến vào cảnh giới không linh, chỉ thiếu chút nữa có thể luyện hóa thần cung mi tâm, nhưng hết lần này tới lần khác lại bị cắt đứt, đổi thành ai cũng cảm thấy không thoải mái.

“Bằng hữu xuất hiện đi, ngươi đi chung đường với ta.”

Tô Tín thản nhiên nói một câu.

Trong hẻm nhỏ sau lưng có một người trẻ tuổi mặc áo bào màu trắng đi tới.

Tướng mạo của hắn tuấn tú nho nhã không giống như võ giả, ngược lại hắn càng giốn nho sinh hơn.

Người tuổi trẻ kia đi tới và chắp tay nói: “Tô huynh linh giác rất nhạy cảm ah.”

Tô Tín xoay người lại nói: “Không phải ta linh giác nhạy cảm, vừa rồi ta mới ra tay ngươi cũng ở đó, vì sao ngươi không ra tay?”

Người tuổi trẻ kia sờ sờ cái mũi, cười khổ nói: “Ta cũng muốn ra tay, đáng tiếc tốc độ Tô huynh ngươi quá nhanh, ta còn chưa kịp cứu người thì ngươi đã giết người rồi.”

Tô Tín cau mày nói: “Ngươi nói ta giết người không đúng?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.