Tôi Làm Cha Vai Ác

Chương 3: Chương 3




Lâm Lạc Thanh nhận được đáp án khẳng định, cũng coi như bắt được kim bài miễn tử, nhảy ra khỏi death note của Quý Nhạc Ngư.

Tâm trạng y tốt, lúc thử vai cũng nhập tâm hơn, biểu diễn một màn đó phải gọi là kinh thiên động địa, vui buồn lẫn lộn, không chỉ tự mình khóc lóc than thở, còn làm nhân viên công tác phải khóc theo.

Phó đạo diễn phụ trách thử vai hỏi y vài câu, rồi ban tổ chức nói y về nhà chờ thông báo.

Lâm Lạc Thanh cũng không hỏi nhiều, dù sao, muốn định một nhân vật, cũng cần suy xét qua rất nhiều mặt, không chỉ hình tượng và kỹ năng diễn xuất của bạn, quan trọng hơn, là tư bản sau lưng bạn.

Y đã tham gia quá quá nhiều buổi thử vai, đã hiểu rõ cái vòng lẩn quẩn phía sau từ lâu rồi, cũng đã học được cách bình tĩnh.

Bởi vậy, Lâm Lạc Thanh lễ phép nói cảm ơn, ra khỏi phòng phỏng vấn.

Bước ra ngoài, Lâm Lạc Thanh nhẹ nhàng đi về hướng thang máy, chuẩn bị về nhà nghỉ ngơi một chút, —— mấy tiếng đồng hồ ngắn ngủi, y đã trải qua quá nhiều chuyện!

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, nhà nguyên chủ ở đâu ta?

Y đang suy nghĩ, trong đầu tự động nhảy ra một địa chỉ.

Lâm Lạc Thanh ngập ngừng đón xe, chạy đến địa chỉ đó, quả nhiên, gần đến chỗ đó, một ít ký ức lờ mờ hiện lên trong đầu y.

Những ký ức đó đều không rõ ràng và khắc sâu, mông lung như sương mù, chỉ có một bóng dáng mơ hồ.

Nhưng Lâm Lạc Thanh cũng không gấp gáp, bây giờ y đã giải trừ nguy cơ lớn nhất là Quý Nhạc Ngư rồi, vậy còn gì đáng để y sợ nữa đâu?

Trên đời này còn gì đáng sợ hơn vai ác nữa chứ?

Không có!

Nên y hoàn toàn có thể thả lỏng đầu óc trước, chờ những ký ức thuộc về nguyên chủ từ từ quay về.

Xe ngừng ở cửa tiểu khu, Lâm Lạc Thanh xuống xe, vào tiểu khu, theo quán tính cơ thể đi đến một khu chung cư tập thể.

Thậm chí y còn không cần tự hỏi, tay bấm số 15 trên bảng thang máy.

Lâm Lạc Thanh nhìn thang máy không ngừng đi lên, đến tầng 15, ra khỏi thang máy, hai chân tự động rẽ phải, đi tới trước cửa nhà.

Y móc chìa khóa ra, mở cửa, nhìn căn nhà cũng coi là rộng rãi trước mặt, yên lặng thở phào.

Cuối cùng cũng nghỉ ngơi được rồi, quá cực khổ.

Thay dép, vào nhà, lúc đi ngang qua nhà bếp, Lâm Lạc Thanh mơ hồ nghe thấy chút động tĩnh trong bếp, Lâm Lạc Thanh nghi ngờ lùi lại, cảnh giác bước vào bếp, chỉ nhìn thấy một đứa bé khoảng 5 6 tuổi đứng trên băng ghế trước bếp gas, hình như đang nấu cơm.

Đứa bé?????

Sao trong nhà này lại có trẻ con? Nguyên chủ còn có con rồi sao?

Lâm Lạc Thanh nghi ngờ nhìn đứa bé trước mặt.

Đứa bé kia nghe thấy tiếng bước chân, chậm chạp quay đầu lại, bốn mắt nhìn nhau với Lâm Lạc Thanh.

Nhóc con rất đẹp, là đẹp kiểu nam tính, đa số trẻ em ở tuổi của đứa bé này mới chỉ là đáng yêu, nhưng mà ngũ quan tinh xảo và đường nét anh tuấn của thằng nhóc này đã rõ ràng rồi.

Lông mi nhóc rất dài, nhưng không cong vút lên, mà là rũ xuống dày đặc, che lại đôi mắt trong veo đầy bình tĩnh của nhóc, nhóc con nhìn Lâm Lạc Thanh, không có sự vui vẻ bất ngờ của trẻ con khi thấy phụ huynh về nhà, mà là bình tĩnh đến mức có hơi hững hờ.

“Con đang nấu mì, cậu có muốn ăn không?”

Lâm Lạc Thanh:......

Lâm Lạc Thanh không khỏi đến gần nhóc, nhìn vào nồi.

Mì không nhiều lắm, có vài cọng rau xanh xen lẫn trong nồi nấu chung với mỳ, nhìn có vẻ thê thảm nhạt nhẽo vô cùng.

“Con chỉ ăn bao nhiêu đó thôi sao?” Y hỏi đứa nhỏ trước mặt.

Nhóc con lạnh nhạt “Ừm” một tiếng, hình như cũng không muốn nói thêm gì với y.

Lâm Lạc Thanh nghĩ nghĩ, đi đến trước tủ lạnh, mở ngăn mát ra.

Không xem không biết, vừa thấy làm y bị doạ hết hồn, bốn kệ trong ngăn mát, sạch sẽ gần như không để cái gì, chỉ có mấy quả trứng gà, một nắm rau xanh, một bịch mì sợi và hai trái cà chua.

Y mở ngăn đá ra xem thử, ghê thật, cũng sạch sẽ không dính bụi trần.

Vậy là nhà nguyên chủ không nấu cơm sao?

Tủ lạnh này là để trưng thôi à?

Lâm Lạc Thanh thở dài, đi lại trước bếp gas, tắt lửa.

Nhóc con ngẩng đầu nhìn y, tuy trong mắt có nghi ngờ, nhưng trên mặt lại không có biểu cảm gì, đừng nói chi là kinh ngạc, “Cậu làm gì vậy?”

“Dẫn con ra ngoài ăn.” Lâm Lạc Thanh nhìn nhóc, “Tuổi con đang là tuổi ăn tuổi lớn mà, ăn thanh đạm như vậy sao mà được chứ, chú dẫn con ra ngoài ăn chút đồ ngon.”

Lúc này nhóc con trước mặt mới lộ ra biểu tình hơi khó hiểu, kỳ quái xen lẫn nực cười, nhóc nhìn Lâm Lạc Thanh, không nói câu nào, chỉ im lặng nhìn chằm chằm.

Lâm Lạc Thanh bị ánh mắt như biểu đồ hình quạt của nhóc nhìn thẳng, hơi không thoải mái, “Biểu tình của con là sao đây?”

“Còn nữa......” Y nhìn đứa bé trước mặt, không dám lộ ra sự thật là trong người mình đã đổi hồn, cố ý bày ra vẻ người lớn, “Kiểm tra con một chút, quan hệ của hai chúng ta là gì?”

Nhóc con:......

“Con gọi chú là gì?”

Nhóc con:......

“Chú gọi con thế nào?”

Nhóc con:......

Lâm Lạc Thanh hoang mang, “Sao con không nói câu nào hết vậy?”

Nhóc con bất đắc dĩ âm thầm mắt trợn trắng, xoay người lại mở bếp.

Lâm Lạc Thanh trực tiếp xuyên qua nhóc, tắt bếp, “Đã nói là dẫn con ra ngoài ăn rồi mà, sao con còn muốn ăn mì nữa.”

Y đi qua, giang tay bế nhóc con xuống ghế.

Nhóc con kinh ngạc nhìn y, vẻ mặt không dám tin.

Lâm Lạc Thanh đang định nói gì đó, lại nhìn thấy dấu vết xanh xanh tím tím trên tay nhóc, không chỉ như thế, còn có một vết thương rõ ràng bị những thứ như gậy gộc gì đó đánh trúng.

Y không khỏi kéo tay nhóc qua, quan sát thật kỹ.

“Chuyện gì đây?” Lâm Lạc Thanh nhìn cánh tay khác của nhóc, cũng xanh xanh tím tím, “Ai đánh con, bạn chung lớp với con? Hay là thầy cô?”

Nhóc con trước mặt lại lộ ra ánh mắt phúc tạp như một biểu đồ hình quạt, chỉ là lúc này biểu đồ lại là ba phần nghi ngờ - bốn phần không nói nên lời - ba phần chế giễu.

Lâm Lạc Thanh:...... Một đứa bé 5 6 tuổi như con vì sao lại tinh thông biểu đồ hình quạt như vậy chứ!

Lúc này con không nên khóc chít chít kể ra nỗi niềm của mình, nhào vào vòng tay của người lớn sao?!

Tại sao giờ phút này rồi mà còn phải vẽ biểu đồ!

Con là chuyên gia vẽ biểu đồ sao?!

“Con đừng lo, chú không la con đâu, con nói cho chú biết, chú đi đòi lại công bằng cho con, ai đánh con, chú để con đánh lại.”

Nhóc con nghe y nói thế, đến giờ mới có chút động tĩnh, “Ai đánh con, cậu cũng sẽ để con đánh lại sao?”

“Tất nhiên rồi.” Lâm Lạc Thanh nhìn nhóc, “Không lẽ lại để con bị đánh vô cớ sao? Dựa vào đâu chứ?”

“Cậu nói đúng.” Nhóc con gật gật đầu.

“Vậy cuối cùng là bạn học hay thầy cô của con?” Lâm Lạc Thanh lo lắng nói, “Con đi học chưa?”

Nhóc con vẫn gật đầu, “Rồi.”

“Vậy ai bắt nạt con?”

Nhóc con chớp chớp mắt, lông mi thật dài tựa như lông chim, đột nhiên, nhóc cười nhẹ một cái, hiếm khi gương mặt điển trai lộ ra chút đáng yêu của trẻ con.

“Cậu.” Nhóc nhỏ nhẹ nói, “Vậy bây giờ, cậu để con đánh lại chứ?”

Lâm Lạc Thanh:......

Lâm Lạc Thanh:!!!!

Lâm Lạc Thanh:?????

Lâm Lạc Thanh nhìn nụ cười của nhóc con trước mặt mình, sâu sắc cảm thấy, đây chắc là cái gọi là tiếu lí tàng đao, trong bông có kim, nụ cười nho nhỏ ẩn chứa năng lượng bùng nổ!

Y mỉm cười ngại ngùng nhưng không mất lễ phép hai cái, khô khan nói, “Sao là chú đánh được, con nhớ lầm phải không, chú chưa đánh trẻ em bao giờ, chú thiện lương vậy mà.”

“Ồ?” Nhóc con kéo dài một hơi, rút tay mình đang trong tay y ra, khom người, kéo ống quần mình lên, cho y xem vết thương trên đùi.

Lâm Lạc Thanh:!!! Đệch!

Nguyên chủ, mày không phải con người mà!

Thằng bé nhỏ như vậy mà mày cũng ra tay cho được!

Khoan!

Đột nhiên Lâm Lạc Thanh cảm thấy hình như mình nhớ ra cái gì rồi, đứa bé, ngược đãi, khi còn nhỏ, còn ở cùng với “Lâm Lạc Thanh“.

Y như bị giáng một đòn cảnh cáo, ngây ngốc hỏi đứa bé trước mặt mình, “Lâm...... Lâm Phi?”

“Đây.” Nhóc con thờ ơ hỏi, “Vậy còn cho con đánh lại nữa không?”

Lâm Lạc Thanh:......

Lâm Lạc Thanh: QAQ

Thảm quá rồi!

Y quá thảm thương!

Mới giải quyết Quý Nhạc Ngư bên kia xong, sao lại đến lượt Lâm Phi bên này ngay vậy!

Thật ra thì lớn lên, Lâm Phi không có bắt y kết hôn với chó đâu, nhưng mà nó trực tiếp nhốt y vào phòng tối đó! Nó hận không thể biến y thành chó mà!

Tim Lâm Lạc Thanh tan nát, người ta xuyên qua, đều là vương hầu khanh tướng công tử nhà giàu, còn y? Y còn đang vật lộn bên bờ vực sống chết, khó khăn lắm mới qua được một rào, ông trời đã đưa một cái rào khác đến trước mặt y.

Sao y lại quên được cơ chứ, lúc này, Quý Nhạc Ngư còn chưa lớn, thì tất nhiên là Lâm Phi cũng chưa lớn rồi, và tất nhiên vẫn sống chung với nguyên chủ, bị nguyên chủ hành hạ đủ thứ trò.

Lâm Lạc Thanh nhìn đứa bé trước mặt mình, vẻ ngoài của Lâm Phi rất khôi ngô, cả người đều lộ ra vẻ sạch sẽ xuất trần, nhìn kĩ thì nhóc con và mình cũng có vài chỗ tương tự.

Trước đó ở phòng khách nhà Quý Dữ Tiêu, Lâm Lạc Thanh đã soi gương thấy diện mạo bây giờ của mình, ngoài dự kiến của y, y và nguyên chủ gần như là giống nhau như đúc, khác biệt duy nhất chắc là dưới mắt y có một nốt ruồi, mà nguyên chủ không có.

Bởi vậy, Lâm Phi giống mình kia cũng đúng thôi, dù sao thì cháu trai cũng giống cậu mà, Lâm Phi chính là cháu trai ruột của nguyên chủ.

Lâm Lạc Khê, mẹ Lâm Phi là chị ruột của “Lâm Lạc Thanh”, cô lớn hơn “Lâm Lạc Thanh” 4 tuổi, tuổi còn nhỏ đã mất mẹ, mới vừa thành niên đã bị cha đuổi ra khỏi nhà cùng em trai dưới sự khuyến khích của mẹ kế, bởi vậy cô vô cùng yêu thương đứa em trai nương tựa nhau mà sống của mình.

Nhưng mà, mẹ hiền chiều hư con, chị hiền cũng vậy, “Lâm Lạc Thanh” hưởng thụ sự chăm sóc của Lâm Lạc Khê, lại không thấy biết ơn, chỉ thấy đây là chuyện đương nhiên. Sau này Lâm Lạc Khê bệnh nặng lìa đời, trước khi chết giao con trai mình cho em trai, “Lâm Lạc Thanh” nhìn chị ruột hấp hối, nước mắt tuôn như mưa, khổ sở khi đó là thật, nhưng phiền chán sau này cũng là thật.

Lâm Phi vừa trưởng thành sớm, vừa hiểu chuyện, vừa không muốn làm phiền người khác, nhưng nhóc cũng chỉ là một đứa bé thôi, nên nhóc vẫn chưa hiểu rất nhiều chuyện, vẫn cần người lớn hướng dẫn rất nhiều.

Nhóc nhớ mẹ từng nói với mình, cậu là người thân nhất của nhóc trừ mẹ ra, trước khi mất mẹ nhóc còn gọi nhóc đến bên giường, dặn dò phải ngoan ngoãn đi theo cậu út, sau này lớn lên phải hiếu thảo với cậu.

Nên sau khi Lâm Lạc Khê qua đời, theo bản năng Lâm Phi gửi niềm tin và ỷ lại của mình cho “Lâm Lạc Thanh“.

Nhưng “Lâm Lạc Thanh” không chấp nhận, gã cảm thấy rất phiền phức, sống chung với con nít, phiền, đón đưa nhóc con đi học, phiền, bài tập thủ công, phiền, họp phụ huynh, phiền, đại hội thể thao cha con, phiền càng thêm phiền, đừng nói chi là còn phải cho mua quần áo, nấu cơm, tắm rửa cho nhóc.

“Lâm Lạc Thanh” làm thử mấy ngày, hoàn toàn sụp đổ, đặc biệt là khi nghe bạn bè nói “Mày còn trẻ vậy đã mang theo một đứa con chồng trước, sau này làm sao mà hẹn hò được”, “Lâm Lạc Thanh” đã phiền chán Lâm Phi trực tiếp thăng cấp lên thành chán ghét.

Gã có người mình thích, mặc dù người kia coi thường gã, cũng không để ý đến gã, người kia vốn đã không thích gã, giờ lại thêm một đứa con chồng trước, vậy chẳng phải càng không có cơ hội ở bên người kia?

Lúc này gã không có lương, cảm thấy chị mình không biết nghĩ cho mình, bản thân mình chết rồi thì thôi đi, còn phải giao con cho gã, cũng không biết nghĩ, gã còn trẻ như vậy mà có một đứa con, sau này làm sao mà kết hôn được.

Cũng bắt đầu từ lúc đó, “Lâm Lạc Thanh” càng nhìn Lâm Phi không vừa mắt, bắt đầu nặng lời, chửi nhiều, thì bắt đầu động tay.

Ban đầu Lâm Phi còn sẽ kinh ngạc, sẽ nhỏ nhẹ nói với gã, “Cậu út, cậu đừng như vậy.”

Sau này, có lẽ đã thấy cậu mình hết thuốc chữa, nên không còn nói nữa. Gã chửi nhóc, nhóc sẽ im lặng đọc sách. Gã đánh nhóc, nhóc sẽ bình tĩnh tránh né, tránh không được bị đánh trúng, yên lặng ghi lại món nợ này trong lòng.

Nhóc vốn chính chắn lanh lợi, biết bây giờ mình còn quá nhỏ yếu, nên không làm được gì, cứ tuỳ tiện rời khỏi người thân duy nhất này, cũng sẽ gặp phải người xấu khác thôi, nhóc cân nhắc giữa lợi và hại, cảm thấy tốt xấu gì mình cũng đã quen với “Lâm Lạc Thanh” rồi, tốt xấu gì gã cũng cho nhóc đi học, nên nhóc quyết định ở lại bên cạnh “Lâm Lạc Thanh“.

Nhóc bình tĩnh sống sót, bình tĩnh lớn lên, dù bị thương cỡ nào cũng chịu đựng không phát tác, cho đến khi tốt nghiệp tiểu học, lên cấp hai.

Dựa vào số tiền mình dành dụm được, nhóc lựa chọn trọ ở trường, “Lâm Lạc Thanh” mừng rỡ tự tại, cảm mình đã thoát khỏi đứa con chồng trước này rồi, không ngờ, ở một nơi gã không nhìn thấy, Lâm Phi nhanh chóng lớn lên.

Cho đến một ngày, gã gặp lại đứa cháu lâu rồi mình không gặp, dường như sắp bị mình quên mất, gã mới phát hiện cháu trai gã đã cao hơn gã, khí thế mạnh hơn gã, trở thành tồn tại mà gã phải nhìn lên.

Ngay lúc này, Lâm Phi từng chút từng chút một đòi lại tất cả tủi nhục mình từng chịu trên người gã.

Hắn rất bình tĩnh trả thù “Lâm Lạc Thanh”, khi còn nhỏ gã đánh hắn, hắn cho người đánh gã, khi còn nhỏ gã chửi hắn, hắn bèn tìm người đến chửi lại, đánh chửi nửa năm, Lâm Phi hết hứng thú, nhốt gã trong phòng tối bảy ngày, cho đến khi “Lâm Lạc Thanh” sắp chịu đựng hết nổi mới thả ra, tuyên bố cắt đứt quan hệ với gã.

Người như hắn, định sẵn là sẽ thành công, bởi thế, sau này hắn dựng nghiệp bằng hai bàn tay trắng, trở thành Diêm Vương mặt lạnh nổi tiếng trong giới thương nhân, cũng không phải chuyện gì quá bất ngờ.

Mà lúc này, Diêm Vương nhí còn chưa trở thành Diêm Vương mặt lạnh đang mỉm cười nhìn y, giọng nói mềm mại nhẹ nhàng, mang theo chút non nớt của trẻ con, chỉ là nói ra đã đủ làm y run sợ.

“Con đánh lại được không? Cậu út vừa nói ai đánh con sẽ cho con đánh lại mà, giờ tính sao đây?”

Lâm Lạc Thanh:...... Hức, lúc này sao con không lạnh lùng chút nào hết vậy! Sao con còn cười, con không biết người bình thường không cười đột nhiên cười lên đáng sợ lắm sao?!

Lâm Lạc Thanh nhìn nụ cười phúc hậu và vô hại trên mặt nhóc, hít một hơi thật sâu, quyết định tự cứu mình lần nữa!

Y ôm chặt Lâm Phi, trước khi Lâm Phi kịp phản ứng, hung hăng hôn hai cái lên má Lâm Phi.

Lâm Phi ghét bỏ đẩy đẩy y, nhưng không đẩy nổi, chỉ có thể cố gắng đẩy vai y ra, nghiêng đầu, muốn tránh né sự thân mật bất thình lình của y.

“Xin lỗi con Phi Phi, cậu út sai rồi.” Lâm Lạc Thanh ôm lấy đứa bé trong lòng, than thở khóc lóc, “Đánh là thương mắng là yêu, không đánh không mắng không phải ruột thịt, cậu út đánh con mắng con, cũng là vì thương con mà.”

Lâm Phi:......

Lâm Phi im lặng câm nín nhìn trời.

Lâm Lạc Thanh hơi buông lỏng nhóc ra, nhìn gương mặt nhỏ trắng nõn của nhóc, “Đánh thân con, đau lòng cậu, thật ra mỗi lần cậu đánh con, lòng cậu còn khó chịu hơn con nữa, trái tim của cậu a ——”

Lâm Lạc Thanh sờ sờ ngực mình, “Giống như nhân thịt bằm trong sủi cảo, nát bét!”

Lâm Phi:......

Lâm Phi im lặng giật giật khoé miệng.

Lâm Lạc Thanh buông lỏng tay ôm nhóc, giơ một bàn tay đến trước người nhóc, “Con đánh cậu đi.”

Lâm Phi: Ha?

“Cậu biết con không ra tay được mà.” Lâm Lạc Thanh đầy đau khổ.

Lâm Phi:......

“Vậy con chửi cậu đi.” Lâm Lạc Thanh chân thành nói.

Lâm Phi:???

Con lương thiện như vậy sao mà biết mắng chửi người khác chứ!”

Lâm Phi:......

“Trời ơi, Phi Phi, sao con lại lấy ơn báo oán như vậy, khoan dung tha thứ cho người cậu mặt mày xấu xa của con như vậy!” Lâm Lạc Thanh thâm tình ôm nhóc.

“Một đứa bé, một đứa bé còn nhỏ xíu, không nhờ còn nhỏ như vậy đã biết đạo lý lấy ơn báo oán, không ngờ đã học được cách lấy tình yêu cảm hóa thế gian đầy tội ác này, Phi Phi, con làm cho cậu út phải hổ thẹn, cũng làm cho cậu phải kiêu ngạo! Đáng tiếc, Tần Hoàng Hán Võ, cách cục quá lớn, Đường tông Tống tổ, thời đại quá xa, một thế hệ thiên kiêu Thành Cát Tư Hãn, lúc nhỏ cũng không hiểu chuyện bằng con! Con chính là hy vọng của dân tộc, tương lai của tổ quốc!”

Lâm Phi:...............

Biểu đồ hình quạt trong mắt Lâm Phi vô thức thay đổi nội dung, lần này là ba phần khiếp sợ - ba phần không nói nên lời - bốn phần không muốn nói chuyện.

“Cậu biết lỗi rồi,“ Lâm Lạc Thanh dịu dàng nói, “Sau này cậu không bao giờ đánh con nữa, từ hôm nay trở đi, con chính là tâm can bảo bối của cậu, trăng không ngủ cậu không ngủ, cậu đi qua từng năm tháng với Phi Phi.”

Lâm Lạc Thanh nói xong lại muốn hôn nhóc tiếp, Lâm Phi lập tức ghét bỏ đẩy y ra, ánh mắt phức tạp nhìn y.

“Vậy là, lời cậu vừa nói, không có giá trị gì hết sao?”

Lâm Lạc Thanh:???!!!

Không phải đâu, nhãi con, sao con còn nhớ trả thù người cậu đáng ghét của con nữa?!

Một đống lời cậu vừa nói ra là vô nghĩa hết sao?!

Lúc này con không nên nhào vào lòng cậu, cậu cháu tình thâm với cậu sao?

Sao con lại thờ ơ như vậy?

Come on baby, vòng tay của cậu mở ra vì con!

Nhưng mà Lâm Phi cũng không muốn nhào vào lòng y, vẫn bình tĩnh nhìn y.

Lâm Lạc Thanh:...... Thôi được rồi, người ta được gọi là Diêm Vương mặt lạnh mà, quả nhiên không cảm động nổi vì mấy lời khoa trương này đâu, đánh thì đánh đi, giờ cho nó đánh mình, cũng đỡ hơn chờ nó lớn lên nó mướn người đánh mình.

“Thôi được.” Lâm Lạc Thanh thở dài, “Dù cậu thương con bao nhiêu, xót con bao nhiêu, quan tâm con bao nhiêu, nhưng trước kia đúng là cậu có đánh con, đây là lỗi của cậu, là cậu không đúng, nên con cứ đánh cậu đi.”

Lâm Phi:???

Lâm Phi rất nghi ngờ, Lâm Phi rất không tin, biểu đồ hình quạt trong mắt Lâm Phi đều đã biến thành ba phần hoài nghi - ba phần nghi ngờ - ba phần không tin tưởng.

Lâm Lạc Thanh nhìn biểu đồ hình quạt thay đổi đều đều trong mắt nhóc, không hiểu nổi, mới từng tuổi này sao lại ham thích vẽ vời như thế?!

Là muốn lớn lên làm hoạ sĩ sao?

Vẽ từ thơ ấu vẽ tới lớn?

“Đánh đi.” Lâm Lạc Thanh chớp chớp mắt, nước mắt rơm rớm ở khoé mắt, xoè tay, chân thành nhìn Lâm Phi.

Lâm Phi bị dáng vẻ ngây thơ của y hù sợ thật rồi, nhóc có thông minh sáng suốt cỡ nào thì cũng chỉ là một đứa bé 5 6 tuổi thôi, hoàn toàn không thể hiểu nổi vì sao sáng sớm trước khi ra ngoài người này còn mắng nhóc là con chồng trước, giờ về nhà lại bày ra dáng vẻ thích nhóc, quan tâm nhóc như vậy.

Nhưng hiếm khi nhóc có cơ hội báo thù, bởi vậy, không hề do dự giơ tay lên, định báo thù cho mình.

Lâm Lạc Thanh thấy nhóc giơ tay nhỏ lên, đã chuẩn bị xong tâm lý nhóc con sẽ đánh mình.

Nhóc con mà, đánh thì mạnh cỡ nào chứ, nói không chừng đánh một cái chỉ mềm như bông thôi, không đau!

Bởi vậy, y vẻ mặt dịu dàng nhìn Lâm Phi, cổ vũ, “Không sao hết, cậu không đau, con cứ yên tâm đánh, đánh mạnh vào, cậu không trách con đâu.”

Lâm Phi giống như được câu này nhắc nhở, ngay lúc đập tay xuống, rút tay lại, “Con đi lấy đồ cái.”

Lâm Lạc Thanh:???

Lấy đồ? Lấy cái gì?

Y nghi ngờ nhìn Lâm Phi đi tới sau cửa nhà bếp, giây tiếp theo, đã thấy Lâm Phi lấy một cây chổi từ sau cửa ra.

Lâm Lạc Thanh:!!!

Không phải đâu! Nghiêm túc sao Phi?!

Bạo lực vậy sao?!

Cậu còn là người cậu thân ái của con nữa không?!

Ồ, chưa bao giờ phải!

※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※

Lạc Thanh: QAQ

Phi Phi: ^_^

Không để Lạc Thanh bị đánh thật đâu, dù sao Lạc Thanh của chúng ta cũng là người tốt mà ~

...................

Trong bản qt Phi Phi gọi Lạc Thanh là “cữu cữu” mình xin đổi thành cậu út vì kêu hai chữ thấy nó thuận miệng hơn, hai chị em còn một đứa em cùng cha khác mẹ nữa nhưng Phi Phi chưa gặp bao giờ, chỉ biết có một người cậu thôi nên để vậy chắc không sao đâu hen.

Tương tự, Tiểu Ngư cũng gọi Dữ Tiêu là “thúc thúc” nên mình đổi thành chú út luôn cho thuận miệng nhé.

cầu vote vote vote ~~~~~~~

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.