Tôi Ghét Anh...đồ Du Côn

Chương 9: Chương 9: Buổi gặp mặt




Sau khi trả hai cuốn sách mà chưa kịp ngó trang nào, tôi hậm hực đạp xe đến quán trà sữa Violet, con Trang đã đứng ở trước quán chờ tôi, trông nó có vẻ suốt ruột. Tôi chưa kịp dựng xe nó đã nhào đến nắm tay tôi quát:

- Con kia…mày định đến sau khi buổi gặp mặt kết thúc à?

- Thì cũng phải từ từ cho tao thở chứ

Nó buông tay tôi ra nhìn tôi từ đầu đến chân rồi nhăn mặt nói:

- Mày định trả thù bằng cách làm bẽ mặt tao à? Đi gặp mặt mà mày ăn mặc cái kiểu gì kia.

Tôi nhìn cái Trang rồi nhìn vào mình, đúng là một trời một vực, trong khi nó dịu dàng với một chiếc váy hồng dài đến đầu gối, trang điểm nhẹ, thì tôi trông bụi bặm trong chiếc áo phông trắng có in chữ: học, học nữa, học mãi và quần jean đen, trông chả giống với một đứa đi gặp mặt gì cả. Tôi nhìn cái Trang cười nhăn nhở biện minh:

- Lúc ấy tao đang ở nhà sách mà, đến nhà sách ai lại mặc váy và trang điểm.

Nó thở hắt một cái rồi kéo tay tôi đổi giọng hồ hởi nói:

- Thôi không nói nữa vào nhanh đi mọi người đang chờ, đúng như tao mong đợi toàn những anh chàng đẹp trai hết sẩy.

Trang kéo tôi đến một chỗ ngồi gồm bốn thằng con trai và ba cô gái. ba cô gái đều xinh xắn và dễ thương đang cúi đầu ngồi e thẹn, còn đám con trai đúng như tôi dự đoán cười nhăn nhở như con dở suốt (làm tôi liên tưởng đến mấy con cún đang chờ thức ăn).

Bọn họ đều là những tên đẹp trai, nhưng trong đó có một tên đẹp nổi bật hắn ngồi đối diện tôi, nhưng sao gái năm mà trai chỉ có bốn thôi nhỉ, tôi quay sang thắc mắc với con Trang thì nhận được ánh mắt ngây thơ vô (số) tội của nó, anh chàng đẹp trai ngồi đối diện tôi lên tiếng giải thích:

- À… còn thằng bạn mình nữa nó đến sau.

- Vậy chúng ta cứ làm quen trước nhé_ con Trang hồ hởi nói ( thấy ghét chưa kìa)

Bắt đầu từ tụi con trai

- Mình là Văn

- Mình là Bảo

- Mình là Hải

- Mình là Dương

Đến lượt các cô gái

- Mình là Hương

- Mình là Lan

- Mình là Phượng

- Còn mình là Trang_ cái Trang vui vẻ nói tiện thể đá một cái vào chân tôi, lừ mắt ra hiệu

- N..h..i..ê..n_ Tôi kéo dài giọng, rõ là chán cứ như trò trẻ con ấy

Anh chàng đẹp trai nhất bọn tên Dương cứ nhìn tôi chằm chằm khiến tôi khó chịu, còn con Trang thì liếc tôi khẽ cười nói nhỏ:" nó để ý mày rồi đấy"

Cái nhìn của anh ta khiến tôi nổi giận định đứng dậy quát cho một trận nhưng đã bị cái Trang kéo lại, nó làm động tác hai nắm đấm đập vào nhau, ý muốn nhắc nhở tôi về sự cố ban sáng. Tôi đành nuốt giận mỉm cười nhìn anh ta dịu dàng nói:

- Này cậu, mình hỏi cậu một câu được không?

- Được…. được chứ_ anh ta toe toét cười đáp

- Nếu cậu bị một người nhìn chằm chằm vào liệu cậu có thấy dễ chịu không?

- Ơ…à.. mình xin lỗi_ anh ta lúng túng gãi đầu nhìn nó cười_ cậu thẳng thắn thật

- Cảm ơn cậu quá khen_ Tôi cũng cười rồi quay mặt sang hướng khác, bên cạnh tôi con Trang đang tíu tít với anh chàng tên Hải, còn ba cô gái kia cũng ríu rít với hai anh chàng còn lại.

- Mình hỏi bạn một câu được chứ?_ Dương hỏi tôi

- Được chứ_ tôi cười

- Tên họ đầy đủ của cậu là gì?

Dù hơi thắc mắc nhưng tôi cũng trả lời:

- Ừm…. Tôn Nữ Hà Nhiên……

- A…_ anh chàng tên Dương bật hét to khiến mọi người cùng quay ra nhìn _ cậu đúng là

Tôn Nữ Hà Nhiên..?

- Thật, ai nói phét cậu làm gì_ Tôi bực mình nói, cái tay này rõ là gàn dở chẳng lẽ không dưng tôi lại dùng tên giả nói chuyện với hắn

- Ý..ý mình không phải vậy… M..ình muốn nói ra cậu chính là người đã tạo lên lịch sử khi đỗ vào trường Thanh Đằng với số điểm gần như tuyệt đối chỉ thiếu có không phẩy năm, được mệnh danh là con cưng của trường Thanh Đằng, đạt giải nhất trong các cuộc thi English test, IQ, toán học, sinh học…. nổi tiếng với trí thông minh siêu đẳng, được coi như một thần đồng.

Ơ hơ hơ, chết mất tôi sắp sướng đến phụt máu mũi ra đây, không ngờ Tôn Nữ Hà Nhiên tôi lại nổi tiếng đến thế, có khi tôi phải xem xét việc thành lập CLB những người hâm mộ mới được hô hô. Không chỉ anh chàng tên Dương mà sáu người còn lại (trừ cái Trang) cũng quay ra nhìn tôi bằng con mắt thán phục, xem ra buổi gặp mặt hôm nay cũng không chán lắm.

Dù sướng đến ngất đi được nhưng tôi tự bảo với mình phải kiềm chế, vì thế tôi chỉ mỉm cười nhẹ nhàng khiêm tốn nói:

- Cậu nói quá rồi, tôi không giỏi như thế đâu.

- Sao lại không giỏi như thế, còn hơn ấy chứ, bạn biết không mình rất hâm mộ bạn_ anh chàng Dương nhanh nhảu nói

Chu choa cái tên này sao mà dễ thương thế, hắn nói câu nào tôi mát ruột câu đấy, không kiềm chế được tôi tặng cho hắn một nụ cười tít mắt.

Được một lúc thì anh chàng Dương nói muốn đi WC, do bất cẩn tôi đánh đổ trà ra tay nên cũng đứng dậy xin phép vào nhà vệ sinh, trước khi đi con Trang còn liếc mắt nhìn tôi cười ẩn ý, trời đất nó làm cứ như tôi và anh chàng Dương kia vào nhà vệ sinh hẹn hò không bằng. Híc…


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.