Tôi Là Bảo Bối Của Ai

Chương 6: Chương 6: Bằng giới tính mà đánh giá




Lời đồn đại ~ lời đồn đại ~ bay a ~ bay a ~!….

“Có nghe không? Tối hôm qua Tiêu Dao Vương muốn khai bạc cho Như Hoa!”

“Không thể nào! Gia chưa bao giờ khai bạc cho ai, cũng không ở qua đêm chỗ cô nương kia!”

“Tối hôm qua tôi nghe mà, nha đầu đó sao lại may mắn như vậy a!”

“Như Hoa tính hành tính hẹ gì, nghe nói tối hôm qua còn từ chối gia.”

“Không thể nào!!”

“Các ngươi không nghe trong phòng cô ta phát ra đến tiếng thét chói tai sao?”

“Nghe vui quá vậy?!”

“Không phải! Tiêu Dao Vương lập tức từ trong phòng cô ta ra, nghe nói sắc mặt rất khó coi.”

Lời đồn đại ~ lời đồn đại ~ bay a ~ bay a ~!….

Nữ nhân vật chính trong lời đồn—— tôi, chải đầu và thâm tâm rất vui vẻ, nghĩ đến chuyện hôm qua tôi nói tôi muốn lên đài như những cô nương khác, gương mặt luôn luôn hoàn mỹ tuyệt đỉnh của anh ta hơi biến sắc. Lật mặt anh ta thật là sảng khoái.

“Cô nương, người thật đẹp… Hèn nào….. Gia…” Tiểu Hồng giúp tôi chuẩn bị, thì thào, dáng vẻ của một cô gái đang tan nát cõi lòng.

Tôi liếc mắt nhìn hàm ý.

Dung mạo Tiết Bảo Bảo cũng được, có điều người ở thế kỷ 21 như tôi chưa khen thì thôi, huống chi ở đây người đẹp như mây, quốc sắc thiên hương trong Túy Hương Lâu nhiều không đếm xuể.

“Theo lời cô và mấy chị em, anh ta muốn nhúng chàm tôi, ngược lại tôi phải cảm ơn rơi nước mắt?” Tuy anh ta không định “nhúng chàm” tôi, vốn dĩ là muốn đùa tôi. Nhưng biểu diện háo sắc của bọn họ làm người ta khó chịu. Kỹ nữ cũng phải có tôn nghiêm!

“Cô nương! Một nam nhân như gia có đốt đèn lồng cũng tìm không ra, có thể bồi gia một đêm là tâm nguyện của bao nhiêu cô nương!” Tiểu Hồng hơi tức giận.

Ặc! ~ Toàn bộ không có chí khí, háo sắc cũng phải có cá tính của háo sắc!

Tôi tiếp tục chải đầu, cố tình không thèm để ý, nói: “Trên đường heo mới khó tìm, đàn ông muốn tìm có gì là khó.”

Câu nói thô bỉ của tôi làm cô nàng cứng họng. Quả nhiên…..

Lời đồn đại ~ lời đồn đại ~ bay a ~ bay a ~!…

Nghe bảo, anh ta nghe nói như thế, uống một ngụm trà…..Ha ha ha, tôi thừa nhận, tôi hơi thích anh ta. Tim đập nhanh không hiểu vì sao, cho nên…. Ha ha…..Tôi muốn quyến rũ anh ta…..Nơi đây là thời đại mới, tôi chôn ở tình yêu của mình ở thế kỷ 21, đây là khoảng trời mới của tôi, ở đây, tôi có thể tìm được tình yêu mới? Tôi phải kiếm tiền thật nhanh, rời khỏi chỗ quỷ quái này! Tôi cầm cọ chải mi, hung hăng quẹt quẹt lên mắt, ngay cả môi cũng dùng son và phấn mi trộn lại ra màu hồng đen, đính vào khóe mắt một viên đá sáng rực, tóc trên đầu tôi cũng để xoã tung như đuôi của một con hồ ly.

Tôi muốn những người ở chế độ này nhìn xem, thế nào gọi là khác loài!

Nhìn vào hình ảnh kinh dị của mình trong gương, tôi còn phải bật cười.

“A…..” Tiếng kinh hô, “Cô nương…. Ngươi…. Ngươi làm cái gì vậy….” Tiếng la hoảng hốt của tú bà.

“Cái này gọi là phong cách biểu diễn! Bà không hiểu đâu.” Tôi xua tay, chẳng buồn quan tâm.

“Cô nương….. Ngươi cứ như vậy….. Lên đài?” Tú bà nuốt nước miếng.

“Đúng vậy.” Ca sĩ mà, đương nhiên phải bắt chước phong cách của ai đó. Tôi tin, chỉ một lần là có thể nổi tiếng! “Để tôi lên đài đi, đi đây.” Tôi đứng dậy, lập tức bước ra ngoài.

“Cô nương….. Cô nương… Tiêu Dao Vương muốn bao ngươi, không cho phép ngươi lên đài.” Sau cơn khiếp sợ quá độ, Tú bà đột nhiên nhớ đến mục đích.

Tôi xoay người, “Nói cho anh ta, bản cô nương không thèm!” Tôi làm cái mặt quỷ không hợp hình tượng. Ha ha ha. Tôi sẽ làm ầm ĩ, tới long trời lở đất! Ở thế kỷ 21 giả làm gái ngoan, ở chỗ này tôi muốn đùa cho đủ!

Ai không yêu một người để về nhà

Kết cục duy nhất chỉ có vô tận đợi chờ

Dù mặc kệ yêu thương người nào

Cũng muốn thiên trường địa cửu cầu một điều an ổn

Chẳng lẽ không còn kịch bản khác

Trách không được có thể dễ dàng nói đến vĩnh cửu

Ai nói người yêu nên yêu cả linh hồn

Nếu không, khi nghe chỉ khiến tôi cảm thấy người đang dối trá

Dù mặc kệ yêu thương người nào

Cũng muốn thiên trường địa cửu cầu một điều an ổn

Tôi chỉ muốn một điều giản đơn như vậy

Không thể sao? Lẽ nào thật sự không thể

Đã không thành

Tôi không cần an ổn

Tôi không cần hy sinh

Đừng ao ước tôi sẽ yêu đến đầy người thương tích

Tôi không sợ trầm luân

Tất cả cuốn trôi theo gió

… [3]

Nhạc cụ ở thời cũ, không thể tấu được nhạc khúc, âm thanh hay nhưng lạnh, không thích hợp nên không tấu theo lời hát, trên sân khấu chỉ còn một mình tôi hát.

“Cô nương này trang điểm kiểu gì vậy?”

“Đúng vậy, ánh mắt tô đen bóng, môi cũng thâm đen, cứ như Hắc Bạch Vô Thường ở âm phủ.”

Mấy lời rì rầm vẫn bay tới tai tôi. Muốn bất tỉnh luôn, cái này gọi là nghệ thuật, hiểu không! Các vị đại gia! Hết một bài, tôi lại học điệu bộ của một con ngựa hoang khó thuần, cao ngạo ngẩng đầu. Đàn ông cả thôi, trong xương cốt đều là đê tiện, càng khó chinh phục lại càng muốn chinh phục. Nạp tiền đi! Các vị đại gia!

Ánh mắt lơ đãng của tôi đã tìm được bóng người quen thuộc, anh ta mím môi, mặt không chút thay đổi. Tôi cười với anh ta, vẻ thương hại. “Như Hoa cô nương nói, đêm nay ai nhập sương phòng, nàng sẽ vì người ấy xướng đủ ba thủ khúc cam đoan các vị chưa từng nghe qua!” Giọng nói ngọt ngấy của Tú bà vang lên. Hừ! Đây là sở trường của tôi, không nhạc khí, không có nghĩa là sẽ không ca hát, tôi thích nhất làm ca sĩ bá chủ – một mình một bài! ~

“Ta chọn nàng!”

“Ta muốn!”

“Ta cũng muốn!”

Tiếng nói dồn dập, ha ha, xem ra tạo hình ma quỷ của tôi đã thành công.

Tôi nhếch khóe miệng, chạm phải đôi mắt trong suốt của anh ta, hôm nay, mắt anh ta hơi kỳ lạ.

Tú bà không nghĩ phản ứng lại tốt như vậy: “Chúng ta cứ theo quy định cũ.”

“Năm lượng hai!”

“Mười hai lượng!”

“Hai mươi hai lượng!”

“Năm mươi hai lượng!” Người ra giá lại là Viên Ba Nhi! Tôi không muốn gặp hắn…..

May mắn…..

“Ba trăm lượng!” Giọng Vân Sở lạnh lùng vang lên.

“Oa….. Tiêu Dao Vương cũng trả giá….. Chuyện ngàn năm khó thấy…..”

“Quả thực là điên rồi, lại không qua đêm, cao giá quá!”

Không ai dám trả thêm, vì giá anh ta đưa cao quá, cũng bởi vì không ai dám cạnh tranh với Tiêu Dao Vương.Tôi mếu máo, lại kiếm tiền từ túi anh ta, vô vị.

“Một ngàn lượng!”

Những người xung quanh run rẩy một lúc, trong đó có tôi. Đốt tiền sao! Đốt tiền đó! Ha ha! Ánh mắt mỗi người tập trung vào người vừa nói.Vị trí trong góc là một người đàn ông áo lam, không tuấn tú lắm, giơ tay nhấc chân lại tản ra khí thế vô cùng vương giả. Không sai, không tồi, dựa vào đôi mắt quan sát của người hiện đại như tôi, đàn ông cỡ này ít nhất phải đáng giá 90%! Tôi quay về phía hắn ta, cúi người. Ánh mắt lại lén nhìn về hướng Vân Sở, phát hiện anh ta đứng cứng ngắc như một bức tượng.

Người đàn ông áo lam vào phòng tôi, ngồi vào chỗ của mình. Tôi hơi vội vã. Đương nhiên muốn bắt đầu thật nhanh để kết thúc công việc, khi đó tôi thoát khổ rồi.

“Để tôi hát bài đầu tiên cho anh nghe!” Tôi vừa hít sâu chuẩn bị hát.

“Đợi chút… Ta không đến nghe hát.” Người đàn ông áo lam ngăn lại.

Hắn ta chậm rãi bước từng bước lại gần tôi, tim tôi thắt lại…. Hắn giơ quạt nâng mặt tôi lên, trên gương mặt thành thục đầy vẻ ý nhị lại bộc lộ sự đánh giá. Khi mặt hắn càng lúc càng áp sát lại gần, tôi ngừng thở, trừng hai mắt, nhìn mặt hắn càng lúc càng phóng to…Trên đời có hối hận không…. Để tôi nuốt mấy viên hối hận đi! May mắn, khi mũi hắn còn cách mũi tôi 2 phân, hắn dừng lại. Tim tôi vẫn treo ngược trên yết hầu. Hắn nhíu mày. Hắn cẩn thận đánh giá.

“Tư sắc cũng chỉ thường thường, sao lại hấp dẫn được Vân Sở…”

Hoá ra…..? Lại là anh ta đem thị phi đến cho tôi! Biết gã áo lam chỉ “tò mò” chứ không có “sắc ý” với tôi, lá gan tôi cũng to lên. Tôi nhún mình, đứng lên ghế, từ trên cao nhìn xuống gã đàn ông ồn ào: “Ai nói nhan sắc tôi thường thường? Bản tiểu thư có dung mạo, thu hút người ngưỡng mộ, có gì phải tò mò! Tôi còn khinh thường sự ngưỡng mộ của anh ta!”

Hắn cười to: “Thú vị!”

“Cái gì là thú vị, bản cô nương cũng chẳng phải là khỉ cho anh ta và anh đùa giỡn!” Tôi ấm ức.

“Càng thú vị, Vân Sở cũng biết đùa cợt người khác.”

“Kỹ thuật đùa cợt không tệ…”

Cứ như vậy, tôi quen với Tứ gia[4]…


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.