Tôi Là Bảo Bối Của Ai

Chương 10: Chương 10: Giấc mơ chân thật (cuối)




“Chuẩn bị gì vậy? Không giống tính cách của cậu.” Anh Sở Hoài trêu ghẹo.

“Cầu hôn! Cho nên muốn tạo không khí một chút.” Tình cảm trong mắt, trên môi Lăng Lỵ thật sự làm say lòng người.

“Cầu. . . . . Cầu hôn?” Anh Sở Hoài đột nhiên thay đổi, mặt xanh mét.

Anh Lăng Lỵ đang mê mải với niềm vui, hoàn toàn không hề cảm thấy.

“Cô ấy muốn học đại học, mình rất bất an, với tình cảm của mình, sợ rằng cô ấy chỉ nhất thời quyến luyến, vì đã quen với sự có mặt của mình. Bất an đến nỗi muốn dùng nhẫn cưới trói cô ấy trước.” Anh cười nói. Sắc mặt Anh Sở Hoài rất quái dị, dường như đang cố gắng kìm chế điều gì.

“Chúc cậu cầu hôn thành công.” Anh Sở Hoài rót hai ly rượu, viên thuốc trắng lặng lẽ tan trong một ly, Lăng Lỵ rút từ túi ra một chiếc nhẫn kim cương, say sưa nhìn, cười đến say lòng, không hề chú ý. Màu đỏ chói mắt…, tiếng va chạm chói tai, kỳ dị. Lăng Lỵ mềm nhũn ngã vào lồng ngực Sở Hoài, người cùng nhau lớn lên từ nhỏ với anh, người bạn thân nhất trong lòng… Sở Hoài nhìn mặt anh, đau khổ thì thào: “Vì sao? Vì sao cậu không bao giờ nhìn tôi? Vì sao tôi chỉ có thể làm anh em với cậu? Vì sao cậu không thể yêu tôi? . . . . .Ai cũng đừng hòng chiếm được cậu… Đã không có được cậu … .Vậy thì thà hủy diệt… Chúng ta cùng nhau xuống địa ngục!” Mặt anh ta vặn vẹo, phẫn hận, ghen tị… .…

“Không được, không được…” Mồ hôi đầm đìa trên người tôi, hai tay vô thức giơ lên, chỉ mong nắm bắt được một thứ gì đó… Không khí.

… Lăng Lỵ chậm rãi tỉnh lại. Cả người anh trần trụi, tay chân bị dây thừng buộc chặt, nằm trên giường, hai mắt trừng lớn trong sự phẫn nộ, cuồng dại hét lên mới phát hiện miệng đã bị nhét vải, bên ngoài còn một lớp keo dán chặt.

“Ư. . . . . Ư. . . . .” Anh chỉ có thể phát ra vài tiếng ú ớ căm phẫn. Trong phòng tối đen, chỉ có một cái ly đựng thứ chất lỏng màu đỏ trong góc hơi sóng sánh.

“Tỉnh rồi?” Giọng nói u ám phát ra từ người mà anh luôn luôn nghĩ là kẻ trong sáng nhất.

“Ư. . . . . Ư. . . .”

“Tôi muốn em nhớ thật kỹ về tôi! Sở Hoài – Không phải là bạn thân của em, mà là người yêu của em!” Trong bóng tối, gã đàn ông đứng thẳng dậy, cùng với tiếng thắt lưng được rút. Quần tây rơi xuống đất.

”Ư. . . . . Ư. . . . “

“Sợ hãi sao? Không! Bảo bối, đừng sợ! Tôi sẽ yêu em thật nhiều!”



Giãy dụa, cố chết giãy dụa… Cổ tay, cổ chân đều là máu tươi…Vẫn không tránh khỏi số phận dây dưa… .…Vì sao, lại đau như vậy? Thân thể đau, hay là số phận đau? !



Khi nào mới hết bóng đen…



Nước mắt tôi lặng lẽ rơi…



Tia sáng đầu tiên của bình minh chiếu vào căn phòng, người đàn ông trên giường như một con búp bê rách nát không còn sinh khí. Căn phòng trống rỗng chỉ còn lại một mình anh, trong không khí thừa ra hơi thở của một người đàn ông khác.

Tay chân anh đã tự do, nhưng cuộc đời anh mãi mãi đã bị trói buộc. Anh bắt đầu nôn khan, không kìm được cơn nôn khan. Anh như phát điên, lao vào phòng tắm, nôn cả nước vàng trong bụng, nôn đến mắt chua xót, từng giọt nước mắt không ngừng rơi. Anh ngồi xổm dưới sàn, để nước lạnh rửa sạch cơ thể. Anh cười điên cuồng. Tuyệt vọng, thê lương… Vừa cười, anh vừa sờ soạng áo khoác, lấy ra một chiếc nhẫn kim cương. Anh cười điên dại, nước mắt như sông[8] tràn bờ.

Anh giơ chiếc nhẫn lên cao, ánh sáng kim cương phát ra chói mắt, chói đến mức anh thống khổ nhắm hai mắt lại. Tay anh buông rơi, nhẫn kim cương vẽ ra một đường cong mê hoặc, “Leng keng”, rơi xuống bồn cầu…

“Ào” …

Anh xả nước.

Nhẫn kim cương điên đảo xoay giữa vòng xoáy ma mị, hướng về phía… Tối tăm… . Như cuộc đời anh, chỉ có thể đi về phía tăm tối… .



“Két. . . Két. . . .” Sáng sớm hôm ấy, tôi còn mỉm cười trong mộng đẹp, anh kéo hành lý, bỏ đi. . . . . Rời xa cuộc đời tôi.. .



——————————————————————————————

“Đừng đi! Đừng đi! . . . . . Không!” Tôi hét, hét tới tê tâm liệt phổi.Tôi như bị rơi vào một lỗ đen, bóng tối vô tận và tuyệt vọng vây quanh…

“Bảo Nhi, Bảo Nhi, tỉnh lại… .” Một giọng nói như nước suối nguồn, dẫn lối cho tôi.

“Đừng sợ. . . . Chỉ là ác mộng. . . . .” Một bàn tay ấm áp, nhẹ nhàng lau hết mồ hôi trên mặt tôi.

Theo bản năng, tôi nắm tay người ấy, như người sắp chết đuối bấu vào mảnh gỗ duy nhất trên biển, “Đừng rời xa em. . . . . Đừng. . . .”

“Sẽ không đi. . . . . Ngoan. . . . .” Giọng nói dịu dàng dỗ dành tôi.

“Lỵ! Đừng bao giờ đi… .”

Bàn tay lau mồ hôi chựng lại, sau đó vẫn nhẹ nhàng như cũ: “Đừng sợ, Bảo Nhi…”Giọng nói dịu dàng, rất dịu dàng, xoa tan bóng tối, làm lòng tôi bất giác yên ổn. Người ấy là ai vậy? Ấm, rất ấm. Tôi chậm rãi mở mắt, mắt Vân Sở, môi Vân Sở… .

“Nàng tỉnh rồi? Gặp ác mộng sao?” Anh hỏi khẽ, quá dịu dàng. Nhìn anh, tôi không nói, như một đứa trẻ bị oan khuất, gặp được người tin nó nhất, tôi chỉ lặng lẽ rơi lệ. Cuộc đời vì sao lại thành như vậy? !

“Đừng khóc. . . . .” Anh đưa ngón tay cái lên khoé mắt, nhẹ nhàng lau nước mắt cho tôi. Càng lau, càng rơi nhiều… .

Lạnh, rất lạnh, tim rất đau, đau quá. Thế giới này làm sao vậy? “Ôm em đi.” Tôi làm sao vậy? Tuyệt vọng, qúa tuyệt vọng. Anh nhẹ nhàng choàng tay, tôi ngã vào một vòng ôm ấm áp. Đó là hơi ấm duy nhất, tôi co gọn vào lòng anh, dùng hết sức ôm anh. Không đủ! Không đủ ấm áp! Trên môi là vị nước mắt mặn đắng, tôi hôn lên môi anh.

Mềm, ấm áp … .

Anh giật mình, ngây ra một lúc, giọt nước mắt của tôi đọng giữa hai bờ môi kề sát.

Anh thở dài một tiếng. Bắt đầu ngây ngốc hôn lại tôi. Hơi thở ấm áp vây quanh tôi.

Ấm, rất ấm.

Chúng tôi hôn nhau như hai kẻ ngốc, khẽ khàng, hôn lâu, rất lâu, anh tặng tôi sự trân quý, còn tôi cần sự ấm áp… Anh biết không? Tôi chỉ là kẻ đê tiện lợi dụng anh. Có lẽ anh biết. Bởi vì nụ hôn của anh không có một chút dục vọng, chỉ có sự ấm áp vô bờ bến không ngừng truyền sang cơ thể tôi…



Đêm đó, anh ở trong phòng tôi cả đêm.

Anh ôm tôi khóc mệt, cả một đêm…



Cuộc đời này, có vài người khi yêu, chỉ là thương tổn; có vài người khi yêu, lại là bảo vệ.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.