Tôi Làm Cha Vai Ác

Chương 9: Chương 9




Quý Dữ Tiêu:......

Quý Dữ Tiêu thiếu điều ọc nước ra, ho hai tiếng, thả ly nước trong tay xuống trả lời y:【Em rụt rè chút đi.】

Biết ước mơ của em sắp thành sự thật sắp thoát khỏi cảnh nghèo khó, nhưng cũng không thể không rụt rè như vậy!

Lâm Lạc Thanh “hừ” một tiếng, cầm một bộ đồ khác:【Bộ này được rồi chứ?】

Quý Dữ Tiêu nhìn áo sơ mi trắng quần jeans cơ bản trên hình, cảm thấy không có gì không ổn.

【Được.】Hắn trả lời.

Lâm Lạc Thanh vừa lòng, cất quần áo lại, đi tắm, rồi nằm trên giường.

Giữa trưa hôm sau, y đưa Lâm Phi đi học xong rồi về nhà ngủ bù, không ngủ được bao lâu đã nhận được điện thoại từ Quý Dữ Tiêu.

“Tôi ở dưới lầu nhà em, em xuống đi.”

Lâm Lạc Thanh vội vàng ngồi dậy, thay giày chạy xuống, chỉ thấy một chiếc Rolls-Royce đậu dưới nhà, bảng số xe đúng là Quý Dữ Tiêu nói lúc nãy.

“Wow ~” Lâm Lạc Thanh kinh hô nho nhỏ một tiếng, “Kẻ có tiền.”

Y đi đến ghế sau, kéo cửa ra, ngồi vào.

Hình như Quý Dữ Tiêu đang nhắm mắt dưỡng thần, thấy y ngồi vào, lúc này mới mở bừng mắt.

Hắn nhìn Lâm Lạc Thanh một lần từ trên xuống dưới, gật đầu nói, “Không tệ.”

“Tất nhiên rồi, anh chọn mà.” Lâm Lạc Thanh trả lời hắn.

Quý Dữ Tiêu cười cười, cầm cái hộp kế bên đưa cho y.

Lâm Lạc Thanh tò mò nhận lấy, mở ra mới phát hiện là một cái đồng hồ, “Đây là......”

“Đeo đi.” Quý Dữ Tiêu lời ít mà ý nhiều, “Tặng em.”

Lâm Lạc Thanh:......

Lâm Lạc Thanh nhìn nhãn hiệu trên hộp, công cuộc xoá đói giảm nghèo bắt đầu rồi sao?

Hôm nay y đã bước bước đầu trên con đường làm giàu rồi sao?

Hiệu suất cao, nhanh chóng, mạnh mẽ thiệt đó!

Quý Dữ Tiêu thấy y cầm đồng hồ chậm chạp không nhúc nhích, giơ tay kéo tay y lại, giật đồng hồ, đeo lên cổ tay giúp y.

“Ai hỏi thì nói tôi tặng. Chúng ta sắp kết hôn, vị hôn phu như tôi cũng không thể không làm gì.”

Lâm Lạc Thanh gật gật đầu, áp sát vào hắn nói nhỏ, “Vậy gặp phụ huynh anh xong em trả lại cho anh.”

“Không cần.” Quý Dữ Tiêu hoàn toàn không để tâm, “Một cái đồng hồ thôi mà, không bao nhiêu.”

Lâm Lạc Thanh nghe vậy, không thấy ngại nữa, chỉ cảm thấy hắn thật là rất hào phóng, không hổ là chuyên viên xoá đói giảm nghèo, đáng tin cậy vậy đó.

Xe chạy rất ổn định, khoảng hơn một tiếng đồng hồ, cuối cùng cũng tới nhà cũ nhà họ Quý.

Tài xế giúp Quý Dữ Tiêu lấy xe lăn xuống, Lâm Lạc Thanh nhìn Quý Dữ Tiêu cố sức cầm tay tài xế, mượn lực chuyển người mình qua xe lăn, đột nhiên bừng tỉnh.

Phải ha, y nghĩ, hai chân Quý Dữ Tiêu không tiện, không thể tự mình xuống xe như bình thường, hắn cần giúp đỡ.

Y nghĩ đến đây, lập tức xuống xe, đi tới phía sau xe lăn của Quý Dữ Tiêu, nắm tay cầm xe lăn, “Để em.”

“Ừm.” Quý Dữ Tiêu không có ý kiến.

Tài xế thấy vậy, nên cũng quay về xe, chuẩn bị đi đậu xe.

Lâm Lạc Thanh đẩy Quý Dữ Tiêu tới cửa nhà cũ, chỉ nghe Quý Dữ Tiêu nói với y, “Có thể lát nữa tôi sẽ nói vài lời không dễ nghe, em đừng để tâm.”

Lâm Lạc Thanh:???

Là sao?

Nhưng y vẫn rất phối hợp gật đầu, “Được.”

Dù sao y cũng chỉ là đến gặp phụ huynh với Quý Dữ Tiêu thôi, tất nhiên là Quý Dữ Tiêu nói gì nghe đó, hắn vui là được.

Quý Dữ Tiêu giơ tay mở cửa, dựa lưng vào xe lăn, dáng vẻ ốm yếu.

Lâm Lạc Thanh vội vàng đẩy hắn vào, không chú ý đến biểu tình hắn thay đổi.

Y đẩy nghiêm túc thật sự, vừa đẩy, vừa ngắm nhà cha mẹ Quý Dữ Tiêu.

Biệt thự rất lớn, trang trí hơi hướng cổ điển, lúc này phòng khách to lớn trống rỗng, dưới ánh nắng chiếu vào sáng sủa đến hơi vắng vẻ.

Có tiền thiệt sự, Lâm Lạc Thanh không nhịn nổi phải cảm thán tiếp, y cũng muốn ở nhà này.

Y đang nghĩ ngợi, chỉ nghe tiếng người mừng rỡ nói, “Thiếu gia, cậu về rồi.”

Lâm Lạc Thanh nghe tiếng nhìn qua, là một người phụ nữ trung niên hơi mập nhìn có vẻ là đầu bếp.

Người nọ cười mỉm bước tới, hỏi Quý Dữ Tiêu, “Sao cậu về mà không nói tiếng nào, tôi chưa ra đón cậu, cũng chưa chuẩn bị món cậu thích, cậu muốn ăn món gì, giờ tôi đi làm ngay.”

“Không cần.” Quý Dữ Tiêu lạnh nhạt nói.

Nữ đầu bếp nhìn vẻ mặt chán ghét của hắn, muốn nói lại thôi, chỉ nói, “Lão gia và đường tiểu thư* đang ăn cơm trong phòng ăn đó.”

*con của anh trai = cháu họ ông chủ

“Ừ.” Quý Dữ Tiêu vẫn giữ bộ mặt chán đời.

Nữ đầu bếp thở dài, vừa ngước mặt, làm như lúc này mới chú ý tới Lâm Lạc Thanh, nghi ngờ hỏi, “Cậu đây là?”

Lâm Lạc Thanh nhếch mép khẽ cười, cậu hỏi hay, y cũng muốn hỏi, đã nói là về gặp phụ huynh, thế mà Quý Dữ Tiêu không nói với người nhà sao?

Là sao nữa đây?

Lâm Lạc Thanh lờ mờ cảm thấy vị hôn phu của y muốn làm chuyện gì đó.

“Bạn trai tôi.” Quý Dữ Tiêu bình tĩnh nói.

Hắn quay đầu lại nhìn Lâm Lạc Thanh một cái, thấy gương mặt thanh tú của Lâm Lạc Thanh không chút gợn sóng, lúc này mới yên tâm nói, “Đẩy anh đến phòng ăn đi.”

Lâm Lạc Thanh “Ồ” một tiếng, từ từ bước đến cửa phòng ăn theo hướng dẫn của hắn.

Cha Quý đang nói chuyện với Quý Vân, Quý Hòe, nhìn thấy Quý Dữ Tiêu từ ngoài vào, trên mặt lộ ra chút mừng rỡ, “Tiểu Tiêu, sao con về rồi? Ăn cơm chưa?”

“Rồi.” Quý Dữ Tiêu lạnh nhạt nói, “Con tới là muốn nói với cha một tiếng, con muốn kết hôn.”

Cha Quý khiếp sợ, Quý Vân và Quý Hòe bên cạnh cũng vô thức buông đũa xuống.

Hình như lúc này bọn họ mới chú ý tới, phía sau Quý Dữ Tiêu còn có một người, im lặng ngắm nhìn gương mặt của Lâm Lạc Thanh.

Lâm Lạc Thanh chỉ đành phải nở nụ cười lần nữa, phối hợp nói, “Chào chú và hai em, con là bạn trai của Dữ Tiêu.”

Quý Dữ Tiêu nghe vậy, quay đầu nhìn y một chút, thầm nghĩ giờ đã “Dữ Tiêu”, đúng là gấp không chờ nổi mà.

Nhưng trên mặt hắn vẫn nở nụ cười hiếm hoi, nhè nhè “Ừm” một tiếng.

Quý Vân và Quý Hòe nhìn nhau.

Cha Quý tức giận, “Bậy bạ, con kết hôn chuyện lớn như vậy mà cũng không đề cập thương lượng với người trong nhà trước một tiếng, thằng bạn trai của con họ gì tên gì làm nghề gì, cha không biết gì cả, giờ con về nói con muốn kết hôn, có nghĩa là gì đây? Đến thông báo một tiếng sao?!”

Quý Dữ Tiêu lười biếng nói, “Ồ, đúng là đến đây báo cho cha một tiếng mà.”

Cha Quý:......

Cha Quý ngước mặt nhìn Lâm Lạc Thanh.

Lâm Lạc Thanh chỉ có thể lại lần nữa mỉm cười lên, chủ động nói, “Con là Lâm Lạc Thanh, là một diễn viên.”

“Phải không?” Cha Quý lạnh lùng nói, “Chưa từng nghe qua.”

Quý Hòe cũng đè giọng tiếp lời, “Tôi cũng chưa nghe qua bao giờ.”

“Bởi vì bây giờ còn chưa nổi tiếng.” Lâm Lạc Thanh thẳng thắn thành thật nói, “Sau này con nổi tiếng thì bác và em nghe thôi.”

Cha Quý cười nhạo một tiếng, quay đầu nhìn con trai mình, “Con tâm cao khí ngạo nhiều năm, chướng mắt cái này, không hài lòng cái kia, cuối cùng lại yêu một diễn viên cấp thấp vậy sao?!”

Quý Dữ Tiêu chế nhạo, vẫn là dáng vẻ ốm yếu đó, “Con bây giờ còn gì để tâm cao khí ngạo nữa, dáng vẻ bây giờ của con thế nào người không thấy sao? Một thằng tàn phế, có người bằng lòng thích con đã là tốt lắm rồi, còn để tâm gì nữa?”

“Con nói gì vậy!” Cha Quý bất mãn, “Con chỉ bị liệt thôi, hai cái chân thôi mà, ảnh hưởng gì đến con đâu!”

“Hai cái chân thôi mà?” Quý Dữ Tiêu nhìn ông, giọng nói tràn đầy lạnh lùng và tự giễu, “Cha nói nhẹ nhàng như vậy, hay là cha cũng đánh liệt hai cái chân thử xem?”

Cha Quý:......

Cha Quý tức giận đến xoay đầu qua chỗ khác.

Quý Dữ Tiêu tựa lưng vào ghế ngồi, bình tĩnh nói, “Hôm nay nếu đã tới thì giải quyết mọi chuyện một lần cho xong, con không đến công ty làm nữa, đơn xin từ chức con cũng gửi đến mail người rồi, sau này con chỉ phụ trách chuyện liên quan đến Tinh Dập, chuyện khác con không tham gia.”

Quý Vân cùng Quý Hòe nghe vậy, đều sững sờ, Quý Vân khiếp sợ nói, “Anh, anh nói vậy là sao?”

Cha Quý cũng nhịn không được trách mắng, “Con nói gì vậy? Chỉ vì bây giờ chân con bị thương, mà tới công ty con cũng từ bỏ?! Vậy con còn muốn Tinh Dập làm gì nữa? Sao không bỏ hết luôn đi!”

Quý Dữ Tiêu bình tĩnh chỉ chỉ Lâm Lạc Thanh, “Vợ con là diễn viên, Tinh Dập là để lại cho em ấy, nếu không con cần một công ty giải trí làm gì.”

Cha Quý:......

Quý Vân:......

Quý Hòe:......

Lâm Lạc Thanh nhìn ba người sáu mắt trước mặt, lại nở nụ cười ôn hoà lễ phép lần nữa, ôn hoà nói, “Cảm ơn ông xã, ông xã tốt quá.”

“Đừng khách sáo.” Quý Dữ Tiêu vỗ vỗ chân mình, “Để em đi theo anh đã là uất ức cho em rồi, công ty giải trí này coi như là bồi thường cho em đi.”

Cha Quý chịu không nổi con trai mình thế này, tức giận nói, “Cha không đồng ý. Một là con về công ty làm tiếp, hai là con không lấy gì cả. Tìm một người như vậy, còn phải cho nó một công ty giải trí nâng nó nổi tiếng, con làm vậy là tự sa ngã, khinh thường chính con!”

Quý Dữ Tiêu cười lạnh, “Con có gì để coi trọng mình nữa đâu, con bây giờ, sống còn ý nghĩa gì nữa, không bằng cứ chết với anh con trong vụ tai nạn luôn đi.”

Hắn nhìn cha mình, “Lúc anh con còn sống con không tranh giành với anh, sau khi anh chết, con càng không tranh giành với anh ấy, con đã nói rồi, con không muốn làm tổng giám đốc công ty, lúc anh còn sống, con đã nói như thế, bây giờ, con vẫn nói như vậy.”

Cha Quý nghe hắn nhắc tới đứa con trai lớn đã mất của mình, im lặng.

Trong phòng im lặng, Lâm Lạc Thanh nhìn người trước mặt, thầm nghĩ, rốt cuộc anh ta muốn làm gì?

Hai lần gặp nhau hắn đều đang ở thư phòng, hoàn toàn là tiêu sái thong dong, không chút suy sút, cho dù là hắn mệt mỏi, cũng sẽ làm bản thân mình có vẻ tự tin kiêu ngạo, phong độ mê người.

Nhưng bây giờ, hắn lại bày ra dáng vẻ y chưa từng thấy qua, suy sút, mệt mỏi, chán đời, tự coi nhẹ mình.

Hắn muốn làm cái gì đây?

Hay là, hắn bày ra dáng vẻ này là để cha hắn, làm cái gì sao?

“Con chỉ cần Tinh Dập.” Trong không gian im ắng, Lâm Lạc Thanh nghe thấy giọng nói lành lạnh của Quý Dữ Tiêu, “Lạc Thanh vẫn là một diễn viên mới, em là người của con, con hy vọng em tiền đồ thông thuận, nên con chỉ muốn cái này.”

Cha Quý không có mở miệng, nhưng cũng không tức giận như ban nãy nữa.

Quý Vân và Quý Hòe bất an nhìn hai cha con họ, không dám nói lời nào.

Lâm Lạc Thanh nhìn, quyết định chi viện cho Quý Dữ Tiêu, vì thế y chủ động mở miệng, “Không sao đâu anh, em không quan tâm, em không cần Tinh Dập.”

“Em cần.” Quý Dữ Tiêu dịu dàng nói.

Lâm Lạc Thanh nghiêng đầu áp sát vào hắn, giọng điệu mềm mại nhẹ nhàng, “Em có anh là đủ rồi mà.”

Quý Dữ Tiêu:......

Quý Dữ Tiêu nhìn hai mắt y cong cong, hơi híp mắt, thầm nghĩ lúc này em cứ ngoan ngoãn đứng yên là được, không cần trung thành với nhân thiết, khoe ra diễn xuất của em vậy đâu.

Cha Quý không thể nhìn nổi con trai mình và một người tầm thường như vậy nhão nhão dính dính nhau, đứng lên nói với Quý Dữ Tiêu: “Con theo cha đến đây.”

Quý Dữ Tiêu lười nhác, “Con ngồi xe lăn, không leo cầu thang được, không vào thư phòng của cha được.”

Cha Quý:......

Lâm Lạc Thanh mắt thấy hai cha con bọn họ lại kết thúc đề tài, tích cực phá băng, chủ động nói, “Không sao hết, em có thể bế anh lên lầu.”

Y nói xong, làm như sợ Quý Dữ Tiêu không tin, khom người đỡ dưới đầu gối Quý Dữ Tiêu, bế người lên, “Vậy là được rồi.”

Quý Dữ Tiêu:......

Lâm Lạc Thanh nhìn cha Quý, dịu dàng lễ phép, “Chú ơi, để con bế anh ấy lên.”

Cha Quý:......

Cha Quý nhìn đứa con trai bị y ôm vào lòng lập tức thả lỏng người, còn vô cùng tự nhiên dựa vào người người ta, cả gương mặt đen thui.

“Mày xuống cho cha! Không chê mất mặt à!”

Quý Dữ Tiêu mới không thèm để ý tới ông, một tay câu lấy cổ Lâm Lạc Thanh, một tay nhéo cằm y lắc lắc, nhỏ nhẹ nói, “Cục cưng ngoan quá.”

Hắn nhìn cha mình, giọng nói tràn đầy ghét bỏ, “Xuống làm sao con lên được? Cha bế con lên à?”

Quý Dữ Tiêu “xuỳ” một tiếng, “Con thà để Lạc Thanh bế con lên.”

Cha Quý:......

Cha Quý quay người đi, nổi giận đùng đùng ra khỏi phòng ăn.

※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※

Cha Quý: Tức chết tôi, vô năng cuồng nộ, điên cuồng đập bàn!

Quý tổng: Hì hì hì

Lạc Thanh: Hắc hắc hắc

..................

nhớ vote nho mn ơi ~~~~~

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.