Tôi Không Muốn Tái Sinh Thế Này

Chương 8: Chương 8: Bị lừa(3)




Ha Tae-heon đã có một tâm trạng rất tệ vào sáng nay.

“Sao vậy? Trông cậu có vẻ mệt.”

Thấy tâm trạng của Ha Tae-heon trở nên bất thường, Lee Joo-ha đứng cạnh lo lắng hỏi anh.

“Tôi không sao.”

Ha Tae-heon lắc đầu khi Lee Joo-ha nói thêm.

“Đừng gượng ép bản thân quá, nếu cậu thấy mệt thì hãy nói với tôi. Cậu quan trọng hơn cánh cổng đó.”

“Tôi ổn mà.”

Lee Joo-ha và Ha Tae-heon đến trụ sở quản lí để tham gia buổi họp quyết định chuyển giao cánh cổng. Hai người vừa bước vào sảnh trung tâm với đôi lông mày đang nheo lại.

“Cơ mà, có vẻ đôi khi ai cũng có thể trở nên tham lam nhỉ. Cánh cổng này nó quan trọng đến vậy sao?”

“Tôi không chắc. Chỉ là tôi nghĩ không nên bỏ lỡ nó thôi.”

“Hừm, tôi cũng không rõ... Taeheon đây là một hạng SS mà ha.”

Nếu là một người thuộc hạng SS. Người có giác quan nhạy bén hơn những năng lực giả khác. Có khi khả năng cao đó sẽ là một cánh cổng tốt. Nếu may mắn, nó sẽ còn là một cánh cổng thuộc hàng hiếm có khó tìm nữa.

“Nếu được thì, nếu nó thuộc về Hội của chúng ta. Cậu sẽ là người tham gia... ah”

Lee Joo-ha vừa nói vừa nhìn về phía trước, ngập ngừng im bặt. Ha Tae-heon ngẩng đầu lên và nhìn thẳng vào người đàn ông đối diện.

“lâu không gặp, Trưởng Hội Lee Joo-ha.”

“... Trưởng Hội Cheon Sa-yeon.”

Hội Trưởng Requiem- Cheon Sa-yeon. Hắn đi về phía của Lee Joo-ha và Ha Tae-heon, đôi mắt sáng lộ rõ dưới mái tóc đen tuyền đang hướng về phía Ha Tae-heon. Đôi mắt đen hai mí với sống mũi cao thẳng và xương quai hàm rõ nét. Làn da trắng tương phản với mái tóc đen tuyền chạm khắc lên một vẻ tuyệt đẹp như đúng bản chất của con người hắn, xung quanh tỏa ra khí chất khiến người ta khó mà tiếp cận.

“Đã lâu rồi nhỉ.”

Như thể đã quen nhau từ lâu Cheon Sa-yeon đưa tay ra trước mặt Ha Tae-heon. Trái với gương mặt điểm trai của mình, Ha Tae-heon nắm lấy bàn tay to rắn chắt ấy rồi bình tĩnh đáp lại.

“Lâu không gặp.”

Hào quang năng lượng hai bên xung đột với nhau trong cái nắm tay đó. Lee Joo-ha đứng gần đó cảm nhận được sát khí từ cái nắm tay với vẻ lo lắng.

“Hừm.”

Cheon Sa-yeon thả tay, cong đuôi mắt ánh với vẻ thích thú.

Quang cảnh hai hạng SS bắt tay nhau trong sảnh trung tâm đã thu hút đông đảo ánh nhìn xung quanh. Ha Tae-heon cũng buông tay ra trước khi có thêm nhiều người kéo đến hơn nữa.

“Anh cũng đến để tham gia buổi họp sao, Trưởng Hội Cheon Sa-yeon.”

“Đúng vậy.”

Lee Joo-ha vội vàng xen vào khi hai người đã buông tay ra. Trái ngược với vẻ khó chịu của Lee Joo-ha, Cheon Sa-yeon luôn giữ cho mình vẻ thư thái hòa nhã.

“Thật kì lạ, trước đây anh chưa từng hứng thú với cánh cổng nào?”

“Không đâu. chắc cô nhầm rồi. Chắc sẽ không có Hội nào lại không thèm khát cánh cổng đâu nhỉ?”

Ha Tae-heon nheo mắt.

'Cảm xúc này là sao?'

Không thể hiểu được mục đích của Cheon Sa-yeon trong một hoặc hai ngày được, nhưng hôm nay anh lại để ý đến điều đó. Ha Tae-heon cố giữ bình tĩnh, kiềm chế tay mình để không lao về phía trước.

“Tôi cũng tò mò đó, Hội Roheon cũng muốn cánh cổng này sao....Nó có thể là ý của ai đây? Tôi không nghĩ đó là của Trưởng Hội Lee Joo-ha đâu nhỉ.”

“...Tôi không biết. Nó có đụng chạm gì đến Hội Requiem à?”

“Có vấn đề gì sao... “

Trước câu trả lời đanh thép của Lee Joo-ha, Cheon Sa-yeon nghiêng đầu chớp mắt. Mọi động tác của hắn giống như một kẻ đi săn lười biếng đang nhìn chằm chằm vào con mồi của mình. Ngay cả với Ha Tae-heon bị bỏ lơ trước đó cũng bất giác siết chặt cánh tay vậy nên với với cấp hạng thấp hơn của Lee Joo-ha việc vẻ mặt của cô trở nên kém sắc có phần hơi xanh xao cũng là điều dễ hiểu.

“Không hề.”

“......”

“Tôi cũng không muốn bỏ lỡ nó. Tôi mong cô sẽ hiểu cho.”

“Ý anh là sao... “

Ngay lúc đó, chiếc điện thoại bên trong bộ vest của Ha Tae-heon rung lên. Một âm thanh vang lên trong khoảng không im lặng của ba người.

“Không bắt máy à?”

“......”

Ha Tae-heon bình tĩnh lấy điện thoại ra. Cái tên xuất hiện trên màn hình là của Cha Soo-yeon.

'Cha Soo-yeon.... Đó là năng lực giả thuộc Hội Jaina?'

Kể từ lần Ha Tae-heon cứu Cha Soo-yeon khỏi nguy hiểm và anh gặp cô thêm vào một lần khác nên anh nhận ra cô.

'Nhưng tại sao... “

Một điều gì đó, anh cảm thấy rằng người gọi cho anh không phải là Cha Soo-yeon. Nghĩ là làm, Ha Tae-heon từ từ nhấn nút.

“...Xin chào. Là Ha Tae-heon đây.”

“N-này, anh thế nào rồi?”

Một giọng nói run rẩy vang lên. Đưa điện thoại lên gần tai, Ha Tae-heon chạm mắt với Cheon Sa-yeon.

Nụ cười của Cheon Sa-yeon càng sâu hơn trước.

- -------------------------------------------

Ngay khi kết thúc cuộc gọi, Ha Tae-heon lấy chìa khóa xe từ Lee Joo-ha và rời khỏi tòa nhà. Ha Tae-heon lên xe và lái thẳng tới điểm đến của anh.

'Ngươi có biết nhà hàng Sky chứ? Nếu đi ngang qua nhà hàng ngươi sẽ thấy một tòa nhà bỏ hoang ở gần đó. Ta sẽ cho ngươi năm mươi phút để đến, ngươi chắc sẽ không đến muộn đâu nhỉ?'

“Chậc.”

Ha Tae-heon nhớ lại lời của tên bắt cóc đã nói, tặc lưỡi khi anh kiểm tra lại thời gian. Đến giờ anh mới hiểu ra hành động đáng ngờ của Cheon Sa-yeon.

Cheon Sa-yeon hắn thực sự muốn có cánh cổng này. Hắn cũng là hạng SS như Ha Tae-heon, vậy nên khả năng cao là hắn đã cảm nhận được thứ gì đó bên trong cánh cổng lần này. Ha Tae-heon cười lạnh.

'Sao ngươi có thể làm một điều đáng khinh như vậy.'

Anh đã quá để tâm tới cánh cổng đến nỗi đã không nhận ra động thái của Cheon Sa-yeon. Kẻ bắt cóc Cha Soo-yeon này hẳn cũng có liên quan đến hắn.

Thật khó chịu khi bị Cheon Sa-yeon xoay vòng vòng trong tay hắn, nhưng anh cũng không thể làm gì hơn. Anh không thể làm ngơ Cha Soo-yeon được nó khiến anh thấy có lỗi với cô. Anh xin lỗi Lee Joo-ha, người đã đưa chìa khóa cho anh và nói với anh rằng hãy cẩn thận.

Khi anh đi qua nhà hàng và một tòa nhà bỏ hoang xuất hiện như đúng những gì anh đã nghe. Ha Tae-heon bước xuống xe cau mày thở ra một hơi dài. Buổi họp cũng đã bắt đầu từ lâu. Nhưng do anh không có mặt ở đó nên chắc cánh cổng đã rơi vào tay Cheon Sa-yeon, kẻ đã lên kế hoạch từ trước. Sự tức giận từ sâu bên trong anh dần chuyển sang kẻ bắt cóc.

Ha Tae-heon nới lỏng cà vạt quanh cổ rồi bước vào tòa nhà. Tiếng giày đi trên nền xi măng thô cứng vang vọng khắp không gian bên trong của tòa nhà.

“T-Tae-heon- ssi.”

Bước vào sảnh trung tâm bên trong tòa nhà bỏ hoang. Cha Soo-yeon đang ngồi trên sàn với hai tay bị trói lên tiếng gọi anh.

“Cha Soo-yeon- ssi.”

“Anh đã đến thật sao.”

Ha Tae-heon nhanh chóng nhìn lướt qua Cha Soo-yeon. May mắn là mọi thứ đều ổn, ngoại trừ việc cô ấy đang đeo một chiếc vòng cổ mà anh chưa thấy bao giờ. Trông cô cũng không có gì là bị thương hay có dấu hiệu suy kiệt.

Cha Soo-yeon là một hạng A. Cô ấy đứng đầu trong bảng xếp hạng năng lực giả với kĩ năng hệ hỏa. Cô mạnh đến nỗi ngay cả một người bình thường cũng khó có thể tiếp cận được cô. Nhưng cô giờ cô lại bị trói trong một cách bất lực... Ha Tae-heon nhìn vào chiếc vòng cổ. Đó có phải là một phụ kiện tạo màn.

Cha Soo-yeon có thể thoát ra bằng cách loại bỏ chiếc vòng cổ. Nghĩ vậy Ha Tae-heon tiến thêm một bước.

“Xin chào.”

Một người đàn ông đi xuống từ trên trần nhà chào anh với một giọng nói thân thiện.

'Mình không hề cảm nhận được sự hiện diện của hắn.... Tên đó ít nhất hắn cũng phải là hạng A.”

“Ngươi đã đến và còn dư lại một phút này. Tuyệt thật đấy.”

Người đàn ông kiểm tra thời gian trên điện thoại di động và mỉm cười. Mái tóc nâu mỏng khẽ bay trong gió, đôi mắt nâu lấp lánh dưới hàng mi dài. Khuôn mặt xinh xắn và các đường nét hài hòa của cậu toát ra khí chất thanh nhã hơn là hào nhoáng.

Nhận thấy giọng nói của người đàn ông hoàn toàn khớp với giọng mà anh nghe thấy khi nói chuyện qua điện thoại, Ha Tae-heon từ từ bắt đầu kích hoạt kỹ năng của mình. Vì ngay từ đầu đến đây, anh đã không có ý định rời đi chỉ với Cha Soo-yeon.

“Ngươi thấy đó, Cha Soo-yeon- ssi.... Này, khoan đã.”

“......”

Một thứ gì đó màu đen bắt đầu tụ lại xung quanh Ha Tae-heon. Đó là một trong hai kỹ năng của anh. Kỹ năng tích tụ bụi và biến đổi chúng thành những thứ như ý muốn. Bụi đen tụ lại trong tay Ha Tae-heon sớm đã biến dạng. Ngay khi cầm thanh trường kiếm đen tuyền, Ha Tae-heon vung kiếm với tốc độ nhanh khủng khiếp.

Bomm!

“Thật điên rồ-!”

Nơi người đàn ông vừa đứng bị phá hủy tan tành như một quả bom phát nổ bởi thanh kiếm của Ha Tae-heon. Người đàn ông tránh được vết chém hét lên trong khi bay lên không trung.

“Khoan đã! Ngươi nóng tính thật đấy. Hãy nói chuyện tí đi!”

“Ồn ào.”

Ha Tae-heon đáp lại bằng một giọng lạnh lùng khi vung kiếm một lần nữa.

Kwaang.

Tường nứt vỡ và những mảnh xi măng văng ra tứ tung.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.