Tôi Ghét Anh...đồ Du Côn

Chương 44: Chương 44: xích mích




- Tao cần nói chuyện với mày

Tôi quay ra nhìn người đang đứng đối diện với mình, vuốt tóc lạnh nhạt hỏi:

- Có chuyện gì thế? Muốn trả thù à?

Người đó không ai khác chính là Vân, cô nàng trừng mắt nhìn tôi quát:

- Mày làm tao bẽ mặt trước bao nhiêu người mà còn dám giở cái giọng ấy ra à? Con ranh.

Tôi nhìn điệu bộ thể thảm của Vân mà suýt nữa phá lên cười, một hot-girl lúc nào cũng yểu điệu, đoan trang, nhất nhất bảo vệ hình tượng đẹp đẽ của mình vậy mà h trông nhếch nhác, khó coi chẳng khác gì nàng công chúa cóc cả. Hừ đáng đời, ai bảo chọc vào tôi làm gì, nghĩ vậy tôi thản nhiên đáp:

- Cậu ăn nói cho cẩn thận nhé, tôi nhớ không nhầm thì người gây sự trước là cậu mới đúng, tôi chỉ trả lại những gì cậu đã cho tôi thôi. Cậu có dám nói với tôi rằng li rượu lúc nãy là cậu không cố ý?_ tôi nhướn mày hỏi

- Phải, lúc đó là tao cố ý đấy, rồi sao? Mày đáng bị như vậy, cái gì mày cũng cướp của tao, từ thành tích học tập cho đến Phong._ Vân hung hăng nói

Chẹp…Chán chết lại liên quan đến Phong, sao ai cũng thích gây sự với tôi chỉ vì hắn thế nhỉ? Hắn đúng là cái đồ xui xẻo,Tôi mà là bố hắn thì tôi đã bán tống bán tiễn hắn sang Trung Quốc, gả cho một con mụ khọm già lắm của thích gặm cỏ non rồi.

- Tất cả chỉ tại mày, nếu không có mày thì mọi thứ đã thuộc về tao rồi. Sao cái chậu hoa ấy không đưa mày biến mất luôn nhỉ?_ Vân hét lên

Chậu hoa, chậu hoa nào nhỉ, sống bao năm trên đời mà tôi lại không biết mình thích chơi hoa đấy. Khoan đã chẳng lẽ chậu hoa mà Vân nói đến chính là cái thứ đã suýt đưa tôi đi gặp các cụ tổ tiên nhà mình ư? Tôi mở to mắt nhìn Vân bàng hoàng, nghiến răng trèo trẹo gằn giọng nói:

- Vậy ra cậu là người đã vất chậu hoa xuống đầu tôi??

- Đúng, không sai, sao nào định tố cáo à? Miễn đi chẳng ai tin mày đâu._ Vân khinh khỉnh nói

Tôi nhìn khuôn mặt đểu giả của con nhỏ chỉ hận không giáng cho nó mấy cái tát vào mặt, suýt nữa là tôi mất mạng vì nó thế mà còn giở cái giọng "ta đây không bao h sai" của mình ra nữa chứ, con gái thời nay đúng là đáng sợ, đặc biệt là những loại chết vì liều như Vân, chung qui cũng chỉ tại một chữ tình. Bực mình quá, đã thế tôi cứ chọc ngoáy vào cái chữ tình của cô ta cho bõ ghét.

Nghĩ vậy tôi bèn nở một nụ cười ranh mãnh nói với Vân:

- Ai da, thôi tôi cũng không muốn để ý đến nữa, dù sao thì cũng phải cảm ơn cậu, nhờ có chậu hoa đó mà chúng tôi đã xích lại gần nhau hơn._ tôi nhấn mạnh câu sau

- Cá..i gì..ì.ì cơ…?_ Vân lắp bắp hỏi

- Chắc cậu đứng trên tầng cũng biết, người cứu tôi hôm đó là Lam Phong phải không?_ tôi mỉm cười nói rồi nhìn vào nét mặt xa xầm vì tức của Vân khoái chí nói tiếp:

- Thực ra, lúc đầu Phong chưa thích tôi lắm đâu, nhưng sau lần đó tôi và cậu ấy dần hiểu nhau hơn và chúng tôi đã có bước chuyển biến lớn, ai da thực sự phải cảm ơn cậu rồi.

- Mày…m..ày đã dụ dỗ cậu ấy phải không?_ Vân nghiến răng tức giận nói.

Tức nữa đi, cho cô ghen đến chết mới thôi, cái đồ độc ác, giết người không ghớm tay, chẳng hiểu cô ta lấy đâu ra cái dũng khí để ra tay với một người dễ thương như tôi cơ chứ.

Mà đúng là sau lần đó tôi đã hiểu tên Phong hơn thật, bản chất của hắn là một tên lưu manh giả danh tri thức, ác quỉ đội lốt mĩ nữ xí lộn mĩ nam, độc tài phát xít thích làm theo ý mình… biết bao nhiêu là tính xấu của hắn lòi ra, tôi mà thèm tiến thêm một bước nữa với hắn à? Còn lâu. Và còn cả first kiss của tôi nữa chứ.

Sax lại nghĩ gì thế này? Ôi ôi đúng là dư âm ám ảnh mà, tôi đã quyết định vứt nó vào phần ruột già tống tiễn ra ngoài rồi mà sao bây h lại nhớ đến cơ chứ. Không được, không được..

- Nói mau lên, chính mày đã dụ dỗ Phong phải không?_ Tiếng quát của Vân vang lên khiến tôi giật mình, cắt ngang dòng suy nghĩ

- Phư phư, muốn nghĩ sao cũng được, nhưng tôi dám chắc với cậu một điều, rằng nếu tôi là hắn tôi sẽ chẳng bao h đi thích một cô gái tính xấu như cậu đâu_ tôi mỉa mai

___CHÁT____

Vân tức giận vung tay, một cái tát nháng lửa hạ cánh xuống khuôn mặt mịn màng do dùng olay thường xuyên của tôi. Tôi ôm bên má đỏ lừ vì bị đánh lừ mắt nhìn Vân gằn giọng mỉa mai nói:

- Hừ… thì ra đây là bản chất thật của cậu, hung hăng và bạo lực, tôi tự hỏi một người cư xử vô văn hóa như cậu sao lại có thể đứng thứ hai của trường nhỉ?

- Mày…._ Vân vung tay định giáng cho tôi thêmmột cái tát nữa, lẽ dĩ nhiên là tôi không ngu đến mức để cho con nhỏ đánh tiếp, nhanh như cắt tôi giơ bàn tay của mình lên giữ lấy tay Vân nhếch mép cười nói:

- Bác Hồ từng nói: "cái tát không chỉ làm đau còn người, mà nó còn làm nhục con người ta" (tôi bịa đấy) có biết vì sao cậu không bị lãnh lại một cái tát từ tôi không? Bởi vì tôi là một cháu ngoan Bác Hồ nên không thích làm trái lời Bác dạy_ tôi tự hào vỗ ngực nói, ôi Bác mun năm, Bác kính yêu….zô zô.

Vân nhìn điệu bộ khinh thường của tôi tức giận dùng tay kia định giáng cho tôi một cái tát nữa

Tôi nhanh tay dùng bàn tay kia của mình đón lấy tay Vân, hai bàn tay của cô nàng đều bị tôi hoàn toàn khống chế. Tôi nhìn cái đầu xì khói của Vân, cười híp cả mắt nói:

- Ầy, đừng chống cự, tôi đang giúp cậu trở thành cháu ngoan Bác Hồ đấy_ nói xong, tôi thả tay Vân đẩy mạnh khiến cô nàng mất thăng bằng ngã dúi dụi. Tôi lạnh lùng nói (èo, tại gần tên Phong quá, nên tôi nhiễm rồ):

- Đấy là trả lại cho cái tát của cậu, à còn nữa_ tôi cười_.... lần sau nếu muốn yêu đương gì thì đến tìm Phong, chứ đừng có gây sự với tôi, tôi vô tội, không biết gì cả đâu, đừng làm gì động đến tôi kẻo mang vạ vào thân đấy, hehe

Nói xong tôi quay đầu bỏ đi thẳng, đúng là mất thời gian quá,nhưng đi được một đoạn thì tôi nghe thấy tiếng hét đằng sau vang lên:

- Tôn Nữ Hà Nhiên, mày đứng lại đấy….

Tôi quay lại mở to mắt nhìn Vân chợt bàng hoàng, Vân đang cầm trên tay một thanh gỗ to hung hăng lao đến chỗ tôi như một con bò tót thấy vải đỏ và vung tay quật mạnh thanh gỗ vào người tôi…..

----------BỐP-------- một tiếng động ròn rã vang lên, thanh gỗ gãy làm đôi…

Tôi mở to đôi mắt sững sờ nhìn thanh gỗ bị gãy làm đôi ở dưới chân rồi ngước lên nhìn chằm chằm vào người đang đứng đối diện, nuốt nước bọt ừng ực vì sợ, còn Vân thì bàng hoàng run rẩy đưa tay lên che miệng lắp bắp:

- Pho..ng

Vào đúng giây phút cây gỗ sắp giáng xuống người tôi, chẳng hiểu Phong từ đâu chui ra, đứng chắn ngang giữa tôi và Vân, lẽ dĩ nhiên là cái lưng của hắn lĩnh nguyên phát gậy.

Tôi len lén liếc nhìn Phong, lo sợ không biết hắn có bị chấn thương hay bị ảnh hưởng ở chỗ nào không, (nhỡ hắn có làm sao tôi bị bắt vào tù thì chết) nhưng tuyệt nhiên trên khuôn mặt anh tuấn, lạnh lùng của hắn không hề biểu lộ ra một sự đau đớn nào cả (hắn là quỷ chắc).

Hắn nhẹ nhàng quay ra trừng mắt nhìn Vân khiến cô nàng sợ mất mật, lắp bắp nói:

- Ph..ong, Phong không sao chứ? Xin lỗi, Vân không cố ý đâu, chỉ là trong lúc nóng vội….

- Thôi đi, tôi ghét nhất là loại con gái giả vờ ngoan hiền, nếu không nể tình bố cô thì tôi đã chẳng thèm để ý đến cô rồi_ Hắn lạnh lùng nói

- Không phải đâu, tất cả là tại con nhỏ đó_ Vân chỉ tay vào tôi hét lên_ Phong phải tin Vân, chính nó đã tát Vân trước

- Ê, ê ăn nói cho cẩn thận, đừng có gắp lửa bỏ tay người, tôi là cháu ngoan Bác Hồ không bao h làm mấy chuyện đó đâu nhé có Bác ở trên trời cao chứng giám _ tôi vội lên tiếng phản bác,

- Phong, không phải đâu, đừng tin nó….

- Trước khi tôi nổi giận, cô nên biến đi, đừng ra vẻ vô tội trước mặt tôi._ Phong lạnh lùng lên tiếng.

Vân ngước đôi mắt đẫm lệ lên nhìn khuôn mặt lạnh băng của Phong ôm mặt òa khóc rồi bỏ chạy. Tôi nhìn theo bóng con nhỏ chép miệng thở dài lẩm bẩm :" thương thay cho một hot-girl khổ vì tình", rồi quay đầu định bỏ đi. Nhưng chưa kịp đi được mấy bước thì tôi đã bị Phong giữ lại, hắn gằn giọng nói:

- Đứng lại đó, ai cho phép cậu đi

Tôi quay lại nhíu mày nhìn hắn bực mình gắt:

- Chân tôi tôi có quyền đi, cậu là gì mà cấm tôi

- Cậu nói năng như vậy với người đã cứu mình mấy lần à? Nếu lúc nãy không có tôi thì h cậu còn đứng được ở đây không?_ Phong gay gắt

Câu nói của hắn khiến cho tôi giật mình, chột dạ, hình như tôi đã quên mất một điều quan trọng là chính hắn đã đỡ cho tôi một đòn chí mạng. Nghĩ vậy tôi bèn dịu nét mặt xuống mỉm cười ngượng nghịu hỏi hắn:

- Lúc này thành thật rất cảm ơn cậu Ơ…ừm cậu không sao chứ?

- Hừ…Nếu tôi nói có sao cậu có tin không?_ hắn hỏi

Tôi phát hoảng ngó khắp người hắn hấp tấp hỏi:

- Cậu..cậu đau ở đâu? Có bị chấn thương sọ não không?

- Tôi đau ở đây_ hắn nói rồi chỉ vào trái tim mình, tôi mở to mắt nhìn hắn ngô nghê hỏi:

- Thanh gỗ đó có đinh à?

- Không, có sao cậu lại hỏi thế?_ hắn nhíu mày nhìn tôi, tỏ vẻ không hiểu

- Nếu không thì làm sao ảnh hưởng đến trái tim cậu được_ tôi thản nhiên nói

- Cậu…..ngốc thật hay giả vờ ngốc thế?_ hắn nghiến răng nói rồi kéo tay tôi đẩy mạnh vào tường, hai bàn tay hắn ghì chặt lấy tay tôi, hoảng quá tôi la lên:

- Ê, ê làm gì vậy hả, nam nữ thọ thọ bất tương thân, cậu có biết cậu đang phạm phải một trong những điều tối kị không nên làm của một thằng con trai không?

- Chống cự vô ích, tôi sẽ không bỏ ra cho đến khi cậu nói rõ ràng mọi chuyện

- Nói rõ ràng cái gì cơ? Tôi đã làm điều gì ảnh hưởng đến cậu đâu cơ chứ? Nếu là vì chuyện cậu cứu tôi thì tôi đã cảm ơn cậu rồi còn gì.

Bàn tay hắn siết mạnh hơn, hắn trừng mắt nhìn tôi hỏi:

- Chuyện cậu nói với bố tôi có phải là sự thật không?

- Chuyện gì cơ?_ tôi nhíu mày tỏ vẻ không hiểu, chẳng lẽ trong lúc nói chuyện với bác Hải tôi đã thất lễ điều gì?

- Chính là chuyện cậu sẽ đi du học và định cư luôn ở bên đó đấy_ Hắn quát

À thì ra là chuyện đó, thế mà hắn làm tôi tưởng có chuyện gì quan trọng lắm cơ, hùng hùng hổ hổ cứ như là cháy nhà đến nơi không bằng, tôi bực mình nhìn hắn xẵng giọng nói:

- Chuyện đó thì có liên quan gì đến cậu, rõ là bao đồng

- Đừng lằng nhằng, cậu chỉ phải trả lời có hoặc không thôi

- Sao tôi lại phải có nghĩa vụ trả lời cậu, đi hay không là quyền của tôi.

- Vậy là thực sự cậu muốn ra nước ngoài sống chứ gì?_ hắn nhìn tôi quát lên đôi mắt màu cà phê tràn đầy lửa giận, hai hàm răng nghiến chặt vào nhau cố kiềm chế sự bùng nổ của cơn giận điên người.

Sát khí tỏa ra từ người hắn khiến tôi ngạt thở, tôi cảm thấy ấm ức, tôi đã làm gì sai mà hắn lại áp bức, hành hạ và quát ầm lên như thế với tôi chứ? Thật quá đáng, bực mình tôi cũng giận dữ trừng mắt lên nhìn lại hắn ấm ức hét lên:

- Đừng có quát lên như thế với tôi, ừ đấy tôi muốn ra nước ngoài sống đấy, có sao không, có ảnh hưởng gì đến cậu không? Bên cạnh cậu có biết bao nhiêu là hoa thơm cỏ lạ, quan tâm đến tôi làm gì cho mệt xác….

- Cậu…….

- Nhiên……_ một tiếng nói đột nhiên vang lên ở đằng sau khiến tôi giật mình, không hẹn mà gặp tôi và Phong cùng quay lại nhìn kẻ vừa phát ra tiếng nói, là thầy Thiên, có lẽ ở bên ngoài chờ lâu quá nên ông thầy mới suốt ruột đi tìm tôi, may quá thật đúng lúc, tôi đang muốn nhanh nhanh thoát khỏi cái tên devil Phong này lắm rồi.

Vì thế nhân lúc hắn không để ý, tôi đẩy mạnh tay hắn thoát ra ngoài chạy vội đến chỗ thầy Thiên hổn hển nói:

- Về thôi thầy, em không muốn ở lại đây nữa

Rồi tôi kéo tay ông thầy bỏ đi, được một đoạn chợt tôi giật mình bởi tiếng quát giận dữ của Phong vang lên ở đằng sau:

- Tốt thôi, cứ đi đi, các người đều giống nhau đều muốn bỏ tôi mà đi….

Tôi nghe con tim mình đau nhói mà không hiểu tại sao? Trong giọng nói giận dữ đó chất chứa một nỗi đau thương mà hắn đã chôn dấu sâu trong lòng coi nó như vết sẹo mãi mãi không phai mờ theo thời gian. Có phải tôi vừa mới nói những lời tàn nhẫn với hắn?......

Ngồi trên xe vi vu về nhà mà lòng tôi nóng như lửa đốt, không biết sau khi tôi bỏ đi để lại lời nói tàn nhẫn đó, hắn có nghĩ quẩn rồi đi sát sinh không nhỉ?

Eo ơi, có thể lắm chứ một tên như hắn thì chuyện gì mà chả làm được, nhưng sao tôi lại phải lo lắng cho hắn nhỉ? Lỗi tại hắn trước mà, ai bảo tự dưng gây sự với tôi làm gì, thầy Thiên nhìn khuôn mặt lúc đỏ lúc xanh của tôi thì chỉ buồn bã lắc đầu không nói gì.

…KÍT….._ Chiếc xe phanh kít lại trước cổng nhà, cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi

- Ơ ủa, đến nhà rồi à?_ tôi ngơ ngác nói rồi mở cửa bước xuống xe, mỉm cười chào thầy Thiên_ Hôm nay rất cảm ơn thầy vì đã đi cùng với em, thôi muộn rồi em vào nhà đây

- Ừ_ ông thầy khỉ vàng nhìn tôi mỉm cười dịu dàng

Xong tôi quay đầu định bước vào nhà thì chợt nhận ra mình vẫn đang mặc trên người chiếc áo vest của thầy Thiên, tôi vội quay lại, cởi áo ra đem trả nó cho ông thầy mỉm cười thật tươi nói:

- Em xin lỗi, suýt quên à chiếc áo hơi bị ướt chút xíu

- Không sao…..À mà Nhiên này…_ thầy Thiên ngập ngừng nói

- Sao ạ?_ tôi hỏi

- à ừm…có phải em đã thích….._ lại ngập ngừng

- Thích gì cơ ạ?_ tôi ngơ ngáo hỏi lại, chẳng hiểu gì cả_ thầy nói rõ ra xem nào

- Ờ…..Mà thôi, không có chuyện gì đâu, em vào nhà đi, tôi cũng phải lướt đây_ ông thầy vội nói, rồi chưa kịp để tôi ư hử gì đã phóng xe đi mất hút, để lại tôi ở đó ôm một cục tò mò, thích gì nhỉ???? Haizzzz thôi kệ, chuyện vớ vẩn ý mà, cứ nghỉ xả hơi cái đã, đúng là mệt rã rời, tôi nghĩ rồi đẩy cửa bước vào nhà.

sau một hồi chịu sự tra khảo gắt gao của mẹ và đã qua truông bằng những câu trả lời qua quýt đại khái. Cuối cùng tôi cũng đã được trở về bên chiếc giường thân yêu chuẩn bị say giấc lồng, ngủ đúng là hoạt động tuyệt vời nhất trên đời hehe.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.