Tối Manh Xuyên Qua

Chương 46: Chương 46: Ta muốn tìm sao !




Tử Điền thành nha môn tri phủ đều bị Cố Trường Minh cho binh lính trông giữ sâm nghiêm, Linh Đang nâng Cổ Tiếu Tiếu đi vào đại môn tri phủ, Cổ Tiếu Tiếu liền bất động thanh sắc nghiêng tai lắng nghe, Cố Trương Minh đi đến đâu liền được bọn lính ủng hộ cùng kính yêu, tựa hồ đã đối với hắn một lòng tin phục.

Cố Trường Minh sau khi an bài nàng ở trong phòng chờ, còn lệnh thủ hạ làm cơm cho nàng ăn xong, mới một mình rời đi.

Cổ Tiếu Tiếu vội vàng đứng dậy kéo lấy góc áo Cố Trường Minh, “Ngươi muốn đi đâu?”

Cố Trường Minh không giận ngược lại còn cười, “Cố mỗ mới rồi không phải đã nói rõ rồi sao, cô nương vẫn còn đang hoài nghi thành ý của Cố mỗ?”

Cổ Tiếu Tiếu liền giở công phu đeo bám nói, “Ta đang nghĩ a… Chính là muốn đi theo ngươi! Ta cảm thấy âm thanh nói chuyện của ngươi thực dễ nghe, hắc hắc…”

Không đợi Cố Trường Minh cự tuyệt, Linh Đang vội vàng tiếp nhận nói, “Cố đại hiệp đừng khẩn trương, muội muội ta từ nhỏ liền có tật xấu này, hết thảy thanh âm dễ nghe đều yêu thích, nàng vừa rồi còn thì thầm với ta, nói ngài thanh âm mạnh mẽ nam tính rất dễ nghe”

Cổ Tiếu Tiếu kẻ xướng người hoạ nói, “Tỷ, ngươi nói sai rồi! Này quả thực là âm thanh của tự nhiên nha!”

“…” Cố Trường Minh khó có thể tin hơi hé miệng, cô nương này mặc dù hai mắt mù, nhưng tính cách hình như cũng sáng sủa, cũng coi như là chuyện tốt đi.

Cố Trường Minh rơi vào đường cùng, đành phải mang theo Cổ Tiếu Tiếu đi trước, nhưng trong lúc thẩm vấn người khác không nên có nhiều người cho nên để Linh Đang ở lại trong sảnh chờ.

Cổ Tiếu Tiếu cảm thấy đã đi theo Cố Trường Minh một đoạn đường rất dài, âm thanh vọng lại càng lúc càng lớn, giống như bọn họ đang đi vào một gian mật thất, nàng len theo vách đá lạnh như băng mò mẫm về phía trước, không nghĩ tới lòng bàn chân lại bị trượt về phía trước, Cố Trường Minh nhạy bén xoay người đỡ lấy hai vai nàng, sau lại làm ra vẻ nam nữ thụ thụ bất thân rất nhanh liền thu tay về, “Đã nói đừng theo tới…”

“Ta tò mò a, rất muốn nhìn xem này quan viên ngày thường tác oai tác quái hiện tại thành cái dạng gì, hắc hắc…”

Cố Trường Minh bất đắc dĩ lắc đầu, “Can đảm của ngươi thực không nhỏ a”

“Ai, dù sao ta cũng mù, được chăng hay chớ đi” mấy lời này của Cổ Tiếu Tiếu thật ra cũng là nói thật, nàng còn sống đến hiện tại giống như là đang ăn trộm thời gian, Diêm Vương gia nếu muốn nhận lại hồn phách của nàng tùy thời đều có thể ra tay.

“Đừng tiêu cực như vậy, ngươi có một vị đại tỷ hiền dịu chiếu cố, cũng tính thực may mắn ” Cố Trường Minh cũng chú ý điểm ấy, dọc theo đường đi, vị cô nương kia đối nàng này có chút chiếu cố.

Cổ Tiếu Tiếu vụng trộm cười, vừa muốn mở miệng đã nghe thấy tiếng cầu xin tha thứ nhỏ vụn của bọn quan viên trong mật thất, Cố Trường Minh tươi cười chợt tắt, “Chư vị quan viên mấy ngày nay tốt lắm?”

Tri phủ đại nhân nhất thời vỗ bàn đứng lên, “Cố Trường Minh! Ngươi giam giữ quan viên triều đình đã là khi quân phạm thượng, cư nhiên còn dám ăn nói bừa bãi vu oan giá họa bản quan thu nhận hối lộ, ngươi có chứng cớ gì không? Cho dù bản quan có tội cũng nên giao cho triều đình xét xử, ngươi này tự tung tự tác còn không phải là loạn thần tặc tử!”

Cố Trường Minh mặt không đổi sắc, bình tĩnh nói, “Tri phủ đại nhân ở Tử Điền thành làm quan đã hơn mười năm, cho dù ngài nhịn ăn nhịn mặc, thì mười năm bổng lộc liệu có đủ để ngài năm lần bảy lượt xây dựng tu bổ rầm rộ phủ đệ cùng ngã tư đường không? Nếu thực sự có dư, Tri phủ đại nhân ngài luôn mồm nói thương dân như con, ngài vì sao không đem ban phát cho dân chúng cùng tu bổ đê điều? Vì sao đang trong mùa hạn hán, thuế má lại vẫn như trước không ngừng gia tăng?”

Tri phủ đại nhân bị hỏi á khẩu không trả lời được, phẫn hận ngồi xuống nguyên vị, “Bản quan tiêu dùng ngân lượng như thế nào chẳng lẽ cũng cần xin chỉ thị của ngươi cái phản tặc sao?”

Cổ Tiếu Tiếu từ phía sau Cố Trường Minh ló ra, “Đã là chính thì sẽ không sợ tà, Tri phủ đại nhân ngài nói có phải không”

Tri phủ đại nhân vừa thấy Cổ Tiếu Tiếu quần áo rách tả tơi, giận không thể át chỉ tay nói, “Làm càn! Phản phản ! Thế nào ngay cả một tên tiểu khất cái cũng dám chất vấn bản quan? ! Mau cút đi —— “

Cổ Tiếu Tiếu vừa nghe lời này cũng phát hỏa, liền đứng chắn ở trước người Cố Trường Minh, khởi binh vấn tội nói, “Ăn công lương lấy bổng lộc, làm quan không vì dân làm chủ ngươi còn không thấy thẹn sao? Vì sao trong thành lại có nhiều khất cái như vậy? Vì sao trong Vân thành thì lại không có? Trước tiên tự hỏi lại lương tâm chính mình đi rồi hãy chỉ trích người khác”

Tri phủ đại nhân khinh thường hừ một cái, kích động nói, “Vân thành chính là đích thân nhi tử của Hoàng Thượng trấn thủ, kia có thể giống nhau sao? Bên này nặng bên kia nhẹ đạo lý dễ hiểu như vậy ngươi cái tên tiểu khất cái còn không hiểu? Đúng là không đáng để nói …” Lời còn chưa dứt, các quan viên khác vội vàng đi lên vội vàng ngăn cản Tri phủ đại nhân nói ra mấy lời quá khích, hiển nhiên đã mạo phạm Thánh Thượng.

Cổ Tiếu Tiếu thổi thổi đầu ngón tay, “Phải không? Nguyên lai Trấn Nam Vương lấy bổng lộc nhiều hơn so với ngươi, Hoàng Thượng hóa ra đã thiên vị a…”

Cố Trường Minh đứng ở phía sau nàng yên lặng nhìn chăm chú, tựa hồ dần dần phát hiện thân phận nàng này có chút khả nghi.

Tri phủ đại nhân không chịu nổi nỗi nhục này, cả vú lấp miệng em nói, “Bản quan nói như thế lúc nào? Ngươi cùng Cố Trường Minh, một cái phản tặc một cái đồng lõa, rắn chuột một ổ toàn bộ đều đáng bị trảm! Lại nói ngươi cái xú nha đầu một chữ bẻ đôi cũng không thấy lại còn đòi khó dễ ta? Có bản lĩnh ngươi mau đi cáo trạng lên trên đi a!”

Cổ Tiếu Tiếu phản cảm nhăn lại mi, “Tri phủ đại nhân, ngươi làm người rất không phúc hậu , nhất định sẽ vì lời nói hôm nay mà phải trả một cái giá thực đắt” nói xong, Cổ Tiếu Tiếu quay lại nói với Cố Trường Minh, “Nơi này một chút cũng không hảo ngoạn, ngươi dẫn ta đi ra ngoài đi “

Cố Trường Minh trầm mặc không nói, lặng lẽ đưa Cổ Tiếu Tiếu rời khỏi mật thất, Cổ Tiếu Tiếu tức giận bất bình một đường lẩm bẩm làu bàu, Cố Trường Minh đi được vài bước liền đột nhiên dừng lại, Cổ Tiếu Tiếu cái trán nhất thời đập vào lưng hắn, “Làm sao vậy?”

Cố Trường Minh trầm tư một lát, hai tay ôm quyền tạ lỗi, “Cố mỗ đắc tội …” Lời còn chưa dứt, hắn một phen kéo hạ miếng vải bịt trước mắt Cổ Tiếu Tiếu, nàng kinh hô một tiếng che hai mắt, chất vấn nói, “Ngươi nghĩ rằng ta bị mù là lừa ngươi?”

“Ngươi cũng không phải là tiểu khất cái bình thường, Cũng không phải bị đao kiếm làm bị thương” Cố Trường Minh tiến lên từng bước, “Vì sao tiếp cận ta “

Cổ Tiếu Tiếu nuốt nuốt nước miếng buông tay, một đôi mắt to vô hồn hướng thẳng Cố Trường Minh, già mồm át lẽ phải nói, “Ta quả thật không phải vừa mới bị mù, chỉ là muốn mồm miệng đỡ tay chân, thuận tiện kiếm miếng cơm mà thôi…”

Cố Trường Minh nhìn nhìn chăm chú hai tròng mắt nàng, xác thực không có chút ánh sáng nào, nàng thực đúng là người mù, nhưng vẫn bình tĩnh nói, “Mặc dù ngươi thật sự là bị mù, nhưng cũng không chứng minh được ngươi tiếp cận ta là không có dã tâm”

Cổ Tiếu Tiếu thong thả nháy mắt mấy cái, “Nghe dân chúng trong thành nói Cố đại hiệp văn võ song toàn, tuấn tú nhã nhặn, ta chỉ là có chút ý tứ tìm sao, hắc hắc…”

“Tìm sao? …” Cố Trường Minh có điểm mờ mịt lặp lại, hắn chưa nghe ai nói qua muốn tìm sao ban ngày a.

Cổ Tiếu Tiếu đương nhiên gật gật đầu, ” ý tứ của ta là nói, Cố đại hiệp ngài giống sao trên trời lòe lòe loá mắt như vậy! Làm tiểu nữ tử… Vô cùng sùng bái, ngưỡng mộ!”

Cố Trường Minh bán tín bán nghi hơi hơi nhíu mi, “Cô nương chớ nói đùa, vẫn nên nói ra sự thật trả lời nghi vấn của Cố mỗ thì hơn “

“…” Cổ Tiếu Tiếu khóe miệng khẽ nhếch, này bạn hữu không thích người ta nịnh nọt sao, kia, nàng sao có thể nói ra a, nghĩ vậy, Cổ Tiếu Tiếu vội ho một tiếng trịnh trọng nói, “Kỳ thật… Ta chính là thầm mến ngươi, thực không phải hay nói giỡn…” (*lôi điện thoại ra bấm, tạch tạch, làm ơn nối máy cho Đố phu ở Đông Thấm Quốc)

Cố Trường Minh khó có thể tiêu hóa nháy mắt mấy cái, bất quá, hắn thật đúng là cảm thấy khó xử một chút, đành nặn ra mấy lời nói dịu dàng cự tuyệt nói, “… Cô nương, Cố mỗ sống chết còn chưa rõ, càng không có tâm tình đàm luận tới chuyện yêu đương nhi nữ thường tình…”

Nha! Thực mất mặt, tỏ tình không thành, thông báo thất bại! … Cổ Tiếu Tiếu ra vẻ đau xót quay đầu qua một bên, “Cố đại hiệp ghét bỏ ta là người mù, không có việc gì không có việc gì, ta tiếp tục thầm mến ngươi là tốt rồi, sẽ không trở thành gánh nặng…”

Cố Trường Minh áy náy ứng thanh, “Cô nương nếu thật sự là không có nơi nương tựa, tạm thời cứ ở lại trong nhà Cố mỗ, mặc dù đơn sơ, nhưng ít ra có cái mái hiên có thể che mưa che gió “

Cổ Tiếu Tiếu ngẩn người, trong lòng không khỏi ấm áp, tâm địa bạn hữu này cũng thực thiện lương, cũng thực dễ bị lừa, nàng giờ phút này cảm thấy may mắn khi tự mình đi tìm tòi chân tướng, nếu không một khi đại quân kéo đến, Cố Trường Minh khẳng định sẽ bị loạn côn đánh chết.

Nên tra nên hỏi nàng đều đã rõ hết, tiếp tục ở lại Tử Điền thành cũng không có ý nghĩa, nàng trở lại trong sảnh, mượn cơ hội gãi gãi lòng bàn tay Linh Đang, ý bảo: chúng ta trở về.

Linh Đang vừa nhận được mệnh lệnh, nhất thời che ngực hốt hoảng kêu, Cổ Tiếu Tiếu ra vẻ thất kinh tiến lên nâng, nâng giọng tới tận quãng tám hô lớn, ” Tỷ tỷ, ngươi làm sao vậy làm sao vậy? Chẳng lẽ là bệnh cũ lại tái phát sao? ! —— “

Cố Trường Minh ở phía sau viện vừa nghe được tiếng gào, vội vàng đi vào trong sảnh, “Cô nương làm sao không khoẻ?”

“Bệnh tim tái phát, ta phải ra khỏi thành đi tìm thảo dược cho nàng ” Cổ Tiếu Tiếu cố hết sức túm lấy Linh Đang, đè lên huyệt vị xuất mồ hôi trên vai nàng, ra vẻ khẩn trương nói, “Tỷ tỷ, ngươi nhất định phải kiên trì, không thể chết được! Chúng ta lập tức đi —— “

Cố Trường Minh thấy Linh Đang đầu đổ đầy mồ hôi, sắc mặt cực kém, tin là thật liền ôm lấy Linh Đang hướng cửa lớn nha môn tri phủ chạy đi, “Ta đưa các ngươi đi tìm thảo dược “

“…” Cổ Tiếu Tiếu kéo lấy góc áo hắn thở hồng hộc chạy theo, này bạn hữu thật sự… cũng không cần nhiệt tình như vậy đi.

Cố Trường Minh cấp bách đem hai người lên ngựa, sau đó nhảy lên theo giơ roi giục ngựa, Cổ Tiếu Tiếu quay đầu lại ra sức khước từ, “Cố đại hiệp thực sự không cần ngài đi cùng chúng ta, ngoài thành tất cả đều là người của Trấn Nam Vương, ngươi sẽ bị loạn tên bắn chết !”

“Cố mỗ há có thể thấy chết mà không cứu?” Cố Trường Minh vẻ mặt ngưng trọng, nhanh như chớp hướng cửa thành chạy đi, Cổ Tiếu Tiếu vội vàng viết ám chỉ vào lòng bàn tay Linh Đang, Linh Đang đợi trong chốc lát, liền lau mồ hôi chậm rãi ngồi dậy, “Ta tốt hơn nhiều rồi…”

Cổ Tiếu Tiếu nhất thời cảm động đến rơi nước mắt ôm lấy Linh Đang, “Tỷ tỷ của ta a! Ngươi không có việc gì, không có việc gì sao?” Không chờ Linh Đang lên tiếng trả lời, Cổ Tiếu Tiếu vội vàng nói với Cố Trường Minh, “Cố đại hiệp! Tỷ của ta nàng gặp được kỳ tích rồi ! Thực may mắn —— “

Cố Trường Minh tức khắc hãm lại dây cương, thấy Linh Đang quả thật không còn đổ mồ hôi nữa, sắc mặt hồng nhuận trở lại, lúc này mới yên tâm xuống ngựa, “Thực không còn đáng ngại sao?”

“Không ngại, làm phiền Cố đại hiệp lo lắng ” Linh Đang ngượng ngùng mân mím môi, còn thẹn thùng vò vò góc áo.

Cổ Tiếu Tiếu tự mình bò xuống khỏi lưng ngựa, “Cố đại hiệp ngươi đi làm việc trước đi, ta cùng tỷ tỷ quay lại ngôi miếu đổ nát lấy một ít đồ vật này nọ, chốc nữa sẽ tới nha môn tri phủ tìm ngươi “

Cố Trường Minh quả thật bận tối mày tối mặt, nhưng xuất phát từ lễ phép, hỏi, “Có cần Cố mỗ đưa các ngươi đi không?”

“Không cần không cần, gặp lại sau” Cổ Tiếu Tiếu lôi kéo Linh Đang chạy đại về một hướng, còn giả vờ vừa chạy vừa vẫy vẫy tay, “Chúng ta đi rồi sẽ về nhanh thôi, nhất định phải chờ chúng ta a” Linh Đang cẩn thận quay lại nhìn xem, khuôn mặt càng lúc càng hồng.

Cố Trường Minh rõ ràng ứng thanh, rồi mới lên ngựa quay về nha môn tri phủ, Cổ Tiếu Tiếu nghe được tiếng vó ngựa càng ngày càng xa, lòng còn sợ hãi vuốt vuốt ngực cho thuận khí, lơ đãng ra lệnh nói, “Mau đi tìm xem tóc giả ở đâu, chúng ta lập tức rời đi”

“Vâng…” Linh Đang nhìn chăm chú bóng dáng đã đi xa, không yên lòng đáp lời, nhưng sau đó vẫn không nhúc nhích .

“Ngươi làm sao vậy Linh Đang?”

“A? … Có hạt bụi rơi vào mắt…”

Cổ Tiếu Tiếu nghe ra nàng đang nói cho có lệ, liền thúc giục, “Mắt ngươi là máy hút bụi sao? Mau lên đi có được không”

“… Nga” Linh Đang thu hồi thần trí, dìu Cổ Tiếu Tiếu đi đến ngõ nhỏ gần cửa thành, thử nói, “Mới vừa rồi nếu đem Cố Trường Minh ra ngoài thành liền có thể bắt sống hắn, Vương phi hà cớ gì lại thả hắn?”

“Ta cũng không biết chính mình đang nghĩ gì, nhưng vẫn cảm thấy hắn không phải là người xấu, ta nghĩ…”

“Thả cho hắn một con đường sống sao? !” Linh Đang khẩn cấp tiếp nhận nói.

“Ân… Ân? !” Cổ Tiếu Tiếu ngẩn người một lúc, cuối cùng nghe ra điểm mày, “Ngươi làm sao lại kích động như vậy? Chẳng lẽ là coi trọng hắn ?”

“…” Linh Đang mím môi cười, nhăn nhó nói, “Nào có…”

Cổ Tiếu Tiếu nhất thời rùng mình một cái nổi da gà, giọng nói mềm nhũn e thẹn như không còn xương cốt, không thể nói như bình thường được sao! ?

※ ※ ※

Cổ Tiếu Tiếu mang theo khăn trùm đầu, cầm trong tay cây gậy tiếp tục sắm vai lão thái thái, canh gác cửa thành vẫn là vị binh lính vừa rồi, không đến một canh giờ, binh lính thấy lão thái thái mù khóc tới trời đất xoay chuyển đòi ra khỏi thành, lại còn ăn vạ lăn lộn đầy đất, còn Linh Đang thì liên tục “A ba a ba” đối với binh lính khoa tay múa chân, binh lính bất đắc dĩ đành phải cho hai người ra khỏi thành, trước khi các nàng đi còn nhắc nhở nói, “Đại nương, ngươi này nếu đã đi rồi thì đừng trở về nữa, ta thực không thể trêu vào ngươi “

“Vất vả ngươi rồi tiểu huynh đệ, đại nương ta lần này … đi sẽ rất nhanh liền quay trở về a, hắc hắc…” nói xong, Cổ Tiếu Tiếu cúi người giả bộ bị gù nhanh chóng rời đi, không được bao lâu, đột nhiên có mười mấy tên “Khất cái” từ trong rừng cây nhảy ra, nhất thời tề xoát quỳ gối trước mặt Cổ Tiếu Tiếu bồi tội, vừa hỏi mới biết là người một nhà, Cổ Tiếu Tiếu khóe miệng giật giật, nguyên lai đều là do quân sư phái tới bảo hộ nàng, lăn lộn nửa ngày một cái cũng không trà trộn được vào.

Đợi sau khi trở lại quân doanh an toàn, Cổ Tiếu Tiếu đem hết thảy chân tướng báo lại cho quân sư biết, quân sư tự nhiên nghe ra Cổ Tiếu Tiếu có ý niệm che chở Cố Trường Minh trong đầu, “Theo ý của Vương phi là… Thuộc hạ chỉ cần mang một tiểu đội tiến vào trong Tử Điền thành?”

“Không phải, là nói chúng ta cho binh lính vây quanh Tử Điền thành, sau đó ta cùng ngươi đi vào, chỉ nghe lời nói từ một phía của ta, không bằng sư gia tự mình đi gặp Cố Trường Minh, ngoài cửa có trọng binh gác, bọn họ tự nhiên không dám hành động thiếu suy nghĩ “

Linh Đang vừa nghe có thể gặp lại Cố Trường Minh nhanh như vậy, liền vui vẻ rạo rực chạy về doanh trướng rửa mặt chải đầu trang điểm, tựa hồ hoàn toàn quên mất thân phận loạn đảng hiện giờ của hắn.

Quân sư lĩnh mệnh làm theo, Cổ Tiếu Tiếu định lên tiếng kêu gọi Linh Đang lại không có ai trả lời, nàng ẩn ẩn nghe được phía trong trướng có tiếng động nhỏ, mặt mũi nhăm thành một đoàn, hóa ra là xuân tâm nhộn nhạo, nếu thực chuẩn bị giết chết Cố Trường Minh, con nhóc này có khi còn lao tới đỡ hộ cũng nên.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.